Mạt Thế Điền Viên

Chương 76: Chương 76




Tiêu Lạc hướng những người vừa rồi náo loạn, nói: “mọi chuyện dừng ở đây thôi. Tôi nghĩ đã là người chung một đội nên biết vì nhau chia sẻ, gây sự hại người không lợi mình là không cần thiết. Hiện tại chưa quen nhưng về sau sẽ quen thôi.” Rồi cậu híp mắt cười. Một nụ cười mà Lâm Tử Kiên nhìn một lần liền ám ảnh cả đời, ngủ cũng mơ thấy ác mộng.

“Đã vi phạm thì phải chịu phạt. Chạy quanh quảng trường trung tâm 10 vòng. Đội cố ý gây sự chạy thêm 5 vòng.”

Tiêu Lạc vừa dứt lời, những người vi phạm liền sụp đổ, mặt như trò tàn than trời trời không thấu.

Cái quảng trường này có khác gì cái sân vận đông đâu. Chạy một vòng đã đủ té khói, đằng này 10 vòng, có khi chạy xong về chầu ông bà luôn là êm đềm kiếp nhân sinh a.

Nhưng Bộ trưởng Chấp pháp đã ở đây, bọn họ không thể nào lách luật được, nai thân ra lạch bà lạch bạch chạy.

Thật ra từ đầu đến cuối Tiêu Lạc thái độ rất thoải mái ôn hòa, không hề có chút cứng rắn hay gay gắt nào để tạo hiệu ứng chấn nhiếp cả, nhưng vẫn có thể đem mấy người kia đi vào khuôn khổ. Đơn giản vì bọn họ thấy rõ thực lực của cậu, đối với cậu không khinh thường hay sợ hãi, chỉ có kính ý đối với cường giả.

Tiêu Lạc nhìn Lâm Tử Kiên vẫn còn đứng đực ra: “Đừng nghĩ anh bị thương tôi sẽ giảm hình phạt.”

“Mẹ nó, tôi không cần. Chết tiệt!” Nói rồi hắn tiến lên bắt đầu chạy.

Bỗng Tiêu Lạc lại gọi hắn: “tôi có một câu muốn nói với anh.”

Lâm Tử Kiên khựng lại, mặt hầm hầm quay sang: “gì?”

“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, đừng có lúc nào cũng nhào lên như một con trâu điên, trong một số tình huống phải biết khống chế cảm xúc của mình.”

Hắn ngạo kiều quay đi chạy tiếp, không thèm đáp lại. Tiêu Lạc cũng không quan tâm thái độ bố láo của hắn. Chỉ hôm nay thôi hắn đã đủ hiểu ra rồi.

Không phải ờ phương diện thực lực Lâm Tử Kiên còn kém mà là ở tâm thái còn quá non. Khi ở trong Hồng Hoang, thực lực của hắn không phải cao nhất nhưng dựa vào thân phận con trai của đội trưởng cũng đủ làm hắn tự mãn hất mặt lên trời, muốn gì làm nấy. Bây giờ ở trong Kình thiên hắn chẳng có gì cả, lại phải tuân thủ luật của người khác, đương nhiên không cam tâm. Bị cảm xúc cá nhân che mờ tâm trí nên mới không nhận rõ tình hình, cho rằng hai đội ngang nhau về nhân số thì cái ghế cao tầng cũng phải chia đều.

Bị giáo huấn lần này không biết hắn ngộ ra bao nhiêu, nhưng tin rằng đấy chỉ là tiểu tâm tư chứ không phải nhân cách thật của hắn, tin rằng tinh thần quân nhân chính khí, có kỉ luật vẫn còn.

Đột nhiên bên tai ồn ào, nhìn sang liền thấy hai thằng độc nhất vô nhị đang mở màn cổ vũ part 2.

Trên đầu rớt xuống mấy vạch hắc tuyến.

“Hai ngươi cũng ra chạy hai vòng đi.”

Thực Mộng Ma ngớ người: “hớ, mắc mớ gì ta phải chạy?”

Lục Kiêu nước mắt bắt đầu lưng tròng: “mami ơi, A Kiêu lại làm sai cái gì sao?”

“Gây ồn ào, náo loạn trật tự công cộng.”

______________________

Đứng trước quảng trường trung tâm, đưa mắt nhìn toàn cảnh phiến không gian nguy nga đồ sộ này, rồi lại nhìn xuống những con người nhỏ bé đang vật lộn với từng bước chân tiến về phía trước, có một sự tương phản kì lạ.

Không gian quá đồ sộ hùng vĩ còn con người thì quá nhỏ bé.

Tiêu Lạc có mong muốn làm nhòe mờ đi cái sự tương phản kì lạ đó.

Không gian này chỉ thích hợp cho những người mạnh mẽ, người sống trong không gian này phải ngày một mạnh hơn. Mà trước mắt đa số những người ở đây đều còn rất yếu.

Không phải vô duyên vô cớ cậu bắt bọn họ chạy như thế. Nếu muốn phạt bọn họ có rất nhiều cách. Nhưng cậu lại chọn cách chạy này, đơn giản chỉ muốn nâng cao sức bền cho bọn họ, rèn luyện thể lực.

Rèn luyện bản thân không chỉ dừng lại ở rèn luyện dị năng mà cần phải triển khai toàn diện.

Sau này phải suy nghĩ thêm nhiều biện pháp mới làm phong phú thêm hệ thống hình phạt mới được. Thật mong có nhiều người phạm luật a.

Sau chuyện lên lôi đài này Lâm Tử Kiên mỗi lần nhìn thấy Tiêu Lạc đều chịu khó đi đường vòng. Lâm Linh Chi có hơi thắc mắc về sự yên phận đến bất thường của cậu em trai hỗn đản nhà mình, nhưng cô cũng không tính đi điều tra thật hư thế nào, bởi vì rất nhanh sau đó chính cô cũng được hưởng thụ cảm giác bị một cước đạp khỏi lôi đài là như thế nào, khắc sâu 'tinh thần đồng đội' nên cũng an phận theo. Và mỗi lần gặp Thẩm Hân Hân liền bước đi trong ăm thầm lặng lẽ.

Kình Thiên đội với hai thành phần khác nhau phải trải qua năm lần bảy lượt lên lôi đài mới chân chính sát nhập làm một, cũng không còn ai dám dị nghị về những chiếc ghế cao tầng nữa, đơn giản bị đánh đến phục, không phục thì đánh tiếp.

Sau hơn một tuần làm việc quần quật, Tiêu Lĩnh Hùng rốt cuộc cũng được thả ra. Với cái sát khí chốc chốc lại dâng trào của hắn không ai nghĩ hắn có thể dễ dàng làm việc không công dưới áp bức từ chính đệ tử của mình như vậy. Nhưng thực tế đằng sau cái vẻ bề ngoài đằng đằng sát khí như một sát thủ chính hiệu ấy lại là một tâm hồn hường phấn bay bổng và dễ dụ, chỉ cần Lục Cao nguyện ý đọc tiểu thuyết ngôn tình của hắn dù chỉ một trang hắn đã vui đến giãy đành đạch và tình nguyện hiến thân góp sức.

Tiêu Lạc sau khi nhận thân nhân với Tiêu Lĩnh Hùng, mối quan hệ ngày càng gần gũi hơn, chủ yếu do Tiêu Lĩnh Hùng lúc rãnh rỗi đều tự động chạy qua lôi kéo làm thân. Sau khi hắn được giải thoát khou công vụ liền ngay lập tức giành Tiêu Lạc từ tay Sở Nam Phong ngay. Lúc giành vẫn không quên khí phách nói: “Ta còn chưa đồng ý cho hai đứa ở bên nhau đâu.”

Sở Nam Phong nhếch miệng không đáp. Chính là trong lòng âm thầm khinh bỉ, chúng tôi đến khế ước sinh tử cũng kí rồi, là người thân thiết nhất trên đời rồi. Chung quy người không biết gì đều rất đáng thương.

Nhưng cuối cùng Sở Nam Phong cũng không có giữ lại được Tiêu Lạc, cậu chủ động bị Tiêu Lĩnh Hùng giành đi. Lúc ra khỏi cửa còn không quên quay đầu khí phách nói: “anh ở nhà nấu cơm nhé.”

Như vậy đã rõ địa vị trong gia đình thế nào.

Trong phòng Tiêu Lĩnh Hùng, hai người vừa uống trà vừa tán gẫu linh tinh.

Tiêu Lĩnh Hùng nói: “không nghĩ tới thời gian vậy mà trôi qua nhanh thật. Con bây giờ cũng lớn thành thế này.” Hắn ngưng lại, nhấp một ngụm trà rồi tiếp tục: “mỗi năm lão Ly Tống đều mang tới rất nhiều ảnh chụp của con đến cho đại ca và tẩu tử, họ ngày ngày đều lật xem ảnh con, giải tỏa nỗi nhớ. Hai người thật sự rất nhớ con. Nhưng vì an toàn của con họ mới kìm lòng không tìm đến.”

Tiêu Lạc thở dài: “Con thật sự không ngờ sẽ có chuyện này, và con cũng từng thật sự tin rằng họ đã qua đời. Nhưng khi biết mọi chuyện, con đã rất vui, dù sao không gì tốt hơn chuyện thân nhân mình vẫn còn trên đời. Con không trách họ.”

Cậu nâng ly trà, nhìn bóng ảnh chính mình lờ mờ phản chiếu trong đó, dựa vào đó mà mường tượng ra hai khuôn mặt đã lâu không gặp. Thời gian không làm phai mờ đi diện mạo của Tiêu Lĩnh Sơn và Lạc Tình trong trí nhớ của cậu. Cho dù hai người ấy có thật sự mất đi đi chăng nữa, thì vẫn luôn tồn tại, luôn sống trong tâm trí của cậu.

Tiêu Lạc uống một ngụm trà, bỗng nhớ lại vấn đề dung hợp hồn xác và phương pháp 'nhận tổ tông' kì quái của Tiêu gia, nói: “con không nghĩ người Tiêu gia sẽ tìm ra tung tích của con. Nếu phát hiện ra đáng lẽ họ đã sớm tìm tới vào một năm trước rồi.”

“Ta cũng cảm thấy khá kì quái. Có lẽ cái bí pháp đó dùng lâu ngày quá nên hỏng rồi chăng?” Tiêu Lạc Lĩnh Hùng nói rồi lại tự bật cười: “dùng tầm bậy tầm bạ quá nên hỏng là đáng lắm, mặc dù đó chỉ là mong muốn của cá nhân ta.”

Tiêu Lạc thì không nghĩ cái bí pháp đó bị hư hại, mà vấn đề nằm ở linh hồn thất thải của cậu. Nó vốn là tồn tại chí tôn trong thiên địa, nếu là tác động thì cũng là linh hồn cậu tác động đến ngoại vật, không có chuyện có thứ gì tác động được linh hồn cậu. Đây có lẽ chính là lời giải thích hợp lí cho việc Tiêu gia không phát hiện ra và không tìm đến cậu trong thời gian qua.

Cậu cũng không biết nó có chính xác không, bởi đã thử qua lần nào đâu, nên cậu hoàn toàn không dám chắc tương lai bọn người Tiêu gia có tìm đến hay không. Nhưng cho dù những người đó thật sự đào ra tung tích của cậu và có ý muốn gây bất lợi hoặc dùng cậu gây bất lợi cho Tiêu Lĩnh Sơn, Tiêu Lạc cũng đủ tự tin rằng họ sẽ không đạt được mục đích. Với thực lực của cậu và Sở Nam Phong liên hợp, cho dù không kí đầu kẹp cổ được bọn họ cũng vẫn có thể dễ dàng trốn thoát, tuyệt đối không để cho mình rơi vào tình huống nguy hiểm. Vả lại cậu và Sở Nam Phong đều có không gian, muốn bắt hai người không phải dễ.

“Để phòng ngừa vạn nhất, đại ca để ta ở lại đây canh chừng.”

“Cha quá cẩn thận rồi.” Tiêu Lạc cười.

Tiêu Lĩnh Hùng: “Con trai cưng độc nhất, không giữ cẩn thận làm sao được.” Rồi hắn lèm bèm: “có lòng phòng xa lại quên mất phòng gần, cuối cùng vẫn bị con heo họ Sở ăn trộm mất.”

Tiêu Lạc bật cười dưới sự so sánh hề hước của Tiêu Lĩnh Hùng: “Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Hai người chúng con đang rất vui vẻ, cha mẹ mà thấy hẳn sẽ đẽ dàng chấp nhận thôi.”

“Nếu thằng oắt đó có ức hiếp con cứ thẳng tay hưu nó đi, cỏ non xanh tận chân trời, thiếu gì người tốt.” Tiêu Lĩnh Hùng vỗ vai cậu, đầy tri kỉ nói.

“Nếu Nam Phong mà nghe được lời này của thúc, hắn nhất định chờ thúc ra ngoài rồi đốt luôn cả phòng sách của thúc. Hắn gần đây đặc biệt thích sử dụng lửa để thủ tiêu mấy thứ chướng mắt.”

Tiêu Lĩnh Hùng xanh mặt: “.....”

Phòng sách đó là sinh mệnh của hắn a.

Hắn có thể thẳng tay bán luôn Ly Tống để đổi về một quyển sách mà hắn thích, có thể thấy tủ sách ấy quan trọng đến nhường nào a.

_______________

Dưới trận pháp siêu việt của Tiêu Lĩnh Hùng, một vùng sơn mạch rộng lớn, bao gồm cả những thị trấn, thôn làng gần căn cứ Kình Thiên đều đồng loạt trút bỏ cái diện mạo trắng xóa lạnh lẽo của tiết hàn, thay vào đó là một vùng xanh um màu mỡ. Trận pháp thay đổi tiết trời này lợi hại ở chỗ mắt trận của nó lại là một trận pháp khác có chức năng tụ linh, nên mật độ linh khí trong phạm vi trận pháp cao hơn nhiều so với bên ngoài.

Sau khi biến đổi thời tiết sao cho phù hợp để trồng trọt thì đến công đoạn tinh lọc đất. Nguồn đất và nguồn nước sau một cơn mưa đen lúc đầu mạt thế đã bị nhiễm độc trầm trọng nên cần phải tinh lọc. May thay trong đội Hồng Hoang cũ cũng có một người có dị năng tinh lọc như Lục Vân, hai người hợp tác làm việc, tiến trình chậm chạp nhưng không đến nỗi một người ôm đồm cả công việc nặng như thế.

Vốn Tiêu Lạc muốn dùng linh thủy trong không gian tưới lên đất cho nhanh, linh thủy có công năng tẩy rửa rất tốt hẳn cũng có thể tẩy đi chất độc, nhưng Sở Nam Phong kiên quyết không cho, vì sợ người khác nghi ngờ rồi nảy sinh tâm tư nào khác. Vả lại đây cũng là công việc kiếm cơm đồng thời cũng là cơ hội để rèn luyện, gia tăng thực lực của người ta, không cần giành thì tốt hơn.

Lại nói mấy người Sở Nam Phong đã cung cấp điều kiện sinh tồn tuyệt hảo, việc xây dựng nó như thế nào không cần bọn họ tự thân lao động nữa.

Chỉ có người thuộc đội Kình Thiên mới được phép lưu trú tại Lạc Phong Cảnh, chính là không gian trong vách đá. Những người từ nơi khác đến định cư hoặc người dân chỉ có thể ở lại nhà trong thôn trấn hoặc tự dựng nhà trên núi mà ở.

Người bản địa thì không sao nhưng người từ nơi khác đến muốn ở lại đây hiển nhiên phải thuê hoặc mua nhà, còn không thì cứ tự nhiên màn trời chiếu đất, gần gũi với thiên nhiên hoang dã thôi.

Nhưng có một điểm chung giữa người bản địa và người ngoại nhập, đó là hằng năm đều phải nộp một phần vật tư coi như thuế.

Dù sao được sống trong một môi trường tràn đầy linh khí và chỉ số an toàn lí tưởng không phải món bánh từ trên trời rớt xuống, mà phải đổi trả để đạt được. Đây coi như phí bảo hộ thôi và phí dành cho người bản địa sẽ thấp hơn người ngoại nhập.

Sau một thời gian hoạt động, căn cứ đã dần ổn định và từng bước hoàn thiện, sắp tới chính là phát triển trên quy mô lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.