Mạo Bài Đại Anh Hùng

Chương 97: Q.6 - Chương 97: Đánh cuộc (hạ)




Nếu đã đánh, thì phải đánh cho bốn đại lưu phái triệt để tâm phục khẩu phục!

Ông béo đây cũng chẳng dư thừa thời gian đâu mà đi đấu đá với mấy lão quỷ này! Nếu không trưng ra một chút chân thực, vậy thì đừng mong đám gian xảo giảo hoạt này sẽ an tâm mà gia nhập. Bọn hắn sẽ không thèm quan tâm đến ngươi ba hoa khoác lác ra sao, bọn hắn chỉ cần, chính là được tận mắt nhìn thấy thực lực thực sự.

Ngay từ đầu mập mạp đã có quyết định. Dùng cà rốt đánh thỏ, bất kể như thế nào cũng phải đánh cho cái đám tự đưa đến cửa này sung sướng dâng trào không ngừng lên đỉnh! Chơi SM*, trên thế giới này còn có ai có cảnh giới cao hơn được mình chứ?

(SM đấy! ! ! –nd)

(Hình như là viết tắt của trò chơi Mario thì phải. –nb)

(vãi cả ông biên, vãi cả Super Mario Lại nói, chú mập tự sướng quá mức rồi, thế còn chú Reinhart, vĩnh hằng với cả tử vong đâu rồi – bt)

Cho nên, trong trận đầu tiên khi đọ sức với Anlinton, mập mạp đã trực tiếp sử dụng chiêu Thần Hành Bách Biến vốn cực kỳ giống với các kỹ thuật đặc trưng của Huyễn Ảnh Lưu.

{Bí tịch võ công} của Rắm Thối có nói: Võ học thiên hạ trăm sông đổ về một biển. Cái gọi là lưu phái, chẳng qua là do con người phân chia ra mà thôi.

Mập mạp cực kỳ đồng ý với điều này.

Nếu như nói chiêu Dĩ Nhất Hóa Bách của Huyễn Ảnh Lưu chẳng qua là kỹ thuật do một lưu phái robot dân gian qua nhiều năm đúc kết tổng hợp mà thành, như vậy, Thần Hành Bách Biến” với cơ sở lý luận và số liệu hoàn chỉnh, chính là tổ tông của mấy môn kỹ thuật này!

Quả nhiên, vừa ra tay đã làm cho hơn mấy trăm người trong sân huấn luyện đều chấn động.

Con mẹ nó thật sự là quá oai phong rồi! Mập mạp ngồi trong khoang điều khiển của robot kích động đến run rẩy toàn thân.

Cố gắng kìm nén run rẩy xong, mập mạp liền nhảy ra khỏi robot. Bình thản liếc nhìn xung quanh, cứ thế mà dựa người vào robot, châm một điếu thuốc, lạnh nhạt thong dong mà đón lấy những ánh mắt khiếp sợ và sùng bái từ các cơ sĩ của bốn đại lưu phái và các chiến sĩ Phỉ Quân.

“Chúa ơi! Anlinton còn không trụ qua nổi quá 3 phút đồng hồ dưới tay hắn!” Một cơ sĩ của Thiên Quân Đạo miệng há hốc đủ để nhét vào cả một quả trứng gà.

“Đúng thế. Ta xem đến hoa cả mắt rồi. Hắn đã vòng đến sau lưng Anlinton bằng cách nào vậy?” Một cơ sĩ của Hoa Hình Môn nói tiếp, miệng há ra cũng không nhỏ, lại thêm một đôi mắt trâu trời sinh, nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.

“Chỉ một câu, kỹ thuật như thần!” Một cơ sĩ khác của Hoa Hình Môn nhìn chằm chằm vào mập mạp, con mắt chẳng hề nháy một cái. Trong ánh mắt, đang tràn đầy sự khao khát: “Nếu thực sự làm thủ hạ của tên mập mạp này mà có thể học được chiêu này, vậy thì Tuyệt Sát Lưu còn tính là cái củ cải gì!”

Cơ sĩ của bốn đại lưu phái thì bàn tán sôi nổi, mà mồm miệng của các chiến sĩ Phỉ Quân bên cạnh cũng chẳng được nhàn rỗi, cả đám đắc ý mà nhìn các cơ sĩ của bốn đại lưu phái như đang nhìn một đám nông dân hai lúa.

“Thượng Tá lần này ra tay thật sự là quá đẹp. Ngươi nhìn xem, cái đám người của bốn đại lưu phái kia đang trợn tròn cả mắt lên kìa.” Một cơ sĩ của Tân Thái Lưu nháy mắt với bạn mình, vẻ mặt đầy chế nhạo.

“Làm sao mà không tròn được, ha ha. Đừng nói bọn họ, nhìn Sade và Bridgman đi. Hai Chiến Thần Robot cấp Ba. Cái con mắt trợn tròn kia, còn cả cái miệng há hốc kia nữa... Ai kiếm giùm quả trứng vịt lớn lại đây cái, lão tử cho dù là cách xa 20 mét, thế nhưng chắc chắn vẫn có thể ném thẳng vào được trong cổ họng của bọn hắn!” Gã đồng bạn Thái Lưu kia nhìn đám người Sade bĩu môi, vừa cười xấu xa vừa nói.

“Huyễn Ảnh Lưu chúng ta coi như nở mày nở mặt rồi! Để xem sau này ở Mars còn ai dám nói kỹ thuật của chúng ta là chẳng ra gì nữa không!” Vài cơ sĩ của Huyễn Ảnh Lưu lại càng hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt. Nguyên cả đám ngẩng đầu ưỡn ngực, đảo mắt bốn phía, như thể sợ có ai không biết được thân phận cơ sĩ Huyễn Ảnh Lưu của bọn hắn.

Mập mạp vẫn đang giữ vững hình tượng, khóe mắt liếc nhìn bộ dáng ngây người của Sade và Bridgman khi nhìn vào máy thu thập số liệu. Dựng đứng lổ tai mà lắng nghe đám cơ sĩ và chiến sĩ Phỉ Quân thảo luận rôm rả, lòng hư vinh liền được thỏa mãn cực độ. Trong lòng ngứa ngáy khó chịu, lại nghe thấy thảo luận của đám chiến sĩ Phỉ Quân, liền vò đầu bứt tai suýt cười ra thành tiếng, phải phí hết sức lực mới kìm lại được.

Nghển tai nghe tiếp, hơi ngẩng đầu lên, bày ra bộ dáng căng cứng mà nhìn lên bầu trời .... Chết tiệt! Trước cửa sổ lầu ba, cái bà cô nhỏ Helen kia đã ôm bụng cười đến không dậy nổi rồi... Cười cái rắm ấy, ông đây không thể biến thành ngọc thụ lâm phong* không ai sánh bằng được sao? (*)Ngọc thụ lâm phong: nghĩa là "cây ngọc đón gió". Người con trai có nét kiêu hùng, người con gái có nét kiêu sa được ví như cây ngọc, đứng trước gió mạnh mà không hể bị đổ, lại càng đẹp hơn nữa.

“Đây chính là Dĩ Nhất Hóa Bách thất truyền đã lâu của Huyễn Ảnh Lưu?”

Mập mạp đang khép hờ hai mắt, ngay lúc mị nhãn mê ly mà đầy bỉ ổi vọt tới Helen với khí thế hùng hổ, thì giọng nói có chút khô khốc của Anlinton liền vang lên bên tai hắn.

Quay đầu lại, vẻ mặt của mập mạp đã liền biến thành chín chắn trầm ổn, ánh mắt rạng ngời và trong sáng. Hắn nhìn Anlinton, phủi lớp bụi tàn trên tay, bình thản gật đầu.

Nét mặt của Anlinton trở nên vừa khiếp sợ vừa khao khát, thở dài mà nói: “Hay nói trước khi thất truyền kỹ thuật hạch tâm, Huyễn Ảnh Lưu vẫn luôn hùng cứ ở hàng đầu bảng xếp hạng các lưu phái, thân pháp quỷ dị mau lẹ, thường có thể ra tay bất ngờ mà giành thắng lợi. Bình thường nhắc đến, mọi người chẳng qua chỉ cho đây là Huyễn Ảnh Lưu tự dát vàng lên mặt mình mà thôi. Không nghĩ tới, thân pháp của họ lại thật sự thần kỳ như vậy!”

(Chém quá, chẳng lẽ lại không có đoạn phim quay lại à)

Mập mạp cười cười khoát tay nói: “Đây là chỗ hạn chế của lưu phái. Phải biết rằng, võ học robot trăm sông đổ về một biển, nguyên bản đã thông suốt một cái thì tất cả đều thông. Thế nhưng vì sự ngăn cách giữa các lưu phái, thế nên đã cản trở việc giao lưu phát triển kỹ thuật robot.” Vừa nói, mập mạp vừa thâm ý nhìn chằm chằm vào ánh mắt sửng sốt của Anlinton: “Kỹ thuật tấn công nhanh của Thiên Quân Đạo, ta cũng có chút tâm đắc. Không biết, tiên sinh Anlinton có thể cho ta mượn dùng robot của tiên sinh một chút được hay không?”

Anlinton liền há to miệng, ngơ ngác nhìn mập mạp, mất một lúc lâu sau mới cuống quýt nói: “Đương nhiên. Đương nhiên có thể! Ngài là muốn ....”

Mập mạp gật gật đầu nói: “Trận tiếp theo, ta dùng kỹ thuật của Thiên Quân Đạo.”

Đến khi nhìn thấy mập mạp tiến vào trong khoang điều khiển của chiếc [Bôn Đằng] màu vàng kim, Sade, Bridgman và Fahn rốt cục mới phục hồi lại tinh thần từ trong chấn kinh mà từng dãy số liệu trên màn hình máy tính mang lại.

Khoe khoang khoác lác của mập mạp khi ở phòng huấn luyện, giờ đã trở nên chân thực vô cùng. Ghi chép về chiêu ‘lùi bước vặn sườn đá ngược’ nhìn thấy trong phòng huấn luyện lúc đầu, cùng với chiêu Dĩ Nhất Hóa Bách nhìn thấy hiện giờ, đã đủ để giải đáp cho mọi ngờ vực. Nếu như Huyễn Ảnh Lưu và Tân Thái Lưu thực sự nắm được những kỹ thuật có thể nâng cao tốc độ điều khiển cơ sở trên diện rộng này, vậy thì tương lai những lưu phái khác chỉ sợ chẳng còn đất sống.

Trong lòng mấy người giờ phút này đã tràn đầy một cảm giác không thể nói nên lời. Một mặt, sự tự tôn của lưu phái khiến cho bọn họ không muốn thua cuộc đánh cược này, mặt khác, sự thật bày ra trước mắt. lại khiến cho họ hy vọng rằng sẽ thua cuộc - thua cuộc đánh cược này, không những tình cảnh của bốn đại lưu phái sẽ không cần phải hao tâm tổn trí nữa, mà nhân đó còn gặp họa được phúc, tiến vào được một cái kho báu khổng lồ. Mập mạp đã hứa hẹn, chẳng những đối xử như nhau đối với các loại kỹ thuật trụ cột này, mà còn sẽ truyền thụ các loại kỹ thuật đặc biệt của các phái.

Nghĩ đến mấy cái kỹ thuật này, trong lòng mọi người đã thấy ngứa ngáy khó chịu như đang bị mèo cào!

Lại nhìn lại Jefferey và lão Smith đang đứng nói chuyện vui vẻ ở không xa, mọi người đều không khỏi buồn bực. Nguyên nhân Jefferey công khai trở mặt với Cooper và lão Smith di chuyển cả lưu phái, giờ phút này đã có đáp án. Nếu như không có sự mê hoặc đến cực điểm, vậy thì hai lão hồ li luôn xem tương lai của lưu phái còn quan trọng hơn cả tính mạng này làm sao có thể dễ dàng đưa đệ tử dưới tay mình vào Phỉ Quân, rồi từ đó bỏ mặc không nghe không hỏi như vậy?

Nếu như không phải vừa vặn gặp lúc tên mập mạp Leray kia đang lên khóa dạy cơ sĩ, nếu như không phải nội dung mà hắn đang giảng vừa vặn là về cách tăng tốc độ của các kỹ thuật cơ sở, vậy thì mấy người mình khéo vẫn còn chưa hay biết gì ấy chứ! Trước tiên chưa cần nói đến chỗ tốt chỗ xấu gì khác của việc gia nhập Phỉ Quân, chỉ nói riêng mấy loại kỹ thuật này, cũng đã đủ để cho một lưu phái đặt chân ở bất cứ đâu.

Cho dù Phỉ Minh có chiến bại, cho dù Phỉ Quân có sụp đổ, thế thì đã sao?! Chưa nói cái thời buổi loạn lạc giành giật này, chỉ nói đến quy tắc thường ngày ở Thế Giới Tự Do, thường thường đều không phải là thắng làm vua thua làm giặc sao. Chỉ cần nắm được kỹ thuật trong tay, có nơi nào mà không thể Đông Sơn tái khởi? Càng không cần nói đến tình cảnh của mấy lưu phái này hiện giờ, đã không thể băn khoăn lo lắng thêm nữa rồi.

Hai lão hồ ly, tính toán giỏi đấy!

Thu hồi ánh mắt từ trên khuôn mặt của Jefferey và lão Smith về, Sade liền chuyển mắt nhìn về phía robot chuyên dụng của mình. Ông ta không có ý kiến gì về việc mập mạp đổi lại robot, ngược lại, ông ta còn cao hứng hơn. Ít nhất, chiếc robot mà Anlinton sử dụng thì mọi người đều có chút hiểu rõ, thế nên không cần phải đi đoán già đoán non xem chiếc robot [Lưu Quang] nhìn như bình thường kia có gì đặc biệt không.

Sade cũng không phải mới chỉ đấu với Thiên Quân Đạo một hai lần.

Robot [Bình Hồ] (hồ nước phẳng lặng.) màu xanh lá, cũng là một loại robot có hình người như các loại robot thường thấy. Khác với các lưu phái khác, kỹ thuật của Minh Tâm Lưu thích hợp đánh lâu dài hơn. Chiến đấu với cơ sĩ của Minh Tâm Lưu sẽ giống như phải đối mặt với một hồ nước phẳng lặng, dù cho có tấn công mạnh mẽ hơn, nhận trở lại cũng luôn là phản kích bình tĩnh của đối thủ. Giống như ném một hòn đá vào trong hồ nước, cho dù tạm thời gợn sóng thế nhưng cuối cùng vẫn sẽ bình lặng trở lại, có cảm giác rất vô lực. Cũng bởi vậy, robot lưu phái của Minh Tâm Lưu có số liệu đều rất đồng đều trên các phương diện.

Khi Sade điều khiển robot đi vào sân huấn luyện, các máy thu thập số liệu xung quanh lại bắt đầu bay lượn. Chiến đấu đã bắt đầu rồi!

Lần này, người giành ra tay trước là mập mạp.

Chỉ thấy chân phải của [Bôn Đằng] nhẹ nhàng giẫm lên mặt đất một cái, robot đã lao vọt lên không. Thân máy màu vàng kim giống như một quả đạn pháo vừa ra khỏi nòng, cực nhanh vẽ ra trên không trung một đường thẳng băng lao thẳng về phía robot màu xanh như điện chớp.

“Bình Hành Túng Dược!”

Trong sân huấn luyện, ngay lập tức bùng lên một trận hô hoán đầy kinh ngạc. Ai cũng không nghĩ tới, chiêu thức mở đầu của mập mạp lại giống như đúc với Anlinton. Đây chính là kỹ thuật trung tâm của Thiên Quân Đạo, một bí mật bất truyền!

Nếu như nói, kỹ thuật của Huyễn Ảnh Lưu vừa nãy vẫn chỉ làm cho những cơ sĩ của bốn đại lưu phái kinh ngạc, vậy thì bây giờ, đã trở thành người người nhìn nhau mà hoảng sợ! Mà càng làm cho người ta không thể tin hơn chính là, Bình Hành Túng Dược của gã mập mạp kia so với của Anlinton vậy mà lại càng nhanh hơn càng mạnh mẽ hơn.

Cái tư thế của robot kia, nhẹ nhành bay bổng như tiên, cái thế vút đi kia, lại nhanh như sấm rền chớp lóe.

Ở Thiên Quân Đạo, ai có thể xuất ra chiêu Bình Hành Túng Dược này được như mập mạp?! Một gã mập mạp trước kia chưa từng xuất hiện ở Thế Giới Tự Do, vậy mà trình độ về kỹ thuật Thiên Quân Đạo lại còn cao hơn cả đệ nhất cao thủ của lưu phái đã từng chìm đắm trong đó hàng chục năm. Điều này làm sao người ta nghĩ thông cho được?!

Các cơ sĩ nhanh chóng quay đầu lại nhìn Anlinton đang đứng bên cạnh sân, đã thấy ông ta đang ngơ ngác, hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào chiếc [Bôn Đằng] màu vàng kim. Lóe lên trong mắt, vừa là khiếp sợ vừa là si mê.

Tay trái mập mạp đẩy cần điều khiển. Đường lượn sóng thể hiện động cơ trên máy tính robot đột nhiên vọt lên cao, trên hàng chục bảng hiển thị trạng thái hoạt động của máy tính, theo bàn tay phải của mập mạp gõ như mưa xuống bàn phím ảo, từng chiếc bóng đèn nhỏ đang sáng lên hoặc đỏ hoặc xanh một cách lộn xộn.

Robot đang lao nhanh như điện về phía Sade, vậy mà giữa không trung lại tăng tốc một lần nữa!

Mặc dù sớm biết mập mạp đổi robot là tất có ý đồ, cũng biết thuật điều khiển robot của tên này là sâu không lường được, thế nhưng Sade còn không nghĩ tới, đều là Bình Hành Túng Dược, vậy mà khi được vận dụng ra từ tay mập mạp, lại cách biệt một trời một vực với Anlinton!

Ở trong các lưu phái robot dân gian, Thái Lưu nổi danh với sự mạnh mẽ cứng rắn, Thiên Quân Đạo thì lại nổi danh với sự mau lẹ. Hai lưu phái này, đã chiếm giữ hai đỉnh cao của sức mạnh và tốc độ.

Thế nhưng, khi Minh Tâm Lưu đương đầu với hai đại lưu phái này, còn cả Bạo Vũ Đạo vốn mau lẹ và mạnh mẽ cứng rắn đều có kia, vẫn chưa bao giờ ăn phải thua thiệt! Ngược lại, các kỹ thuật lấy nhu thắng cương và năng lực đánh lâu dài siêu mạnh của Minh Tâm Lưu, chính là khắc tinh của ba đại lưu phái này. Trong so đấu giữa các cơ sĩ có cấp bậc giống nhau, các cơ sĩ của Minh Tâm Lưu có 80% xác suất có thể bào cơ sĩ của ba lưu phái kia đến chết.

Nếu như cơ sĩ của ba lưu phái này không thể kết thúc chiến đấu trong vòng hai mươi phút, vậy thì tiếp theo chính là phần do Minh Tâm Lưu khống chế. Đánh càng lâu, ưu thế của Minh Tâm Lưu sẽ càng rõ ràng.

Mà ngay cả Chiến Thần cấp hai Vệ Kiến Sơn khi gặp Sade vốn thấp hơn mình cả một cấp, thì cũng chưa chắc cố thể vượt qua được một cách dễ dàng.

Sade đã tăng tốc độ tay lên tới cực hạn sáu mươi mốt nhịp một giây! Đã bao nhiêu năm qua ông ta không dùng qua tốc độ tay cao như vậy rồi, nhưng mà hôm nay, ngay từ bắt đầu, ông ta đã bị ép cho phải xuất ra bản lĩnh thực sự của mình.

Thế đánh tới như cuồng phong bạo vũ. Sade liền hoa cả mắt, cũng không biết mập mạp trong nháy mắt đã đánh ra bao nhiêu quyền đá ra bao nhiêu cước, hai tay gần như vô thức hoạt động, liều mạng ngăn cản.

Tình huống của hai chiếc robot không khác gì so với trận tỷ thí đầu tiên. Chỉ thấy robot màu vàng kim lúc lên lúc xuống, hai tay hai chân giống như mưa sao băng đánh lên trên người chiếc [Bình Hồ] màu xanh biếc, tiếng kim loại va đập vang lên không ngừng, như thể cho nổ hàng vạn quả pháo bên trong thùng sắt!

Thoáng hợp thoáng phân! Chỉ nghe thấy vang lên một tiếng “ầm” thật lớn, không biết từ khi nào, robot màu xanh biếc đã bị chiếc robot màu vàng kim xuyên thủng phòng ngự, một cước đá vào bụng bay ngược ra ngoài trực tiếp đập xuống mặt đất, bụi bay mù mịt.

Nhìn chiếc robot màu xanh trong chớp mắt đã thương tích đầy mình, bên sân liền trở nên im lặng như tờ!

Bụi bặm do robot đánh lên vẫn còn mù mịt không tan. Tiếng va chạm như bắp nổ kia phảng phất vẫn còn quanh quẩn bên tai mọi người.

Công kích của mập mạp vậy mà lại làm cho Chiến Thần Robot cấp Ba của Minh Tâm Lưu không thể ngăn cản, sự thật này đã làm cho mọi người ở đây đều choáng váng.

Sade vừa mới chật vật điều khiển robot đứng vững lại, đã nghe thấy một tiếng động cơ ầm vang. Chiếc [Bôn Đằng] do mập mạp điều khiển lại một lần nữa khởi động.

Lần này, mập mạp lại bày ra tốc độ tay tới bảy mươi ba nhịp!

Sử dụng, chính là chiêu Thiên La Địa Võng!

Chiêu Thiên La Địa Võng này, xếp thứ 31 trong {Bí tịch võ công} của Rắm Thối. Vốn là tuyệt học của phái Cổ Mộ trong tiểu thuyết võ hiệp ở Trái Đất cổ, thi triển ra 81 chiêu, giống như bày ra thiên la địa võng, có thể bao trùm 81 con chim sẻ đang bay vút lên không.

Mà trong cuộc sống mấy ngàn năm dưới đất, Rắm Thối đã kết hợp lý luận của bộ chưởng pháp này với Phong Ma Trượng Pháp, tính toán tỉ mỉ ra được cước bộ, nhịp điệu, sức mạnh, góc độ và tốc độ, cứ đúng bài mà thi triển. Robot với các động tác gia tốc càng lúc càng nhanh, như biến thành Quan Âm nghìn tay, tốc độ tấn công tăng lên đến cực điểm.

Khi tốc độ tay của mập mạp đạt tới 65 nhịp đã có thể thi triển được toàn bộ bộ kỹ thuật này. Lúc này vừa mang ra, chiếc [Bôn Đằng] màu vang kim liền giống như nổi điên, nắm đấm như mưa ập xuống đa hoàn toàn bao phủ chiếc [Bình Hồ] của Sade.

Giờ phút này, cả sân huấn luyện đến cả tiếng ho khan cũng chẳng có, lặng ngắt như tờ.

Trong mắt mọi người, chỉ còn lại hình ảnh của chiếc [Bôn Đằng] đang hóa thành một dải sáng màu vàng, cùng với chiếc robot màu xanh biếc đang khổ sở chống đở dưới cơn mưa nắm đấm điên cuồng của nó.

Ai cũng không biết tốc độ tay của mập mạp giờ phút này chính là 73 nhịp mỗi giây. Lại càng không biết, chiêu Thiên La Địa Võng với 81 chiêu liên miên không dứt này, có thể làm gia tăng tốc độ tay lên một khoảng lớn.

Mọi người chỉ biết, nếu như nói đến nhanh, trên cái thế giới này tuyệt đối không có ai có thể nhanh hơn so với chiếc robot màu vàng trước mắt này.

Vừa nãy khi Anlinton ra tay tấn công về phía mập mạp, cái tốc độ đã làm cho mọi người than thở không ngớt kia hiện giờ nếu so sánh với mập mạp, thật sự là giống như một pha quay chậm.

Động tác mềm mại thong thả đặc trưng của chiếc robot màu xanh đã biến thành đỡ trái chắn phải một cách toán loạn, hiển nhiên đã bị thế công của mập mạp làm cho rối loạn nhịp độ, không thể tiến hành chống cự có hiệu quả, vốn là phòng ngự như tường đồng vách sắt trong mắt các cơ sĩ, giờ phút này quả thực là trăm nghìn lỗ hổng.

Chỉ kiên trì không đến mười giây đồng hồ, một thân ảnh màu xanh lại bay vọt ra ngoài, rơi xuống mặt đất, không thể động đậy.

Giữa những tiếng hít vào khí lạnh, cửa khoang điều khiển của chiếc robot màu xanh đã bật mở, Sade với ánh mắt ngẩn ngơ đang leo ra từ khoang điều khiển, cúi đầu nhìn lại chiếc robot của chính mình.

Chiếc [Bình Hồ] đang nằm trên mặt đất, mặt ngoài màu xanh biếc của robot méo mó, vỏ thiết giáp bên ngoài lại càng rách tả tơi, khung xương kim loại và thanh truyền lực cũng đã vặn vẹo biến hình. Trong thời gian mấy chục giây ngắn ngủi, chiếc robot này không biết đã trúng phải bao nhiêu quyền của mập mạp. Dưới tình huống không có sát chiêu trí mạng, vậy mà lại sờ sờ bị đánh thành phế liệu!

Đã không cần tiến hành tỷ thí gì thêm nữa.

Chỉ cần là người có chút khả năng quan sát đều biết, bốn đại lưu phái đừng nói là một chọi một, nói không chừng dù là bốn chọi một cũng chưa chắc có thể gây ra chút vết thương cho mập mạp.

Thân pháp như quỷ mị của Huyễn Ảnh Lưu, cộng thêm tấn công nhanh như chớp của Thiên Quân Đạo, gã mập mạp kia hoàn toàn có thể đánh ngã từng người ngay từ lúc bốn chiếc robot này còn chưa kịp vây kín!

“Nhìn!”

Mập mạp bỗng hét một tiếng, làm bừng tỉnh mỗi người ở đây.

Mọi người đảo mắt nhìn vào giữa sân. Đã thấy robot màu vàng kim đứng ngay tại chỗ, quyền đấm cước đá tung hoành qua lại giữa bụi đất dày đặc.

Lần này, robot không còn tấn công như cuồng phong bão táp nữa. Mỗi một quyền mỗi một cước, đều thong thả và rõ ràng, bằng một nét cuốn hút đặc biệt làm cho người ta say mê mà qua lại đấm đá. Thân máy nặng hơn mười tấn giống như thể lướt đi trên mặt đất, ngay cả một tí tro bụi đều không ảnh hưởng. Mà hai tay trong khi đang nhẹ nhàng vờn quanh, thỉnh thoảng lại đột nhiên vung ra xua tan đi tro bụi mờ mịt.

Ông tổ của các kỹ thuật hạch tâm của Minh Tâm Lưu, Thái Cực!

Sade và đám cơ sĩ Minh Tâm Lưu cắn chặt môi, trợn trừng hai mắt, hai tay nắm đấm nổi đầy gân xanh, cả người không tự chủ được mà run rẩy. Kỹ thuật hạch tâm của Minh Tâm Lưu, ai có thể đạt đến cảnh giới này?!

Một bộ Thái Cực quyền kết thúc. Thân hình robot màu vàng liền biến hóa, lại là một bộ chiêu thức kì lạ.

Quay người đá ngang, hai chân giống như một cái rìu lớn quét ngang, ngay khi vừa tiếp đất liền chợt trái chợt phải, hai đấm vung ngang, lại giống như hai chiếc Lưu Tinh chùy đang rít gào. Ngay sau đó, rút tay xoay người, giơ lên một tay, đâm thẳng như trường thương... Fahn chỉ cảm thấy đầy sao đang quay cuồng trước mắt. Biến quyền cước thành mười tám loại vũ khí, kỹ thuật như vậy không phải là tuyệt kỹ độc môn của Hoa Hình Môn thì là cái gì?

Hàng Long Thập Bát Chưởng, Thái Lưu mãnh liệt vô cùng. Linh Xà Quyền, Tuyệt Sát Lưu lạnh lùng tàn nhẫn. Đại Kim Cương Chưởng, Phá Sơn Lưu khí thế nuốt trời.

Từng bộ kỹ thuật được múa ra từ trong tay robot màu vàng, bao hàm tinh túy trong kỹ thuật của các đại lưu phái, rồi lại vượt hơn hẳn các đại lưu phái. Chỉ nhìn thôi, mọi người ở đây cũng đã hoa cả mắt.

Mà khi bộ kỹ thuật cuối cùng xuất hiện, giống như ‘long xà phi vũ, quần thú bác sát’ (rồng bay rắn múa, bầy thú chém giết). Tất cả mọi người, đều không hẹn mà cùng phát ra một tiếng hô kinh hãi! Bridgman và các cơ sĩ Hắc Long Đạo bên cạnh lại chỉ cảm thấy trời xoay đất chuyển.

Hắc Long Đạo, trong các lưu phái xếp hạng ở mười vị trí đứng đầu, cái lưu phái duy nhất sử dụng kỹ thuật với robot hình thú này, vậy mà lại xuất hiện trên tay robot hình người, hơn nữa lại vô cùng mau lẹ hung mãnh. Sống động linh hoạt lại còn hơn cả Bridgman khi điều khiển robot hình thú.

Còn cần phải đấu nữa sao?

Một gã đệ tử của Minh Tâm Lưu vỗ nhẹ lên bả vai của một chiến sĩ Phỉ Quân bên cạnh.

Chiến sĩ Phỉ Quân kia liền giật mình quay đầu lại, đã thấy ánh mắt của cơ sĩ Minh Tâm Lưu này vẫn còn đang ngẩn ngơ nhìn chăm chăm vào chiếc robot màu vàng lúc chậm lúc nhanh giữa sân.

“Có chuyện gì?” Chiến sĩ Phỉ Quân nhíu nhíu mày.

“Người anh em!”Ánh mắt của gã đệ tử Minh Tâm Lưu vẫn thừ ra như trước, khóe miệng không nhịn được mà co quắp lại: “Khi vào Phỉ Quân, đều phải tiến hành cái loại huấn luyện quân sự dành cho bộ binh kia sao?”

“Sau này chúng ta chính là chiến hữu, ta cũng không lừa ngươi làm gì!” Gã chiến sĩ Phỉ Quân quay đầu lại: “Cái gì mà bộ binh chứ.... Cấp trên, chính là huấn luyện chúng ta án theo yêu cầu của bộ đội đặc chủng.”

************************************

Tháng 6 năm 2063, không ai chú ý đến một Thế Giới Tự Do còn đang nằm ngoài đại cục chiến tranh.

Một tháng này, thế cục chính trị của Leray đang trong cơn chao đảo, rốt cuộc đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Rạng sáng ngày 7 tháng 6, một số nghị viên quốc hội đã bị ám sát.

Cùng ngày, dưới sự duy trì của Đảng đối lập, bốn tướng lĩnh lục quân có đơn vị đóng quân ở thủ đô đã phát động chính biến. Phản quân vây quanh Phủ tổng thống và Bộ Thống soái tối cao, Tổng thống Hamilton và thượng tướng Mikhailovich bị giam giữ, Russel thì bỏ trốn.

Lập tức, Tư lệnh quân khu Tinh Hệ Tự Do, thượng tướng Chester Hansford đã dẫn đầu hơn mười tướng lĩnh quân đội cấp cao đột nhiên tuyên bố phục tùng mệnh lệnh từ liên hợp ba đảng của Hội Cộng Tiến. Hàng trăm các tướng lĩnh quân đội cũ bị bí mật bắt và giam giữ.

Chủ tịch Hội Cộng Tiến Brodie được ba đảng chung tay đề cử bước lên trước đài, cưỡng chế giải tán Thượng viện Hạ viện, thành lập Hội Nghị Sự Khẩn Cấp, do ba đảng tạm thời vận hành các hạng mục công việc của Chính phủ, cũng nhanh chóng phái đặc sứ tiến hành đàm phán với Tây Ước.

Cuộc chính biến xảy ra ở thủ đô này, nhanh chóng lan ra mười hai châu và quân đội Leray còn lại ngoài Tinh hệ Bermuda.

Các hạm đội số 2, số 3, số 4, số 7 và số 10 đang đóng quân ở Tinh vực Trung Ương Leray tuyên bố không chấp nhận chính biến và sự lãnh đạo của Brodie và Hansford, cũng không nhắm nòng pháo vào dân chúng, toàn thể tướng sĩ tiếp tục đóng quân ở điểm Bước nhảy Không Gian tiến hành chống cự.

Quân đội và hạm đội trú quân trên sáu châu ở Tinh hệ Galileo và Tinh hệ Newton tuyên bố không chấp nhận sự lãnh đạo của Brodie, yêu cầu trả tự do cho Hamilton, Mikhailovich cùng với các tướng lĩnh khác đang bị giam giữ.

Mà ngay khi Leray đang loạn thành một đoàn, thì ở một chỗ khác ở Tinh Vực Đông Nam cũng không ngừng xảy ra biến hóa.

Ngày 5 tháng 5, Quân liên hợp của Liên Minh Thương Nghiệp Tartanya và Liên Bang Purdituoke vì bị thiệt hại nghiêm trọng ở Deseyker nên đã bị ép phải lui quân. Deseyker thừa thắng đuổi theo cắn chặt không bỏ, cuối cùng đến ngày 7 và 8 tháng 6, lần lượt chiếm lĩnh tinh hệ Oasis (Ốc Đảo) của Tartanya và Tinh hệ Rhine River (Sông Ranh) của Pudituoke.

Cùng ngày 7 tháng 6, Liên bang Salerga bị Sous bức bách kí kết hiệp ước mở ra quyền khai thác khoáng sản ở Tinh vực Long Bow, đồng thời cho phép các thương đoàn và xí nghiệp của Sous vào cư trú ở Lam Thạch Tinh. Trị an khu vực do Đế quốc Sous trực tiếp quản lý, đế quốc Sous được hưởng quyền phán quyết ở Lam Thạch Tinh.

Mà tin tức khiến cho người ta cảm thấy càng nặng nề hơn chính là, chiến tranh căng thẳng giữa Cộng hòa Ryan và Liên bang Naga đã đến thời kỳ mấu chốt. Liên bang Naga dưới sự tấn công của Cộng hòa Ryan liên tiếp bại lui, liên tiếp vứt bỏ hai tinh hệ quan trọng, thế nên đế quốc Binalter đã không thể không ra tay cứu viện.

Mà khi Binalter ra tay, Cộng hòa Phỉ Dương cũng đồng thời tăng mạnh hỗ trợ cho Cộng hòa Ryan và quấy rối ở Tinh hà Carleston. Hai bên mặc dù còn chưa chiến đấu chính thức, thế nhưng quân đội được gửi đi chiến đấu ở Tinh Vực Đông Nam, chiến trường Naga và vị trí giáp giới ở trung tâm Tinh Hà Carleston đã chiếm đến 20% tổng binh lực. Từ khía cạnh nào đó mà nói, đây coi như là đã khai chiến rồi.

Điều tương đối đáng chú ý cuối cùng chính là, một tháng này, Cộng hòa Trenock rốt cuộc đã bắt đầu bí mật tăng quân cho chiến khu Reske, chuẩn bị đoạt lại tuyến đường an toàn đi thông Leray một lần nữa. Mà bởi vì thế cục trong nước của Leray, một hạm đội bí mật vừa mới thành lập, đã chuẩn bị tốt để đột phá vòng vây hướng về Trenock.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.