Mạt Thế Nữ Phụ Hằng Ngày Đều Bị Sủng

Chương 8: Chương 8




Nguyễn Ninh uống vài ngụm nước ấm, mới miễn cưỡng đem cảm giác ghê tởm ở dạ dày kia áp xuống.

Vì có thể biết càng nhiều tin tức bên ngoài, tin còn phải tiếp tục xem, nhưng bất quá nàng cũng không có click mở loại hình ảnh này để khảo nghiệm năng lực chịu đựng của bản thân nữa.

Tại đây 5000 bình luận trong bản tin ngoại trừ ngay từ đầu nói câu kia hai cái giờ sau mạt thế buông xuống “Nhà Tiên đoán”, liền không còn có hồi đáp bất luận người nào có tin tức, đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Phía dưới mọi người xôn xao, có suy đoán chủ tus lần này chính là mèo mù vớ phải chuột chết, thấy nói bậy lại thành thật sự nên không dám xuất hiện, cũng có người cảm thấy chủ tus là cao nhân hoặc là có năng lực tiên đoán, muốn cứu giúp mọi người.

Có lẽ bởi vì nơi này là thế giới tiểu thuyết, tồn tại suy đoán chủ tus là người trọng sinh hoặc là xuyên qua, liền để một câu người cũng chưa thấy mấy cái, giống như đều theo bản năng mà xem nhẹ khả năng này.

Nguyễn Ninh ý nghĩ lại hoàn toàn tương phản với bọn họ, cô cảm thấy chủ tus có khả năng nhất chính là trọng sinh hoặc xuyên qua.

Nam chủ đại lão của thế giới này còn trọng sinh, trên thế giới này còn có cái gì là không có khả năng đâu?

Vào đêm hôm sau, Nguyễn Ninh ở nhà không dám mở đèn, liền ở trong phòng ngủ mở ra một chiếc đèn bàn nhỏ, bức màn kéo đến kín mít, sợ có ánh sáng đi ra bên ngoài, để cho người khác biết cô ở nhà.

Thừa dịp hôm nay còn có nước, Nguyễn Ninh an ổn mà pha nước ấm để tắm, rải lên vài cánh hoa hồng.

Nhưng một đêm này, Nguyễn Ninh ngủ lại không yên ổn.

Cô đầu tiên là mơ thấy chính mình biến thành một con chuột hamster, yêu thích chính là trộm lương thực, mỗi ngày đều dùng hai cái móng vuốt nhỏ, đem đồ vật từ một chỗ dọn đến một nơi khác, làm không biết mệt.

Lại sau đó cô lại mơ thấy cha mẹ đã chết của mình, bọn họ đứng ở một không gian thuần trắng, khuôn mặt nhu hòa, dặn dò cô về sau nhất định phải chiếu cố chính mình thật tốt, Nguyễn Ninh muốn đuổi theo họ, nhưng vô luận cô chạy như thế nào, đều không thể gặp được bọn họ.

“Ba, mẹ, các người đừng đi --”

Nguyễn Ninh đột nhiên từ trên giường bừng tỉnh.

Cô vô ý thức mà sờ sờ khóe mắt có nước mắt chảy ra, bàn tay sờ khuôn mặt nhỏ mang theo một chút mờ mịt, hồi lâu sau mới phục hồi tinh thần lại.

Mơ thấy cha mẹ cô còn có thể lý giải, mơ thấy chính mình biến thành chuột hamster là thế nào?

Chẳng lẽ cô đây là ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó?

Mới mạt thế ngày thứ 2, liền sinh ra khủng hoảng lương thực rồi?

Cảnh trong mơ quá mức chân thật, tuy rằng mới 6 giờ sáng, Nguyễn Ninh cũng hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa, rời giường tính toán rèn luyện thân thể một chút. Nếu là bởi vì thân thể tố chất quá kém, chạy chậm quá mà bị tang thi đuổi theo, vậy quá oan uổng.

“Đây là...... Sao lại thế này?!”

Nguyễn Ninh vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn bản thân trong gương, cô nhìn thấy khóe mắt bên phải phía dưới không biết từ khi nào nhiều thêm một viên lệ chí.

Nếu nói nguyên bản Nguyễn Ninh cùng nguyên chủ khí chất đều thuộc loại thanh thuần lộ tuyến thì nói nơi này có một viên lệ chí xuất hiện, khiến cho tướng mạo của cô hiện giờ liền thập phần tinh xảo, thiếu đi vài phần thanh thuần, nhiều thêm vài phần mị hoặc, một đôi mắt xinh đẹp bị nhìn cực kì rực rỡ.

Nguyễn Ninh một lần nữa cho rằng chính mình không tỉnh ngủ, sinh ra ảo giác, duỗi tay ở vị trí lệ chí lau chùi vài cái, không nghĩ tới chỉ tăng chút lực đạo, làn da chỗ khóe mắt liền phiếm hồng, nhìn giống như cô muốn khóc.

Nhìn qua càng thêm dụ người phạm tội......

“......”

Cô từ khi nào trở nên quyến rũ như vậy?!

Nguyễn Ninh từ nhỏ đến lớn không được tính là quá mảnh mai, nhưng cô cũng tuyệt đối không thể giống như bây giờ, hơi chút chạm vào như vậy, làn da sẽ đỏ lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.