Manhunting

Chương 10: Chương 10




Phần còn lại trong kỳ nghỉ của Kate trôi qua trong sự dễ chịu, lười biếng lênh đênh trên mặt hồ với Jake vào mỗi buổi sáng, chơi với Penny trong mỗi buổi chiều, phục vụ quán bar vào mỗi buổi tối, và rồi làm tình với Jake với một niềm đam mê đến nỗi cô quên hết tất cả mọi thứ trên đời này ngoài hai người bọn họ. Thi thoảng, nỗi lo sợ về tương lai lướt qua trong ý thức của cô, nhưng cô nhận chìm nó xuống một cách tàn nhẫn. Cô sẽ không rời khỏi đây trước ngày thứ Bảy. Cô sẽ nghĩ về nó sau, không phải lúc này.

Tuần lễ đó trôi qua gần như êm ả. Cô cùng với Nancy bàn bạc về bản kế hoạch liên quan đến quán bar và cảm thấy một sự hài lòng mà cô đã không còn cảm thấy trong một thời gian khá dài, như thể mọi việc đã bắt đầu đâu vào đấy ở đó. Biết về tư tưởng sở hữu không muốn chia sẻ với ai của Nancy dành cho quán bar, ban đầu cô cẩn thận để không vượt quá giới hạn, nhưng Nancy dường như rất thực lòng tán dương những thay đổi mà cô đề xuất, và cuối cùng Kate cảm thấy thoải mái và rất thích thú khi làm việc với Nancy.

Ở khách sạn, cô chứng kiến cảnh Donald Prescott theo đuổi Valerie với một sự kiên nhẫn tuyệt đối của một doanh nhân theo đuổi một món hời. Valerie đã làm mọi thứ ngoài việc quăng anh ta vào mặt Will, trong khi Will vẫn tỏ ra hoàn toàn thờ ơ từ đầu đến cuối.

Và dĩ nhiên, Jessie gọi điện.

“Cậu đã đính hôn chưa?” Kate nghe cô bạn hỏi ngay khi cô vừa nhấc điện thoại lên.

“Có chuyện gì xảy ra với ‘Xin chào’ thế?”

“Xin chào. Cậu đã đính hôn chưa?”

“Chưa, và mình sẽ không đính hôn.” Kate nói. “Mình đã yêu một anh chàng bị dị ứng với chuyện hôn nhân.”

“Jake bị dị ứng với chuyện hôn nhân sau vụ một cô nàng trợ lý biện lý quận tồi tệ à? Anh ấy có vẻ cứng rắn hơn thế.”

“Làm thế nào mà cậu biết mình đang nói về Jake?”

“Ôi, thôi nào.” Jessie nói. “Chuyện đó quá rõ ràng. Ngay khi mình nghe chuyện cậu đã uống bia với anh ấy trên một chiếc thuyền, mình đã biết chuyện này chỉ còn là vấn đề về thời gian thôi. Thế anh ấy có đáp ứng đầy đủ những tiêu chuẩn quan trọng trong bản kế hoạch của cậu không?”

“Những tiêu chuẩn quan trọng?”

“Cậu biết đấy,” Jessie nói. “Có khiếu hài hước. Coi trọng quyền bình đẳng nam nữ. Tuyệt hảo trên giường. Yêu cậu đến phát điên?”

Kate nghĩ về điều đó, rồi cảm thấy ngạc nhiên. “Có,” cô nói chậm rãi. “Anh ấy đáp ứng được những tiêu chuẩn đó. Cậu biết gì không, anh ấy đáp ứng được.”

“Tốt.” Jessie nói. “Cậu có thể cưới anh ấy.”

“Mình không nghĩ thế.” Kate nói. “Mình không nghĩ Jake sẽ lại kết hôn lần nữa.”

“Ha.” Jessie kêu lên.

“Cậu không biết Jake đâu.” Kate nói.

“Đúng thế, nhưng mình biết cậu.” Jessie nói. “Cậu sẽ tìm ra cách nào đó. Giờ thì cậu muốn làm gì với cái bánh cưới của cậu?”

“Cá.” Kate nói, chắc chắn là Jessie đang làm cô cảm thấy phấn khởi hơn. “Và một chiếc thuyền có mái chèo.”

“Cậu sẽ có nó.” Jessie nói. “Mình sẽ bắt đầu thiết kế nó ngay đây.”

***

Vào thứ Năm, sau một trận đấu tennis vô cùng căng thẳng và một cuộc nói chuyện thậm chí còn căng thẳng hơn ở cabin sau đó, Kate nắm lấy tay Penny trong lúc cô ta gọi một cú điện thoại đầy nước mắt cho Allan để hủy vụ đính hôn của họ.

“Tôi đã làm một việc đúng, đúng không?” Penny hỏi sau khi cô ta gác máy và Kate thì đang lau nước mắt cho cô ta.

“Tại sao cô không đến thảo luận chuyện này với Mark?” Kate gợi ý. “Xem xem cô sẽ cảm thấy thế nào?”

“Chị có nghĩ là anh ấy còn muốn nói chuyện lại với tôi không?” Penny hỏi.

“Đó là điều chắc chắn.” Kate nói. “Hãy bắt đầu bằng chuyện nói với cậu ấy là cô không còn đính hôn nữa bởi vì cô yêu cậu ấy và sẽ yêu cho đến cuối đời.”

“Thôi được.” Penny nói. “Nhưng ngay cả nếu anh ấy không muốn nói chuyện với tôi nữa, tôi vẫn cảm thấy thoải mái vì đã hủy vụ đính hôn này. Allan thực tự quá tục tĩu trên điện thoại. Tôi sẽ không kết hôn với anh ấy ngay cả khi Mark không còn cần tôi nữa.”

“Thật tốt khi biết điều đó.” Kate nói. “Đi nào, tôi sẽ đưa cô xuống đó. Dù sao thì tôi cũng cần phải nói với Jake là tôi sẽ muộn một chút.”

Jake và Will đang nói chuyện bên chiếc bàn tiếp tân trong sảnh khi họ bước vào, vì thế Kate đứng cạnh cánh cửa bên cạnh quầy bar và nhìn Penny cố gắng bắt chuyện với Mark. Cậu ta nhìn Penny với vẻ thận trọng khi cô nàng bước vào, và rồi Penny chồm qua quầy bar và nói điều gì đó. Mark đánh rơi chiếc cốc cậu ta đang cầm, nhảy vọt qua quầy bar và kéo Penny vào trong vòng tay mình.

Kate cười và quay đi, trong đầu nghĩ, mình thích kết thúc có hậu. Mình không biết liệu Jake có thể nhảy qua quầy bar như thế vì mình hay không? Cô tiến về phía bàn tiếp tân để hỏi anh đúng lúc Valerie bắt được cô.

“Tôi đã tìm cô khắp nơi.” Cô ta kêu lên và khoác tay quanh người Kate.

“Tôi phải nói chuyện với Jake rồi phải đi luôn.” Kate vội nói. “Tôi không thể chơi trò tắm bể hay cái gì khác đâu.”

Valerie bật cười. “Đừng có ngốc thế. Tôi muốn nói chuyện về chúng ta.”

“Chúng ta?” Kate hỏi với vẻ thắc mắc. “‘Chúng ta’ nào?”

“Cô và tôi.” Valerie nói. “Chúng ta sắp tới sẽ trải qua rất nhiều thời gian bên nhau, thành thật mà nói, tôi không thể vui mừng hơn. Giờ khi Jake đã nghiêm túc…”

“Gì cơ?” Kate hỏi, cố gắng tự giải thoát cho chính bản thân mình. “Tôi không biết…”

“Nào đừng có làm dáng thế.” Valerie nói. “Tất cả mọi người đều đã biết chuyện cô với Jake rồi.”

“Ồ, tuyệt thật.” Kate nói.

“Chuyện này sẽ chỉ liên quan đến bốn chúng ta.” Valerie bắt đầu. “Tôi biết lúc này vẫn còn là quá sớm để cô và Jake quyết định ngày…”

“Này, Valerie…”

“Nhưng Will và tôi sẽ công bố rất nhanh thôi.” Valerie nói, tỏ ra vô cùng hài lòng. “Tôi không biết vì sao trước đây tôi lại buồn bực đến thế. Đến giờ đáng lẽ tôi phải biết đó chính là con người của Will.”

Kate liếc nhìn về phía Will ở phía sau chiếc bàn tiếp tân. “Valerie, cô đã thực sự thảo luận chuyện này với Will chưa?”

“Ồ, nói theo một cách nào đó, dĩ nhiên là rồi.” Valerie nói.

“Không phải ‘nói theo một cách nào đó’,” Kate nói, “Theo cái cách ngồi xuống và cô nói rằng ‘Em nghĩ chúng ta nên kết hôn’ ấy, và anh ấy nói rằng ‘Anh đồng ý.’”

Valerie lắc đầu. “Đó không phải là cách sống của Will và Jake.” Cô ta giải thích. “Họ không thích phải đối mặt. Cô cố làm điều đó và rồi cô sẽ không đạt được điều gì cả đâu.” Cô ta hạ giọng xuống. “Cả hai bọn họ đều rất ngoan cố.”

“Tôi biết.” Kate nói. “Nhưng tôi không nghĩ…”

Valerie vỗ vỗ vào cánh tay cô. “Tin tôi đi. Tôi biết những người nhà Templeton.” Cô ta mỉm cười với Kate. “Xét cho cùng thì tôi sắp trở thành một người Templeton. Và nếu như cô đánh quân bài của mình đúng, thì cô cũng sẽ thế.”

Kate nhìn Valerie với vẻ hoảng sợ. Cô ta thậm chí còn chưa nói gì với Will. Cô ta chỉ cho rằng cô ta biết chuyện gì đang diễn ra mà thôi.

Kate ngẩng lên và nhìn thấy Jake đang băng qua sảnh khách sạn bước về phía cô. Dĩ nhiên, cô cũng chưa nói gì với Jake cả, và cô đang sắp hết thời gian rồi. Mình không khá hơn Valerie chút nào cả, cô nghĩ. Mình phải dừng cái việc lảng tránh này lại, Jake sẽ muốn mình đối mặt với anh ấy về chuyện này.

“Jake không phải là người như thế.” Cô nói với Valerie.

“Cô sẽ thấy.” Valerie nói. “Tất cả bọn họ đều như thế.”

“Anh đã có mẫu đặt hàng cho Nancy.” Jake nói và bước đến từ phía sau lưng cô. “Em muốn xem qua nó ngay bây giờ hay chờ đến tối nay?”

“Để tối đi.” Kate nói, cô hít vào thật sâu. “Chúng ta cần nói chuyện.”

“Vì sao?” Jake hỏi với vẻ nghi ngờ.

Valerie ve vẩy ngón tay với Kate. “Tôi đã cảnh báo cô rồi.” Cô ta nói và bỏ họ lại đó để đến chỗ Will ở bàn tiếp tân.

“Nói với anh là em sẽ không lên kế hoạch bất kỳ chuyện gì với Valerie đi.” Jake nói.

"Em không lên kế hoạch gì với Valerie cả.” Kate nói. “Chúng ta đang làm gì ở đây?”

“Chúng ta đang đứng trong sảnh khách sạn.” Jake nói. “Đây là một trò chơi gì à?”

Kate cố đứng thật vững. “Không. Anh và em. Cái thứ mà chúng ta đang làm. Nó là cái gì thế?”

“Thứ gì?”

“Mối quan hệ này.” Kate nói.

Jake rên lên và lùi lại một bước. “Anh ghét từ đó.”

Kate nhìn về phía bàn tiếp tân. Valerie đang đứng bên cạnh Will, lắc đầu với cô và mỉm cười. Sự rút lui của Jake được chứng kiến rõ ràng qua chiếc sảnh rộng vắng người. “Thôi được.” Kate nói, rồi quay đi.

Jake túm lấy tay cô và kéo cô quay lại. “Nghe này, giờ không phải là lúc hay là nơi để nói về chuyện này.”

“Được thôi.” Kate nói. “Thế thì khi nào và ở đâu?”

“Sau này.” Jake nói, đưa mắt nhìn quanh sảnh. “Rất lâu sau này. Ở một nơi nào đó khác.”

“Em sẽ về nhà vào ngày kia.” Kate nói.

Jake ngẩng phắt đầu lên đối diện với cô. “Thứ Bảy?”

Kate gật đầu. “Đặt chỗ của em hết hạn vào sáng thứ Bảy. Em sẽ phải dọn ra khỏi cabin của em trước buổi trưa.”

Jake trông có vẻ nhẹ nhõm hẳn đi. “Quỷ tha ma bắt, nếu đó là vấn đề thì em cứ chuyển đến chỗ anh. Dù sao trên thực tế thì em cũng đã chuyển đến đó rồi.”

“Jake” Kate nói. “Em có một công việc, một sự nghiệp. Em không thể chơi cái trò sống chung với anh mãi mãi được.”

“Đó có phải là những gì em muốn không?” Jake hỏi. “Mãi mãi?”

Kate im lặng một lúc, hít vào thật sâu, và rồi trả lời. “Đúng thế.”

“Ồ.” Jake nói.

“Cảm ơn.” Kate nói, quay người lại một lần nữa. “Điều đó đã kết thúc mọi chuyện một cách tốt đẹp.”

“Không, không phải thế.” Jake lại túm lấy tay cô. “Chết tiệt, dừng cái việc quay lưng lại và bước đi khỏi anh như thế và cho anh một cơ hội để suy nghĩ đi.”

“Anh chưa bao giờ nghĩ về chuyện này một chút nào sao?” Kate hỏi anh, cơn giận dữ của cô cuối cùng đã bùng lên. “Trong đầu anh chưa từng một lần nào trong suốt tuần vừa rồi xuất hiện cái ý nghĩ là chuyện này sắp sửa kết thúc hay sao?”

“Có, nó có xuất hiện trong đầu anh.” Jake nói. “Anh chỉ cố gắng không nghĩ đến nó thôi.”

“Anh biết cái gì làm em khó chịu nhất trong chuyện này không?” Kate hỏi anh qua kẽ răng.

“Là cái gì?” Anh hỏi với vẻ không thoải mái.

“Valerie nói đúng.” Kate quay người lại và bước đi trước khi anh có thể kịp ngăn cô lại.

“Này.” Anh kêu lên và bước theo cô về phía bàn tiếp tân.

“Xin lỗi, Valerie.” Kate nói. “Lần sau tôi sẽ lắng nghe cô.”

Cô quay lại và bước ra ngoài, Jake chặn đường đi của cô. “Chờ một chút.” Anh nói, và cô trả lời “Không.” rồi mở cánh cửa ở gần cô nhất, bước vào trong đó và sập nó lại ngay trước mặt anh.

“Đó là văn phòng của em.” Will nói với Jake. “Không phải vì thế mà em cảm thấy phiền, nhưng lát nữa em có thể sẽ cần đến nó. Có bất cứ chuyện gì diễn ra ở đây mà em cần phải biết không?”

“Không.” Jake nói. “Anh sẽ giải quyết chuyện này.”

Anh mở cửa văn phòng và bước vào, rồi đóng cánh cửa lại phía sau lưng anh. Kate đang đứng ở phía trước chiếc bàn làm việc, rõ ràng là đang cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô có vẻ không thực hiện điều đó được tốt cho lắm.

“Thôi được, anh là một thằng khốn.” Jake nói. “Chúng ta hãy nói chuyện.”

“Không nói gì cả.” Kate nói. “Em quá điên tiết vì anh, em có thể sẽ giết chết anh. Đi chỗ khác cho đến khi em bình tĩnh trở lại.”

“Bỏ chạy là một hành động hèn nhát.” Jake nói. “Anh không phải là kẻ hèn nhát.”

“Bỏ chạy là một hành động khôn ngoan mà anh nên làm lúc này.” Kate cảnh cáo anh.

“Ồ, anh cũng không phải là một kẻ khôn ngoan.” Jake nói và tiến tới chỗ cô. Kate lùi lại cho đến khi cô đâm sầm vào chiếc bàn.

Thế rồi cô nổ bùng lên. “Anh đã thể hiện rất rõ ràng rằng anh ghét những người phụ nữ cứ luẩn quẩn xung quanh thao túng đàn ông thay vì đối mặt với mọi chuyện. Thế mà khi em cố gắng đối mặt với nó, anh lại cố lẩn tránh chủ đề này.”

“Anh biết.” Jake nói. “Anh đã nói với em anh là một thằng khốn rồi. Vì em bất ngờ tung chuyện này vào anh, nên anh không kịp phản ứng.” Anh ôm chặt lấy cô. “Đến đây nào, anh sẽ đền bù cho em.”

Kate tránh ra khỏi anh. “Bằng cách nào?”

“Ừ thì, anh nghĩ là chúng ta sẽ âu yếm nhau.” Jake nói và nhe răng cười.

“Anh không thể nghiêm túc được.” Kate nói, rồi hướng về phía cửa.

“Anh luôn luôn nghiêm túc.” Jake nói và chụp cô lại. Cô vùng vẫy đá đấm vào anh và trong lúc anh né tránh những đòn tấn công của cô, anh bị vấp vào mép tấm thảm và kéo cô theo mình khi anh ngã xuống.

“Oạch!” Kate nói và cố gắng lăn ra xa, nhưng anh ghim chặt cô bên dưới mình. “Nghe anh nói này.” Anh nói. “Em nói đúng. Chúng ta phải nói chuyện. Anh xin lỗi.”

“Xin lỗi không không đủ.” Kate nói, rồi cố gắng đẩy anh ra khỏi người cô.

Vòng tay anh thắt chặt quanh người cô. “Anh sẽ tỏ ra hối lỗi như em muốn. Chỉ cần nói với anh là anh phải làm gì thôi.”

Anh cố gắng tập trung vào những gì cô muốn, nhưng cô quá mềm mại và ấm áp, lại cứ ngọ nguậy bên dưới anh, trong vòng tay anh, và tất cả những gì anh có thể nghĩ là cô có cảm giác tuyệt vời đến chừng nào. Gần như tự động, tay anh di chuyển và úp lên ngực cô.

Kate lừ mắt nhìn anh. “Anh vừa xin lỗi vừa sờ soạng em cùng một lúc à?”

“Chỉ là phản xạ thôi.” Anh nhăn nhở cười với cô.

Cô trông vô cùng phẫn nộ, nhưng vẫn có sự ấm áp đằng sau ánh mắt gườm gườm của cô. Mình biết cô ấy mà, anh nghĩ. Mình biết khi nào cô ấy nổi giận và khi nào cô ấy chỉ cố gắng thể hiện như thế. Và vào lúc này, cô ấy chỉ đang cố gắng nổi giận thôi.

Cô dịch ra và lăn khỏi người anh. “Xin lỗi gì đó đi.”

Anh lăn cùng với cô, và cuối cùng cô lại nằm ra trên lưng mình thêm một lần nữa, vẫn ở bên dưới anh. “Em không nổi giận.”

“Cá không?” Cô nói và vung tay đánh anh. Anh chụp nắm đấm của cô lại bằng bàn tay của mình và kéo hai tay của cô qua đầu, ghim chặt cô xuống sàn nhà.

“Cảnh này trông sẽ thật tuyệt nếu Will bước vào.” Cô nói cho có chuyện.

“Cậu ta không ngốc nghếch thế đâu.” Lưỡi Jake trượt dọc theo khoảng hở trên cổ áo của cô, và điều đó làm anh nảy ra một ý tưởng khác. “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian trước khi em phải đi làm?”

“Không đủ đâu. Thả em ra. Em cần phải tắm.”

“Anh nghĩ là người em có vị khá mặn.” Anh thả tay cô ra nhưng vẫn nằm trên người cô và hôn lên cổ cô.

“Tránh ra. Anh nặng cả tấn ấy.”

“Trước đây em chưa từng phàn nàn gì cả.” Anh cắn vào dái tai của cô.

“Những lúc đó em đã bị kích thích rồi.”

“Thì giờ anh đang làm điều đó đây.” Anh nói và tay anh sờ soạng phéc mơ tuya của cô.

“Không!” Cô đẩy anh thật mạnh và thoát ra từ bên dưới anh rồi đứng dậy trước khi anh có thể túm được cô lần nữa, rồi cô lùi lại tránh ra khỏi tầm tay của anh. “Em phải đi làm.”

“Cảm thấy khá hơn chưa?” Anh lười biếng hỏi, thả đầu tựa lên một cánh tay.

“Rồi.” Cô vuốt thẳng chiếc áo. “Giờ em đã thoát khỏi anh, em đã có thể thở được rồi, dĩ nhiên là em cảm thấy khá hơn rất nhiều.”

“Bản tính của em thật là xấu xa, cô bé ạ.” Jake nói và nhổm dậy. “Điểm tốt là em có một thân hình thật tuyệt.”

“Rất khôi hài.” Kate nói rồi bước về phía cửa.

Jake túm lấy cánh tay cô và kéo cô dừng lại, đột nhiên nghiêm túc hẳn lên. “Nghe này, tí nữa anh sẽ đón em ở cabin và đưa em đến chỗ Nancy.” Anh nói. “Rồi sau đó, mặc dù anh cực kỳ ghét chuyện này, nhưng tối nay chúng ta sẽ nói chuyện sau khi em làm việc xong. Em nói đúng. Chúng ta phải nói chuyện về chuyện này.”

Kate cắn chặt môi. “Cảm ơn anh.” Cô nói. “Em xin lỗi vì em đã khơi mào kiểu này. Em đã trì hoãn việc giải quyết chuyện này lâu quá rồi, và rồi cuối cùng khi em tìm được đủ can đảm để đối mặt với nó thì anh lại không muốn.” Cô tựa người vào anh. “Em thực sự xin lỗi.”

“Tốt.” Jake nói và vỗ nhẹ lên lưng cô. “Cả hai chúng ta đều xin lỗi. Tội lỗi như nhau. Em có chắc là em không muốn âu yếm tí không?”

Kate đẩy anh ra và bật cười. “Để sau.” Cô mở cửa và bước băng qua sảnh, khi cô ra đến cửa ngoài, cô quay nhìn lại và nhìn thấy anh đang tựa người vào khung cửa văn phòng của Will, ngắm nhìn cô bước đi. Cô đẩy hông mạnh hơn một chút khi bước ra khỏi khách sạn.

Cái đó là của mình, Jake nghĩ. Cú đưa đẩy này là dành cho mình.

Một khách trọ đang bước vào quay đầu lại nhìn theo cô và đâm sầm vào bậc thang. Đừng bận tâm, anh bạn, Jake nghĩ. Cô nàng đó sẽ về nhà cùng với tôi tối nay.

Quán bar khá đông đúc so với một ngày bình thường trong tuần, nhưng đến chín giờ, mọi thứ đều đã dịu hẳn đi đến mức Nancy, Will, Jake và Kate có thể trải rộng những bản ghi chú cuối cùng lên một góc bàn và bàn bạc.

“Những thứ này có rất nhiều ý nghĩa, tôi không hiểu vì sao chúng tôi không nghĩ đến nó sớm hơn.” Will nói. “Nó không chỉ là về đồ uống, hãy nhìn những dự tính về đồ thuỷ tinh này.” Anh lắc đầu. “Thật thông minh.” Anh nhìn Kate. “Cô thật quá tuyệt.”

“Cảm ơn.” Kate nói. “Nhưng không tuyệt đến thế đâu. Đây là những gì tôi làm để kiếm sống.” Cô nhún vai. “Chuyện này mang ý nghĩa kinh doanh thông thường đối với tôi.” Cô chỉ vào một ghi chú trong bản kế hoạch. “Giờ phần này mới hấp dẫn này. Hãy nhìn vào tổng chi phí vận chuyển đối với…”

Jake ngắm nhìn khuôn mặt cô khi cô giải thích những ghi chú của mình cho Will và Nancy. Cô rất xinh đẹp, nhưng cô còn hơn thế rất nhiều. Cô sẽ phải làm cái quái gì đây, chết dí ở Toby’s Corners ư? Và anh sẽ phải làm cái quái quỷ gì, quay trở lại chết dí ở thành phố? Không trách gì anh cứ tránh né nói chuyện về vấn đề này. Anh sắp mất cô rồi.

Kate ngẩng lên nhìn và bắt gặp anh đang ngắm cô liền mỉm cười. “Này,” cô nói, “anh có tự hào về em không?”

“Rất nhiều.” Anh nói mà không cười lại, và cô có vẻ quan tâm. “Anh có sao không?”

“Anh ổn cả.” Anh nói, và khi cô trông có vẻ vẫn lo lắng, anh liền giơ tay ra để làm cô sao lãng. “Cho anh xem những số liệu của em nào. Có khi em làm nó rối tung rối mù lên cũng nên. Đàn bà thường không giỏi toán lắm.”

Kate đẩy bản kế hoạch về phía anh. “Anh có cảm thấy ổn thật không?”

“Có.” Anh nói và cúi xuống xem các con số của cô. “Aha,” anh nói. “Em quên mất chuyện tính thêm sự giảm giá của đồ thuỷ tinh.”

“Anh không thể giảm giá đồ thuỷ tinh, ngốc ạ.” Kate nói và kéo bản kế hoạch lại.

“Hãy lắng nghe ý kiến của chuyên gia, cô bé.” Jake nói và hai người họ bắt đầu tranh luận trong lúc Nancy và Will lắng nghe và trở nên càng lúc càng ngạc nhiên hơn.

“Em không thể tin được chuyện này.” Cuối cùng Will nói với anh trai mình. “Cô ấy làm anh bàn về chuyện kinh doanh trở lại. Thật thần kỳ.”

Kate nhăn mặt, còn Nancy đá Will một cú đau điếng dưới gầm bàn, nhưng hậu quả thì đã xảy ra. Jake thả bản kế hoạch xuống bàn và gườm gườm nhìn Kate.

“Đừng có nhìn em như thế.” Cô nói. “Anh là người đã yêu cầu xem bản kế hoạch, và anh cũng là người đã đưa ra câu nói ngốc nghếch về chuyện giảm giá đồ thuỷ tinh.”

Jake há miệng ra định trả đũa, nhưng trước khi anh có thể nói nên lời, Valerie bất ngờ xuất hiện cùng với Donald theo sau và điều đó làm cho không khí tự dưng lạnh lẽo hẳn đi.

“Anh đã ở đâu thế?” Valerie hỏi Will. “Em đã tìm anh khắp nơi.”

Will siết chặt quai hàm lại một lát và rồi rõ ràng là ép mình phải thả lỏng người ra, sau đó quay lưng lại với cô ta. “Ở đây,” anh nói thẳng băng. “Nancy và anh có vài chuyện muốn bàn luận với nhau.”

“Chuyện gì?” Valerie hỏi với vẻ nghi ngờ.

“Bọn anh đang định từ giờ trở đi sẽ cùng nhau đặt hàng mọi thứ cho quán bar này.” Will nói, vẫn quay lưng lại phía cô ả và không nhận thấy một cơn bão đang hình thành trong mắt cô ta. “Chuyện đó sẽ làm bọn anh tiết kiệm được một đống. Kate đã nghĩ ra ý tưởng đó.” Will mỉm cười với Kate. “Cô ấy là một chiếc bánh vô cùng thông minh.”

“Thật ư?” Valerie nói. “Chúng ta cần nói chuyện về vấn đề này.”

Nancy và Kate đưa mắt nhìn nhau, nhưng Will có vẻ như cố ý phớt lờ với những gì đang diễn ra.

“Tại sao chúng ta lại phải nói về chuyện này?” Will nói. “Đó là một ý tưởng tuyệt vời, và bọn anh sẽ tiến hành.”

“Nhưng còn quán bar của chúng ta thì sao?” Valerie hỏi huỵch toẹt.

“Nó thì sao?” Will nói. “Nó vẫn hoạt động tốt.”

“Không phải quầy bar trong phòng ăn,” Valerie nói. “Quán bar đồng quê của chúng ta cơ.”

“Chúng ta không có quán bar đồng quê nào cả.” Will nói. “Chúng ta không cần phải có một cái, ta đã có Nancy Quán rồi.”

Valerie khoác cánh tay quanh vai Will trong lúc cô ả đứng bên cạnh anh, và tất cả mọi người đều nhìn thấy anh cứng người lại. “Nhưng anh yêu, em nghĩ là chúng ta đã đồng ý…”

“Không.” Will lừ mắt nhìn cô ta. “Anh đã nói với em khi em đưa ra ý tưởng đó rằng chúng ta sẽ không tiến hành làm việc đó.”

“Ồ, tôi nghĩ đó là một ý tưởng hay ho.” Donald nói. “Tôi nghĩ anh nên nghe theo cô Borden. Chắc chắn tôi sẽ nghe cô ấy nếu cô ấy là người của tôi.”

“Anh là tên quái nào thế?” Will hỏi, đưa mắt săm soi nhìn anh ta trong ánh sáng mờ mờ. “Ồ, Prescott. Anh muốn gì?”

“Ồ, thực ra thì tôi muốn có Giám đốc đối ngoại của anh.” Anh ta nói và cười với vẻ căng thẳng. “Tôi biết rằng tôi nói với anh tôi là một môi giới chứng khoán, nhưng thực ra…”

“Tôi biết.” Will nói với vẻ mệt mỏi. “Anh là do thám từ Eastern.”

“Anh biết ư?” Valerie nói, buông thõng cánh tay xuống khỏi vai Will.

“Ồ, nếu thế thì chúng ta có thể đặt danh thiếp lên bàn được rồi.” Donald nói. “Tôi vừa mới đề nghị với cô Borden một bản hợp đồng rất hào phóng, nhưng cô ấy cứ khăng khăng muốn cho anh một cơ hội để ngăn cản chuyện đó.”

Will nhìn Valerie một lát rồi lại quay lại phía chiếc bàn. “Cô ấy là của anh.” Anh nói.

“Ồ,” Kate nói, và ngay cả Jake cũng hơi nhăn mặt.

“Gì cơ?” Valerie kêu lên. Cô ta đưa tay lên túm lấy vai Will và kéo anh quay lại đối diện với mình.

“Hãy đi với lời chúc may mắn của anh.” Will nói, vỗ nhẹ vào tay cô ta rồi gỡ nó ra khỏi vai mình.

“Thế chúng ta thì sao?” Valerie hỏi, răng nghiến chặt.

“‘Chúng ta’ nào?” Will nói. “Này, đừng nghĩ là anh lại cản đường em trong một chuyện như thế này. Anh chúc em sẽ có tất cả sự may mắn trên đời này. Eastern là một tập đoàn lớn. Hãy đến đó đi.” Anh quay trở lại với Nancy và nói. “Thế cô có đồng ý với ý tưởng đặt hàng này không?”

“Tuyệt đối nhất trí.” Nancy nói, mắt vẫn nhìn một cách thận trọng về phía Valerie. “Chúng ta có phải ký cọt gì không?”

“Không.” Will nói. “Ở đây chúng ta làm việc dựa trên sự tin tưởng.”

“Tin tưởng?” Valerie nói, giọng cô ta cất cao the thé. “Tin tưởng? Ba năm tồi tệ, và rồi tất cả những gì tôi nhận được là 'Chúc may mắn!', và anh gọi đó là tin tưởng?”

Will quay lưng lại với cô ta. “Ồ, thôi nào Valerie.” Anh bắt đầu, nhưng Valerie đã cầm ca bia của anh lên và hất toàn bộ chỗ bia còn lại vào mặt anh.

“Tôi đã nghĩ thế.” Nancy nói và trượt ra khỏi chiếc ghế của mình để đi lấy một chiếc khăn.

“Này,” Jake lên tiếng và đứng dậy, nhưng Kate túm lấy cánh tay anh và kéo anh ngồi xuống. “Will là một cậu bé to xác, và anh ấy tự lôi mình vào rắc rối này.” Cô nói với anh. “Anh ấy sẽ phải tự thoát ra.”

“Không cần phải bận tâm đến chuyện thông báo trước hai tuần.” Will lặng lẽ nói với Valerie trong lúc bia trên người anh vẫn đang nhỏ giọt xuống sàn nhà. “Chỉ cần để lại địa chỉ cho anh để anh có thể chuyển thư đến cho em.”

“Chỉ thế thôi?” Valerie nói.

“Val, mọi chuyện luôn luôn chỉ như thế thôi.” Will nói. Anh nhận chiếc khăn mà Nancy đưa cho anh và lau chỗ bia trên mặt. “Anh nghĩ là em biết điều đó. Em chưa bao giờ đòi hỏi bất cứ chuyện gì khác.”

“Ý em là gì? ‘cậu ấy tự lôi mình vào rắc rối này’?” Jake hỏi Kate.

“Họ đã sống với nhau ba năm trời.” Kate nói. “Rõ ràng là phải có những kỳ vọng ở đây rồi.”

“Ba năm,” Valerie nói với vẻ cay đắng. “Tôi đã nghĩ là…”

“Không, em không nghĩ gì cả.” Will nói. “Anh chưa bao giờ nói với em là anh yêu em, và em cũng chưa bao giờ nói với anh điều đó. Điều duy nhất chúng ta có với nhau là sự trung thực. Đừng có khơi mào nó ra bây giờ. Hãy đi với Prescott và nhận cái công việc mà em vẫn luôn mơ ước. Dù sao thì nơi này cũng quá nhỏ đối với em. Em đã luôn ghét nó.”

“Anh sẽ không quên được tôi đâu.” Valerie nói.

“Chắc chắn rồi.” Will nói, và quay lại với chiếc bàn.

Valerie quay người và bước ra ngoài, với Donald Prescott lẽo đẽo theo sau.

“Xin lỗi về chuyện này.” Will nói. “Chúng ta đang nói đến đâu nhỉ?”

“Ý em là gì, ‘kỳ vọng’?” Jake hỏi Kate.

“Anh có muốn cãi nhau về chuyện này không?” Kate nói.

“Ôi, quỷ tha ma bắt.” Will nói. “Đừng. Mọi chuyện qua rồi. Tại sao hai người phải cãi nhau về nó? Cá nhân tôi mà nói, tôi thấy nhẹ cả người.”

“Tôi biết anh nhẹ cả người.” Kate vặc lại. “Đó là điều tồi tệ nhất mà tôi biết về anh.”

“Này,” Jake nói. “Cậu ấy không đòi hỏi bất cứ thứ gì trong chuyện này.”

“Có đấy.” Nancy nói. “Tôi không có thời gian dành cho Valerie, nhưng cô ấy đã bị chơi một vố trong chuyện này.”

“Cứ tự nhiên thảo luận cuộc sống riêng tư của tôi đi.” Will nói.

“Anh nợ cô ấy nhiều hơn là câu nói ‘Cô ấy là của anh’ sau ba năm trời chung sống.” Kate nói.

“Cậu ấy chả nợ gì cả.” Jake nói. “Đừng có nhúng mũi vào chuyện này.”

“Cô ta bị tổn thương.” Kate nói, cô nhìn qua Will. “Như thế không tử tế chút nào.”

“Tôi không thể tin được chuyện này.” Jake nói với vẻ giận dữ.

“Tỏ ra tử tế với Valerie” Will giải thích, “chỉ phí thời gian thôi. Cô ấy chỉ nghe những gì cô ấy muốn nghe trừ khi cô cùn đến nỗi trở nên thô lỗ.”

“Có thể là thế,” Kate nói. “Nhưng như thế là cục súc.”

Will nhìn sang Nancy và thấy cô cũng gật đầu.

“Thôi được,” Will thở dài và đứng dậy, “Tôi sẽ đi xin lỗi.”

“Em có mất trí không đấy?” Jake hỏi.

“Em không nói là em sẽ giữ cô ấy lại.” Will nói. “Em sẽ không cảm thấy bị tổn thương khi tự nhận mình là một thằng khốn. Có thể em là một thằng khốn thật. Bọn em đã sống với nhau ba năm, có lẽ cô ấy xứng đáng với một lời chào tạm biệt tử tế hơn.”

“Không, cô ta không xứng cái gì cả.” Jake nói. “Cô ta là một con chó cái. Cô ta cố gắng làm cho Nancy phá sản và lôi kéo em vào chuyện kết hôn với cô ta. Cô ta xứng đáng với những gì cô ta đã nhận được.”

“Không ai xứng đáng với những gì cô ta đã phải nhận cả.” Kate nói.

Jake gườm gườm nhìn cô, và cô gườm gườm nhìn lại.

“Thôi, ít nhất là hai người cũng còn trao đổi qua lại với nhau.” Will cười buồn nói. “Thế còn hơn những gì Val và em đã từng làm.”

“Trao đổi qua lại như thế này ư, anh không cần.” Jake nói và đẩy chiếc ghế ra sau.

“Anh định đi đâu?” Kate hỏi.

“Tránh xa em ra” Jake nói và hiên ngang bước về phía quầy bar. Will lắc đầu và bước theo anh, nói điều gì đó với anh rồi vỗ vào lưng anh trước khi bước ra khỏi quán để tìm Valerie.

“Có chuyện gì với Jake thế?” Nancy hỏi. “Anh ấy chưa bao giờ nổi điên, và hôm nay thì anh ấy cứ căng thẳng suốt cả buổi tối.”

“Bọn mình có một ngày tồi tệ.” Kate nói. “Mình sẽ rời khỏi đây vào ngày kia, và bọn mình phải làm rõ một vài thứ. Như là liệu bọn mình có bao giờ gặp lại nhau không?”

“Ngày kia?” Nancy ngồi sụp xuống chiếc ghế của mình. “Sớm thế ư?”

“Mình có công việc.” Kate nói. “Nó cũng không có gì nhiều, nhưng nó giúp mình có thể có những món đồ nội thất kiểu Pháp-tỉnh-lẻ và những kỳ nghỉ ở Kentucky.”

Nancy có vẻ không vui. “Khi nào cậu quay trở lại?”

Kate thở dài. “Từ vẻ mặt của Jake lúc này, có lẽ là không bao giờ.”

“Anh ấy không ngốc thế đâu,” Nancy nói. “Anh ấy sẽ vượt qua chuyện này.”

Kate nhìn về phía Jake, đang gập người trên quầy bar, toàn thân anh vẫn căng ra vì giận dữ.

“Sẽ không sớm đâu.” Cô nói. “Không trừ khi mình làm một điều gì đó với chuyện này.”

“Thế thì hãy làm một điều gì đó đi.” Nancy nói. “Anh ấy có thể đại ngốc đến mức quăng bỏ những gì mà hai người đã có với nhau, nhưng cậu thì không.”

Khi Kate không nói gì, Nancy liền liếc sang nhìn cô. “Đúng không?”

Kate lại quay lại nhìn Jake. “Không.” Cô nói. “Chắc chắn là mình không ngốc thế.”

***

Vào lúc mười giờ, Jake lái xe đưa Kate về nhà trong im lặng.

“Xuống hồ với em.” Cô nói.

“Anh thấy mệt.”

“Không, anh không mệt mỏi gì cả.” Kate có thể cảm thấy máu nóng của mình đang bốc lên ngùn ngụt. “Anh nổi điên lên với em bởi vì những gì Valerie đã làm. Thật ngu ngốc. Xuống hồ với em.”

“Không.” Anh hôn lên má cô. “Chúc ngủ ngon.”

“Được thôi.” Cô chui ra khỏi xe và đóng sầm cánh cửa lại. “Nhưng em vẫn sẽ đi. Và khi anh tìm thấy cái xác chết đuối trương phình tội nghiệp của em vào buổi sáng ngày mai thì anh sẽ không có ai ngoài chính bản thân anh để mà đổ lỗi đâu.” Cô bước xuống con đường mòn và một vài giây sau cô nghe thấy tiếng chân anh phía sau lưng cô.

Tốt rồi, cô nghĩ. Em sẽ dạy cho anh biết thế nào là hờn dỗi, anh bạn ạ.

Kate đá đôi giày ra khỏi chân mình và quăng chiếc mũ trên bờ, rồi cô đẩy chiếc thuyền vào trong mặt hồ và trèo vào. Jake túm được mũi thuyền ngay khi cô vừa cầm lấy mái chèo.

“Em định đi đâu?”

“Đến chỗ cây liễu. Em muốn nhìn thấy nó vào ban đêm.”

Anh trèo vào trong. “Đưa mái chèo cho anh, không thì chúng ta sẽ ở ngoài này suốt đêm.”

Khi họ đến nơi, Jake dừng chiếc thuyền lại mà không buộc dây neo lên cành liễu. “Em muốn ngắm nhìn cây liễu trong bao lâu?”

“Không lâu đâu.” Cô đứng dậy trên thuyền và cởi áo vest ra.

“Ôi, quỷ tha ma bắt. Không phải lúc này, Kate.” Jake nói. “Ngồi xuống. Em làm lật thuyền bây giờ.”

“Vấn đề là,” Kate nói, phớt lờ anh, “nếu em là một người đàn ông thì em sẽ thẳng thắn đối mặt với chuyện này và chỉ nói với anh là: ‘Jake, anh là một tên khốn đích thực trong chuyện này bởi vì em không và sẽ không bao giờ là Valerie hay Tiffany, và anh không có quyền hay có bất cứ lý do nào để giả định rằng một lúc nào đó em sẽ trở nên như thế.’”

Cô cởi nốt chiếc áo sơ mi ngắn, hành động đó làm chiếc thuyền nghiêng ngả một chút.

“Rất khôi hài,” Jake nói. “Ngồi xuống, chết tiệt thật.” Anh với lên để kéo cô ngồi xuống nhưng cô bước lùi lại, làm chiếc thuyền nghiêng ngả dữ dội hơn.

“Hơn nữa, anh biết rất rõ giống như em rằng Valerie có lý lúc ở quán bar. Anh chỉ không muốn thừa nhận điều đó. Nếu em là một người đàn ông, em sẽ chỉ ra cho anh thấy rằng điều đó làm anh trở nên khốn nạn gấp đôi.”

“Này,” Jake lên tiếng.

“Nhưng em không phải là một người đàn ông.” Kate nói tiếp. “Em chỉ là một người đàn bà. Vì thế thay vì ném thẳng sự thật vào mặt anh, em sẽ làm cho anh có tâm trạng tốt hơn bằng cách lột hết áo quần của em ra và quyến rũ anh.”

Cô mở khoá chiếc váy ngắn, kéo nó qua đầu mình, và rồi quăng nó về phía đuôi thuyền.

“Kate, chuyện này sẽ không có tác dụng gì đâu, lúc này anh không có tâm trạng.”

Rồi cô duỗi thẳng người dưới ánh trăng, chỉ còn mặc mỗi một chiếc áo ngực bằng ren màu đen và một chiếc quần lót bikini, và anh đầu hàng.

“Chuyện này rất nguy hiểm.” Anh nói.

“Nằm dài trên thuyền ư?”

“Cả chuyện đó nữa.” Anh nói, và cô biết là mình đã có anh.

Kate nhe răng cười với anh. “Em biết là anh sẽ đi theo. Đàn bà bọn em luôn luôn chiếm được người đàn ông của mình bằng cách thao túng họ.” Cô tháo chiếc móc phía trước của chiếc áo nịt ngực của mình và kéo nó mở ra, nhưng rồi cô bỗng dừng lại. “Không,” cô nói như một người rất có đạo đức, “Điều này là sai trái. Thao túng đàn ông là sai trái, ngay cả khi họ cư xử như những kẻ to đầu mà khờ dại.” Cô đóng chiếc móc áo ngực lại.

“Kate,” Jake bắt đầu.

“Không, em sẽ giải quyết chuyện này theo cách đúng đắn.” Cô nói, hai tay chống lên hông, nhìn xuống anh với vẻ nghiêm khắc. “Theo cách của những người đàn ông. Em sẽ chỉ cần nói với anh một cách thẳng thắn và trung thực rằng anh là một tên khốn và yêu cầu anh chèo quay trở lại bờ.”

“Được rồi.” Jake nói rồi túm lấy cánh tay cô, kéo cô thật mạnh ngã lên phía trên người anh. Chiếc thuyền nghiêng ngả dữ dội, cô kêu lên và ôm chặt lấy anh.

Tay anh vuốt ngược lên lưng cô. “Em không thực sự muốn quay vào bờ, đúng không?” Anh hỏi.

“Dĩ nhiên là không rồi.” Kate nói. “Em không phải kẻ to đầu mà dại trên chiếc thuyền này.” Cô thả lỏng người ra khi chiếc thuyền ổn định trở lại và bắt đầu gặm gặm vào dái tai anh.

“Anh đã tự hỏi không biết em sẽ giết anh bằng cách nào,” anh nói cho có chuyện trong lúc cô ngồi dang chân trên người anh và cởi cúc áo của anh. “Những gã khác thì bị đẩy ra khỏi vách đá và bị ngựa đá. Còn anh, em sắp giết chết anh bằng sex.”

Cô di chuyển xuống dưới để cởi khoá chiếc quần jeans của anh và tuột nó ra, còn hai tay anh vuốt ve dọc theo sườn cô trong lúc cô giữ thăng bằng phía trên anh.

“Em kiếm tất cả đám đồ lót diêm dúa này ở đâu ra đấy?” Anh lướt ngón tay dọc theo lớp ren. “Em có tham gia một thể loại câu lạc bộ nào không?”

Cô cúi xuống hôn lên ngực anh, còn anh tháo móc chiếc áo ngực của cô, kéo nó qua cánh tay cô và rồi lướt những ngón tay của mình qua làn da của cô, úp vào hai bầu vú của cô.

Kate lắc nhẹ mình ra khỏi anh, lưỡi cô di chuyển chậm rãi xuống bụng anh, cảm thấy những bắp thịt của anh ở đó căng cứng dưới môi cô.

“Kate?”

Cô bấu chặt móng tay mình vào hai bên sườn anh và miệng cô di chuyển vào giữa hai chân anh, lưỡi cô mơn trớn anh và nhấm nháp phía trong đùi anh. “Kate!” Anh thọc ngón tay vào mái tóc của cô khi cô ngậm lấy anh trong miệng. Cô nghe tiếng anh thở hổn hển và cảm thấy ngón tay anh siết chặt trên tóc cô, và rồi cô chỉ còn nghĩ đến anh, đang cử động bên dưới lưỡi cô, trở nên rắn chắc trong miệng cô. Cô quên mất ánh trăng, mặt hồ và tất cả mọi thứ khác mà chỉ còn nghĩ đến Jake.

Vài phút sau, cô cảm thấy bàn tay anh với xuống và kéo cô lên - lúc này đang thở hổn hển - trượt dọc theo người anh.

“Ôi, Chúa ơi, Kate!” Anh nói, hơi thở hổn hển rời rạc.

“Anh vẫn còn phàn nàn ư?” Cô thì thầm.

“Anh ư? Không.” Anh kéo chiếc quần lót của cô xuống đùi cô và vuốt ve cô cho đến khi cô rên lên. Cô nhích ra khỏi anh và đá bay chiếc quần lót, và rồi thả người cô xuống phía trên anh, dang hai chân qua người anh trong ánh trăng, kêu lên khi anh đẩy mạnh người lên để vào trong cô. Cô lắc người, và anh dùng hai tay đỡ lấy hông cô để giữ cho cô ngồi thẳng để anh có thể nhìn thấy cô. Cô di chuyển trên anh cho đến khi sự rung chuyển của chiếc thuyền phía trên mặt nước hoà lẫn với sự chuyển động của cô phía trên anh.

“Em trông như bạc dưới ánh trăng ấy.” Anh vuốt ve tay mình trên da cô. “Anh sẽ mãi mãi nhớ em như thế này. Em như cháy lên trong trí óc của anh.”

Cô nhìn xuống anh, trong cô bùng lên sức nóng và tình yêu cô dành cho anh, nhiều đến mức làm cô mụ mẫm. Mình sẽ yêu anh ấy cho đến lúc chết, cô nghĩ. Mình đang đùa với ai đây chứ? Quỷ tha ma bắt cái kế hoạch đó đi. Tất cả chỉ cần thế này thôi.

“Xuống đây.” Bàn tay anh rắn chắc trên người cô khi anh kéo cô xuống. “Xuống đây với anh trước khi em mất kiểm soát và làm đau chính mình.”

Cô lắc đầu. “Em vẫn chưa sẵn sàng.”

“Muốn cá không?” Anh nâng hông lên, xoay tròn dưới cô, hết lần này đến lần khác cho đến khi cô thở hổn hển với đợt sóng khoái cảm đầu tiên tràn vào trong cô. Anh uốn cong người lên đón lấy cô khi cô ngã xuống người anh, ôm cô thật chặt vào anh khi cô run rẩy trong sự co thắt dữ dội, di chuyển nhịp nhàng trong cô để làm cô rên rỉ gọi tên anh, cho đến khi cuối cùng cô nằm lặng im trong vòng tay anh.

Và rồi, giữ chặt hông cô sát vào anh, anh xoay tròn và di chuyển vào trong cô như thể anh là một phần của cô, cảm nhận được nhịp đập trong huyết quản của cô, và cô cảm thấy mình lại chìm xuống thêm một lần nữa, cảm thấy sự thôi thúc lại dâng lên trong cô và những bắp thịt của cô siết chặt lại trong khi anh chủ động di chuyển thật chậm rãi bên trong cô. Sự thôi thúc làm nhịp tim cô nện thình thịch, và cô di chuyển để giải toả sự khao khát trong người, chỉ để càng bùng cháy lên hơn nữa. Anh nện hông mình vào cô, di chuyển ngày càng nhanh hơn, thọc vào trong cô cho đến khi cô có cảm giác mình đã vỡ tan. “Đừng dừng lại.” Cô kêu lên, nhưng anh không còn nghe thấy giọng của cô nữa, và khi cô quằn quại phía bên dưới anh vì cô lại lên đỉnh lần nữa, anh liền thì thầm tên cô và đâm thật mạnh vào trong cô một lần cuối cùng. Từ ở một nơi xa xôi nào đó, cô nghe thấy một tiếc rắc sắc nhọn, và rồi anh lại di chuyển bên trong cô một lần nữa và run rẩy rúng động trong vòng tay cô. Cô thắt chặt vòng tay quanh anh và ôm anh trong lúc anh đấu tranh để có thể thở trở lại.

“Em chưa bao giờ nhận được bất kỳ thứ gì giống thế này, Jake.” Cô thì thầm. “Không giống như thế này khi em có với anh.”

Anh chậm rãi hôn cô. “Em thật là kỳ diệu.” Môi anh đi chuyển trên cô, nếm mùi vị của cô. “Em tí nữa thì giết chết anh, nhưng em vẫn thật là kỳ diệu.”

Cô bật cười yếu ớt, kiệt sức đến tận xương tuỷ.

“Anh đúng là kẻ chết nhát.” Cô nói phía bên dưới anh, giọng cô như bị nghẹn lại trên vai anh. Cảm giác có anh trên cô quá tuyệt diệu đến mức cô không bao giờ muốn cử động lại nữa.

“Nói với mẹ anh là cuối cùng anh cũng đã nghĩ đến bà.” Jake thì thầm bên tai cô.

“Anh nghĩ đến mẹ anh ngay lúc này ư?”

“Ý anh là cuối đời anh. Đừng nói với bà là chúng ta đang làm chuyện này.”

“Anh sẽ không chết, cậu bé to xác ạ.” Cô xoay đầu lại và nhận ra rằng họ không còn ở dưới tán liễu nữa. Jake đã không buộc neo chiếc thuyền và họ đã bị trôi ra giữa hồ.

“Thật là đẹp.” Cô nói. “Nhìn mặt trăng kìa.”

Rồi dần dần cô nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Jake, anh có nhận thấy vết ẩm ướt rộng hơn bình thường không?”

“Ừm.”

“Jake, em ướt nhẹp rồi.”

“Anh không quan tâm.” Anh nói trên cổ cô. “Tối nay anh sẽ không làm tình với em nữa đâu. Anh phải làm thế nào để có thể đi lại vào ngày mai.”

“Không phải ướt kiểu đó.” Cô đẩy anh ra khỏi cô và ngồi dậy. “Chiếc thuyền đang bị rò.”

“Gì cơ?” Anh đặt tay vào giữa đống đệm mà anh đang tỳ lên. Nước đúng là đang tràn vào trong thuyền. “Anh biết là anh đã nghe thấy cái gì đó kêu rắc một tiếng. Anh đã nghĩ đó là xương sống của anh. Cảm ơn Chúa, đó chỉ là chiếc thuyền.”

“Chỉ là chiếc thuyền?” Kate túm lấy chiếc áo sơ mi ngắn của mình và kéo nó qua đầu.

“Anh đã sai.” Anh nằm trở lại trên đống đệm, kiệt sức và hạnh phúc. “Em sẽ không giết anh bằng sex, mà em chuẩn bị dìm chết anh.”

“Jake, chiếc thuyền đang chìm.”

“Em cũng thế.” Anh mỉm cười với cô trong ánh trăng. “Anh đã nói với em rằng chuyện đó rất tuyệt chưa?”

Cô túm lấy cổ áo của anh và lắc mạnh anh. “Jake!”

Anh chậm rãi ngồi dậy. “Em muốn anh làm gì? Hát ầm lên ‘Nearer, My God, to Thee’ ư?”

“Anh, ngốc nghếch!” Cô nói và bắt đầu phá lên cười. “Đồ lót của em đâu? Nó đáng giá cả gia tài đấy.”

Lúc này mực nước trong thuyền đã lên khoảng hai inch và nó đang chìm nhanh hơn. Jake mò mẫm xung quanh rồi đưa cho cô chiếc quần lót và áo ngực. “Đây. Anh không biết váy của em ở đâu.”

“Dù sao thì em cũng không thể bơi khi mặc nó.” Kate túm lấy chiếc áo vest. “Em không thể tin được chuyện này.”

Anh với lấy chiếc quần jean của mình. “Nó là một cái thuyền cũ còn khá tốt. Anh sẽ nhớ nó.”

“Anh sẽ chìm xuống cùng với nó nếu chúng ta không ra khỏi đây ngay.” Kate quay ra phía mạn thuyền và lao vào trong lòng nước.

“Anh tìm thấy váy của em rồi.” Anh nói.

“Jake!”

“Em sẽ thoải mái chứ?” Anh quay ra mạn thuyền và lao vào nước với cô, tay ôm một bọc bao gồm chiếc quần của anh và váy của cô. Cô nhận thấy là chiếc mũ cao bồi của anh vẫn còn trên đầu anh.

Mình đã yêu một kẻ điên khùng, cô nghĩ. Cậu bé, em đã yêu thật rồi.

Khi họ bơi vào đến bờ thì chiếc thuyền đã biến mất.

Cô tự hỏi không biết đó có phải là một điềm báo đối với mối quan hệ của họ hay không, và cô rùng mình. Thật là đúng lúc, bởi vì mặc dù họ đã có một trận làm tình dữ dội, nhưng cô vẫn có thể cảm thấy sự kết thúc không thể tránh được ở phía trước. Mọi chuyện xảy ra ở quầy bar tối nay không dễ chịu cho lắm, và cho đến giờ họ vẫn chưa nói chuyện về tương lai của mình.

Có lẽ là bởi vì họ không có tương lai nào cả.

Cô liếc nhìn sang Jake, lúc này đang nhìn chằm chằm ra phía hồ nơi chiếc thuyền của anh vừa chìm xuống. Cô không muốn nói về chuyện này tối nay. Cô biết như thế là hèn nhát, nhưng cô muốn có thêm một đêm ấm áp nữa với anh trước khi họ phải đối mặt với thực tế.

Anh liếc sang và bắt gặp cô đang nhìn anh.

“Em có sao không?”

“Em ổn.” Cô nói và mặc chiếc quần lót vào.

“Em đã giết chết chiếc thuyền của anh.” Jake nói và cũng mặc quần lót của mình vào. Chiếc quần jean ướt sũng vì thế anh vắt nó ngang vai cùng với chiếc váy của cô.

“Em không phải là người nhún nhảy trên lòng thuyền cho đến khi nó gãy.” Kate nói. “Thực tế là em có một cảm giác thân thuộc sâu sắc với chiếc thuyền đó. Em biết nó cảm thấy thế nào.”

“Thực ra thì nó chết với một lý do hay ho.” Jake quàng tay quanh người cô. “Hãy quay trở về cabin trước khi ai đó bắt gặp chúng ta ở đây mà chỉ mặc mỗi đồ lót trên người.”

***

Mark và Penny đang ngồi với nhau trên bậc thềm trước cabin khi họ quay trở về.

“Hai người có lẽ là đang thắc mắc về vụ đồ lót.” Jake nói.

“Tôi thì không.” Mark nói và liếc nhìn qua đôi chân của Kate khi cô bước ngang qua cậu ta để vào bên trong cabin.

“Tôi thì có.” Penny nói, và Mark vội đưa tay lên bịt miệng cô ta lại. “Không, cô ấy không thắc mắc gì đâu.” Cậu ta nói.

“Cậu đáng nhận được lời khen ngợi đấy, nhóc.” Jake nói, rồi theo Kate vào bên trong.

“Mark và Penny ư?” Anh hỏi ngay sau khi cánh cửa đóng lại và hai người họ vội tụt quần áo ướt ra.

“Đúng thế, không tuyệt sao?” Kate kéo anh xuống với cô và rúc vào người anh. “Cô ấy đá anh chàng hôn phu của mình vì cậu ta và họ sẽ làm đám cưới. Họ rất hạnh phúc, và Penny nói là cậu ta rất cừ ở trên giường.”

Jake nhích ra khỏi người cô một chút. “Đúng thế, nhưng cậu ta có thể làm chìm một chiếc thuyền không?”

“Ôi, ngủ đi nào.” Cô nói và kéo anh lại gần với nhiều sức lực hơn là cần thiết. Anh hôn lên trán cô và ôm cô thật chặt cho đến khi cuối cùng cô cũng trôi vào giấc ngủ chập chờn.

Khi Jake thức dậy vào buổi sáng hôm sau thì cô đã ra ngoài. Anh mặc chiếc quần jean vào và bước về phía hồ nước và tìm thấy cô đang ngồi trên bờ đá, mắt nhìn xa xăm vào làn nước xanh ngắt.

“Em biết không, sự cuồng tín của em đối với cái hồ này bắt đầu làm anh lo lắng rồi đấy. Anh có nên đặt một chiếc bể nuôi cá cảnh ở trong phòng ngủ không?”

Kate quay đầu lại nhìn anh. “Em nghĩ là em sẽ quay trở lại thành phố.”

Jake nhìn cô một lúc lâu. “Anh biết.” Anh nói, rồi từ từ ngồi xuống bên cạnh cô trên bờ đá và nhìn ra phía hồ.

“Và em đoán là anh sẽ không đi cùng.” Kate nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình được nhẹ nhàng.

“Không đâu.”

Kate nuốt khan. “Em sẽ ở lại đây, nếu đó là điều anh muốn.”

“Và làm gì?” Jake quay lại đối diện với cô. “Ngay cả trong trường hợp tất cả các cơ sở kinh doanh ở Toby’s Corners thuê em làm tư vấn quản trị, thì em cũng sẽ làm hết từng đó việc chỉ trong một tuần. Nhiều nhất là hai tuần.” Anh lắc đầu. “Anh nghĩ về điều này tối qua trong lúc anh nhìn em làm việc với Nancy và Will. Em thật đáng kinh ngạc, và em rất hạnh phúc.” Anh mỉm cười buồn bã với cô. “Anh ghét chuyện đó, nhưng thực sự là không có gì cho em ở đây cả.”

“Còn có anh.” Kate nói, và Jake bật cười. “Đúng thế, còn có anh.”

Anh quay đi. “Chừng đó không đủ.” “Có lẽ anh nên để em quyết định cái gì là đủ cho em.”

Kate chua chát nói. “Thôi được.”

Jake lại đối mặt với cô. “Chừng đó có đủ không? Hãy nghĩ đến toàn bộ những ngày dài lê thê và không có việc gì để làm ở đây.”

“Ồ, em cũng nghĩ đến những đêm dài với anh nữa.” Kate nói.

“Đúng thế.” Jake quay đi và nheo mắt trước ánh nắng mặt trời. “Nhưng cái thứ quan hệ thể xác sẽ không kéo dài.” Anh nhặt một viên đá lên và ném nó nảy trượt trên mặt nước.

“Anh nói gì cơ?” Kate trố mắt nhìn anh. “Chúng ta còn hơn là ‘cái thứ quan hệ thể xác’ đó.”

“Chúng ta không biết được điều đó.” Jake nói. “Sau một tuần ư? Chúng ta không biết được.”

“Nghĩa là tất cả những gì anh nghĩ về em chỉ là em là một cô nàng dễ dãi.” Kate nói.

“Dĩ nhiên là không rồi.” Jake nói, rồi anh thêm vào. “Nhưng anh thực sự có nghĩ là còn quá sớm để từ bỏ sự nghiệp…”

“Hoặc là tạo dựng một sự nghiệp mới.” Kate vặc lại, đột nhiên cô cảm thấy mình vỡ oà với cảm giác giận dữ và thịnh nộ.

“Gì cơ?”

“Anh đã nghỉ ngơi năm năm rồi. Giờ vẫn chưa đến lúc anh quay trở lại với cuộc chơi hay sao?”

“Anh không muốn quay trở lại với cuộc chơi.” Jake nói. “Anh muốn ở lại đây và …”

“Nổi lềnh bềnh trên mặt nước ư? Quá muộn rồi, chiếc thuyền của anh đã chìm.” Kate cảm thấy cơn giận dữ bị kìm nén của mình thắt chặt trong ngực cô. Bình tĩnh lại, cô tự nhủ. Không có lý do gì để bực bội cả. Đây là một cuộc nói chuyện văn minh giữa hai người có văn hoá. “Em cứ nghĩ…” cô nói “về những gì Will đã nói tối qua. Với Valerie.”

“Anh không muốn nói về chuyện đó. “Jake cắt ngang. “Anh không muốn chúng ta lại cãi nhau về chuyện đó nữa.”

“Cô ta hỏi ‘Chỉ thế thôi?’ và rồi anh ấy nói ‘Mọi chuyện vẫn luôn luôn như thế.’” Kate quay lại nhìn anh. “Chúng ta cũng thế, đúng không?”

“Không.” Jake nói. “Anh yêu em.” Anh nuốt khan. “Anh nghĩ thế.” Rồi anh cố gắng nói tiếp. “Anh chỉ không…” Anh dừng lại, cố tìm ra từ hợp lý.

“Em biết.” Kate nói qua kẽ răng. “Em biết mọi thứ mà anh không muốn. Anh không muốn quay trở lại làm việc. Anh không muốn bị làm phiền nhiễu. Anh không muốn kết hôn. Tất cả mọi thứ đối với anh đều ở dạng phủ định. Tất cả mọi câu nói của anh về tương lai đều bắt đầu với ‘Anh không…’”

“Nghe này.” Jake nói vẻ bực bội. “Anh chưa bao giờ giả vờ là một người nào đó không phải như thế.”

“Đó cũng chính là điều mà Will đã nói tối qua. Nào, giờ hãy nói cho em biết một điều thật trung thực sẽ xảy ra giữa anh và em.”

“Em muốn gì, Kate?” Jake hỏi với vẻ mệt mỏi.

“Em muốn có một sự nghiệp và một người chồng. Không,” Cô nói khi anh định mở miệng. “Em muốn có một sự nghiệp và muốn anh trở thành chồng của em. Không có sự thay thế nào cả.”

“Em không thể có được điều đó.” Jake nói. “Anh sẽ không quay trở lại bất kỳ thành phố nào, và anh cũng sẽ không quay trở lại làm việc. Còn em thì sẽ không thể nào tìm đủ công việc ở nơi này để có thể làm em hạnh phúc.” Anh nhìn cô một lúc và rồi mỉm cười buồn bã. “Họ đã nói dối em, nhóc ạ. Em không thể có tất cả.”

“Ít nhất em cũng cố gắng để đạt được nó.” Cô nói. “Em không ngã lăn ra và giả vờ là mình đã chết rồi.”

“Kate!” Jake bắt đầu, nhưng cô lại chặn ngang anh. “Anh biết đấy, tất cả những thứ ngớ ngẩn về chuyện anh muốn có một cuộc sống đơn giản ở đây, tất cả đều là rác rưởi. Anh không muốn một cuộc sống đơn giản, bởi vì anh không muốn cái gì cả. Anh không muốn cái gì cả bởi vì anh lo sợ phải muốn cái gì đó. Tất cả những gì anh biết là những thứ an toàn, những thứ mà anh không muốn.”

“Này,” Jake nói. “Chính xác thì em cũng không làm được những điều vĩ đại như thế đối với cuộc đời của em, cưng ạ.”

“Ít nhất em cũng có cố gắng.” Kate phản công lại. “Ít nhất em vẫn còn ở trong cuộc chơi. Chẳng trách gì tối qua anh lại bảo vệ Will. Anh ấy đã biểu diễn một màn kịch đáng đạt huy chương vàng trong trò chơi yêu thích của anh – đó là bỏ chạy.” Cô đứng dậy và phủi mông quần của mình trong lúc cô nhìn xuống anh. “Em phát điên lên vì anh, em đã có thể giết chết anh. Và cùng lúc đó, em lại quá yêu anh, em không thể chịu đựng được chuyện đó.” Cô lắc đầu với anh, cảm thấy quá tức giận đến mức cô gần như không nói nên lời. “Anh có thể đến thành phố làm việc nếu như anh muốn. Anh có thể làm điều đó chỉ trong một phút, và anh thích điều đó. Anh biết anh có thể làm được. Anh đã từng làm một lần rồi, và anh lại làm việc đó tối qua. Em nhìn thấy anh làm việc với những kế hoạch đó. Em nhìn thấy anh thích thú thế nào. Tất cả mọi người đều nhìn thấy. Chúng ta có thể có tất cả mọi thứ, chết tiệt thật. Anh làm em phát điên lên…” Kate nghiến chặt răng lại để kiềm chế tiếng hét gần như đã dâng lên đến cổ họng cô.

“Tại sao chúng ta không chờ cho đến khi em bình tĩnh trở lại…” Jake bắt đầu lý luận, và thế là Kate thực sự đã hét lên.

“Cái quái gì thế?” Jake nhảy dựng lên trên chân mình và với tay về phía cô, nhưng cô lùi lại, nhìn anh trừng trừng với đôi mắt đỏ quạch.

“Đừng bao giờ tỏ ra chiếu cố đến em.” Cô quát lên. “Đừng bao giờ ám chỉ rằng chúng ta cãi nhau chỉ vì em bị mất kiểm soát.”

“Ôi, quỷ tha ma bắt, em hành động như một nữ thần báo tử ấy.” Jake nói, “Anh nên làm gì đây?”

“Anh nên trả lời em.” Kate hét lên. “Anh nên nói với em anh cảm thấy thế nào, nổi điên lên với em, làm bất cứ chuyện gì nhưng hãy ngồi xuống đó như một cậu bé Bồ tát ngoan ngoãn với tất cả những câu trả lời.”

“Bồ tát?” Jake ngạc nhiên. “Anh biết là em nghĩ rằng anh giống Chúa trời, nhưng Bồ tát ư?”

“Chuyện đó không có tác dụng gì đâu.” Kate lùi lại một bước nữa. “Em sẽ không tham gia bất cứ trò chơi chữ nào với anh nữa. Đó cũng là một phần trong những vấn đề của chúng ta. Chúng ta quá giỏi trong chuyện tỏ ra dễ thương với nhau, chúng ta chưa bao giờ bận tâm đến chuyện phải trở nên thực tế.” Kate lắc đầu. “Em thích được rong chơi với anh, Jake, nhưng em cũng muốn có một cuộc sống thực nữa.”

“Kate, tất cả mọi thứ có cần phải trở thành một vở kịch uỷ mị chết tiệt như thế này không? Chúng ta không thể là chính chúng ta với nhau hay sao?” Jake khua tay với vẻ bất lực.

“Không.” Kate nói. “Chúng ta thậm chí còn không biết ‘chúng ta’ là gì?” Anh thậm chí còn không biết anh là ai, hay anh muốn trở thành cái gì khi anh lớn lên.” Cô trừng mắt nhìn anh khi mà sự tức giận của cô lại bắt đầu dâng lên. “Và đã đến lúc phải quyết định rồi, Jake, bởi vì anh đã trưởng thành rồi.”

“Em biết…” Jake nói, trừng mắt nhìn lại cô, cảm thấy phát điên đến mức anh phải lặp lại câu nói của mình. “Em biết là em bắt đầu làm anh nhớ đến ai không?”

“Để em đoán xem,” Kate vặc lại. “Tiffany. Valerie. Tất cả những người phụ nữ anh từng biết đã không ngã lăn ra và nói ‘Ôi, Jake, thật tuyệt vời vì anh đang lãng phí một bộ óc siêu việt và một nền giáo dục vĩ đại để ngắm nhìn mọi thứ trên hồ.’ Tất cả những người phụ nữ đã từng nhìn vào anh và thể hiện rõ ràng là cô ta nghĩ rằng anh đang biến thành một loài thực vật nào đó. Anh biết tại sao anh lại ghét tất cả những người như bọn em đến thế không, Jake?”

“Bởi vì các người là những con chó cái huênh hoang, tính toán, thủ đoạn và điên cuồng.”

“Không,” Kate huỵch toẹt. “Bởi vì anh biết là bọn em nói đúng.” Cô quay gót chân và sải bước quay trở về cabin.

“Cái chết tiệt gì mà anh biết như thế.” Jake hét lên phía sau cô khi anh sực tỉnh lại sau cơn choáng váng, nhưng cô đã đi rồi.

***

Jake trút hết cơn giận của mình lên những bụi cây mà anh đã dọn sạch ở cuối khu vực phía nam khu resort. Việc đào bới và chặt chém làm cơ thể anh kiệt sức, nhưng đầu óc anh vẫn còn nặng nề, cứ hồi tưởng nhớ lại buổi sáng hôm đó với những hình ảnh sặc sỡ nhiều màu sắc. Kate đã sai, anh biết thế. Tuyệt đối sai. Nhưng anh ghét phải uốn nắn cô, ghét chuyện anh không biết được rằng nếu anh gặp lại cô thì cô có lại mỉm cười với anh như thường lệ chỉ bởi vì anh đã ở đó hay không. Cuối cùng anh đầu hàng với chính mình và bước về phía cabin của cô, nhưng khi anh đến đó, anh nhìn thấy Kate đang đóng nắp thùng xe của cô. Cô đã lại ăn vận trong bộ vest bằng lụa mà cô đã mặc lần đầu tiên anh gặp cô, mái tóc cô được búi gọn gàng thành búi trên đầu.

“Kate?”

Cô giật mình, rồi quay lại và mỉm cười với anh, hơi rạng rỡ thái quá. “Em sẽ trả phòng và quay trở về bây giờ.” Cô hơi nhún vai. “Thực sự là không có lý do gì để em ở lại nữa cả, và em có thể tránh được tắc đường vào ngày Chủ nhật.”

Jake cảm giác lồng ngực mình thắt lại và anh bước tới trước một bước. “Kate, nghe này, anh…”

“Không.” Kate bậm chặt môi rồi nói. “Em… Em thực sự không có bất cứ… Đây không phải là nơi dành cho em… Tất cả những gì em đã nói chiều nay…” Cô cau mày, cố gắng tìm ra từ hợp lý. “Em xin lỗi. Anh có quyền làm những gì anh muốn với cuộc sống của anh, và rõ ràng là anh cực kỳ hạnh phúc trước khi em xuất hiện và anh sẽ lại hạnh phúc ngay sau khi em ra đi, vì thế…” Cô mỉm cười và nhún vai. “Em sẽ đi.”

“Ồ,” Jake nói. “Vậy, đây là những gì em muốn?”

“Không.” Kate nói. “Nhưng đây là những gì em nhận được.” Cô hít vào thật sâu. “Có lẽ anh nói đúng. Giờ là quá sớm và quá nhanh, và có thể đây chỉ là chuyện hấp dẫn thể xác và…” Cô dừng lại, nuốt nước bọt. “Và thực sự là rất đau lòng nếu em còn ở lại đây thêm nữa.” Cô kết thúc. “Mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn với cả hai chúng ta chỉ cần em ra đi.”

Jake đứng đó bất lực, cố gắng nghĩ đến điều gì đó đúng đắn để nói, nhưng không có gì là đúng đắn cả. Và cuối cùng, Kate hôn lên má anh, rồi cô chui vào trong xe và lái nó đi trong lúc anh đứng đó trên con đường mòn và nhìn theo.

Mọi chuyện sẽ ổn hơn theo cách này, anh nghĩ, nhưng không cảm thấy thuyết phục. “Mọi chuyện sẽ ổn hơn theo cách này.” Anh nói to lên, kiên quyết, và rồi quay về hướng cabin của anh.

Nhưng anh vẫn không cảm thấy thuyết phục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.