Mật Thám Phong Vân

Chương 339: Q.2 - Chương 339: Xuân tiêu một khắc




Phủ Thái Nguyên.

Sau khi chém hết vài lít nước bọt với Bạch Ngọc Đường, Lăng Phong liền đi tắm rửa sảng khoái một chút, rồi vội vàng về phòng.

Bạch Ngọc Đường nhắc đến mảnh bảo đồ giấu trong võ kinh khiến Lăng Phong muốn về kiểm tra ngay. Trọng yếu hơn là hắn đang bị thương, cần nghỉ ngơi một lát.

Anh em hôm nay từ cao xuống thấp đều bầm dập tơi tả, ngay cả Tiêu Thiên Phóng hổ báo nhất hội còn phải xin phép chuồn về phòng từ sớm. Bản thân Lăng Phong cũng không khá hơn là bao.

Chưa đầy một ngày đánh gần bốn trận, ngoài nội thương thần khí cạn kiệt còn dính cả ngoại thương, từ đỉnh đầu xuống gót chân không chỗ nào không đau. Còn may không bị vết thương chí mạng nào, nhưng kiểu gì cũng phải thay vải bôi thuốc cho chắc ăn. Ngành y tế Đại Tống nghe nói còn chưa được cấp chứng nhận vệ sinh của WHO, chủ quan nhiễm trùng lăn đùng ra thì uổng một đời xuyên không.

Vừa bước chân lên lầu hai ngang qua phòng "ai đó", Lăng Phong đột nhiên ngẫm ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Đó là ... "về ... phòng nào"?

Về phòng cũ thì coi bộ đêm nay ngủ không ngon được.

Về "phòng mới" thì có xác suất nguy hiểm đến tính mạng. Vì sao? Lâu ngày không "sinh hoạt", mỹ nhân lại ở bên, khó có thể không phát sinh vài vận động kịch liệt ngoài ý muốn. Lúc khác không sao, lúc này đang bị thương mà còn ham hố, không khéo ảnh hưởng đến căn cốt thì toi, tình huống tệ nhất là bại liệt. Hình như còn chưa nghe có ai xuyên không bị bại liệt căn cốt vì quá độ cả, Phong ca cũng không muốn làm kẻ đầu tiên.

"Làm sao đây? Tính kỹ một chút, tính kỹ một chút."

Lăng Phong liên tục thở sâu mấy lần đấu tranh tư tưởng. Sau cùng dưới sự động viên cổ vũ của độc giả, quyết định không thể để anh em xem thường, hắn nhẹ nhàng đẩy cửa phòng.

"Kẹt"

"Ý, không khóa?"

Lăng Phong hưng phấn chà xát tay, sử dụng kỹ thuật cao nhất của nhẫn giả Nhật Bản, xoay người thò đầu thăm dò xung quanh. Sau đó dùng đến thân pháp ảo diệu của võ lâm Trung nguyên, nhón đầu ngón chân vào trước thân người vào sau. Bên trong tối đến nỗi đưa tay không thấy được năm ngón, Lăng Phong phải thật cẩn thận bước vào, hai tay mò mẫm cứ thế đi vào bên trong.

Phòng này trước kia chỉ là một gian khách điếm thông thường của Chu lâu, bên trong chỉ có một tấm giường khá đơn giản.

Tình tiết đến đây lại phát sinh mâu thuẫn, vì sao phải rón rén như vậy? Cứ đường đường chính chính sử dụng liên hoàn tam chiêu, đá cửa - thắp đèn - hô lớn "ta đến đây", không phải càng phù hợp sao? Dù gì hai người cũng không phải xa lạ nữa, lúc ban ngày đã chính thức xác nhận quan hệ.

Chẳng qua, bất ngờ tập kích lại là một trong những tuyệt chiêu tối thượng tăng tình thú, được trích từ "xxx bảo điển" chương 123 hồi 321, Lăng Phong luôn luôn thấm nhuần. Quyển này do đại sư Thích xxx chủ biên, huynh đệ không tin có thể tự tìm mà tham khảo.

Chỉ thấy xuyên thấu qua màn lụa tầng tầng lớp lớp, mơ hồ có thể thấy một thân hình thổn thức dưới chăn gấm, mái tóc đen xõa trên gối. Trong tình huống thiếu ánh sáng mà vẫn lồi lõm mê người khác thường.

Đột nhiên Lăng Phong nhìn thấy một vật màu trắng mờ mờ vắt trên kệ giường, hắn liền gắng gượng dụi mắt xác nhận.

"Váy ngủ?"

Có cửa rồi! Ngay cả váy cũng cả cởi sẵn.

Trái tim Lăng Phong đột nhiên nhảy nhót kịch liệt, kích động vỗ tay phát ra tiếng. Loại chuyện tập kích này, điều kiện quyết yếu chính là nam nữ phải cùng có tình ý, như thế mới bột phát hứng thú được, bằng không sẽ thành cưỡng dâm phạm pháp ngay. Đã nghe chuyện vợ chồng lấy nhau, bị vợ cấm cửa cho dù có nằm cùng giường cũng phải bó tay chưa? Chính là chuyện này.

Ra trận dễ, lên giường khó.

Màn lụa đột nhiên không gió tự động lung lay, một cỗ kình phong đánh úp lại. Lăng Phong biết rõ đây là cái gì, hắn cũng không lo lắng mấy.

Quả nhiên, xem ra nàng kia dùng Khai Thần thuật. Có lẽ đã xác minh được "tên trộm" là Lăng Phong, thân thể trên giường chỉ run rẩy một cái rồi lại im ắng như cũ.

Lăng Phong mò mẫm tiến vào bên trong, vén mở màn lụa ngổn ngang, đặt mông ngồi ở mép giường.

Vẫn không thấy mỹ nhân phản ứng gì, Lăng Phong liền đoán đèn xanh đã bật, hắn luống cuống tay chân thoát y cởi giày. Trong lúc vội vã lại không cẩn thận đụng phải lồng ngực, làm hắn đau đến nỗi hô hấp không thông. Ngay lập tức tám đời tổ tông nhà họ Bạch đều bị Phong ca gọi dậy hỏi thăm, mấy vết thương nặng nhất đều do hai anh em nhà Bạch Vân Thành gây ra cho hắn.

Chưa đầy hai cái nháy mắt Lăng Phong đã thoát y xong. Quần áo ném loạn trên sàn, giày cũng không biết đã vứt đi đâu, cứ thế chui luôn vào trong chăn gấm.

Vừa đặt thân vào liền cảm nhận hơi ấm kỳ diệu, vô tình chạm phải làn da mềm mại trắng mịn tiêu hồn, Lăng Phong không khỏi sợ run cả người.

Ông trời, hóa ra tối lửa tắt đèn lại có hương vị này?

Cái gọi là người đui thì mũi tai xúc giác sẽ thính hơn bình thường, quả nhiên không sai. Thế mà trước nay định kiến sai lầm, cứ nghĩ làm đại sự phải chong đèn nhìn sạch sẽ mới là vương đạo.

Lăng Phong "ực" một tiếng, khó khăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, nhẹ nhàng nằm xuống dán chặt lấy lưng ai đó, tay chân như bạch tuộc tám vòi quấn tới.

- Bảo bối ...

Nói hai chữ liền há mồm cắn răng. Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, chỉ là Lăng Phong lại đang ... nhăn nhó không thôi, bởi vì ... vài cơn đau từ khắp nơi trên cơ thể truyền đến.

"Mụ nội nó, liều mạng!"

Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, chút đau đớn ấy tính là gì? Anh Phong đây ngay cả kiếm đâm xuyên phổi còn sống nhăn răng, chẳng lẽ còn chết trên bụng nữ nhân dễ như vậy? Hơn nữa, đầu năm nay thường xuyên tắc đường, không phải lúc nào cũng đèn xanh, không biết tận dụng hối hận cả đời.

Đến cảnh này tình tiết kinh điển nhất là gì? Chính là người trong chăn không phải Thành Bích. Tuy nhiên, Phong ca số đen đã mấy trăm chương, lần này tạm thời không xui như trước.

Chỉ nghe một giọng nói vừa như ôn như vừa như giận dỗi :

- Ngươi bị thương thành cái dạng này, không về nghỉ ngơi đi còn muốn làm loạn?

- Còn không phải vì nàng khiến ta mê mệt sao. Vài cái vết thương nhảm nhí thôi, nàng còn không biết ta chịu đòn tốt ra sao đâu.

Lăng Phong cười gian. Nghĩ lại, hắn quả thật có khả năng chịu đòn trâu bò hơn người thường rất nhiều, tạm thời không rõ nguyên do.

Thành Bích từ từ xoay người lại, ngọt ngào đưa bàn tay tìm đến chỗ băng bó trên vai Lăng Phong. Buổi trưa vì cứu nàng mà hắn bị thương chỗ này, giọng nàng mê ly :

- Ta để thuốc ở trong phòng ngươi, đã bôi qua chưa?

- Thuốc? À ... bôi rồi mới qua cám ơn nàng đấy.

Lăng Phong ngay lập tức nói dối, hắn đã về phòng quái đâu mà biết. Lúc này mà bảo chưa bôi, dám chắc nàng sẽ bắt hắn về phòng, đành chịu khó vậy. Đại chiến xong về bôi cũng không muộn, thuận tiện lỡ như có thêm chỗ nào khác bị thương thì bôi luôn thể.

Thành Bích lúc này đã mặt đối mặt với Lăng Phong. Bộ ngực nàng vốn lớn, thân thể lại nằm nghiêng, càng lộ vẻ đồ sộ, rõ ràng là cỡ E huyền thoại. Lúc này quần áo ngủ của nàng đã không hề chỉnh tề, trong bóng tối chỗ xương quai xanh lộ ra da thịt tuyết trắng.

Hơi thở nàng phà vào mặt hắn, bên dưới Lăng Phong ngay lập tức dựng thẳng. Tuy rằng vừa đau vừa thèm muốn chết, hận không thể cầm thương thúc ngựa rong ruổi chiến trường ngay, nhưng là đại diện ưu tú đến từ thời đại công nghệ cao, gánh vác trách nhiệm của thanh niên tiên tiến thế kỷ 21, trải qua khóa học về tâm sinh lý chiến lược, coi AV còn nhiều hơn ăn cơm, Lăng Phong biết rõ phải ... từ từ.

Quân địch khó lường, phải đánh chắc tiến chắc.

Lăng Phon hít thở sâu, cố gắng trước hết làm cho bản thân yên tĩnh trở lại, sau đó sẽ chậm rãi triển khai màn kích thích.

Hắn vừa muốn điều chỉnh động tác, Thành Bích vốn tưởng đã chuẩn bị mất phương hướng đột nhiên đẩy nhẹ hắn ra :

- Chúng ta còn chưa chính thức ... với nhau. Ngươi muốn ở lại cũng được, nhưng đêm nay chỉ ... thế này thôi!

- Ông trời ...

Lăng Phong thống khổ rên rỉ một tiếng, biết ngay quân địch khó lường. Còn bảo chỉ thế này thôi là chỉ thế nào? Cứ ôm như vậy ngủ tiếp chắc? Nói đùa sao?

- Đây cũng không phải lần đầu, nàng thẹn thùng gì nữa chứ?

Thành Bích xấu hổ lên tiếng :

- Trước khác ... nay khác.

Lần trước Lăng Phong luyện Cửu U bị dục hỏa thúc dục, mặc dù vẫn có lý trí nhưng căn bản công thành chiếm trại vô cùng nhanh gọn. Thành Bích lúc đó cũng vì u mịch lâu ngày bị kích phát mà đáp ứng, hai người như hai con thiêu thân lao vào nhau, tình cảm quyện bên trong không bao nhiêu, căn bản là "quick battle" giải phóng tình dục đơn thuần.

Lần này đã khác, có một bình rượu tình cảm tưới vào, khoái cảm sẽ hoàn toàn khác biệt, còn là trận mở đầu cho trường chinh vạn dặm về sau, nhất định phải đánh thật đẹp mắt.

Thành Bích giọng như trách móc :

- Người ta đã ... chấp thuận rồi, ngươi vội ... làm gì chứ?

Lăng Phong làm mặt nghiêm trang :

- Sao không vội được? Nàng có biết để thêm chốc nữa sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tuổi thọ của ta không?

- Tự chui vào tìm khổ, bây giờ còn trách người ta.

Lăng Phong lại ôm nàng chặt thêm một chút, đùa cợt :

- Vậy chứ ai hé sẵn cửa?

- Đó là vì ta định ... chốc nữa sẽ sang xem thương thế của ngươi. Ai mà biết tên háo sắc nhà ngươi lại ...

Thành Bích ấp úng bịa đại cái lý do.

"Lý do khiên cưỡng, quá khiên cưỡng." Lăng Phong thầm trợn mắt.

Dường như cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của Lăng Phong trong đêm, Thành Bích liền kiếm cớ :

- Nếu không, ngươi thử đoán xem ta đang nghĩ cái gì đi? Nếu ngươi đoán trúng, mới chứng minh ngươi thực sự thích ta.

- Mẹ ơi ...

Lăng Phong khóc không ra nước mắt. Lúc này là lúc IQ của nam nhân tụt thảm nhất, có trời mới biết Thành Bích đang nghĩ cái gì? Khoái cảm của nữ nhân là "đồ thị không có hàm số", thậm chí lúc thăng hoa còn có thể tính đến trưa mai đi chợ mua cái gì nữa là lúc vừa dạo đầu.

Tuy nhiên, có những câu hỏi không nhất thiết phải trả lời thẳng.

- Vậy nàng đoán xem ta nghĩ gì?

- Ngươi nghĩ gì còn không dễ đoán sao? Đều là chuyện đen tối.

- Nàng cũng không nói được đấy thôi.

Nói thì vậy, vào thời khắc hưng phấn này, hỏi Phong ca nghĩ cái gì quá đơn giản. Ngoại trừ chuyện đó ra, còn có thể nghĩ ra chuyện chó má gì khác đây?

Lăng Phong thổi nhẹ vào tai Thành Bích :

- Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàn, phu quân cần phải nhanh một chút, thê tử nàng xem ...

- Ai là thê tử của ai chứ?

Lăng Phong vờ mắng :

- Vậy là nàng trưa nay nói dối sao? Phải phạt ...

- Không phải vậy ... ý ta là ... ưm ...

Nói đến nửa câu sau giọng Thành Bích đã xen lẫn một tiếng rên khẽ. Bởi bàn tay to của Lăng Phong đã xoa đến bờ mông phập phồng của nàng. Đánh trận lớn không nên nói nhiều.

Thành Bích bị kích thích bộ vị mẫn cảm, nàng vội nhắm mắt lại, đầu óc thoáng trống rỗng.

"A"

Đột nhiên nàng cảm giác trước ngực chợt lạnh, giật mình mở mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.