Mặt Trời Trong Tim Anh

Chương 265: Chương 265: Cầu xin (2)




Bỏ ngoài tai những lời châm chọc, mỉa mai của Lại Minh Nguyệt, bà Nguyễn Ngọc Linh tiếp tục xuống nước năn nỉ Trương Mỹ Vân: "Mỹ Vân, mẹ cầu xin con, cầu xin con hãy giúp Cẩm Đan lần này có được không? Hay là mẹ quỳ xuống cầu xin con nhé?"

Bị Trương Mỹ Vân từ chối lần nữa, bà Nguyễn Ngọc Linh luống cuống không biết làm thế nào.

Bà ta liền quỳ xuống trước mặt cô.

Tình huống này diễn ra khá bất ngờ khiến Trương Mỹ Vân cảm thấy bối rối.

Dù trong lòng rất hận Trương Cẩm Đan, cũng muốn dạy dỗ cho cô ta một bài học, nhưng Mỹ Vân chưa từng nghĩ tới việc ép mẹ quỳ xuống cầu xin mình.

"Con gái à, mẹ van con, mẹ lạy con.Con không thể mặc kệ Cẩm Đan được.Đó là chị ruột của con đấy.Con mà không giúp Cẩm Đan, thì đời này của con bé coi như kết thúc rồi."

Bà Nguyễn Ngọc Linh khóc lóc, trên gương mặt của bà ta lộ rõ vẻ tuyệt vọng.

Trương Mỹ Vân chớp mắt suy nghĩ rồi nhìn mẹ mình vẫn đang quỳ trước mặt hỏi: "Nếu chẳng may tôi phải ngồi tù, bà có tới khóc lóc van xin người ta tha cho tôi một con đường sống không?"

Không mất thời gian suy nghĩ, bà Nguyễn Ngọc Linh gật đầu khẳng định: "Đương nhiên rồi! Con là con của mẹ, làm sao mẹ bỏ mặc con thấy chết không cứu được...Nếu không may chuyện đó xảy ra, nhất định mẹ sẽ tìm mọi cách để cứu con."

Nghe bà Nguyễn Ngọc Linh nói xong, Lại Minh Nguyệt bĩu môi.

Cô không tin nếu Trương Mỹ Vân xảy ra chuyện bà ta sẽ làm như vậy.

Đương nhiên, bản thân Trương Mỹ Vân cũng hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

Gần một tuần Trương Mỹ Vân nằm viện, ngoài người anh trai Trương Bá Thái ra thì không ai trong gia đình tới thăm cô.

Họ không màng tới chuyện sống chết của cô.

Chỉ khi xảy ra chuyện mới xuất đầu lộ diện, câu xin cô giúp đỡ.

Chỉ như vậy là đủ hiểu vị trí của cô trong lòng các thành viên trong gia đình.

"Bà đứng lên đi!"

Trương Mỹ Vân nói.

Bà Nguyễn Ngọc Linh mừng ra mặt hỏi: "Con đồng ý giúp Cẩm Đan rồi sao?"

Trương Mỹ Vân vẫn giữ thái độ kiên quyết như lúc đầu: "Tôi sẽ không giúp chị ta đâu! Bà về đi!"

Thấy khuôn viên bệnh viện đông người qua lại, bà Nguyễn Ngọc Linh bắt đầu gào khóc âm: "Mỹ Vân, hôm nay con mà không đồng ý giúp mẹ thì mẹ sẽ quỳ ở đây cho tới khi nào con chịu đồng ý mới thôi."

Biết rằng bà Nguyễn Ngọc Linh đang cố tình gây khó dễ cho Trương Mỹ Vân nên Lại Minh Nguyệt đã bí mật nhắn tin cầu cứu Võ Quế Sơn.

Đúng như dự đoán của bà Nguyễn Ngọc Linh, khi nghe bà ta kêu gào thảm thiết những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân ở gần đó đều quay sang nhìn họ rôi xúm vào bàn tán, mỗi người một câu chỉ trích Trương Mỹ Vân: "Ôi trời ơi, cô gái kia là ai thế? Mẹ ruột mà phải quỳ lạy cô ta như vậy sao?"

"Quá nhẫn tâm! Quá vô tình!"

"Có cần thiết phải đối xử như vậy với mẹ của mình không?"

"Vừa nhìn đã biết cô ta chẳng phải dạng tử tế gì rồi."

"Lớp trẻ bây giờ nhiêu người đối xử với bố mẹ chẳng ra gì hết.Đúng là nuôi tốn cơm tốn gạo mà."

Tuy người ta không mắng Lại Minh Nguyệt nhưng cô cảm thấy ấm ức thay Trương Mỹ Vân nên đã ra mặt cãi nhau tay đôi với người ta.

Cô đanh đá nói: "Các người biết cái gì mà đứng đấy nói vớ nói vẩn? Thử mang đôi giày của người ta và trải qua những gì người ta từng trải qua.Nếu các người làm tốt thì hãy phán xét người khác, còn không thì ngậm cái mồm lại."

Thấy bộ dạng chanh chua của Lại Minh Nguyệt, không ai dám lên tiếng nữa, chỉ đứng đó trố mắt hóng hớt.

Bà Nguyễn Ngọc Linh liếc mắt nhìn đám người vây xem ở xung quanh vẻ hiếu kì thì tiếp tục cao giọng gào khóc: "Mỹ Vân, mẹ vất vả khổ sở nuôi con khôn lớn, sao con có thể nhẫn tâm với mẹ như vậy? Mẹ...Mẹ không muốn sống nữa..."

Vì muốn Trương Mỹ Vân nhận lời giúp mình nên bà Nguyễn Ngọc Linh đành phải ra hạ sách này.

Thế nhưng ván cờ này, bà ta đã đi sai ngay từ nước đầu tiên.

Mang tiếng là mẹ Trương Mỹ Vân, nhưng bà Nguyễn Ngọc Linh chẳng hiểu gì về cô hết.

Cô coi thường thủ đoạn vụng về này của mẹ mình.

Vừa hất tay bà ta ra, Mỹ Vân vừa nói: "Bà quỳ thêm một phút, Trương Cẩm Đan sẽ phải ngồi tù thêm một năm.Thế nên cứ tiếp tục quỳ đi."

Chuyện này đúng là nằm ngoài tầm kiểm soát của bà Nguyễn Ngọc Linh.Bà ta không ngờ Trương Mỹ Vân lại cứng rắn như vậy.Sợ mình còn tiếp tục quỳ sẽ khiến Trương Mỹ Vân nổi nóng mà trút giận lên người Trương Cẩm Đan nên bà Nguyễn Ngọc Linh nhanh chóng đứng dậy.

"Mẹ...Mẹ đứng lên rồi! Con đừng trách Cẩm Đan nữa có được không?"

"Mỹ Vân trách hay không trách cô ta, không tới lượt bà quản!"

Giọng một người đàn ông vang lên.

Mọi người cùng quay ngoặt về phía phát ra giọng nói đó.

Mặt bà Nguyên Ngọc Linh tái nhợt khi thấy Chúng Thanh Phong và Võ Quế Sơn đang đi về phía bọn họ đứng.

Lại Minh Nguyệt không hề bất ngờ vì chính cô là người đã gọi họ tới.

Thấy Chúng Thanh Phong đột ngột xuất hiện Trương Mỹ Vân nhìn anh ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại ở đây?"

Vòng tay khoác lên vai Trương Mỹ Vân, Chúng Thanh Phong kéo cô sát lại gần mình, mắt trân trân nhìn bà Nguyễn Ngọc Linh đáp: "Nghe nói có người quấy rối em nên anh tới xem thử."

Có tật giật mình.

Khi nghe Chúng Thanh Phong nói vậy bà Nguyễn Ngọc Linh vội vàng giải thích: "Tôi...Tôi có ý tốt tới thăm Mỹ Vân, chứ không hề quấy rối gì con bé hết.Không tin cậu hỏi mọi người mà xem..."

Bà Nguyễn Ngọc Linh không dám bảo Chúng Thanh Phong hỏi Trương Mỹ Vân vì sợ trong lúc giận cô sẽ nói ra điều gì đó gây bất lợi cho con gái mình.

Ở phía sau, Lại Minh Nguyệt và Võ Quế Sơn đập tay nhau một cách ăn ý.

Họ lặng lẽ đứng xem bà Nguyễn Ngọc Linh diễn kịch.

Hiện tại bà Nguyễn Ngọc Linh không dám làm gì khiến Chúng Thanh Phong phật ý sợ sẽ liên lụy tới Trương Cẩm Đan.

Ngay sau khi nhận được đơn khởi kiện Trương Cẩm Đan cố ý giết người từ luật sư của Chúng Thanh Phong, hai mẹ con bà ta đã tìm tới tận tập đoàn Tân Thế Giới mong muốn gặp anh để giải thích mọi việc với hi vọng anh sẽ rút đơn kiện lại.

Thế nhưng Thanh Phong không gặp, thậm chí còn ra lệnh cho bảo vệ đuổi họ ra ngoài.

Nghĩ rằng trước đây chồng mình đã từng cứu ông Chúng Thời Vũ một mạng chắc chắn ông sẽ vì nể mặt ân nhân mà khuyên can Chúng Thanh Phong. . Truyện Quan Trường

Vậy nên bà Nguyễn Ngọc Linh đã cùng ông Trương Bá Tùng tìm tới tận nhà nhờ vả ông Chúng Thời Vũ.

Thế nhưng trái với suy tính của bà ta, ông ngoại Chúng Thanh Phong đã thẳng thừng từ chối với lý do: "Ân tình trước đây nợ gia đình ông bà tôi đã trả đủ.Từ nay về sau tôi không còn nợ các người bất cứ thứ gì nữa.Chuyện người trẻ cứ để chúng nó tự giải quyết với nhau đi."

Bởi vì không biết nhờ vả, bấu víu ai khác nên bà Nguyễn Ngọc Linh mới muối mặt tìm tới Trương Mỹ Vân.

Nào ngờ bà ta nói cả buổi trời, cũng đã từ bỏ lòng tự tôn để quỳ xuống cầu xin mà cô không chút động lòng.

Không thích lằng nhằng, cũng chẳng nói nhiều, Chúng Thanh Phong quay sang dặn dò Trương Mỹ Vân: "Từ nay nếu có người tìm tới làm phiền, em cứ trực tiếp gọi điện báo công an tới giải quyết, hiểu chưa?"

Trương Mỹ Vân gật đầu đáp: "Em biết rồi!"

Chúng Thanh Phong xoa đầu Trương Mỹ Vân vẻ cưng chiều: "Ngoan lắm!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.