Manhunting

Chương 4: Chương 4




Mình không có bất kỳ điểm tương đồng nào với người đàn bà đó, Kate tự nhủ trong lúc băng qua sảnh khách sạn. Và mình cũng không phải tấm gương hay cái gì đó của cô ta. Rồi cô nhìn thấy cảnh Peter đang đứng chờ cô và khựng lại, giật mình vì cảm thấy anh ta nhìn quen thuộc đến thế nào khi anh ta bước về phía cô. Anh ta trông giống ai nhỉ? Derek? Terence? Paul? Tất cả bọn họ - cô kết luận. Cao ráo, nổi bật, tóc hoa râm phía hai bên thái dương, kiên quyết, tự chủ. Anh ta bước đến phía cô bằng những sải chân dài giống bố cô và rồi quàng cánh tay quanh người cô, nhìn xuống cô, và mỉm cười. Cô cảm thấy khó chịu khi những người đàn ông làm điều đó vì nó luôn làm cô cảm thấy mình nhỏ bé.

“Nhìn em thật không thể tin được. Anh sẽ phải giới thiệu em với tất cả mọi người thôi.” Peter nói, và cô ngước lên nhìn anh ta chằm chằm một lúc, không nói nên lời vì mất hết tinh thần. Giờ anh ta đã ở rất gần, anh ta nhìn không thực sự quá giống với những người đàn ông mà cô đã từng đính hôn nữa. Thậm chí còn hơn nữa ở cái cách anh ta di chuyển, hiện ra lù lù phía trên cô, tươi cười rạng rỡ với cô như thể cô là một thành tựu gì đó mà anh ta đã đạt được.

“Ừm, chờ một phút.” Cô nói rồi tự động lùi lại vào phía trong tiến thẳng đến bàn tiếp tân để tránh xa anh ta. Khi cô bước đến chỗ cái bàn và đâm sầm vào nó, cô mới nhận ra cô đã bỏ anh ta đứng ở giữa đại sảnh, bối rối và bực mình. Bỏ cái tính xấu ấy đi, cô tự mắng mình. Ngươi đang hành động như một con ngốc ấy, không có gì không ổn với anh chàng này cả. Có chuyện gì không ổn với ngươi thế?

Anh ta gian lận, Jake đã nói thế. Và vì lý do nào đó, đột nhiên cô cảm thấy tin Jake cùng với cái mũ cao bồi ngốc nghếch và cái quần soóc rách tả tơi đó hơn là tin anh chàng đóng bộ bảnh bao trong bộ quần áo bằng vải flannel kia.

Hoàn toàn bốc đồng, cô gọi Will qua bàn tiếp tân. “Anh có cái ống nhòm nào không?”

“Chỉ có một cặp nhỏ thôi.” Will với xuống ngăn dưới quầy và lôi ra một cặp ống nhòm mini được gấp lại gọn gàng. “Nếu để dùng ngắm chim thì nó không có tác dụng lắm đâu. Tôi có thể tìm cho cô một cặp to hơn nếu cô không vội.” Anh trao cho cô một nụ cười thân thiện, cởi mở làm Kate cảm thấy bối rối. Một người đàn ông nhìn tử tế như thế này đang làm gì với con cá nhồng Valerie để hủy hoại những quán bar của những người hàng xóm nhỉ?

“Kate?” Will gọi khi thấy cô nhìn chằm chằm vào anh mà không nói gì.

“Cái này ổn rồi.” Cô nói. “Con chim mà tôi định ngắm thực ra rất, rất to.”

Cô nhét nhanh cặp ống nhòm vào trong túi và quay trở lại với Peter – lúc này đang nhìn vào đồng hồ như để nhắc nhở cô.

Họ cùng nhau bước về phía sân golf, Peter gật đầu sang trái rồi sang phải chào những người quen biết, trong lúc luôn giữ một cánh tay sở hữu phía sau lưng cô như thể cô là sự khởi đầu cho anh ta trong một show xiếc thú đặc biệt đã nổi tiếng từ lâu. Anh ta làm việc trong một hãng quan hệ công chúng, Kate nhớ lại, có thể anh ta nghĩ mình khá ổn cho hình ảnh của anh ta cũng nên.

“Khu vực sân phẳng của Toby’s Corners là một cái sân khá dành cho dân nghiệp dư,” Peter nói với cô khi họ bước đến sân golf trên đồi. Anh ta ra hiệu cho hai cậu bé vác gậy. “Tuy nhiên, nếu như em đã có chút kinh nghiệm về chơi golf thì chúng ta nên chơi ở trên sân này.” Anh ta mỉm cười với cô, vừa ra vẻ kẻ cả đồng thời vừa ra vẻ thách thức cô. “Sân này đòi hỏi kĩ năng nhiều hơn.”

Kate mỉm cười lại với vẻ thận trọng.

“Dĩ nhiên là nó không đến nỗi không thể chơi được như mọi người vẫn ca thán đâu.” Peter cười thích thú rồi đưa cái túi của mình và cái túi anh ta thuê cho cô cho hai cậu bé vác gậy mà không hề quay lại nhìn chúng. “Trên thực tế,” anh ta nói thêm, “anh đã thường ghi điểm dưới mức thông thường một chút ở đây.”

Hai cậu bé vác gậy ở vào khoảng hai mươi tuổi, và cậu bé có mái tóc đỏ rực trông khá quen thuộc. Kate nhìn thấy chúng nhìn nhau và nhăn nhở cười khi Peter tuyên bố anh ta chơi dưới mức trung bình. Thêm một điểm cho Jake. Làm thế nào cô kiếm được những người đàn ông này nhỉ?

Những anh chàng này là những gì ngươi đang tìm kiếm, đúng không? Cao ráo, nổi bật, thành đạt, và giàu có. Ngươi chỉ quên mất không đưa đức tính “trung thực” vào trong bản miêu tả nghề nghiệp của ngươi thôi.

“Em có muốn cá cược một chút không?” Peter đang chăm chú nhìn cô với vẻ ngây thơ. “Thậm chí anh sẽ chấp em mười điểm dẫn trước.”

Bố cô thường vẫn cười kiểu đó ngay trước khi ông hoàn thành một thương vụ. Cô đã luôn ghét nụ cười đó. Làm thế nào để thoát ra khỏi cuộc hẹn này bây giờ nhỉ?

“Em đã từng chơi golf trước đây chưa?” Peter hỏi.

“Ồ, một hay hai lần gì đó.” Cô nói, trong đầu thầm nói thêm, từ hồi học đại học lúc tôi còn nằm trong đội tuyển golf của trường. Vấn đề là cái thời học đại học đó đã cách đây mười bốn năm rồi.

“Thế cá năm mươi đô nhé?” Anh ta hỏi.

Mình không thể tin được chuyện này, Kate nghĩ. Anh ta đang cố gắng dụ dỗ mình, và rồi có lẽ anh ta sẽ cố gắng lừa gạt mình. Ôi, quỷ tha ma bắt các người đi, Peter-Derek-Paul-Terence. Tôi đã mệt mỏi vì bị những người đàn ông như các người lợi dụng rồi. Lần này tôi sẽ thắng, và tôi không chỉ nói về golf đâu đấy.

Cô ngẩng lên cười rất tươi với anh ta. “Một trăm đô thì thế nào?” Cô phản công.

Peter rạng rỡ cười lại. “Tốt thôi, tốt thôi.”

Anh chàng vác gậy tóc đỏ của cô kín đáo lắc đầu với cô, và cô nháy mắt lại với cậu ta. Mắt cậu ta mở lớn rồi trao đổi ánh mắt với cậu bé vác gậy còn lại.

Cú đánh đầu tiên của Peter treo bóng vào trong mảnh sân gần đó. Khi anh ta và cậu bé vác gậy của mình đuổi theo đến nơi trái bóng dừng lại, Kate lấy chiếc ống nhòm ra, giữ nó giấu trong bàn tay của mình. Khi họ đã đến mảnh sân bên kia, Peter giơ tay vẫy cô và quay lại tìm quả bóng của mình. Kate liền đưa ống nhòm lên nhìn và thấy anh ta đá trái bóng ra khỏi khu vực rough.

(Một sân golf tiêu chuẩn có 18 lỗ, mỗi lỗ chia ra làm nhiều loại địa hình, trong đó có một số loại địa hình chính. Rough: là khu vực có cỏ ở rìa đường bóng, cỏ rậm và dài hơn khu vực fairway. Nếu bóng rơi vào đây sẽ rất khó đánh.)

“Tôi thực sự tin là trái bóng của đối thủ của mình vừa mới nảy lên thêm một lần nữa.” Cô thì thầm với anh chàng vác gậy.

“Những trái bóng của đối thủ của chị sẽ luôn như thế đấy.” Cậu bé vác gậy của cô trả lời.

“Thật thế ư, lúc này à? Tôi là Kate.” Cô chìa tay cho cậu ta.

“Tôi tên Mark.” Cậu ta trả lời và nắm lấy tay cô.

“Anh chàng phục vụ quầy bar,” Kate nhớ lại. “Có chuyện gì mà cậu không làm ở đây không?”

“Không nhiều lắm.” Mark nói với vẻ hồ hởi. “Tôi đang học về quản lý khách sạn, và Will muốn tôi học mọi việc từ mặt đất trở đi.”

Kate quan sát ngọn đồi dựng đứng. “Ồ, mặt đất ở đây chắc chắn là dựng đứng rồi.”

“Điều đó sẽ dễ dàng để chơi gian lận với chị hơn.” Kate quay lại liếc ánh mắt sắc như dao cạo nhìn cậu ta, và Mark gật đầu. “Thật không may đó là sự thật. Tôi nghĩ là chị sắp mất một trăm đô rồi.”

“Ồ, không đâu.” Kate nói. “Tôi quen với việc đứng thẳng trong những trận đánh trên địa hình dốc đứng, và tôi sinh ra để làm người chiến thắng. Bố sẽ không chấp nhận cho tôi có một kết quả tồi tệ hơn đâu.” Cô đặt bóng vào điểm phát bóng và đánh nó nhẹ nhàng vào trong sân cỏ.

“Tôi có cảm giác là tôi sẽ thích trận đấu này cho xem.” Mark nói.

“Ồ, tôi cũng thế.” Kate nói.

Cô sớm nhận ra trong trận đấu rằng cô có thể dễ dàng đánh bại Peter nếu anh ta chơi một cách công bằng, nhưng sự gian lận của anh ta đã san bằng điểm số một cách đáng kể. Kate không ngạc nhiên. Có lẽ đó là cách mà anh ta đạt được vị thế của mình như ngày hôm nay. Xét cho cùng thì hầu hết những người đàn ông giàu có đều không thể leo lên được đến vị trí của mình nếu không đi tắt đón đầu, họ luôn tận dụng mọi lợi thế mà họ có. Đó là những gì mà cô cảm thấy thích ở họ. Họ rất năng nổ, tự chủ. Rất khó bị đánh bại.

Chúa ơi, mình điên mất rồi, cô nghĩ.

Peter mỉm cười với cô với một vẻ nhún nhường.

Nhưng cô không ngốc nghếch như anh ta, cô cũng cười lại. Hai người đều có thể chơi trò đó. Với suy nghĩ đó trong đầu, khi đánh đến lỗ golf thứ tư bóng của cô bị xoáy vào khu vực rough, cô đá ngược trái bóng của mình ra khỏi đó mà không có chút áy náy nào.

Peter trông có vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy trái bóng của cô. “Không phải là bóng của em trượt vào khu vực rough rồi à?”

“Một cú nảy may mắn thôi.” Kate nói.

Mark long trọng gật đầu đồng ý.

Peter cau có nhìn cô và rồi quay lại với trái bóng của mình.

“Trận đấu này bắt đầu trở nên bẩn thỉu rồi đây.” Mark nói. “Cá nhân mà nói, tôi thấy thích thú. Thật tiếc là Jake không có mặt ở đây để chứng kiến chuyện này.”

Kate cau mày nhìn cậu ta. “Jake?”

Mark mở miệng ra định nói rồi lại ngậm lại.

“Nói cho tôi biết đi.” Kate yêu cầu, và Mark nhún vai.

“Jake bảo tôi ra đây để trông chừng chị.” Cậu ta nói. “Anh ấy cho là chị sẽ không nghe theo lời anh ấy, nên…”

“Nên cậu trở thành người trông trẻ.” Kate thở dài.

“Đừng có nói là tôi nói với chị nhé.” Mark nói.

“Nói với tôi cái gì?” Kate tròn mắt nhìn cậu ta. “Giờ thì tránh ra khỏi đường bóng của tôi, cậu bé. Tôi là một người phụ nữ đang mang trọng trách trên vai.”

Trận đấu đã dần biến chất trở thành một loại trò chơi mà CIA thường hay chơi – một trận đấu golf lén lút. Cả hai người họ đều thích đánh bóng khi đối phương quay lưng lại. Khi trò chơi đã trở nên quá trơ trẽn và trò gian lận trở nên quá rõ ràng, Kate lắc lắc rũ mái tóc ra khỏi búi tóc cao của mình và cười phá lên, còn Peter bắt đầu trông có vẻ điên cuồng hơn bao giờ hết.

“Đây là cách chơi golf duy nhất.” Kate nói với Mark. “Và phải đến tận bây giờ tôi mới khám phá ra điều đó. Tôi phải mời gã khốn này đi ăn tối nay để tỏ lòng biết ơn mới được.”

“Tôi không nghĩ là anh ta có thể chịu đựng được cho đến bữa tối đâu.” Mark quan sát Peter và cau mày lại. “Trước đây anh ta chưa từng bị thua, và mặt anh ra cũng chưa bao giờ chuyển sang màu như thế kia.”

“Anh ta ổn thôi.” Kate nói. “Còn mỗi một lỗ nữa thôi mà.”

Peter như nghẹt thở lần nữa khi vung gậy, và trái banh của anh ta biến mất vào trong bụi rậm. Anh ta oai vệ bước theo hướng trái banh, bỏ mặc cậu bé vác gậy của mình đang loạng choạng cùng với Kate và Mark.

Vấn đề đối với những người đàn ông như Peter là họ luôn thoát được với những trò gian lận nho nhỏ xấu xa của mình. Điều đó thật không công bằng. Phải làm điều gì đó về chuyện này mới được.

“Lần này chúng ta phải đến xem thôi.” Kate nói, và ba người họ bám theo sau anh ta một cách lặng lẽ. Họ bước tới rìa sân cỏ ngay đúng lúc để kịp nhìn thấy Peter đá trái bóng của mình một cách giận dữ quay trở lại vào trong sân cỏ.

“Vì sao thế, Pete?” Kate vui vẻ lên tiếng. “Thế là gian lận.”

Anh ta giật nảy lên khi nghe thấy giọng nói của cô và trừng mắt nhìn cô với vẻ thống khổ, khuôn mặt anh ta trở nên xám ngoét.

“Kate.” Anh ta lắp bắp, và rồi đổ sập xuống sân cỏ.

“Peter?” Kate cúi xuống bên cạnh anh ta. “Peter, chỉ là một trận đấu ngớ ngẩn thôi. Không ai quan tâm đâu, Peter?”

Cô quỳ xuống trên đầu gối bên cạnh anh ta. Anh ta không còn thở nữa.

“Gọi 911 ngay!” Kate ra lệnh cho Mark và cúi xuống hô hấp nhân tạo cho Peter.

***

Nửa giờ sau, Jake đứng bên cạnh cô trên sân golf và lắc đầu khi tiếng xe cứu thương đi xa dần.

“Đầu tiên là Lance, giờ là chuyện này.” Anh nói.

“Chúng ta đã làm CPR cho anh ta. Anh ta sẽ ổn thôi.” Kate nói. “Bác sĩ bảo thế.”

(CPR: Cardiopulmonary resuscitation: hô hấp nhân tạo, hồi sức tim phổi)

“Hẹn hò với cô cứ như hẹn hò với tử thần vậy.” Jake nói.

Kate trông có vẻ cáu kỉnh. “Không có ai chết cả.”

“Chưa thôi.” Kate định nói một điều gì đó thật chua cay nhưng rồi cô nhớ ra Jake đã sai Mark đến trông chừng cô. Cô đã quen với những người đàn ông nói những lời ngọt ngào và rồi để mặc cô tự mình chống chọi mọi chuyện. Một người đàn ông cứ ám chỉ cô là một mối đe dọa và rồi sau lưng lại để ý chăm sóc cô là một trải nghiệm mới mà cô chưa từng trải qua.

“Tôi tha lỗi cho anh.” Kate nói. “Anh là người tốt.” Cô vỗ nhẹ lên cánh tay anh và rồi quầy quả đi về hướng cabin của mình.

“Gì cơ?” Jake hỏi, trong lòng bối rối, nhưng cô đã đi rồi.

“Anh đáng lẽ phải ở đó.” Mark nói với anh và Will sau đó. “Người phụ nữ đó cần được bảo vệ như Rambo cần một vệ sĩ ấy.”

(Chắc ai cũng biết Rambo rồi, không cần phải chú thích nữa nha )

“Anh không nghĩ là cô ta sẽ nghe theo lời anh.” Jake nói. “Đó là lỗi của anh.”

“Em không nghĩ là cô ấy bỏ lỡ nhiều đâu.” Mark nói.

“Thôi, đừng nói với cô ấy là anh đã bảo em đến đấy.” Jake nói. “Anh không muốn cô ta có ý nghĩ quái đản nào.”

“Được thôi.” Mark nói rồi nhanh chóng quay đi. “Chắc chắn là em sẽ không nói. Giờ em phải đi đây.”

“Có chuyện gì với nó thế nhỉ?” Jake hỏi khi Mark phóng nhanh ra khỏi cửa khách sạn.

“Có chuyện gì với anh thế?” Will phản đối. “Ý anh là gì, anh không muốn cô ấy có ý nghĩ quái đản nào? Anh nên cảm thấy may mắn mới đúng.” Anh lắc đầu. “Thi thoảng em thấy lo lắng về anh, anh trai ạ. Kate Svenson là một cô nàng cực kỳ xinh đẹp và anh thì dường như là không nhận ra điều đó. Anh đã tiến tới gần cõi chết rồi đấy, ngay ở đây.”

“Anh sẽ còn tiến tới gần hơn nữa nếu như anh có hứng thú với cô ta, và cả em cũng thế đấy. Cô ta chính là người đã đẩy Lance xuống bể bơi đêm qua, nhớ không?”

“Thật tốt cho cô ấy.” Will nói.

“Ồ, anh không có ý định trở thành nạn nhân tiếp theo của cô ta đâu.”

“Em không biết.” Will nói với vẻ suy nghĩ. “Cô ấy là một thứ gì đó khác nữa. Thật tệ nếu bỏ qua cô ấy.”

“Này.” Jake nói, giọng có vẻ cáu kỉnh. “Em đã bị trói chặt vào với Valerie. Nếu như có chuyện gì xảy ra với em, anh sẽ phải sở hữu toàn bộ cái công trình quái quỷ này thay vì chỉ một nửa đấy.”

“Với bất kì sự may mắn nào, Valerie sẽ tự cởi trói cho cô ấy.” Will nói. “Tên ngốc Donald Prescott – người cứ tự giới thiệu với mọi người rằng mình là một môi giới chứng khoán ấy – thực ra là người do thám của Eastern Hotels. Hắn ta đang cố gắng lôi kéo cô ấy ký hợp đồng.”

Jake nhướn mày. “Và làm thế nào em phát hiện ra chuyện đó?”

Will lắc đầu với vẻ kinh tởm. “Em gặp hắn tại Hội nghị ở New Orleans năm ngoái. Hắn dĩ nhiên là không nhớ ra bởi vì trí óc của hắn chỉ bé như một con muỗi mắt thôi.”

Jake nhăn nhở. “Và em không cảm thấy bận tâm chút nào về chuyện con muỗi mắt đó đang cố gắng đánh cắp người đàn bà của em à?”

Will thụt người xuống chiếc ghế bành và gác đầu lên hai tay. “Em phải cảm thấy vô cùng may mắn mới đúng. Anh có biết ý tưởng ngông cuồng gần đây nhất của cô ta là gì không? Là xây dựng một quán bar mới và làm cho Nancy trở nên phá sản.”

Jake khịt mũi. “Và cô ta dự định làm gì để đạt được điều đó?”

“Ồ, cô ta muốn thành lập một quán bar đồng quê thực sự.” Will lắc đầu nói. “Anh có thể tưởng tượng ra điều gì điên rồ như thế không? Nancy Quán là một quán bar đồng quê thực sự đã được hơn ba mươi năm rồi. Nghĩa là Valerie muốn bọn em thành lập một quán bar đồng quê giả mạo để làm cho Nancy phá sản. Ngay cả nếu giả sử em đồng ý làm điều đó – mà đáng lẽ là cô ta phải biết là em sẽ không làm – thì đó vẫn cứ là một ý tưởng điên rồ.”

“Thế cô ta nói gì khi em trả lời không?”

“Cô ta lại mang vẻ mặt đó.” Will nói. “Vẻ mặt cũ ‘Rồi chúng ta sẽ xem’ mà cô ta luôn đem ra dùng mỗi khi em không đồng ý điều gì đó với cô ta.”

“Anh ghét vẻ mặt đó.” Jake nói.

“Anh biết đấy, em thực sự cảm kích với những gì Valerie đã làm cho nơi này…”

“Anh thì không.”

“Nhưng gần đây cô ta thực sự đã hơi quá lấn át em rồi.” Will do dự. “Em đã bắt đầu để ý nhiều hơn sau khi em nói chuyện với anh vào ngày hôm qua, và em nghĩ là anh đã đúng. Em nghĩ là cô ta muốn kết hôn.” Anh nhìn Jake với vẻ thất bại. “Anh có thể tin được không?”

Jake nhắm mắt lại vẻ ghê tởm. “Dĩ nhiên là anh tin điều đó rồi. Em đã sống với cô ta ba năm rồi. Em nghĩ là cô ta muốn cái gì chứ?”

“Gây dựng khu resort lớn nhất vùng Trung Tây.” Will nói. “Đó là tất cả những gì mà cô ta đã nói đến. Nếu như cô ta làm ầm ĩ lên về những đứa con hay gì đó tương tự thì em đã có thể đoán ra sớm hơn. Nhưng tất cả những gì mà cô ta từng nói đến là khu resort, điều đó lại ổn đối với em.” Anh ngẩng lên nhìn Jake. “Cô ta nói về chuyện mở rộng căn hộ của em – mà dù sao thì cô ấy cũng đã gọi là căn hộ của bọn em – sang căn hộ bên cạnh. Như thế bọn em sẽ có hai phòng ngủ. Em hỏi vì sao? Không phải là chúng ta không có chỗ dành cho khách nữa, và cô ta bảo ‘Em không nói về khách trọ.’” Anh lại gác đầu lên hai tay. “Em nghĩ là cô ta ám chỉ đến chuyện con cái.” Anh than thở với vẻ hơi kịch. “Làm thế nào mà em lại dính vào cái mớ bòng bong này nhỉ?”

“Không phải là anh ủng hộ chuyện em cưới Valerie.” Jake nói. “Nhưng cho đến giờ em đã ngủ với cô ta một khoảng thời gian khá dài rồi đấy.”

Will ngẩng lên nhìn anh với vẻ vô cảm. “Thì sao?”

“Vì thế anh không nghĩ là tất cả những gì cô ta nghĩ đến chỉ là khu resort.” Jake nói. “Anh nghĩ cô ta đã trông chờ em nhanh chóng trở thành gia đình của cô ta đấy.”

“Em ư?” Will hỏi. “Ý anh là gì?”

Jake nhắm mắt lại. “Đừng để ý. Hãy cầu nguyện sao cho anh chàng Donald gì đó lôi được cô ta ra khỏi đây trước khi cô ta nhận ra là em sẽ không bao giờ kết hôn với cô ta, và rồi cô ta quyết định sẽ giết chết em.”

“Valerie sẽ không làm điều gì mang tính cảm xúc nhiều thế đâu.” Will nói. “Anh đang lẫn lộn cô ta với Kate rồi.”

“Anh sẽ không bao giờ lẫn lộn Kate với Valerie.” Jake nói. “Họ hoàn toàn khác nhau.”

Kate quay trở về cabin của mình và cố gắng cảm thấy xấu hổ về những gì mình đã gây ra, nhưng nó không có hiệu quả.

Có thể là cô không thực sự có ý định kết hôn. Một cô nàng thực sự muốn kết hôn hẳn là sẽ để cho Peter thắng. Cô lắc đầu, cô chưa bao giờ muốn kết hôn đến mức như thế.

Mặt khác, buổi chiều hôm đó không hẳn là một dấu hiệu để cô phải từ bỏ. Lance và Peter là những tên khốn. Điều đó không có nghĩa là những người đàn ông còn lại ở đây cũng đều như thế. Trên thực tế, luật xác xuất cho thấy rằng cô sẽ khá hơn vào lần tới.

Có lẽ cô sẽ tập trung hơn vào kế hoạch của mình. Những gì cô muốn là một ai đó nổi bật, thành đạt ngoài ra cũng phải biết quan tâm và trung thực. Một kiểu đan xen giữa bố cô và Jake. Cô cố gắng tưởng tượng xem sự đan xen đó trông sẽ như thế nào nhưng rồi không tưởng tượng được. Nó như kiểu muốn đan xen một con cá mập với một con gấu nhồi bông vậy. Cô từ bỏ và đang định bước vào phòng tắm để tắm táp một chút thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Kate?” Jessie nói. “Cậu đã đính hôn chưa?”

“Dĩ nhiên là chưa.” Kate nói. “Sao cậu lại gọi?”

“Cậu đã ở đó hai mươi tư giờ rồi.” Jessie nói. “Mình muốn biết đã đến lúc mình phải bắt đầu nướng chiếc bánh cưới cho cậu chưa?”

“Rất khôi hài.” Kate nói.

“Mình đã có một thiết kế hoàn hảo.” Jessie nói. “Một chồng tinh tế những lát bánh xếp theo hình chữ chi được trang hoàng trông giống như những trái phiếu Chính phủ, được bày biện một cách khéo léo với những bông hồng được gấp bằng những tờ một trăm đô.”

“Nghe này, nếu tất cả những gì mình theo đuổi chỉ là tiền thì mình đã bám dính vào hai anh chàng đầu tiên mà mình gặp ở đây rồi.” Kate nói.

“Ồ tuyệt. Kể mình nghe mọi chuyện nào.”

“Không, chuyện chán lắm. Cậu đã làm gì thế?”

“Phủ bên ngoài hai chiếc bánh hình chiếc nhẫn bằng bột vàng có thể ăn được cho bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ năm mươi cho gia đình Dershowitzes. Cậu phải nhìn thấy những vị tiểu thiên sứ mà mình đã làm ở trên đỉnh chiếc bánh, chúng nhìn rất giống nhà Dershowitzes. Ngay cả mình cũng còn bị ấn tượng bởi chính bản thân mình.”

Kate cắn môi. “Jessie, có bao giờ cậu nghi ngờ về những gì mà cậu muốn không? Cậu biết đấy, về những mục tiêu của cậu?”

“Mục tiêu nào?” Jessie hỏi. “Mục tiêu chỉ dành cho bọn phát xít thôi. Cậu đang nghi ngờ về mục tiêu của cậu à? Bởi vì, nếu thế thì đã đến lúc…”

“Ồ, không hẳn thế…”

“Để mình đoán xem nào. Cậu đã gặp một vài gã nổi bật, giàu có, và họ không vui vẻ gì cho lắm, và cậu đã nhìn thấy những sai lầm trong con đường đi của cậu?”

“Không.” Kate do dự. “Thực ra thì, mình đã hẹn hò với hai người mà đó đều là … ồ … sai lầm, mình nghĩ thế.”

“Nhưng cậu vẫn cư xử thật đẹp chứ?” Jessie hỏi với vẻ ghê tởm không che giấu. “Mặc dù họ nhàm chán và hời hợt, nhưng cậu vẫn mỉm cười và thể hiện mình là một quý cô hoàn hảo chứ?”

“Không. Mình xô một gã xuống bể bơi và làm cho gã còn lại lên cơn đau tim trên sân golf.”

“Cái gì?”

“Hắn ta gợi nhớ cho mình rất nhiều về những gã mà mình đã đính hôn.”

“Lên cơn đau tim?”

“Cậu nghĩ rằng đó là lý do vì sao mình đã cố gắng giết Peter trên sân golf vào chiều nay à?”

“Chờ một chút. Bọn mình đang nói đến cái chết thực sự, đúng không?”

“Không. Jake xuất hiện và giúp mình hô hấp nhân tạo cho hắn ta và rồi xe cứu thương tới.”

“Jake là ai?”

“Không ai cả. Dù sao thì giờ Peter cũng đã ổn rồi.”

“Vậy thì, để mình đi thẳng vào vấn đề nhé. Cậu cố gắng giết gã đó bởi vì hắn ta gợi cho cậu nhớ lại ba anh hề mà cậu đã từng đính hôn? Kỳ nghỉ này thực sự là một ý tưởng cực kỳ hay ho.”

“Này, mình không có ý định giết hắn ta. Mình chỉ đánh bại hắn ta trong một trận đánh golf thôi.”

“Nếu hắn ta giống một tên hề, điều đó sẽ xảy ra.”

“Hắn ta đúng là một tên hề, và điều đó đã xảy ra. Hắn ta xứng đáng bị như thế, hắn ta gian lận.”

“Và cậu phát hiện ra. Cậu cừ lắm.”

“Ồ, Jake đã bảo với mình là hắn ta sẽ gian lận. Và rồi…”

“Jake là ai?”

“Không ai cả. Và rồi khi mình cũng gian lận…”

“Cậu gian lận? Cậu ư?”

“Điều đó có vẻ công bằng, hắn ta gian lận mà.”

“Xin lỗi. Cậu là Kate Svenson, đúng không?”

“Cậu biết đấy, có lẽ đó là do lượng bia mà mình đã uống sáng nay.”

“Cậu uống bia vào buổi sáng à?”

“Đó là tất cả những gì Jake mang theo, và mình thì bị mắc kẹt giữa hồ trên chiếc thuyền có mái chèo mục nát đó…”

“Jake là ai?”

“Quên Jake đi. Anh ta không thú vị gì đâu.”

“Không cái quái gì. Mình có hứng thú.”

“Anh ta là một kiểu người làm những công việc tay chân lặt vặt.” Kate dừng lại suy nghĩ. “Cậu biết đấy, mình không biết chắc chắn anh ta làm gì nữa.”

Một khoảng im lặng kéo dài ở phía đầu dây bên kia.

“Jessie?”

“Cậu trải qua cả một buổi sáng, uống bia trên mặt hồ, trong một chiếc thuyền với một người đàn ông, và cậu không biết chắc là anh ta làm gì nhưng cậu nghĩ rằng anh ta là một người làm việc tay chân lặt vặt.”

“Đúng thế.”

“Có lẽ tốt hơn hết là mình nên xuống đó.” Jessie nói. “Điều này không giống cậu chút nào.”

“Mình ổn cả.” Kate nói. “Thực ra thì bởi vì hai cuộc hẹn vừa rồi của mình quá kinh khủng, nên mọi việc chỉ có thể khá hơn lên thôi.”

“Suy diễn vớ vẩn.” Jessie nói. “Nếu điều đó là đúng thì giờ này mình hẳn là phải hẹn hò với Harrison Ford rồi.”

“Mình vẫn không bỏ cuộc đâu.” Kate nói. “Mình chỉ điều chỉnh một chút kế hoạch của mình thôi.”

“Hãy điều chỉnh tất cả những gì cậu muốn.” Jessie nói. “Cậu thay đổi kế hoạch của cậu càng nhiều thì càng tốt. Chỉ là đừng làm điều gì quyết liệt quá mà không bàn qua với mình.”

“Bởi vì cậu biết quá nhiều về đàn ông à? Cậu quên là mình biết tất cả về đời sống tình ái lâm ly bi đát của cậu à?” Kate mỉa mai.

“Ít nhất là thi thoảng mình còn có một người.” Jessie nói. “Cậu vẫn cứ lên kế hoạch cho một sự hợp nhất hoàn hảo trong kinh doanh. Thêm một chút yêu đương vào đó nữa sẽ làm cho thế giới của cậu tuyệt hơn nhiều. Tại sao cậu không quên kế hoạch đó đi và chỉ đơn giản là yêu thôi?”

“Được rồi.” Kate chế nhạo. “Và rồi cuối cùng mình sẽ mắc kẹt với một kẻ thất thế như…”

“Như?”

“Quên đi.”

“Kể thêm cho mình về Jake đi.” Jessie nói.

“Quên Jake đi. Anh ta không có cơ hội. Vẫn còn có vài người nữa có tiềm năng ở đây, kế hoạch này vẫn có thể thực hiện được.” Còn có Donald gì đó. Và Eric. Và Rick đã rất tử tế tốt bụng.

“Jessie?” Kate lên tiếng sau khi khựng lại một chút.

“Gì?”

“Cảm ơn cậu vì đã khuyên mình xuống đây. Mình nghĩ là mình đang có một khoảng thời gian rất vui vẻ.”

“Ồ, hãy gọi cho mình khi nào cậu cảm thấy chắc chắn.” Jessie nói. “Cậu đang xử sự rất lạ.”

“Mình nghĩ đó là lý do vì sao mình có một khoảng thời gian vui vẻ.” Kate nói.

***

Kate tìm thấy Penny tại bể bơi vào buổi chiều muộn hôm đó, chỉ mặc một bộ bikini màu xanh cốm và vây xung quanh bởi một đám đàn ông. Cô nằm duỗi người bên cạnh cô ta trên một chiếc ghế bố (ghế dùng để nằm phơi nắng ở bể bơi hoặc bờ biển) và quan sát cảnh tượng xung quanh với một vẻ hài lòng. Mark đã thiết lập lại quầy bar, và mọi người lại lượn lờ xung quanh, giao lưu với nhau trong buổi chiều lười biếng của ngày Chủ Nhật, không khí tràn ngập mùi kem chống nắng, mùi chất clo và mùi hơi men lúy túy. Họ chính là những người đã làm Kate cảm thấy bực bội vào ngày hôm trước đó, nhưng lúc này cô mỉm cười với họ mỗi khi họ đi ngang qua, và họ cũng cười với cô.

Jake và Will ngồi ở phía cuối quầy bar, đang tranh luận với nhau với một vài tờ giấy. Jake mặc một chiếc quần jean rách tả tơi và một chiếc áo phông màu trắng có nhãn hiệu dán ở phía sau lưng. Anh nhìn rất ổn trong chiếc áo phông cũ đơn giản, đó là không nói đến chiếc quần jean, và cô cảm thấy hơi một chút tiếc nuối vì anh không phù hợp với kế hoạch của mình. Will nhìn sang trọng, nổi bật trong chiếc quần vải may và một chiếc áo sơ mi được cắt may cẩn thận; chả trách gì Valerie làm đủ mọi cách để giữ chặt anh ta. Những người đàn ông kỳ lạ làm bạn của nhau, trông quá khác nhau, mặc dù lúc này khi cô quan sát họ, cô nhận ra họ có chút gì đó giống nhau.

Frank, nhìn có vẻ tròn trịa hơn thông thường trong chiếc quần soóc màu hồng và một chiếc áo không tay, đang cố gắng gây sự chú ý đối với hai cô bé độ tuổi học đại học đang phơi nắng phía bên kia bể bơi. Họ lịch sự phớt lờ anh ta, mặc dù Kate nhận ra một trong hai cô bé - cô nàng tóc hạt dẻ được cắt tỉa trau chuốt – cứ liếc mắt về phía Jake và Will mãi. Cô ta nên tập trung vào Jake là tốt hơn. Valerie sẽ không vui vẻ hài hước một chút nào nếu có ai đó thò chân vào tương lai của mình. Ý tưởng về Jake và cô bé đại học kia tự nhiên trở nên khó chịu vì một lý do nào đó, nhưng trước khi cô có thể chú ý hơn đến điều đó thì một trong những anh chàng của Penny - một anh chàng cao ráo tóc vàng mà cô ngờ ngợ nhớ ra từ đêm hôm trước - đã đeo dính lấy cô.

“Bộ sưu tập dành cho resort của Calvin Klein.” Anh ta quan sát bộ đồ cô đang mặc với vẻ gật gù tán thưởng.

Cô nghiên cứu anh ta qua cặp kính râm của mình. Anh ta đeo một đôi kính có gọng làm bằng sừng, nó làm anh ta trở nên dễ mến và hấp dẫn. Mái tóc vàng hoe của anh ta được cắt tỉa gọn gàng đẹp mắt. Chiếc quần vải màu vỏ dà của anh ta được cắt may không chê vào đâu được. Anh ta đang giữ hai tay ở bên mình. Và trên tất cả, cho đến lúc này anh ta vẫn chưa thách thức cô về bất kỳ chuyện gì cả.

Cô chìa tay ra cho anh ta. “Kate Svenson.”

“Tôi là Donald Prescott.” Anh ta nắm lấy tay cô và mỉm cười nhìn vào mắt cô. “Chúng ta đã gặp nhau tối qua tại bữa tiệc luau. Nhìn cô rất tuyệt vời. Không dễ dàng gì để vừa có thể kiêu sa vừa nổi bật như thế tại một bể bơi đồng quê. Cô thực sự có vẻ bề ngoài rất ấn tượng.”

“Cảm ơn Donald.” Bề ngoài ấn tượng. Cô thích mình có sức hấp dẫn giới tính hơn. Cô liếc nhìn Penny trong bộ bikini dây của cô ta, Penny không có vẻ bề ngoài ấn tượng gì cả, nhưng Penny biết vui vẻ.

Penny vẫy tay với cô. “Tôi rất vui vì chị tới đây.” Cô ta nói và Kate hơi giật mình một chút khi thấy sự thân thiện trong giọng nói của cô ta. Penny thực sự là một người tốt bụng và thân thiện. Giá trị con người của cô ta có chút vấn đề, nhưng trái tim cô ta rất ấm áp. Cô phải tử tế hơn với Penny mới được. Thực ra là, cô phải trở nên giống Penny hơn một chút.

Donald làm cô chú ý khi kể cho cô nghe về cửa hàng phân phối sản phẩm của Donna Karan cách khách sạn chỉ vài giờ đi đường. Để tiết kiệm, anh ta khăng khăng, thì việc lái xe đi là sự lựa chọn kinh tế hợp lý nhất. “Cô ta thực sự làm ra những bộ cánh đẹp nhất cho chị em phụ nữ.” anh ta nói. “Nhưng dĩ nhiên là cô biết điều đó rồi.”

“Dĩ nhiên.” Kate nói, bị sao lãng khi cô nàng tóc hạt dẻ đang di chuyển một cách có chủ ý về phía quầy bar.

Donald lại làm cô chú ý lần nữa, và anh ta nói cho cô nghe về giá cả trong thành phố và những nơi tốt nhất có thể mua nữ trang.

Donald rất tử tế, cô nghĩ, và rất đẹp trai, và mình nên tập trung vào mục đích mà mình đến đây. Nhưng cô nàng tóc hạt dẻ kia đang làm gì thế nhỉ?

Kate quan sát trong lúc Will rót cho cô nàng đó một ly soda, mỉm cười với cô ta trước khi quay trở lại với Jake và những tờ giấy. Cô gái miễn cưỡng từ từ quay trở lại chiếc ghế của mình. Cả Jake lẫn Will đều không nhận thấy điều đó. Tốt. Dù sao thì họ cũng quá già đối với cô ta.

Jake tỳ lên quầy bar và nói chuyện với Will, chỉ vào cái gì đó trên những tờ giấy phía trước họ. Đầu họ chụm vào nhau, mái tóc của họ có cùng màu, cùng là màu nâu sẫm.

“Jake nhìn giống Will quá nhỉ.” Cô nói với Penny. “Họ như thể là anh em ấy.”

“Họ là anh em mà.” Penny nói. “Tôi ước gì tôi có một chiếc mũ như thế.”

Kate quay lại nhìn Jake với vẻ bối rối. “Jake làm việc tay chân lặt vặt trong khách sạn của em trai mình à?”

“Jake là một kế toán. Anh ta chỉ thi thoảng giúp đỡ loanh quanh vì Will sở hữu khách sạn này thôi. Tôi nghĩ Will để anh ta sống trong cabin cuối cùng đầu kia hoàn toàn miễn phí.”

Kate cau mày. “Jake là kế toán à?”

“Anh ta đã là một luật sư thuế gì đó ở Boston. Rồi anh ta quay trở về nhà, và giờ anh ta giúp Will với công việc ở khách sạn và làm thuế cho những người khác. Chiếc mũ cao bồi của anh ta không phải nhìn cực kỳ bắt mắt sao?”

“Jake là một luật sư thuế à?”

“Tôi nghĩ là anh ta đã làm ra rất nhiều tiền và giờ nghỉ hưu hoặc gì đó.” Penny kéo một chiếc gương từ trong túi xách và kiểm tra lại lớp trang điểm của mình. “Tối nay bọn mình đến quán bar mà Valerie đã nói đi. Nancy Quán ấy.”

“Hôm nay là Chủ nhật, nó không mở cửa.” Kate trố mắt nhìn Jake. “Jake là một luật sư thuế à?”

“Điều đó thì có khác biệt gì đâu? Giờ anh ta không còn làm nữa.” Penny lôi ra một thỏi son và cẩn thận tô lại đôi môi xinh xắn của mình. “Có lẽ chúng ta sẽ đến quán bar đó tối mai. Tôi nghĩ là ai đó phải cảnh báo Nancy rằng Valerie đang cố gắng làm cho chị ấy phá sản.”

“Tôi không biết, Penny.” Kate nói, mắt vẫn dán vào Jake. “Có lẽ tốt hơn là không nên dính dáng vào chuyện này.”

“Cũng được, thế thì chúng ta sẽ chỉ đến đó và quan sát thôi.” Penny nói. “Dù sao tôi cũng muốn gặp Nancy. Mọi người nói là chị ấy cực kỳ dễ chịu. Chị sẽ đi cùng tôi chứ?”

“Chắc chắn rồi.” Kate nói mà không suy nghĩ. Jake và Will đang gật đầu với nhau và rồi Will bước dọc theo quầy bar để phục vụ một vị khách khác. Jake quay trở lại với những tờ giấy, ghi chú vào những tờ khác nhau trong lúc nghiên cứu những con số trước mặt mình. Trong chốc lát, Kate có thể nhìn thấy anh như thể là anh đã từng trước đây – tập trung, lanh lợi, thông minh và chuyên nghiệp. Rồi dường như Jake tự nhận ra điều đó. Anh nhìn xuống những ghi chú của mình, lắc đầu rồi vò nát tờ giấy trong tay, và đóng cuốn sổ cái lại. Khi Will quay lại, anh đẩy phần còn lại của đám giấy tờ lại cho em trai bằng một ngón tay như thể nó không sạch sẽ chút nào.

Anh vẫn còn quá trẻ để có thể nghỉ hưu, nhưng giờ anh đang ở đây, không làm gì nhiều lắm, một luật sư thuế giờ đi cắt cỏ. Anh lười biếng và sống không có mục tiêu, nhưng anh xuất hiện trên sân golf và biết cách làm CPR, và anh là người anh trai thất nghiệp của Will, nhưng Will nghe theo lời anh như thể anh là một cộng sự. Và anh rõ ràng không phải là mẫu người của cô, nhưng cô cảm thấy thoải mái với anh hơn rất nhiều so với bất kỳ gã đàn ông nào cô từng gặp. Một người đàn ông lạ lùng.

Donald lại làm cô chú ý lần nữa.

“Có một cửa hàng ở trong làng có bán những chiếc mũ giống như mũ của Jake.” Anh ta nói với cô và Penny.

“Tuyệt.” Penny reo lên, mắt long lanh nhìn anh ta.

“Tuyệt.” Kate lặp lại, mắt vẫn dán vào Jake.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.