Mặt Trăng Đến Bên Em

Chương 4: Chương 4




Đúng như dự đoán, chỉ sau mấy buổi học, tốc độ giảng bài của thầy cô càng ngày càng nhanh cứ như bị chó đuổi, có lần còn dứt khoát chốt một câu “Cả hè các em cũng tự học rồi, hôm nay tôi không nói nhiều nữa“.

Đào Khê đầu óc đang vật lộn toàn bộ quá trình: “?”

Hơn nữa cậu phát hiện ra Nhất Trung Văn Hoa hoàn toàn không cấm sử dụng các thiết bị điện tử. Rất nhiều học sinh cực kỳ tự nhiên lấy điện thoại hoặc máy tính bảng ra chụp lại nội dung trên bảng trong giờ học, hoặc là ghi chép thẳng vào ipad.

Mặc dù Đào Khê đã rèn luyện được khả năng ghi chép thần tốc trong suốt một năm học qua màn hình phát sóng trực tiếp, thế nhưng bây giờ vẫn cảm thấy suy sụp vì không thể theo kịp tiến độ của máy móc.

Nghe còn không hiểu, nhớ được cái quái gì nữa?

Càng khiến cậu ngạc nhiên hơn chính là, Lâm Khâm Hòa cũng ghi chép!

Anh không hề dùng điện thoại di động hay máy tính bảng, chỉ dùng một cây bút máy màu đen không nhanh không chậm viết lên cuốn sổ ghi chép. Thậm chí còn không ngẩng đầu nhìn lên bảng, dường như đang tự viết theo cách của mình.

Nhưng Đào Khê vẫn hay dùng thị lực 5.0 của mình để liếc sang bên cạnh vô số lần, có lẽ là muốn đọc nội dung bên trong sổ. Đúng như nội dung bài học đang được giảng, mạch lạc rõ ràng như tài liệu tham khảo nhưng lại không thể mua ở bên ngoài được.

Cậu còn tưởng rằng Lâm Khâm Hòa là kiểu sinh vật ngủ trong giờ học vẫn có thể thi được điểm tối đa.

Xem ra thiên tài cũng phải cố gắng, trong lòng Đào Khê cảm thấy cân bằng hơn.

Đến tiết Hóa học, Đào Khê vẫn còn say mê nhìn sang quyển sổ màu đen của Lâm Khâm Hòa, cái nhìn giống như kẻ chết đói đang nhìn chòng chọc vào bàn tiệc thịnh soạn, chỉ còn thiếu mỗi điều chảy nước dãi tí tách.

Nhưng khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, chủ nhân cuốn sổ dứt khoát đậy nắp bút máy, đóng sổ lại, sau đó lấy điện thoại di động ra chơi game.

Lại nhàm chán giải trí bằng trò Tiêu Tiêu Lạc*.

Đào Khê không cam lòng thu hồi ánh mắt, xoắn xuýt mãi vẫn không mở lời “Có thể cho tôi mượn vở ghi chép một lát không?” được.

Cậu vẫn là người sĩ diện, cũng sợ khó xử lúng túng, nhỡ đâu lại bị Lâm Khâm Hòa nói “Không được” thêm một lần nữa, cậu sợ là lần này không được thật.

Cũng may Tất Thành Phi là một công dân thành phố hết sức nhiệt tình, vô cùng quan tâm mà cho Đào Khê mượn tài liệu ôn tập dùng trong kỳ nghỉ hè.

Hôm nào Đào Khê lên lớp cũng phải gắng gượng chịu đựng, bên cạnh còn có một cái tủ lạnh tự nhiên tỏa ra hơi lạnh miễn phí. Buổi tối cậu ra khỏi tòa nhà lớp học luôn có ảo giác mình vừa từ âm phủ trở lại trần gian.

Phần lớn người của lớp 1 đều tự học, một mình Đào Khê quay về ký túc xá. Khi vừa mở cửa vào phòng thì thấy một cậu chàng mập mạp đang nhét một miếng khoai tây chiên vào miệng, đứng lên khỏi ghế, lúng búng nói với cậu không rõ: “Khỉ bùn*!”

*Khỉ bùn là 泥猴 (Ní hóu), xin chào là 你好 (Nǐ hǎo), bạn này đang nhai nên nói không rõ.

Đào Khê lễ độ cười chào, giơ tay đặt chồng tài liệu lớn lên bàn, giới thiệu sơ qua về bản thân.

Cậu chàng mập mạp rõ ràng đã nghe được tin tình báo về bạn cùng phòng mới cho nên không tỏ ra quá tò mò. Cậu ta chật vật nuốt miếng khoai tây chiên xuống, đưa bịch khoai trong tay tới trước mặt Đào Khê, hớn hở nói: “Tôi tên Phan Ngạn, ngoài bạn cùng phòng mới là cậu ra, chỉ có hai người tôi và lão Từ, cô đơn lạnh lẽo quá đi!”

Đào Khê nhìn ngón tay dính thuốc màu của Phan Ngạn, vẫn cúi đầu bốc một miếng khoai tây chiên từ trong bịch, nhìn thấy bàn vẽ cách đó không xa, hỏi: “Cậu là học sinh nghệ thuật à?”

Trên bàn vẽ có một bức tranh được vẽ bằng màu nước còn chưa hoàn thiện. Tranh tĩnh vật vẽ trái cây thường được các học sinh Mỹ thuật thực hành để luyện tập, trên chiếc bàn bên cạnh còn bày một vài loại quả khác đã héo để làm mẫu vẽ.

Phan Ngạn thở dài một hơi, trước khi cầm bảng pha màu và bút vẽ ngồi vào bàn vẽ còn không quên than thở nỗi khổ giấu kín với người bạn mới: “Anh bạn à cậu không biết đâu, ông nội tôi là họa sĩ, ép tôi trở thành học sinh nghệ thuật, lại còn muốn tôi thi Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa. Tôi hoàn toàn không thể lường trước được!”

Giấc mơ của cậu chính là muốn mở một tiệm gà rán, thế nhưng hiện tại mỗi ngày trôi qua đều phải làm bài tập hội họa.

Đào Khê đi tới gần Phan Ngạn, quan sát cậu ta pha màu, cảm thấy trước người này cũng không cần phải khiêm tốn, không nhịn được nói: “Thêm màu chanh vàng nữa đi.”

Phan Ngạn hơi sửng sốt, nhìn Đào Khê với vẻ nghi ngờ: “Cậu biết vẽ à? Hay là qua đây pha màu giúp tôi ha?”

Đào Khê không khách khí, cầm lấy bảng pha màu và bút vẽ, vô cùng thành thạo pha màu rất đẹp.

Lần này Phan Ngạn không dám coi thường, cung kính nhường chỗ của mình cho cậu, trên mặt đầy nụ cười lấy lòng, nói: “Bạn cùng phòng đại nhân, ngài có thể tiện tay lên màu chỗ trái cây này giúp tôi không?”

Đào Khê nhướng mày, nói: “Chỉ một quả thôi, tôi còn phải làm bài tập.”

“Đương nhiên đương nhiên, làm phiền ngài rồi.” Phan Ngạn lôi một cái thùng giấu toàn thứ đồ uống chan chứa niềm vui của người béo* ra, hết sức nịnh nọt đặt một chai lên bàn cho Đào Khê.

*Ngôn ngữ mạng bên Trung, chỉ Coca Cola.

Đào Khê quan sát bức tranh này xong bèn cảm thấy nhức đầu. Đúng là Phan Ngạn vẽ mà không suy nghĩ gì cả, kết cấu bản vẽ này rất có vấn đề, màu sắc nền tranh đúng là thảm họa, cho dù lên màu trái cây có đẹp đến mức nào thì cũng chỉ như lớp sơn mới trên tấm gỗ cũ mà thôi.

Cậu cố nén sự không vừa ý mà tô màu cho trái cây, tạo mức độ bóng mờ rất vừa phải, khiến cho bức tranh vốn đang nặng nề trở nên tươi mới trong nháy mắt.

Phan Ngạn há hốc mồm, mới vừa cảm ơn rồi khen lấy khen để một phen, cửa phòng bỗng nhiên được mở ra, một người bạn cùng phòng khác đi vào.

“Lão Từ! Cậu nhìn đi, đây là bạn cùng phòng mới của chúng ta, tên Đào Khê, cậu ấy vẽ tranh hơi bị đỉnh!”

Đào Khê trả lại bút cho Phan Ngạn, đứng dậy nhìn sang. Người đi vào vừa cao vừa gầy, da hơi đen, trên mặt đeo kính đen, cậu ta đang quan sát cậu, giọng nói không cảm xúc: “Tôi tên Từ Tử Kỳ.”

Đào Khê mỉm cười nhưng chớp mắt một cái đã nhạy bén phát hiện ra, người này có thái độ thù địch với cậu.

Phan Ngạn nhìn sang bên Đào Khê nói: “Nếu cậu mà qua sớm một năm thì tốt quá, lúc ấy lão Từ vẫn còn ở lớp 1, các cậu vẫn còn có thể làm bạn cùng lớp với nhau. Không giống tôi, lớp Mỹ thuật xa như vậy, muốn tìm hai người chơi còn phải chạy chết một con ngựa!”

Sắc mặt Từ Tử Kỳ nhanh chóng sa sầm, nói một câu “Tôi đi tắm trước” rồi xoay người đi vào nhà vệ sinh.

“Hình như tâm trạng lão Từ đang không vui lắm, cậu đừng để ý, bình thường cậu ta không như vậy đâu.” Phan Ngạn thân thiện nói với Đào Khê.

Đào Khê nhìn cậu chàng mập mập môi đỏ răng trắng trước mặt, khóe miệng nhếch lên cười một cái.

Chậc, về phòng cũng chưa hẳn đã là sự lựa chọn tốt nhất.

Nhưng Đào Khê không hề quan tâm chút nào, thẳng thừng từ chối Phan Ngạn đang năn nỉ nhờ cậu vẽ tiếp cho, sau khi tắm xong thì lấy tài liệu ra bắt đầu học.

Cậu muốn trong vòng một tuần mình phải bổ túc được hết nội dung mà lớp 1 tự học trong một tháng nghỉ hè.

“Đúng rồi, anh Tiểu Khê, tôi quên chưa nói với cậu, toàn bộ ký túc xá sẽ tắt đèn lúc 11 giờ đó.” Phan Ngạn nằm sấp trên giường mở miệng lúc 10 giờ 59 phút.

Cậu ta vừa dứt lời, trước mắt Đào Khê tối sầm, cứ như đã được tính toán đâu ra đó.

“…”

Không sao cả, cậu còn cẩn thận mang theo cả đèn pin.

Trước đây lúc còn học ở Nhất Trung Thanh Thủy, ở trong một căn phòng mười người, tối nào cậu cũng cầm đèn pin xách ghế ra ngồi học ngoài ban công. Mặc dù hít gió lạnh chịu muỗi đốt nhưng hoàn toàn không có ai quản.

Cậu cầm đèn pin, mới vừa mang theo cái ghế tự chuẩn bị ra ban công lại nghe thấy Phan Ngạn nói: “Ký túc xá bị quản nghiêm lắm, bên ngoài đều có quản lý đi tuần tra. Nếu thấy có ánh sáng lóe lên ở đâu là trừ điểm đó. Trừ càng nhiều điểm thì bị phạt phải quét dọn hành lang ký túc xá và ban công. Năm ngoái tôi phải quét cả một học kỳ!”

Đào Khê không nói gì một lúc, mãi sau mới hỏi: “Thế bình thường các cậu xử lý bài tập kiểu gì vậy?”

Từ Tử Kỳ vẫn luôn không nói câu nào bỗng nhiên lên tiếng: “Bài tập của học sinh lớp 1 đều làm xong trước khi đi ngủ.”

Giọng nói đầy sự khoe mẽ.

Thế nhưng Phan Ngạn lại ung dung đáp lại: “Đúng là cựu học sinh lớp 1 có khác. Chẳng phải cậu vẫn trốn trong chăn bật đèn pin làm bài tập sao?”

“Tôi đâu có thế?!” Từ Tử Kỳ đang nằm cứng đơ trên giường như xác chết lập tức bật dậy.

“À không có hả? Kỳ trước tôi có nằm mơ thấy ác mộng, nửa đêm tỉnh lại thấy trong chăn cậu có ánh sáng, chẳng lẽ mộng trong mộng hả?” Phan Ngạn nói với vẻ vô tội.

Chậc, xem ra Đào Khê cậu đã hiểu rồi.

Từ Tử Kỳ bị đào thải khỏi lớp 1, cho nên thấy cậu nhảy dù vào thẳng lớp 1 nên khó chịu, mà Phan Ngạn chỉ đơn thuần là ngứa mắt Từ Tử Kỳ tỏ thái độ với cậu mà thôi, cho nên cậu là người vô tội bị vạ lây.

Nhưng mà trốn trong chăn bật đèn pin học cũng ổn lắm.

Đào Khê không quan tâm hai bạn cùng phòng đang giương cung bạt kiếm, cầm đèn pin và tập tài liệu chui vào chăn bắt đầu học.

Cũng may điều hòa ở ký túc xá cũng rất mát mẻ, nếu không cậu cũng sẽ chết ngộp trước khi chết vì nóng.

Học được một chút cậu mới ngủ. Sáu giờ sáng hôm sau, không cần đồng hồ báo thức Đào Khê cũng có thể thức dậy đúng giờ. Cái này là do rèn luyện giờ giấc sinh hoạt mất một năm ở Thanh Thủy mới làm được.

Nhưng mà đúng là oan gia ngõ hẹp, cậu đang định vào nhà vệ sinh thì lại chạm trán Từ Tử Kỳ, mà Phan Ngạn vẫn còn đang khò khò ngủ trên giường, rõ ràng phải có chuông báo thức mới dậy nổi.

Hai người giằng co trên ban công một lúc, không ai nhường ai.

“Hôm nay vì nhịn tiểu nên tôi mới dậy sớm.” Từ Tử Kỳ trừng mắt nói với Đào Khê định lấp liếm.

Tôi thèm quan tâm đến chuyện của cậu chắc?

Đào Khê mỉm cười: “Thì sao? Muốn tôi nhường cậu đi tiểu trước à?”

“…” Từ Tử Kỳ nghẹn lời, trước cái nhìn của Đào Khê, cậu ta thẹn quá hóa giận, xoay người vào nhà vệ sinh.

Sau khi rửa mặt xong, Đào Khê ra bên ngoài ban công mượn ánh sáng ngoài trời học thuộc thơ cổ, không vạch trần Từ Tử Kỳ leo lên giường giả vờ ngủ bù nhưng thật ra đang luyện nghe tiếng Anh.

Khi đến lớp vào giờ tự học sáng sớm, Đào Khê phát hiện ra cậu không phải người đầu tiên, có một nữ sinh ngồi một mình lẻ loi đang lặng lẽ học tiếng Anh. Cô không có bạn cùng bàn, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, thấy cậu đi vào cũng không ngẩng đầu lên.

Đào Khê biết nữ sinh này, tên Hoàng Tinh, là lớp phó học tập của lớp 1, hạng hai của lớp.

Đương nhiên cậu cũng không rảnh rỗi chủ động chào hỏi, sau khi về chỗ của mình thì vừa cắn bánh bao uống sữa tươi vừa tiếp tục đọc tài liệu.

Dần dần có người lục tục đến lớp, chỉ có Tất Thành Phi là ồn ào nhất, giống như con thiêu thân vỗ cánh phi thẳng đến trước mặt Đào Khê, nói: “Chào buổi sáng! Tôi nghe nói cùng phòng với cậu có Từ Tử Kỳ à?”

Tin tức nhanh nhạy thật, Đào Khê gật đầu, tiếp tục đọc tài liệu.

Tất Thành Phi chờ một lúc vẫn không đợi được thứ mình muốn nghe, không nhịn được hỏi: “Cậu cảm thấy cậu ta thế nào?”

Giọng điệu này cứ như mấy cô tiểu thư đang buôn chuyện về mấy anh chàng badboy.

Tiểu thư Đào Khê cầm hộp sữa bò lên uống một ngụm rồi đặt xuống, nói: “Có vẻ khoe khoang kiêu ngạo.”

“Bộp!” Tất Thành Phi đập mạnh lên mặt bàn, hộp sữa bò suýt chút nữa đổ, cậu ta hết sức phấn khởi nói: “Đúng không? Tôi cũng thấy thế.”

Dù sao cậu ta cũng xếp cuối trong lớp, năm lớp 10 không hiểu sao thường xuyên bị Từ Tử Kỳ lên mặt cho nên đã không thích tên này từ lâu. Lần này Từ Tử Kỳ bị chuyển sang lớp 2, cậu ta chỉ hận không mua được dây pháo đốt để ăn mừng.

Đào Khê thấy Tất Thành Phi vừa đập bàn vừa lòng đầy căm phẫn tố cáo Từ Tử Kỳ, im lặng dịch hộp sữa sang bên cạnh, lái sang chuyện khác: “Nghe nói người lớp 1 các cậu toàn làm bài tập xong trước 11 giờ?”

“Thằng ngu nào tung tin vịt đấy?” Trong nháy mắt, Tất Thành Phi đã quên mất Từ Tử Kỳ, giận đùng đùng nói: “Làm sao có thể chứ? Mỗi ngày tôi toàn làm đến 1, 2 giờ sáng mới xong! Trừ một tên biến thái ra, lớp bọn tôi tuyệt đối không có ai ngủ trước 12 giờ cả!”

Vừa dứt lời, tên biến thái tiến vào từ cửa sau.

Ngọn lửa trong mắt Tất Thành Phi dập tắt ngay lập tức, cậu ta hì hì cười nói: “Học thần, sao hôm nay cậu đến sớm thế?”

Lâm Khâm Hòa không để ý đến Tất Thành Phi, cũng không ngồi xuống, đứng cách nửa mét cau mày nhìn chằm chằm vật thể trên mặt bàn của mình.

Đào Khê nhìn theo ánh mắt anh, hóa ra là hộp sữa bò đang uống dở của mình “vượt ranh giới”.

Chậc, kĩ tính thật.

Cậu nhanh chóng di chuyển hộp sữa về bàn mình, ngẩng đầu nhìn Lâm Khâm Hòa nói: “Xin lỗi, hay là để tôi lau lại bàn cho cậu nhé?”

Thật ra lời này nghe có vẻ nói cho có nhưng lúc Đào Khê ngước mắt lên nhìn, trong mắt cậu vờ toát lên vẻ áy náy và dè dặt, trái lại dễ dàng khiến cho người nhìn cảm giác bản thân quá không hợp tình hợp lý.

Lâm Khâm Hòa nhìn cậu, bình thản nói “Không cần“, sau đó kéo ghế ra ngồi xuống.

Tất Thành Phi đảo mắt qua lại giữa hai người, nói: “Dù sao bạn cùng bàn cũng ngồi cùng một bàn mà, để lẫn đồ với nhau là chuyện bình thường. Chỗ bạn cùng bàn cạnh tôi còn chất một đống bài thi của tôi nè.”

Cậu ta vừa nói xong, nữ sinh ngồi bên cạnh tên Hồ Đồng lập tức đập bốp một phát xấp bài thi lên mặt bàn cậu ta, quát: “Còn vứt qua nữa tôi chặt tay cậu!”

Tất Thành Phi vội vàng quay người lại dỗ bạn ngồi cùng bàn.

Đào Khê vui vẻ nhưng không cười ra tiếng, nhanh chóng hút hết sữa, sau đó ném chính xác cái hộp vào thùng rác ở trong góc như ném một quả bóng trúng rổ.

Cậu nhìn sang bên cạnh thấy Lâm Khâm Hòa lại đang đeo tai nghe, cầm sách thi đấu Vật lý lên đọc, trên bàn học để quyển sổ ghi chép màu đen khiến cậu thèm thuồng.

Hóa ra người này không chỉ thi đấu một môn thôi ư?

Đào Khê hiểu ra. Có rất ít người tham gia thi đấu hai môn trong năm môn thi Đại học, cho dù có thì cả hai môn đều không vượt trội, cùng lắm thì thi hai nhưng chỉ đạt giải được một môn. Cho nên nhà trường khuyến khích học sinh chỉ chọn một môn chuyên mà mình giỏi nhất.

Hơn nữa Toán học và Vật lý là hai môn tự nhiên khó nhất.

Tất Thành Phi nói đúng, Lâm Khâm Hòa đúng là một tên biến thái.

Nhưng biến thái như vậy mà cũng ghi chép nghiêm túc kiến thức cơ bản trong giờ học, Đào Khê không sao hiểu nổi điểm này.

Một ngày học mới lại nhanh chóng bắt đầu, Đào Khê không còn tâm tư đoán mò về tượng đá biến thái ngồi cạnh mình, tập trung tinh thần vào học.

Nhưng sự chênh lệch vẫn hiện rõ ở đây, cho dù cậu có là thiên tài cũng không thể một đêm tu luyện đã thành công được.

Khi hết tiết Vật lý thứ ba, Đào Khê hoàn toàn không chịu nổi. Cậu vừa không có smartphone lẫn máy tính bảng để chụp lại bảng, vừa không thể ghi chép kịp theo tốc độ của giáo viên, đúng là rất đau đầu về chuyện này.

Đào Khê đã yếu ớt liếc nhìn quyển sổ đen của Lâm Khâm Hòa không biết bao nhiêu lần. Lâm Khâm Hòa vừa mới gấp sổ vào, bây giờ đang cầm điện thoại chơi Tiêu Tiêu Lạc.

Bài tập và thể diện cái nào quan trọng hơn, Đào Khê cảm thấy bản thân đã đưa ra quyết định được rồi.

Cậu nằm bò ra bàn, tì chiếc cằm nhọn lên hai bàn tay đan vào nhau ngay ngắn, nghiêng đầu nhìn sang nam sinh bên cạnh, lông mi dài chớp chớp, giọng nhẹ nhàng mềm mỏng hỏi:

“Bạn học Lâm, có thể cho tôi mượn vở ghi của cậu một lát không?”

Hồi trước lúc cậu tìm quỷ ki bo Lưu Thụy ngồi cùng bàn để vay tiền mua sách tham khảo cũng chưa bao giờ trưng ra cái mặt ngây thơ vô tội như vậy.

Tất Thành Phi ngồi bàn trên cứ như vô tình dựa lưng ra đằng sau, hai tai tự giác vểnh lên hóng hớt.

Lâm Khâm Hòa di chuyển ngón cái trên màn hình điện thoại, thuận lợi vượt qua được ải mới nhất của Tiêu Tiêu Lạc, trên màn hình lóe lên một cái rương bảo vật cùng dòng chữ “Congratulation“.

Không tệ.

Lâm Khâm Hòa vượt được ải Tiêu Tiêu Lạc nên vui vẻ, tâm trạng khá hơn thì biết đâu sẽ cho cậu mượn vở. Đào Khê nhếch miệng tươi cười.

“Không thể.”

Lâm Khâm Hòa lạnh lùng thốt ra hai chữ, cũng không nhìn cậu lấy một cái.

“…”

Fuck.

Nụ cười cứng đờ bên khóe miệng Đào Khê.

Tất Thành Phi ngồi bàn trên không đành lòng nghe hết, lặng lẽ ngồi thẳng người về phía trước.

Đào Khê cậu vẫn cảm thấy khá ổn, chuyện nhỏ thôi mà, thậm chí cậu vẫn còn tâm tư nghĩ đùa, Lâm Khâm Hòa chỉ thốt ra tổng cộng ba từ: “Không được“, “Không cần“, “Không thể“.

Sao người này không đổi tên thành Lâm Ba Không đi chứ?

Đào Khê cảm thấy chứng bệnh khó xử lúng túng của cậu sắp được chữa khỏi rồi, mới đâu xa chứ ngay ngày đầu tiên khai giảng cậu vẫn còn lúng túng vì bị Lâm Khâm Hòa từ chối ngồi cùng bàn ngay trước mặt cả lớp.

Cậu vừa định nói gì đó để bản thân tự xuống nước trước, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng ồn.

“Dưỡng Lạc Đa, cuối cùng cậu cũng đến rồi, tôi hơi bị nhớ cậu đấy!” Một nam sinh ngồi hàng đầu cười hô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.