Mật Thám Phong Vân

Chương 308: Q.2 - Chương 308: TeamBấtTử




Lăng Phong phóng tới hiện trường thì có vẻ đã muộn.

Cái bóng đen chớp hiện kia đã biến mất không dấu vết, ba người Lư Phương Từ Khánh Tưởng Bình đành chia nhau tản ra tìm kiếm, Lăng Phong Bạch Ngọc Đường và Lôi Trấn vội tiếp cận Hoa An đang hấp hối.

- Hoa An, nhận ra ai làm không?

- Chủ sự, huynh đệ Thái Nguyên ... nhiệm vụ lần này ... ta không ... ngươi phải ...

- Ặc, này, từ từ cái đã ...

Lăng Phong hốt hoảng, phi thăng nhanh như vậy? Thậm chí vết thương ở đâu cũng không thấy rõ.

Theo tình tiết thông thường, thì phải là tay ôm ngực, miệng rỉ máu, trăn trối một bài xấp xỉ 3 lít nước bọt, ngẫu nhiên để lộ ra vài âm mưu kinh thiên động địa mới chết được chứ? Quan trọng là, sổ tiết kiệm gửi ở ngân hàng nào còn chưa có nói nha? Hơn nữa sao không gửi gắm vợ con, lại gửi gắm huynh đệ? Có điều nhìn tướng mạo Hoa An như vậy, vợ hắn dù có chắc cũng là đại thẩm mặt rổ nào đó, thôi bỏ đi thì hơn.

"Từ từ, người ta cũng sắp chết rồi, hình như có điểm hơi vô nhân đạo, không hợp phong cách người có học cho lắm."

Hoa An chỉ kịp thều thào vài chữ rồi tắt thở. Hai con mắt của gã trước lúc chết cứ nhìn chằm chằm vào thắt lưng Lăng Phong, trong ánh mắt là chút gì đó tiếc hận.

Kỳ quái? Trước lúc chết còn nuối tiếc cái gì ở hạ thân Phong ca?

Lăng Phong hai tay vội che bộ vị yếu hại, vội nhìn xuống.

"Phù"

Hóa ra Hoa An nhìn vào tấm lệnh bài Mật Thám tự dắt ở thắt lưng Lăng Phong. Hoàn hảo, còn tưởng Hoa An sống với đám tiểu nhị Yên Vũ lâu mà sinh sở thích cá biệt, yêu thích nhìn "cái kia" thì mệt. Nghe nói thứ gì mà để người sắp chết lưu luyến, ấy chính là bị dính lời nguyền, có phải hay không sẽ ảnh hưởng năng suất?

Lại nói, ba năm nay, cho dù kinh qua nhiều sóng gió, nhưng nhìn thoáng qua một cái liền thấy, huynh đệ Lăng Phong chưa một ai chết cả, tệ nhất chỉ trọng thương mà thôi.

Cái này hiển nhiên là tác giả cố ý chiếu cố cho "team" của nam chính rồi.

Như vậy có ổn không?

Theo ngôn ngữ game hiện đại mà nói. Cứ tưởng tượng Lăng Phong là một "Hunter", chủ yếu gây sát thương từ xa. Tương lai Phong ca sẽ giữ vai trò "Carry" gánh đội, thành ra ban đầu mới yếu như sên, đi đâu cũng cần người bảo vệ. Nói chung không phải motif phế vật gì, căn bản "role" của Phong ca nó là thế, đầu yếu sau mạnh, không thể vội được.

Đại sư phụ Lăng Hổ nhiều máu giáp cao, xem ra phù hợp làm "Guardian", chuyên tank chịu đòn cho team. Tần Quyền công thủ đều mạnh, khoái đi solo, giữ vai trò "Warrior". Tính ra tối thiểu 5 vị trí mới gom được 3 mà thôi. Bạch Ngọc Đường có lẽ là nhân tuyển cho vị trí "Assassin", hỗ trợ Lăng Phong chăng? Nói tới nói lui, hội còn chưa đủ người đâu, đương nhiên mấy anh đây lông tóc không được tổn thương, không những không chết còn phải nhân họa đắc phúc.

Đáng ra, để tăng tính khiêu chiến, tác giả sẽ cho các đại nhân vật xuất tràng một phen. Đại khái điện chủ Hồn điện tuy bận rộn đại kế sinh nhai, nhưng bởi vì là nhân vật phản diện tuyệt đỉnh thông minh, không giống những truyện khác, trong lúc đi vệ sinh tình cờ linh cơ xuất hiện, nhìn thấy một kẻ tên Lăng Phong tương lai sẽ là đối thủ một mát một còn, vì thế bất chấp trình tự thông thường, bỏ qua vai vế giang hồ phi một mạch tới Thái Nguyên, cười to ba tiếng một tay bóp chết nam chính từ trong trứng nước. Đủ khiêu chiến không?

Có điều thử tưởng tượng nam chính gà con như vậy, làm quá nam chính vẫn lạc mất toi, vậy truyện chẳng phải đứt gánh giữa đường?

Cho nên đành cho Lăng Phong dặt dẹo thêm một thời gian nữa vậy, tạm thời ủy khuất mấy người Hoa An chết trước.

Lăng Phong gặp Hoa An chưa đầy một ngày, cảm giác người này có chút thật thà, thậm chí ngốc nghếch. Bù lại cũng rất trung thành tận tụy, hoàn toàn trái ngược Lăng Phong. Hoa An cả đời phục vụ Mật Thám tự, ngay cả đến lúc chết điều đầu tiên muốn nói cũng là nhiệm vụ.

Kể ra một người vừa rồi còn cười nói với mình, giờ đã chết ngay trước mắt, nói thế nào cũng khó mà tiếp thu ngay được. Lăng Phong đột nhiên cảm thấy có thứ gì mắc ở ngay cổ họng, có phải hay không quá khắc nghiệt? Với người đến từ thiên đường văn minh mà nói, cứ cứ đánh đánh giết giết, mãi vẫn không quen.

Sao tất cả không dắt nhau ra nhà hàng làm bữa cơm hữu nghị. Sau đó anh em dắt nhau đi karaoke, "mát-xa" một chút, trên tinh thần hữu nghị hợp tác, có chuyện gì mà không bàn được đâu chứ?

Lăng Phong đương nhiên gặp chuyện giết chóc không ít lần, nhưng đa phần đều đáng chết, hoặc không chút liên quan đến hắn. Người như Hoa An rất đáng tôn trọng, thậm chí phù hợp vào "#TeamBấtTử" của Lăng Phong, không đáng chết nhẹ tênh như vậy.

Hắn đưa tay vuốt đôi mắt trừng trừng của Hoa An, chỉ biết thở dài nói :

- Lão Hoa, yên tâm mà đi. Bọn ta sẽ lo hậu sự giúp ngươi ...

Quen biết không bao nhiêu, cũng chỉ có thể hứa như thế.

Nhìn xung quanh chốc lát. Đây là một căn nhà vô cùng tồi tàn, vị trí lại nằm trong con hẻm sâu, lúc này xung quanh hoàn toàn không có người qua lại. Bên trong mạng nhện giăng ở khắp nơi, nền đất phủ một lớp bụi dày, xem ra đã lâu không người đến. Nhìn những dấu vết trên mặt đất mà phán đoán, Lăng Phong phát hiện ngoài dấu chân Hoa An và người đưa tin nọ, hoàn toàn không có kẻ thứ ba. Kẻ địch ra tay bằng cách nào? Ám khí? Hạ độc?

Bạch Ngọc Đường đã tiến vào trong, gã săm soi trên cổ Hoa An một lúc trầm ngâm nói :

- Đây là vết thương từ phi châm, nhìn dấu vết này chỉ e là danh gia làm ra ...

Lăng Phong nhìn lại, lần này phải nhờ thần lực mới nhìn ra một cái chấm đỏ bé tẹo trên cổ Hoa An, vừa rồi không để ý. Bạch Ngọc Đường là cao thủ chơi ám khí, lại chuyên điểm huyệt từ xa, xem ra cũng có chút kiến thức.

Lôi Trấn khoanh tay đứng ngoài cửa ra nhàn nhạt nói :

- Danh gia dùng châm? Không lẽ là tên kia?

- Tên nào?

- Đêm qua chúng ta cũng gặp hắn rồi đó thôi. Hắn ta dùng là thủ pháp của Thẩm gia. Kẻ này khinh công không kém Từ Khánh, nhưng về thủ pháp ám khí thì còn lâu mới bằng ta.

Lôi Trấn cũng dân chơi ám khí, có điều gã khinh thường mấy thứ bé tẹo kia. Lôi gia cuồng "lựu đạn", dân chơi hơn, đẳng cấp hơn.

Lăng Phong nhíu mày nhớ lại, đáng tiếc đêm qua quá hỗn loạn, vả lại nếu đã là người hắn không quen trừ phi đặt tên "oách xà lách" cỡ Trương Quân Bảo, còn đâu hắn cũng sẽ không để tâm.

Bạch Ngọc Đường sờ sờ vết thương trên cổ Hoa An lần nữa rồi nói :

- Thậm chí đến giờ vẫn chưa xuất huyết, thật lợi hại. Thiên hạ dùng châm đến trình độ này, có lẽ nào thực sự là Thẩm gia? Có điều Thẩm gia tận Thục trung Kiếm Nam, không dưng chạy đến Hà Đông làm gì?

Lôi Trấn không cho là đúng :

- Vậy thì có sao? Chẳng phải ông đây ở tận Giang Nam cũng đến rồi đó thôi? Cái đám Thẩm gia đó, ta khinh. Núp bóng Đường môn quá lâu rồi, giờ mới dám ló mặt giang hồ, hừ ...

"Đường môn?" Lăng Phong bắt đầu sinh hứng thú.

Có điều nghe giọng điệu của Lôi Trấn, xem ra Lôi Thẩm hai nhà quan hệ cũng không tốt cho lắm.

Võ lâm có vài nhà chơi ám khí, Lôi gia chuyên phi đạn, Thẩm gia chuyên phi châm, Đạo gia chuyên phi thăng, đại loại thế. Riêng Đường môn chính là anh cả, thứ gì cũng sờ vào. Nghe giang hồ đồn thổi, chính Lôi gia Phích Lịch đường cũng chỉ là một đường trong Đường môn mà thôi. Có khi vì vậy mới thấy khó chịu với Thẩm gia chăng? Dù sao đây cũng là chuyện mặt mũi gia tộc, Lăng Phong không tiện hỏi Lôi Trấn.

Lăng Phong đột ngột nhớ lại lời Hoa An trước khi đi, hỏi :

- Chờ chút, ta nhớ lão Hoa có nói đến một đám Chu Kinh nào đó ...

- Ngươi không biết Chu Kinh? - Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu kỳ quái.

- Làm gì nhìn ta như vậy? Bổn sứ là đặc phái viên từ kinh thành đến, nắm trong tay toàn là đại sự, ba cái tranh chấp lặt vặt của các ngươi ta làm sao mà biết hết?

Bạch Ngọc Đường cũng không rảnh truy cứu, lạnh giọng :

- Chu Kinh chính là Đô mật sứ Hà Đông. Có điều xem ra không phải hắn làm. Kẻ này có sở thích đánh trực diện, không thích dùng ám chiêu.

- Từ từ, nói vậy chẳng phải là quản lý của các ngươi đó sao? Làm sao cứ như đối lập vậy?

Nói mới nhớ, hắn chạy tới Thái Nguyên nhận Chủ sự gì gì đó, thế nhưng bỏ qua luôn Đô mật sứ, có phải hay không sẽ gây hiềm khích?

Lăng Phong kỳ thực chả quan tâm, hắn cũng không có dự định thăng tiến bản thân trong Mật Thám tự, mất lòng thì mất lòng, dù sao chỉ đánh thuê kiếm cơm mà thôi.

Nói ra, cơ cấu của Mật Thám tự cũng khá phức tạp. Ví như Đô Mật sứ kinh thành Mã Đại và Tổ trưởng các tổ như Nguyệt Dung Thạch Sơn vậy, vai trò quyền hạn cứ chồng chéo lên nhau. Bình thường không phân biệt được ai cao hơn ai, chỉ khi có nhiệm vụ mới rõ ai sẽ quản ai mà thôi.

...

- Lăng huynh đệ, ngươi làm gì ở đây?

- Tiêu đại ca? Tần Quyền?

Chỉ thấy mấy người Tiêu Thiên Phóng Tần Quyền Lăng Hổ đều xuất hiện. Còn có hai mẹ con Văn Thành Bích cùng mấy người Đại Đao ở phía sau.

Văn Thành Bích vừa đến liền liếc mắt nhẹ nhàng nhìn Lăng Phong, ánh mắt như trách móc hắn.

"Từ từ, ta làm gì sai? Hay là vụ nửa đêm quần đùi vào phòng Thanh Vân?"

- Thành Bích, nàng cũng đến sao? Dạo này trời lạnh, phải chú ý bảo dưỡng thân thể chứ?

Văn Thành Bích nhíu đôi mi xinh đẹp, lời hắn ý gì? Nàng cũng không phải tiểu thư đài các, bảo dưỡng thân thể gì chứ? Lời của Lăng Phong Thành Bích đã quá quen, dám chắc luôn có ngụ ý đen tối gì đó, chẳng qua nàng dù trưởng thành bao nhiêu cũng không cách nào nghĩ ra.

Sáng nay nghe Tiêu Thiên Phóng nói Lăng Phong đêm qua bị truy sát, làm nàng trong lòng không yên, bỏ cả ăn sáng chạy đi tìm. Vừa rồi nhìn thấy hắn bình an vô sự, nàng mới an tâm phần nào. Nàng trách cũng chỉ trách Lăng Phong tính tình bốc đồng, nổi hứng chạy đi cướp đồ không hề nói với nàng một tiếng.

Văn Thành Bích đưa tay che mũi ngăn bụi đất, rút cục nhẹ nhàng hỏi :

- Ngươi không sao chứ?

Lăng Phong cười hề hề gật đầu, cảm giác thật ấm áp.

Tần Quyền nhìn hai cái xác trong nhà, chép miệng :

- Tứ ca, làm sao để đến nông nổi này? Bị phát hiện làm chuyện xấu ra tay giết người diệt khẩu à?

- Tào lao vớ vẩn, bọn ta đang điều tra án mạng.

- Haha, huynh ... điều tra? Haha ...

- Ngươi cười cái gì? Muốn hay không ta nói cho Thanh Vân biết chuyện tình của ngươi và Lý Sư Sư? - Lăng Phong liếc mắt khinh bỉ.

- Khụ khụ ...

Bạch Ngọc Đường đang săm soi vết thương hai mắt tỏa sáng đứng phắt dậy :

- Từ từ, cái kia Lý Sư Sư là vị nào Lý Sư Sư? Phải chăng ... là vị tình nhân bí mật của Quan Gia? Tần huynh đệ, đúng là chân nhân bất lộ tướng. Không biết ta đã giới thiệu chưa nhỉ? Cẩm Mao Thử ta cả đời làm trộm, tâm đắc nhất chính là "thâu hương" đó. Đồ của Quan Gia ta lấy không ít rồi, chỉ có ...

Lăng Phong mặc kệ hai tên kia dan díu dắt nhau ra góc, hắn nhìn sang Tiêu Thiên Phóng.

Tiêu Thiên Phóng nhíu mày quan sát xung quanh, cũng không đợi Lăng Phong hỏi thăm đã nói :

- Ta theo chân mấy tên U Linh sơn trang, không ngờ đến đây thì mất dấu.

"Chờ chút, không dưng đều tụ cả ở cái miếu đổ nát này? Có gì đó hơi ... bất thường thì phải?"

Quả nhiên ...

- Người bên trong mau khoanh tay chịu trói, bản quan sẽ tha cho một đường sống ...

Lăng Phong ló mắt nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy "râu hùm hàm én mày ngài" Triểu Bộ đầu Triển Chiêu, mắt lé chỉ thiên, dẫn theo một dàn mấy chục tên quan sai đã vây kín con hẻm.

- A đù, bị thằng nào mật báo, cảnh sát hình sự bao vây?

Lăng Phong suýt nữa cắm đầu xuống đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.