Mạt Thế Hệ Thống Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 15: Chương 15: Mạt Thế




28 tháng 11 năm XXXX, những người trên địa cầu may mắn sống sót đều không thể nào quên được ngày này, toàn nhân loại cùng một giây mà ngất xỉu đồng loạt, màu đen bi thương cùng sắc đỏ nguy hiểm bao phủ mặt đất.

Kim giờ, kim phút, kim giây dưới cái nhìn chăm chú của Thương Viêm mà gộp lại cùng một chỗ, bất luận Thương Viêm mong muốn đêm nay trôi qua một cách bình thường đến cỡ nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được sự thật đã quyết định sẵn cho thế giới này.

Mạt thế giáng lâm, ngày thảm nạn của nhân loại.

Thương Viêm nắm tay Diễm Quân Ly càng chặt hơn, cho dù lòng bàn tay đã chảy ra rất nhiều mồ hôi Thương Viêm cũng không có ý định buông ra. Diễm Quân Ly có thể cảm nhận rõ ràng sự sợ hãi của Diễm Quân Mạc, tuy rằng y không biết Diễm Quân Mạc đang sợ hãi cái gì, nhưng y rất muốn bản thân có thể vươn tay ra vuốt ve tóc Diễm Quân Mạc, dùng tiếng nói của mình khe khẽ trấn an Diễm Quân Mạc nói cho cậu biết không việc gì phải sợ.

Tuy nhiên y còn chưa kịp suy nghĩ xong, ý thức đã dần dần biến mất, có cái gì đó đang thay đổi.

Thương Viêm cũng chậm rãi nhắm mắt lại, khi mí mắt nặng trĩu từ từ hé mở thì cậu mới phát giác được, trong đầu dâng lên từng đợt đau đớn. Có chuyện gì xảy ra vậy?

Đúng vậy, đau đớn, cậu căn bản không có mê man. Thương Viêm chịu đựng thống khổ mở hai mắt ra, cậu cư nhiên nhìn thấy trên đồng hồ treo tường cây kim giờ dịch chuyển từ số 12 sang số 1.

Không để cho Thương Viêm suy nghĩ nhiều, lực chú ý của cậu toàn bộ bị đau đớn bén nhọn phân tán đi, nó mãnh liệt tới nỗi Thương Viêm chỉ muốn ngủ đi cho xong. Nhưng ông trời không để cho người như ý, hiện tại Thương Viêm rất là thanh tỉnh, trong đầu của cậu bất ngờ hiện lên một đoạn ngắn màu xám.

Cũng bởi vì nó mà Thương Viêm xem nhẹ một thanh âm mơ hồ khác.

‹Trình tự miễn dịch khởi động›

“Hộc hộc… .” Thương Viêm nằm thoát lực trên giường, vừa rồi cậu chiếm được một ít ký ức chân chính của Diễm Quân Mạc —— ký ức trước khi chết, cũng là ký ức trong một tháng tại mạt thế của Diễm Quân Mạc. Điều này khiến Thương Viêm hiểu được tại sao mình lại ở nơi đây.

Trong《Đế Vương Mạt Thế》, Diễm Quân Mạc chỉ sống sót được một tháng sau mạt thế, nhưng cậu ta lại có cơ hội trùng sinh, sống lại trước mạt thế một tháng, tuy nhiên Diễm Quân Mạc không vì cơ hội này mà cảm thấy cao hứng.

Bởi vì Diễm Quân Mạc tự biết bản thân mình cho dù có cơ hội sống lại nhưng cậu ta cũng sẽ không thể tránh khỏi số mạng tử vong, hơn nữa cậu ta căn bản không thể nào thức tỉnh dị năng, đó chẳng phải tuyên cáo cậu ta là kẻ yếu, và đánh một kích mạnh vào lòng tự trọng của cậu ta hay sao.

Một tháng sống trong mạt thế, tuy rằng cậu ta trải qua không nhiều lắm, nhưng biến hóa của xã hội khiến cho cậu ta cảm thấy rất sợ hãi, cậu ta tuyệt đối không muốn trở lại cái chỗ này. Bất ngờ cậu ta nhìn thấy trang web màu xanh man mác kia, cũng vừa lúc nhìn thấy comment của Thương Viêm.

Không biết là ai nói cho cậu ta, mặc dù trong lòng cậu ta cuồn cuộn không cam chịu, nhưng khi cậu ta vừa nghĩ tới tất cả sinh hoạt trong tương lai sẽ phải đối mặt cùng với những quái vật kia thì cậu ta đành lựa chọn buông bỏ. Vì thế cậu ta đem cơ hội này, đưa cho người có comment đặc biệt nhất — Thương Viêm, để Thương Viêm vào đây thay thế mình, mà bản thân cậu ta sẽ phải tan thành mây khói.

Đại não của Thương Viêm lập tức bị nhồi nhét nhiều ký ức như vậy, cậu chỉ có thể bị động tiếp nhận những đau đớn co rút đang dâng trào.

Mặc dù biết được lý do mình xuất hiện ở đây, nhưng Thương Viêm có thể cảm nhận được mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế, không nói tới việc Diễm Quân Mạc vì lý do gì có thể tìm tới cậu ở một thế giới khác, rồi đưa cậu tới nơi này, còn có hệ thống nữa, đó không phải là những chuyện mà Diễm Quân Mạc có thể làm được.

Bất quá đoạn ký ức này cũng không phải vô dụng, ngoại trừ giúp Thương Viêm thoáng hiểu rõ một chút tin tức kia, cậu còn biết được ký ức một tháng tại mạt thế của Diễm Quân Mạc đời trước.

Khiến cậu có những nhận thức về tang thi, tình cảnh bị tang thi cắn xé dung nhập chân thực vào đầu cậu, còn có những khuất nhục do Diễm Quân Mạc quá yếu đuối, cũng không bỏ sót.

Tuy rằng Thương Viêm không phải là Diễm Quân Mạc, những việc đã nếm trải đó không thuộc về Thương Viêm cậu, tuy nhiên Thương Viêm lại có thể hiểu được nguyên nhân mà Diễm Quân Mạc không muốn sống lại, cùng những lửa giận mà cậu ta giấu kín dưới đáy lòng.

Khi toàn bộ ký ức được đưa hết vào trong đầu, cảm giác đau đớn mới dần dần vững vàng. Thương Viêm nằm trên giường mà thở dốc từng ngụm, mồ hôi trên người dính ướt hết cả quần áo, cậu đã hoàn toàn tiêu hóa hết những ký ức đó, may mắn Thương Viêm cho dù có đau đầu cũng không làm ra động tác gì quá lớn, nếu không Diễm Quân Ly ngủ ở một bên sẽ giống như cá trong chậu.

Tuy nhiên lúc bình tĩnh trở lại Thương Viêm mới phát hiện mình đã nằm xoạt ngược trên giường, mà Diễm Quân Ly tuy rằng không bị Thương Viêm đá xuống giường, nhưng bị cậu đá văng qua một bên.

Thời điểm Thương Viêm phát hiện chân mình đáp lên trên khuôn mặt tuấn tú của Diễm Quân Ly, miệng không thể kiềm chế mà tuôn ra một tiếng cười to. Sau đó biết mình đang làm chuyện đáng chết, Thương Viêm bật người đem chân dời đi, dùng tay bưng miệng nhịn cười.

Cậu thật không phải là cố ý, tuy nhiên lúc khuôn mặt của Diễm Quân Ly cùng chân của cậu đặt cạnh nhau, bất giác đem tất cả mỹ cảm phá hỏng hết, bộ dáng không cảm xúc của Diễm Quân Ly trở nên rất buồn cười.

Trước đó cậu cũng cảm thấy dưới chân mình có gì đó không đúng, tuy nhiên không nghĩ tới đó lại là mặt của Diễm Quân Ly.

‹Không cho cười, cư nhiên dám đạp lên mặt điện hạ Diễm Quân Ly› trong thanh âm nổi giận đùng đùng của hệ thống không mang theo ý trách cứ, mà có một loại gì đó yên tâm thoải mái.

‹Đây là chuyện không thể nào kháng cự được› Thương Viêm phản bác hệ thống, từ trong giọng nói có thể biết hiện tại Thương Viêm không có chuyện gì rồi.

Cười đủ, Thương Viêm rốt cục có tâm tình quan sát tình huống hiện tại của bản thân, thời điểm cậu phát hiện trên đồng hồ chỉ số 12 giờ 55 phút thì cậu hình như ý thức được cái gì đó.

‹Hệ thống, công lược› Thương Viêm khôi phục tỉnh táo, bắt đầu giải thích tình huống, từ trong đồng hồ điện tử kia, cậu có thể biết bây giờ là ngày 28 tháng 11, nói cách khác, lúc mà toàn thế giới đang ngất xỉu thì chỉ có một mình cậu thanh tỉnh mà thôi.

‹Bản hệ thống có trình tự miễn dịch, để ký chủ có thể trợ giúp chủ nhân nhiều hơn, đây là công năng bổ sung, bất quá phải chú ý, cái miễn dịch này chỉ giới hạn trong bệnh độc tang thi› Tuy rằng hệ thống có khi có chút động kinh, nhưng việc nên làm thì quả thực hoàn thành rất tốt.

Trong lòng Thương Viêm điên cuồng vui sướng, bệnh độc lợi hại nhất mạt thế đó chính là tang thi bệnh độc, đồng thời cũng là loại dễ dàng nhiễm phải nhất, thế mà hiện tại cậu lại có trình tự miễn dịch, hỏi sao cậu không cao hứng cho được.

‹Thăng cấp trình tự, cần hạch tinh› Thanh âm của công lược không dự liệu mà xuất hiện trong đầu Thương Viêm, tuy nhiên Thương Viêm đã quá quen thuộc việc hệ thống đột ngột quấy rầy, cho nên đối với thanh âm bình tĩnh trầm thấp của công lược thì hoàn toàn không cảm thấy khó chịu.

‹Thăng cấp?› Cũng đúng, loại đồ vật này cũng yêu cầu bản thân mình trả giá mới có thể có được, có như vậy cậu ngược lại mới càng thêm yên tâm.

‹Bản hệ thống dung hợp hạch tinh cấp một thì có thể khiến trình tự miễn dịch bài xích bệnh độc của tang thi tăng lên một bậc, bảo hộ cho kí chủ được an toàn. Như thế nào, bản hệ thống quá lợi hại phải không~› nghe cái thanh âm này, Thương Viêm có thể biết được, hiện tại biểu tình của hệ thống có bao nhiêu kiêu ngạo.

Ăn cơm với bò thì lo ngay ngáy, ăn cơm với cáy thì ngáy o o(*)

‹Thu thập vật tư› Công lược đột nhiên thốt ra, đánh gãy ý nghĩ của Thương Viêm, Thương Viêm rốt cuộc nhớ tới bản thân mình bây giờ là nhân loại duy nhất còn tỉnh, hiện tại không hành động thì còn đợi tới chừng nào?

Viện an dưỡng Lưu Thủy Bích Thiên, có thiết bị chữa trị tốt nhất, thức ăn và đồ dùng cũng là những thứ cao cấp nhất, đương nhiên không thể thiếu súng đạn và những vũ khí này nọ.

Nghĩ đến đây, Thương Viêm đã cảm thấy tay chân ngứa ngáy, thật muốn đem tất cả nhét vào trong. Ngay cả quần áo trên người bị mồ hôi làm ướt đẫm cậu cũng không quan tâm, tựa như là sợ ai đó nhảy ra cướp đoạt với mình, gấp gáp phóng xuống giường xỏ giầy vào.

Đã nghĩ tới thì phải bắt tay vào làm, hết thảy chuẩn bị xong xuôi, tuy nhiên thời điểm Thương Viêm quay đầu lại nhìn về phía cửa ra vào, ánh vào mi mắt chính là một đống vật dụng cồng kềnh nặng trịch, cản trở đường đi của Thương Viêm.

Nhìn đám đồ vật bị nhồi nhét loạn xạ lung tung nhưng cân nặng rất lớn kia, Thương Viêm chỉ có thể quẹt miệng, nhận mệnh mà đem những thứ chướng mắt này dọn ra một bên, nhưng khi nghĩ tới lát nữa lại phải kéo nó chặn cửa, trong lòng liền dâng lên từng đợt buồn bực.

Rốt cục, Thương Viêm thông minh mà đem đám đồ gia dụng này dọn ra một cái khe, vừa đủ cho thân thể thon dài của Thương Viêm chui lọt, như vậy sẽ không phải vất vả tốn nhiều sức nữa, Thương Viêm vì tâm tư nho nhỏ của mình mà tự hào.



Mà trong một căn phòng cho thuê nào đó, có một thanh niên từ trong mê man tỉnh lại, ánh mắt vô cùng nghi hoặc, khi gã nhìn rõ ràng tình huống xung quanh, khiếp sợ chân thực hiện ra trên mặt.

Phòng ở tuy rằng không cũ cũng không nhỏ, nhưng có thể thấy được đã trải qua rất nhiều năm lịch sử, từ vật phẩm chung quanh mà đúc kết ra, đây là một phòng ở bình thường đến không thể nào bình thường hơn nữa.

Gã đang ở nơi nào? Gã không phải đang ngủ trong giờ học hay sao? Vì cái gì lại xuyên qua? Hơn nữa còn biến thành một tiểu nhân vật như vầy, đây mới là thứ mà lúc này gã bất mãn nhất.

Dưới tình trạng tiểu thuyết xuyên qua lưu hành rộng rãi như thế này, gã làm sao có thể không biết cơ chứ. Bất quá người khác xuyên không phải thành phú nhị đại(*) chính là quan nhị đại(*), ít nhất cũng phải là Thái tử gia hắc đạo, một người bình thường như thế này sao có thể thõa mãn được hùng lâm tráng trí của gã.

Bất quá thời điểm gã nhìn thấy chứng minh thư trên bàn, bất mãn trước đó lập tức hóa thành tro tàn.

Chung Hư Lữ, cư nhiên là Chung Hư Lữ.《Đế Vương Mạt Thế》là quyển tiểu thuyết đứng đầu trên bảng xếp hạng kim bài, gã sao lại chưa xem qua, gã chính là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của《Đế Vương Mạt Thế》, nhìn nhân vật chính mở hết bàn tay vàng này đến bàn tay vàng khác, gã chỉ có một chữ… thích.

Trước còn có một độc giả ngu ngốc nào đó nói Chung Hư Lữ rất Sue, không Sue thì sao là nhân vật chính được, đối với cái loại comment này gã quả quyết reply mắng cho bõ ghét.

Mà hiện tại, gã cư nhiên chính là Chung Hư Lữ ngày sau sẽ xưng bá thiên hạ, thật là khiến cho người ta hưng phấn phải không ( gào thét -ing )!

Hiện tại gã chính là Chung Hư Lữ!

Nghĩ đến ngày sau sẽ đứng trên đỉnh cao của loài người, Chung Hư Lữ lập tức hưng phấn đi nhìn xem ngày tháng, phát hiện bây giờ đã là ngày 29, nói cách khác mạt thế đã bắt đầu rồi, ngày lành của gã đã đến.

Chung Hư Lữ hoàn toàn không có một chút sợ hãi khi biết mạt thế đã đến, trong lòng tràn đầy chờ mong, bản thân nên đại triển thần uy như thế nào.

Đúng rồi, không gian.

Cho dù Chung Hư Lữ bị vui sướng xông đến choáng váng đầu óc, nhưng cái bàn tay vàng này gã như thế nào cũng sẽ không quên.

Chung Hư Lữ tìm tìm trên cổ mình, trong《Đế Vương Mạt Thế》, không gian hư vô chính là đeo trên cổ Chung Hư Lữ. Cho dù gã so với người khác tỉnh lại sớm hơn, nhưng không có không gian thì vật tư gì gã cũng đều không thể thu thập.

Quả nhiên, trên cổ của gã có đeo một cái ngọc giới. Chung Hư Lữ kích động, bất chấp tất cả liền nhỏ máu lên trên đó, khi nhìn thấy máu của mình tiến nhập vào trong ngọc giới thì gã càng thêm hưng phấn mà nói không ra lời.

Ngọc giới thấp kém bắt đầu trở nên trong suốt, xuất hiện “cảm giác nõn nà” như dương chi bạch ngọc, nhưng nó không có màu thuần trắng, mà mang theo một lớp sáng bóng tựa dầu trơn.

Trên ngọc giới chẳng hề có bất luận hoa văn gì, chỉ là một chiếc nhẫn trơn không quá cầu kỳ, nhưng dựa vào phản ứng sáng bóng này có thể khiến cho người ta nhìn ra sự bất phàm của nó.

Chung Hư Lữ không có kinh nghiệm về ngọc, căn bản không biết sự đặc biệt của dương chi bạch ngọc, cho dù gã phát hiện trên cổ đeo một cái sơn liêu đẹp mắt, thì gã cũng không thể phân biệt được đâu là tử ngọc của không gian hư vô.

Đi vào. Chung Hư Lữ nghĩ như vậy.

Thời điểm gã mở mắt ra lần nữa, xuất hiện trước mặt gã là một mảnh vườn đặc biệt, miếng đất đen không có trồng trọt gì nhưng được quy hoạch chỉnh chỉnh tề tề, giữa đó có một căn nhà ngói nho nhỏ, bên cạnh còn có một con suối chảy qua, nước suối róc rách có thể nhìn thấy rõ ràng, ánh nắng mặt trời từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, khúc xạ khiến nó trở nên lóng lánh.

Nhưng miếng đất này có phạm vi, Chung Hư Lữ có thể thấy rõ ràng, chỉ gói gọn trong 600 mẫu (một mẫu 666m vuông ), ở ngoài phạm vi đó thì bao phủ tầng tầng lớp lớp sương mù, nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy núi nhỏ phía xa xa.

Chung Hư Lữ kiểm tra vùng lãnh thổ nhỏ bé kia, gã rất vừa lòng, gã biết cái không gian này yêu cầu phải thăng cấp, ngày sau không gian của gã nhất định sẽ càng thêm xinh đẹp và rộng rãi. Chung Hư Lữ vừa nghĩ tới năng lực nghịch thiên của không gian ngày sau, trong lòng liền ngứa, hận không thể lập tức đánh tang thi thu thập hạch tinh để thăng cấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.