Mạt Thế Hệ Thống Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 25: Chương 25: Đi Dạo Trung Tâm Thương Mại Nào




Thời điểm mạt thế giáng lâm, mọi người cứ nghĩ là quốc gia sẽ ra tay trợ giúp, nhưng hiển nhiên bọn họ đã đánh giá quá cao nước Z, nóng nảy chờ đợi hết một ngày, thế mà vẫn không thấy bóng dáng quân đội đâu cả.

Mạt thế đến rồi. Đây là suy nghĩ của mọi người.

Bởi vì có cái gọi là người nhiều thì lực lớn, cho dù tang thi không biết đau, hơn nữa lại khó chết, thì con người vẫn hơn nó ở chỗ có tư duy, lúc mọi người tụ lại thành nhóm thì sẽ vì lợi ích chung mà cống hiến sức lực của mình…

Chỉ kinh hoàng và bi thương lúc tang thi vừa mới xuất hiện, sau một thời gian đã chậm rãi khôi phục lại tinh thần, hiện tại, mọi người cư nhiên cảm thấy biết ơn phim điện ảnh của nước M, một đám người ai cũng cầm lấy dao và gậy công kích vào đầu tang thi.

Lúc này, trung tâm thương mại vĩnh viễn là đối tượng đầu tiên mà mọi người suy nghĩ tới trong mạt thế. Ngày đầu tiên, tất cả mọi người còn băn khoăn, dù sao cướp đoạt là phạm pháp, cả đời sinh hoạt dưới trị an của xã hội, mọi người vẫn còn có chút chướng ngại tâm lý.

Bất quá, bọn họ nhanh chóng hiểu được, ở trong nhà chờ đợi cứu viện là không thể nào, thực vật trong nhà sẽ trở nên thiếu thốn, bọn họ sẽ bị chết đói.

Mà trung tâm thương mại hay siêu thị, ngay cả cửa hàng tiện lợi đều có thực vật kéo dài sinh tồn của bọn họ, hơn nữa đối với mạt thế mà nói, mấy thứ này rất có thể là đồ vật dùng một chút liền thiếu một chút, nghĩ như vậy nên mọi người không có khả năng tiếp tục ngồi chờ chết.

Vì thế lúc này tại trung tâm thương mại, siêu thị, các cửa hàng nhỏ đều trở thành đối tượng cướp đoạt của mọi người, càng ngày càng nhiều cửa chính bị mọi người hợp lực phá hỏng.

“Nơi này.” Thương Viêm sẽ không để cho bản thân chen chúc ở một chỗ tràn đầy người như thế này, mang theo Diễm Quân Ly, ba người đi đến cửa sau của trung tâm thương mại, đây là lối đi của nhân viên chuyên dùng, bình thường nó sẽ được khóa chặt lại, nhưng điều này cũng không làm khó được Thương Viêm đã có chuẩn bị trước.

Thương Viêm dưới con mắt có chút dại ra của Lâm Lăng cùng Lưu Sở Thiên, “Leng keng loảng xoảng” mà lấy ra một chuỗi mấy chục chìa khóa, về phần BOSS? Ngay cả lúc tang thi xuất hiện cũng không kinh ngạc, dựa vào một chuỗi chìa khóa mà muốn làm cho biểu tình của BOSS thay đổi thì nằm mơ đi.

Tuy rằng Thương Viêm đã sàng lọc qua, nhưng nếu muốn mở tất cả các cửa thì không phải là số lượng nhỏ, hơn nữa đây chỉ là chìa khóa của mỗi trung tâm thương mại này mà thôi. Thương Viêm cầm cái chìa khóa trên tay, cảm thấy trọng lượng giống như lại nặng thêm một chút.

“Không phải cậu đã biết trước rằng mạt thế sẽ đến đó chứ?” Mặc dù Lâm Lăng có chút không thể tin, nhưng biểu hiện của Thương Viêm làm anh không thể không hoài nghi, nhìn xem, trên từng chìa khóa còn đánh dấu tên kho hàng nào, của lối ra vào nào.

“Cao nhân nói cho tôi biết mạt thế sẽ đến.” Thương Viêm rất trấn định mà dùng những lời này đập tan nghi vấn của Lâm Lăng và Lưu Sở Thiên, đồng thời còn đem ánh mắt chuyển hướng đến Diễm Quân Ly, ý tứ chính là Ly thiếu gia của các người cũng biết.

Nhìn Diễm Quân Ly mặt không đổi sắc mà gật gật đầu, Lâm Lăng cùng Lưu Sở Thiên cũng không thể tiếp tục truy vấn gì nữa, chỉ có thể làm cho bản thân cố xem nhẹ đi đám chìa khóa đồ sộ kia.

“Tách ra đi, Tiểu Viêm đưa vài cái chìa khóa cho Sở Thiên cùng Lâm Lăng, sau đó đi cùng anh.” Lưu loát, sạch sẽ, mắt Diễm Quân Ly đều không có nhìn mặt ba người phía sau, liếc một cái liền xoay người đi đến cửa nhỏ đã mở ra. Diễm Quân Ly đã nói thì không có người nào dám bảo không, vì thế bốn người liền chia thành hai đội.

Bởi vì Lâm Lăng và Lưu Sở Thiên không có không gian, cho nên Diễm Quân Ly để bọn họ đi đến địa phương gần cửa sau thu thập chút đồ vật nhỏ, còn Diễm Quân Ly cùng Thương Viêm thì đi đến siêu thị, tuy rằng đồ vật bên trong không có gì quý giá, nhưng có còn hơn không.

Nhìn bóng dáng hai người kia đeo balo lớn rời đi, Thương Viêm quay đầu có chút do dự, nhưng vẫn cẩn thận mà chạy theo, hướng Diễm Quân Ly hỏi: “Ca, anh vì cái gì không nói cho bọn họ biết không gian của anh?” Từ tối hôm qua, Diễm Quân Ly đã bắt đầu có thái độ dung túng cho Thương Viêm làm nũng, nên cậu hơi có chút tùy ý.

“Tiểu Viêm muốn ca nói cho bọn họ biết sao?” Diễm Quân Ly tuy rằng tín nhiệm Lâm Lăng cùng Lưu Sở Thiên, nhưng theo thói quen, y vẫn luôn giữ lại một con bài chưa lật.

Đối với vấn đề này, Thương Viêm chỉ có thể bảo trì trầm mặc, muốn cậu trả lời như thế nào, vô luận là trả lời ra sao thì cũng cảm thấy không thỏa đáng.

Diễm Quân Ly nhìn bộ dáng rối rắm trên mặt của Thương Viêm, khóe miệng khẽ cong, lại không tự giác mà duỗi tay đến tóc của Thương Viêm. Thương Viêm nhận thấy được động tác của Diễm Quân Ly, lập tức dùng ánh mắt u oán của mình mà lên án bàn tay xấu xa của Diễm Quân Ly.

Hiện tại, cậu phát hiện ra, Boss đối xử với cậu giống y như với trẻ nhỏ, bất quá phản ứng của cậu cũng càng lúc càng giống con nít.

BOSS, xin đem chỉ số thông minh của cậu trả về!

Khu siêu thị có rất nhiều người, cái giá đặt đồ vật cơ bản chỉ còn thanh không, tất cả mọi người không ngừng giành giật, cướp đoạt, dùng hết sức lực đem thực phẩm bắt lấy trong tay của mình. Thương Viêm còn nhìn thấy bên cạnh đó, có hơn mười xác tang thi, điều này khiến Thương Viêm có thêm kiến thức mới, con người một khi đã điên cuồng thì tuyệt đối có thể so sánh với bộ dáng tang thi bưu hãn.

Nhìn đám người dày đặc kia, Thương Viêm có thể kết luận, rất nhanh… tang thi sẽ tụ họp lại chỗ này, phỏng đoán ấy không phải chỉ mình cậu nghĩ đến, cậu tin tưởng rằng những người kia cũng có thể đoán được, nhưng bọn họ vẫn không muốn rời đi trước, bọn họ vẫn cố giành giật thật nhiều vật tư.

Con người mà, đó là lòng tham. Thương Viêm cảm thán một hơi, nhưng trong đó, nhiều hơn là châm biếm cái loại tham lam này.

Thương Viêm dẫn theo Diễm Quân Ly, quen thuộc đường đi nước bước mà lướt qua đám người, tới cửa kho hàng bí ẩn, Diễm Quân Ly đối với động tác của cậu không có chút kỳ quái nào, nếu đã biết mạt thế sẽ đến, cũng đã chuẩn bị tốt chìa khóa cửa, như vậy thì việc đã nghiên cứu địa hình nơi này cũng không có gì là lạ.

Diễm thị thân là tập đoàn lớn nhất cả nước, ở phương diện kho hàng cũng sẽ không tiếc chút tiền bạc, bởi vậy độ chắc chắn của kho hàng là thập phần đảm bảo, ít nhất người bình thường sẽ không thể nào dùng sức mà cạy mở được.

Thương Viêm lấy chìa khóa ra, lúc những người khác không chú ý tới, lôi kéo Diễm Quân Ly lẻn vào kho hàng. Đồ vật bên trong thật sự là chọc mù mắt cậu. Tuy rằng không gian của cậu đã đầy, nhưng không phải còn có không gian hư vô hay sao! Cho dù không gian hư vô có hạn chế diện tích, nhưng độ cao thì chẳng phải không hề có điểm dừng hay sao?

Ánh mắt của Thương Viêm tỏa sáng nhìn về phía Diễm Quân Ly, Diễm Quân Ly nhận lấy sự chờ mong của Thương Viêm, lông mày khẽ nhướng, tiếp theo đó bàn tay to vung lên, đem vật tư ở trước mắt bỏ vào không gian. Ngoài việc dự tính lâu dài cho mạt thế, thì cảm thụ vật tư đang không ngừng gia tăng trong không gian cũng là một việc rất vui vẻ.

‹Đều là lỗi của ngươi, nếu ngươi thăng cấp không gian sớm một chút, thì đã không phải thèm mắt như vậy› Trong lời nói của hệ thống mang theo giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Thương Viêm đã miễn dịch đối với những câu lảm nhảm của hệ thống nên dĩ nhiên não sẽ tự động loại bỏ nó, tâm tình bình thản nói rõ, Thương Viêm nghe bên tai trái thì chui tọt qua tai phải, khiến hệ thống cảm thấy thật thất bại.

Vật tư đối với bọn họ mà nói là mãi mãi không đủ, Thương Viêm thu thập vật tư, hiểu biết tình huống, rồi còn đi cướp súng ống của đồn cảnh sát là để giúp Diễm Quân Ly tới nơi này. Lý do Thương Viêm chọn nó, nguyên nhân là do có hai cái kho hàng.

Trong《Đế Vương Mạt Thế》, Chung Hư Lữ có căn cứ của riêng mình, BOSS đương nhiên cũng sẽ có, như vậy vật tư là rất quan trọng.

Mà một nguyên nhân khác chính là, cái Bàn tay vàng thứ hai ở trong này. Bàn tay vàng gì chứ, toàn bộ biến thành Bàn tay đen là tốt nhất. (╯▽╰)

Kho hàng rất lớn, Thương Viêm đứng ở cửa khẩu canh chừng, còn Diễm Quân Ly đã sắp đi đến cuối kho hàng. Thương Viêm mải lo suy nghĩ, còn chưa có nhận thấy được nguy hiểm đang cách cậu rất gần.



Mạt thế trôi qua một ngày, hy vọng của mọi người cũng theo những thi thể mà lụi tắt, bọn họ không còn chấp nhất với đất nước, quốc gia và xã hội. Lúc này, trung tâm thương mại đã bị mọi người cướp sạch. Ngô Khai Phong cũng là một trong số đó.

Ngô Khai Phong có một cái tên rất dũng cảm, nhưng tính cách của hắn thì hoàn toàn tương phản, hắn chỉ là một viên chức nhỏ cẩn trọng. Hiện tại mạt thế giáng lâm, hắn đã đợi suốt một ngày mà không hề nhìn thấy quốc gia tới cứu viện.

Qua khung cửa sổ, hắn nhìn thấy người sống bị tang thi cắn xé ăn thịt, có con nít, có phụ nữ, cũng có những người đàn ông bình thường như hắn. Đồng thời, hắn cũng gặp được dị năng giả, những người ấy có năng lực giết chết tang thi, nhưng thực đáng tiếc… hắn không thuộc số đó. Dĩ nhiên, những dị năng giả kia chẳng muốn cùng đội với người thường, bọn họ cho rằng, đó chỉ là tồn tại cản trở.

Hắn thực sợ hãi, hắn không muốn đi ra ngoài, nhưng trong phòng đã không còn thực vật, hắn biết… nếu hắn không đi thì hắn sẽ đói chết.

Vì thế lúc hắn nhìn thấy một đám người thường đi ra cửa phòng, thì hắn cũng đuổi theo sau. Có nhiều người thì sẽ có cảm giác an toàn. Sau đó hắn ỷ vào bản thân có dũng khí giết mấy con tang thi mà trở nên rất tự mãn.

Gần nhà hắn có một cái trung tâm thương mại cao cấp, bên trong đó là vật tư mà bọn họ đang cần, mà lần này đã là lần thứ ba bọn họ tới đây thu thập.

Bọn họ phá cửa lớn mà đi vào đó, tang thi cũng nối gót theo sau. Động tác của bọn họ phải nhanh, bây giờ phải cùng thời gian chạy đua với nhau. Tang thi ngày càng nhiều thêm, trong trung tâm thương mại ban đầu chỉ có vài con tang thi nhưng giờ thì đã đông nghẹt, tuy nhiên may mắn ở chỗ là trung tâm thương mại rất lớn, người cũng rất nhiều, tang thi phân tán khắp nơi, ngược lại rất dễ dàng đối phó.

“Thằng khốn, mày đứng ngay cửa chắn hết cả đường!” Tiếng nói nóng nảy không có bất luận phép lịch sự gì, từ trong cổ họng Ngô Khai Phong phát ra, vừa rồi hắn đụng phải một nam nhân đeo kính mắt nhã nhã nhặn nhặn.

“Thật vô cùng xin lỗi, chi bằng chúng ta bàn luận một chút về việc bồi thường?” Ánh mắt nam tử tạo nên một thân khí tức tao nhã, nhưng Ngô Khai Phong đứng cạnh bên có thể cảm thấy bản thân có chút không an tâm.

Nguy hiểm, Ngô Khai Phong nghĩ như vậy.

Nhưng người con trai đeo mắt kính đó, so với hắn còn nhanh hơn một bước, tại thời điểm hắn muốn rời đi liền bị anh ta dùng sức bóp cổ tay thật chặt, khí lực quá lớn khiến cho Ngô Khai Phong sợ hãi mà quát to: “Nè, nè, mày muốn làm cái gì? Mày…”

Lời Ngô Khai Phong còn chưa nói hết, tay còn lại của hắn đã bị một người đàn ông khác bắt lấy. Tên này có một mái tóc màu đỏ rực rỡ, trong đôi mắt không hề che giấu đi sự cuồng ngạo.

“Quá kiêu căng cũng không có gì tốt, với người khác phải biết lịch sự, tôi tặng anh một chút quà xem như là dạy lễ nghi, thế nào?” Nam tử tóc đỏ vừa nói xong, tay dùng một chút sức, đã đem cánh tay của Ngô Khai Phong tháo xuống, trên mặt gã hé ra nụ cười ác liệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.