Hải Luân đi rồi Thanh San vẫn ngồi một mình trong cái công
viên rộng lớn này. Và những giọt nước mắt cứ thế mà lặng lẽ lăn dài trên gò má
của cô. Từng cơn gió khẽ thổi qua khiến cho trái tim cô se lại. Cái cảm giác cô
đơn, lạnh giá bỗng chốc nuốt chửng lấy Thanh San. Yêu một người sao lại đau đến
thế này? Ai có thể trả lời câu hỏi ấy cho cô?
........................
Thanh San bước đi trong vô định. Cô không biết mình nên đi
đâu cả. Tất thảy mọi thứ trong cái thành phố rộng lớn này dường như không có chỗ
nào cho cô dường chân cả. Đến những nơi quen thuộc thì những nơi ấy lại gợi lên
trong cô biết bao nhiêu là kỉ niệm. Một thời gian ngắn thôi. Nhưng cô cảm thấy
giữa cô và Hải Luân có kha khá kỉ niệm với nhau. Cũng phải thôi! Đóng giả lừa
thiên hạ thì buộc phải ở bên nhau. Nhưng những khoảnh khắc ấy, Thanh San trân
trọng vô cùng...
_ Thanh San!
Có ai đó kêu cô, là giọng nam trầm và xen lẫn trong đó là một
chút ngạc nhiên. Thanh San chậm rãi quay lại. Và cô nhìn thấy Việt Hoàng đang
ngồi trên cây xe đạp.
_ Cậu đi đâu mà thẫn thờ thế?- Việt Hoàng đẩy gọng kính lên
và hỏi.
Thanh San chỉ lắc đầu cười buồn.
Trời chuyển giông! Gió thổi mạnh tạo thành những con xoáy nhỏ
khiến cho bụi bay mịt mù.
_ Trời muốn mưa rồi đây!- Việt Hoàng nhìn lên bầu trời xám xịt
và nói.- Tụi mình kiếm chỗ nào ngồi đi.
_ Uhm!- Thanh San nhẹ gật đầu.
_ Lên xe đi! Tớ chở!
Thanh San chậm rãi tiến đến yên sau của Việt Hoàng và ngồi
lên. Lúc Thanh San đi ngang qua Việt Hoàng, có một tích tắc rất nhỏ, cả hai chạm
mắt nhau. Và cả hai đôi mắt ấy đều ngập nỗi đau khó có thể nói ra...
...............
Ngồi ở một nơi tương đối khuất của quán café, Việt Hoàng và
Thanh San gần như không ai nói với ai câu nào cả. Nếu không nhờ có bản nhạc do
quán bật lên, không gian xung quanh họ sẽ tĩnh lặng như chết...
Cả Thanh San và Việt Hoàng đều theo đuổi những ý nghĩ của
riêng mình. Suy nghĩ về những gì đã và đang xảy ra. Liệu rằng việc này sẽ kéo
dài trong bao lâu? Có lẽ...họ đã mệt mỏi rồi. Đúng vậy! Họ mới chỉ là sinh
viên, vẫn chưa hoàn toàn bước vào đời. Họ vẫn sống trong sự bảo bọc, chở che của
gia đình. Nên những gì xảy ra trong những ngày qua khiến cho họ cảm thấy sock
_ Quỳnh Băng...là người như thế nào?
Thanh San bỗng lên tiếng hỏi. Việt Hoàng nhìn Thanh San có
chút gì đó tò mò, khó hiểu. Và...một cảm xúc thật lạ bắt đầu dâng lên trong cậu.
_ Cậu và Hải Luân đều dành tình cảm đặc biệt cho Quỳnh Băng.
Cậu ấy giống như nàng công chúa Lọ Lem vậy. Dù đã chơi với Quỳnh Băng một thời
gian rồi, nhưng đó cũng chỉ là một quãng thời gian ngắn. Nên vì vậy, tớ...không
hẳn là hiểu cậu ấy bằng các cậu. Đặc biệt là...tớ không hiểu tại sao...hai cậu
lại thích Quỳnh Băng.
_ Quỳnh Băng...cậu ấy toàn tính xấu!
Việt Hoàng khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không tươi nhưng có thể
nói đó là một nụ cười rất vui và hạnh phúc.
_ Ồ!- Thanh San bật cười khe khẽ.
_ Quỳnh Băng mê ngủ. Cậu ấy có thể ngủ cả ngày. Nói chung là
trời chưa sập thì cậu ấy còn ngủ. Mà có khi...trời sập rồi cậu ấy vẫn cứ ngủ
cũng nên.- Việt Hoàng bật cười.- Cậu ấy vụng về lắm nên rất dễ tự làm mình bị
đau. May mà việc này không thường xuyên xảy ra. Cậu ấy cũng đanh đá ghê lắm. Đặc
biệt là một khi giận. Người ta nói một, cậu ấy sẽ cãi mười. Tớ nhớ có một lần
vì mải đuổi theo Hải Luân, cậu ấy bị vấp té, đầu gối chảy cả máu. Hải Luân hỏi
cậu ấy một câu, cậu ấy lập tức cho Hải Luân một trận rồi bỏ đi thẳng. Lúc đó
mình đứng ở trên nhìn xuống mà không khỏi bật cười.
_ Một người...nhiều khuyết điểm như cậu ấy...mà các cậu vẫn
thích.- Chất giọng của Thanh San có chút gì đó cay đắng lẫn ghen ghét.
_ Cũng không biết tại sao nữa. Nhưng những lúc ấy, Quỳnh
Băng rất đáng yêu. Ở bên cậu ấy rất thỏa mái, tớ không phải che đậy hay giấu giếm
bất kì điều gì cả.
_ Mọi chuyện sẽ đi về đâu?- Thanh San nhìn bâng quơ ra ngoài
trời và hỏi một câu không ăn nhập gì đến việc đang nói cả.- Tớ có cảm giác...Hải
Luân chưa bao giờ là của riêng tớ cả. Cậu ấy chưa bao giờ là của tớ! Hải Luân
chưa bao giờ là của riêng tớ.- Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má của
cô.- Cậu biết không, những gì cậu nói khiến tớ...ghét Quỳnh Băng. Dù điều đó rất
vô lí. Nhưng...trong tình yêu, không có điều gì là vô lí cả. Cậu cũng thích Quỳnh
Băng nên cậu hiểu điều này phải không?- Cô quay sang nhìn Việt Hoàng.- Thích một
người nhưng không thể nào đến được với người ấy và rồi ta ghen ghét với người
có được tình cảm của người ấy.
Việt Hoàng hơi cúi đầu xuống. Đó như là một sự thừa nhận.
Đúng vậy! Cậu đã rất ghen tức với Hải Luân khi Quỳnh Băng kiên quyết chọn Hải
Luân chứ không phải là cậu, dù rằng Hải Luân luôn tỏ ra lạnh lùng với Quỳnh
Băng, dù rằng cậu đã thổ lộ lòng mình cho Quỳnh Băng hay. Vết thương thuở nào
nay bỗng nhiên đau nhức khinh khủng trong lồng ngực cậu. Cố hít một hơi thật
sâu cho nỗi đau có thể lắng xuống, Việt Hoàng chậm rãi nói:
_ Phải! Tớ không phủ nhận điều đó! Quỳnh Băng đã chọn Hải
Luân chứ không phải là tớ. Tớ đã...ghen...cậu biết đấy, cái cảm giác ấy...đau
khủng kiếp. Nhiều lúc tớ chỉ muốn lao đến đánh Hải Luân.
_ Sao lại thế?- Thanh San khó hiểu.
_ Quỳnh Băng chọn Hải Luân, tớ chấp nhận. Nhưng thái độ của
Hải Luân dành cho Quỳnh Băng thì tớ không thể chấp nhận được, dù tớ rất hiểu khi
ấy tại sao Hải Luân lại làm như thế. Nhưng cái cách mà cậu ấy đối xử với Quỳnh
Băng khiến tới không chịu được. Quỳnh Băng không đáng bị đối xử như thế. Nếu là
tớ...
_ Cậu sẽ không đối xử như thế?- Thanh San cắt ngang lời Việt
Hoàng.
_ Đúng vậy! Nhưng ở một chừng mực nào đó, tớ sẽ tỏ rõ cho Quỳnh
Băng biết.
_ Cách của Hải Luân không đúng. Và cách của cậu cũng không hẳn
là đúng.- Thanh San nhẹ nhàng nở một nụ cười.- Trong tình yêu, nhà thông thái
cũng bị biến thành kẻ ngốc. Và tớ lúc này, tớ thật sự không biết con đường nào
là con đường đúng đắn nhất. Đúng- sai, ranh giới của nó rất mỏng manh và đôi
khi còn bị trộn lẫn vào nhau nữa kia.
Nói đoạn Thanh San lại đưa mắt nhìn vào màn mưa lúc này đang
ngớt dần...
Việt Hoàng không khỏi nhíu mày suy nghĩ trước những gì Thanh
San nói. Cậu không chắc mình hiểu hoàn toàn ý của Thanh San. Nhưng...cậu có cảm
giác rất lạ. Cứ như là...Thanh San có thể nhìn thấu tim can cậu vậy. Và ở Thanh
San, cậu thấy có một cái gì đó thật cuốn hút. Nó không xuất hiện ngay từ lần gặp
mặt trước trước cổng Đại học Sài Gòn. Lần này, sự cuốn hút đó thể hiện rất rõ
qua cử chỉ, lời nói của Thanh San. Một điều gì đó rất quen thuộc. Đúng vậy! Ở
Thanh San có điều gì đó rất quen thuộc với cậu mà cậu không thể nào lý giải được.
Cứ như hai người đã từng quen biết nhau lúc đó vậy. Những cảm xúc ấy mơ hồ
nhưng đôi khi nó cũng rất rõ ràng. Cứ như một người đang đứng ở vùng râm, cái
nơi giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng vậy. Khó tả thật!
Ngồi cạnh Thanh San, Việt Hoàng cảm thấy thoải mái đôi chút.
Không giống như bên cạnh Quỳnh Băng. Thoải mái thì có đấy nhưng nhìn chung, mỗi
lần ở bên cạnh Quỳnh Băng cậu luôn phải âm thầm tìm cách giữ bình tĩnh. Ừ thì
lúc đó con tim người ta đập lệch nhịp mà. Biết làm sao được. Còn một chút thân
quen ở Thanh San khiến cho Việt Hoàng thoải mái nhưng cũng cảm thấy xao xuyến lắm.
Lạ thật!
_ Mưa ngớt rồi!- Thanh San lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ
của Việt Hoàng.- Cậu...đưa tớ về được không?
Việt Hoàng gật đầu ngay tắp lự. Một phần vì Thanh San không
có xe và kêu xe của gia đình tới thì phải ngồi chờ khá lâu. Và một phần nữa cậu
muốn chứng thực những cảm xúc lạ thì ít mà quen thì nhiều của mình.