Mặt Trời Trong Tim Anh

Chương 283: Chương 283: Thuốc đắng giã tật




Cánh cửa khách sạn được đẩy mạnh ra.

Cùng với ánh nắng yếu ớt của mặt trời mùa đông buổi sáng chiếu thẳng vào mắt Lại Minh Nguyệt.

Mặc dù lúc này chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi nhưng sau cuộc đối thoại đáng xấu hổ với Võ Quế Sơn vừa rồi, người cô đang nóng lên vì chếnh choáng và xấu hổ.

Cô không cảm thấy lạnh chút nào.

Lại Minh Nguyệt bước chân trần về phía vỉa hè, đưa tay vẫy taxi.

Một chiếc taxi chạy tới, Lại Minh Nguyệt nhanh chóng lên xe.

Cô phải lập tức rời xa khách sạn này, chạy trốn khỏi tay trợ lý với những múi cơ bụng quyến rũ của Chúng Thanh Phong, cũng là đồng nghiệp thân thiết của Trương Mỹ Vân.

Vừa bước lên taxi, Lại Minh Nguyệt nhìn thoáng qua mặt mình trong gương chiếu hậu và há hốc miệng khi thấy màu đen của mascara dính bên dưới đôi mắt đỏ ngầu, đầu tóc rối bù và làn da nhợt nhạt.

Cô trông như xác chết.

Và Võ Quế Sơn thì trông giống như một trong những anh chàng trên bảng quảng cáo quần jeans Levi's.

Không có bất kì một từ ngữ nào trên thế giới này đủ khả năng diễn tả được tâm trạng của Minh Nguyệt lúc này.

Cô đưa hai tay lên ôm mặt, và ước có một cái hố ở ngay bên cạnh để nhảy xuống.

Cả cuộc đời mình, Lại Minh Nguyệt chưa bao giờ làm việc gì đáng xấu hổ như vậy.

Thật không thể tin được là cô đã say rượu và tới khách sạn cùng với Võ Quế Sơn.

Nếu biết chuyện này bố mẹ cô sẽ chặt đầu cô, còn Trương Mỹ Vân sẽ tế cho cô một trận.

Sau khi từ khách sạn trở về, Lại Minh Nguyệt nằm bẹp trên giường, nghiêm khắc tự kiểm điểm bản thân mình.

Chẳng hiểu sao hình ảnh Võ Quế Sơn quấn chiếc khăn tắm hững hờ trên hông, để lộ ra những múi cơ bụng săn chắc lại cứ quẩn quanh trong đầu Lại Minh Nguyệt.

Lẽ nào đây chính là hệ quả của việc lâu rồi không yêu đương của cô? Lại Minh Nguyệt lắc đầu cố gạt bỏ hình ảnh Võ Quế Sơn ra khỏi tâm trí mình.

Minh Nguyệt định ăn dầm nằm dề trên giường nhưng cú điện thoại bất ngờ của Trương Mỹ Vân vào lúc năm giờ chiều đã khiến kế hoạch của cô bị phá sản hoàn toàn.

Trương Mỹ Vân rủ Lại Minh Nguyệt ra ngoài ăn tối, nhưng Minh Nguyệt không có tâm trạng đi đâu.

Vì vậy Mỹ Vân đã mua đồ tới nhà người bạn thân của mình để nấu lẩu.

Vừa thấy Trương Mỹ Vân, Lại Minh Nguyệt hỏi ngay: "Mấy hôm nay mày biến đi đâu thế?"

"Có vài chuyện cần tĩnh tâm suy nghĩ nên phải lên núi ở ẩn"

Trương Mỹ Vân trả lời qua quýt.

Trong khi Trương Mỹ Vân chế nước lẩu, Lại Minh Nguyệt sơ chế thực phẩm, nhặt rau.

Cô hỏi: "Chuyện gì nghiêm trọng tới nỗi mày phải tắt điện thoại rồi bỏ trốn?"

"Tao bỏ trốn bao giờ? Mày làm như tao là tội phạm bị truy nã không bằng..."

"Chuyện mày bỏ đi liên quan tới Trương Cẩm Đan hả?"

Lại Minh Nguyệt dò hỏi.

Trương Mỹ Vân lắc đầu.

Những ngày một mình trên Sa Pa vừa qua, Mỹ Vân đã suy nghĩ rất nhiều.

Cô cố gắng gạt bỏ những chuyện không vui vẻ và tổn thương trong quá khứ, quyết định phải bước tiếp về tương lai.

"Không, chuyện giữa tao và Thanh Phong."

"Mày với anh ấy làm sao? Anh ấy đối xử không tốt với mày à?"

Ngừng công việc đang làm, Trương Mỹ Vân quay sang nhìn Lại Minh Nguyệt thổ lộ tâm tình trong lòng: "Tao muốn biết anh ấy có yêu tao không."

"Kết quả thế nào?"

"Chúng Thanh Phong nói thích tao, nói thương tao.

Nhưng anh ấy không yêu tao...

Trương Mỹ Vân buôn bã nói.

"Anh ấy có ý định kết hôn với mày không?"

Lại Minh Nguyệt thẳng thắn hỏi.

Trương Mỹ Vân không chắc lắm, nhưng cô lờ mờ đoán ra Chúng Thanh Phong thật sự có ý định đó nên gật đầu.

Nhiều lúc Lại Minh Nguyệt thật sự không hiểu bạn mình đang nghĩ gì trong đầu nữa.

Cô phân tích: "Một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa có tiên, vừa có tài thích mày, thương xót mày, muốn kết hôn với mày thế là quá hoàn mỹ rồi.

Mày còn đòi hỏi gì nữa hả Vân?"

Trương Mỹ Vân muốn có được trái tim Chúng Thanh Phong, muốn có được tình yêu của anh.

Cô cảm thấy đó là một mong muốn hoàn toàn chính đáng.

Trong vấn đề này, Lại Minh Nguyệt có suy nghĩ khác hẳn bạn thân của mình.

Cô không tin, không bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu vĩnh cửu.

Trên đời này làm gì có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu thôi.

Theo sự hiểu biết của Lại Minh Nguyệt về cuộc đời thì kiểu hôn nhân duy nhất đứng vững trước những thăng trầm của cuộc sống là kiểu hôn nhân hoà nhã.

Giống như cuộc hôn nhân kéo dài gần 30 năm nay của bố mẹ cô.

Những người họ hàng thường dùng sự ngưỡng mộ để miêu tả về cuộc hôn nhân của họ.

Suốt kể từ ngày cưới, họ chưa bao giờ phát ngôn một từ không tốt về nhau, không với cha mẹ, anh chị em, bạn bè thân thiết hay người lạ.

Hơn nữa, như Minh Nguyệt đích thân kiểm chứng, bố mẹ cô chưa bao giờ cãi cọ, dù to hay nhỏ, không bao giờ làm người kia phải xấu hổ, và không bao giờ bất đồng trong bất cứ chuyện gì.

Đó chính là hình tượng cuộc hôn nhân mà Lại Minh Nguyệt mong muốn trong tương lai.

Một cuộc hôn nhân hoà nhã.

Và cô đang nhìn thấy điều tương tự trong cuộc sống thường nhật giữa Trương Mỹ Vân và Chúng Thanh Phong.

Họ tôn trọng nhau, hoà thuận, vui vẻ, tìm được tiếng nói chung khi ở cạnh nhau.

"Mày nghĩ thoáng ra một chút giúp tao đi được không Mỹ Vân?"

Trương Mỹ Vân không nói gì, cô lặng lẽ làm tiếp công việc dang dở lúc trước.

Cô biết những điều Lại Minh Nguyệt nói hoàn toàn đúng.

Một cô gái với xuất thân bình thường, bị gia đình ghẻ lạnh, không có ngoại hình lung linh xinh đẹp, không có tài năng đặc biệt khiến người khác phải ngưỡng mộ, luôn bị sao quả tạ chiếu mệnh như Mỹ Vân được một người đàn ông mà theo Minh Nguyệt từng miêu tả là sở hữu bề ngoài nam thần và bộ óc của đại thần như Chúng Thanh Phong để ý tới chính là phúc phận của cô.

Đương nhiên cô cảm thấy may mắn vì điều đó.

Nếu như có được tình yêu từ Chúng Thanh Phong thì hạnh phúc mà Trương Mỹ Vân đang có sẽ càng vẹn tròn hơn.

Nếu như...

Nếu như...

Dẫu bây giờ Trương Mỹ Vân không có gì trong tay, dù bây giờ tâm thường xoàng xĩnh.

Cuộc sống lúc nào cũng gắn liên với hai chữ "Nếu như".

Nhưng dám mơ ước mới có hạnh phúc.

Cho dù đăng sau "Nếu như...là bất kỳ điêu gì đi chăng nữa.Đúng vậy, có sao đâu ngay cả khi Trương Mỹ Vân chẳng có gì quá đỗi lớn lao.Vì biết đâu, cô sẽ sở hữu cả ánh mặt trời, thứ khiến cho người bên cạnh không còn mong muốn điều gì hơn nữa.

Sợ Trương Mỹ Vân nghĩ không thông sẽ bỏ qua tấm vé hạnh phúc mang tên Chúng Thanh Phong nên Lại Minh Nguyệt tiếp tục làm công tác tư tưởng: "Theo mày hạnh phúc là gì? Hạnh phúc có phải là được ở bên cạnh người mình yêu mỗi ngày? Được cùng người đó ăn cơm, hít thở dưới cùng một mái nhà? Được cùng người đó sinh con và nuôi dạy những đứa trẻ lớn khôn không?"

Trương Mỹ Vân gật gật đầu: "Gần như vậy!"

Lại Minh Nguyệt dẫn mạnh con dao đang cầm trên tay xuống thớt khiến Trương Mỹ Vân giật nảy mình.

"Trên đời này chỉ có duy nhất một Chúng Thanh Phong thôi.Nếu mày muốn ở bên cạnh anh ấy thì suy nghĩ phiên phiến thôi.Còn không thì buông tay để anh ấy đi tìm người phụ nữ khác.Tránh mất thời gian của cả hai."

Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng.

Dẫu biết những lời mình nói sẽ làm Trương Mỹ Vân buôn nhưng với tư cách bạn thân nhất của cô, Lại Minh Nguyệt vẫn phải nói ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.