Màu Xanh Huyền Bí

Chương 64: Chương 64: Phiên ngoại: Nhị gia ngọt ngào, phụ nữ có thai, bảo bảo




Tang Đồng cảm thấy, đứa nhỏ – loại sinh vật này, giống như đại di mụ, ngàn tiếng hô, vạn tiếng gọi nó không đến, vất vả làm xong các biện pháp nghênh đón nó, nó luôn tới trễ, nhắm đúng thời điểm con người ta buông lỏng, đột nhiên đến, khiến cho ta trở tay không kịp.

Vì để sinh ra một bảo bảo khỏe mạnh, Lạc Hưởng Ngôn đã cùng Tang Đồng làm đủ các công tác chuẩn bị, không chỉ có cai rượu, còn kiên trì quy luật làm việc và nghỉ ngơi, dậy sớm rèn luyện, ăn uống đầy đủ……

Có thể có thời điểm, anh càng muốn có được cái gì, thì ông trời càng không cho anh toại nguyện.

Tang Đồng uất ức, một ngày mười bận đuổi theo Lạc Hưởng Ngôn hỏi: “Có phải hay không là do di chứng sau khi sinh non lần trước? Em về sau cũng không thể sinh em bé đuọc nữa, làm thế nào bây giờ?”

Lạc Hưởng Ngôn sợ cô rồi, trực tiếp ấn cô ngã xuống giường: “Yên tâm, tất cả bác sĩ đều nói, cơ thể em một chút vấn đề cũng không có, là do áp lực quá lớn…… Thả lỏng là tốt rồi!”

Tang Đồng hoài nghi nhìn chằm chằm hắn, ấp úng hỏi: “Có phải hay không là…… Anh có vấn đề gì?”

Lạc Hưởng Ngôn triệt để im lặng luôn.

Tang Đồng buồn bực một đoạn thời gian, rốt cuộc không nhịn được vò đã mẻ lại sứt, dù sao vẫn còn trẻ, nếu đến ba mươi tuổi vẫn không có con, dứt khoát bọn họ sẽ đi bệnh viện làm thụ tinh ống nghiệm là được!

Vì vậy, Tang Đồng lại khôi phục như trước kia ngủ thẳng đến khi tự nhiên tỉnh lại hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp.

Ngày hôm đó thời tiết rất tốt, Tang Đồng trở về Lạc gia bồi Lạc phu nhân vào trong vườn hoa làm cỏ, Vương Gia kéo thân thể tròn vo chạy tới chạy lui quậy phá, ngẩng đầu ưỡn ngực chà đạp lên đám hoa cỏ quý giá.

Tang Đồng vốn đang hưng phấn bừng bừng trêu chọc chú chó, ai biết trong chốc lát, liền không báo trước bất ngờ ngã xuống đất ngất đi.

Lạc phu nhân sợ hết hồn, liền vội vàng tiến lên đỡ Tang Đồng dậy, kêu người đem cô nâng vào phòng, lại gọi điện thoại kêu bác sõ tới.

Cả Lạc gia trên dưới đều vội thành một mảnh, Lạc Hưởng Ngôn nghe được tin tức, đang giữa cuộc họp liền ném mọi người lại, hỏa tốc chạy về nhà.

Bác sĩ gia đình lúc này đang phải chịu áp lực rất lớn, run rẩy kiểm tra một phen, thật sự không có phát hiện vấn đề gì, không thể làm gì khác hơn là đề nghị đưa đến bệnh viện làm kiểm tra toàn diện.

Lạc Hưởng Ngôn vừa nghe, sắc mặt lập tức trắng nhợt, ôm Tang Đồng lập tức hướng bên ngoài xông ra.

Kết quả kiểm tra rất nhanh đã có, Tang Đồng cũng không có chuyện gì, chỉ là mang thai hơn một tháng, có chút tuột huyết áp nên té xỉu mà thôi.

Lạc Hưởng Ngôn lúc này trợn tròn mắt, này này này…… Này là mang thai?

Lạc phu nhân vui mừng vô cùng, lập tức lấy phong bì thật dầy đưa cho bác sĩ, phân phó trong nhà chuẩn bị chút một chút đồ ăn bổ dưỡng cho phụ nữ có thai, còn cố ý gọi điện thoại cho chuyên gia khoa phụ sản quen biết, nhờ người ta giúp một tay chăm sóc con dâu mình.

Tang Đồng ngủ một giấc tỉnh lại, tinh thần tốt lên rất nhiều, vừa mở mắt đã nhìn thấy trần nhà trắng noãn, trên mu bàn tay có cảm giác lành lạnh nhoi nhói, không khỏi trong lòng cả kinh.

“Đừng động!” Lạc Hưởng Ngôn đè tay của cô lại “Truyền dịch thêm chút nữa lát sẽ rút ra.”

Tang Đồng đối với bệnh viện quả thật có ám ảnh sâu sắc, vừa phát hiện mình nằm trong bệnh viện, trong lòng liền dâng lên nỗi sợ hãi lớn lao.

Tang Đồng trừng mắt nhìn, thanh âm run rẩy hỏi: “Em bị sao vậy?”

Lạc Hưởng Ngôn vội vàng sờ sờ tóc của cô an ủi: “Đừng sợ đừng sợ, là chuyện tốt…… Bà xã, Nhị Mao của chúng ta rốt cuộc cũng tới!”

Tang Đồng ngẩn người, không dám tin mở to mắt: “Anh, nói thật?”

Lạc Hưởng Ngôn cười cười, lấy một tờ giấy tới cho cô nhìn: “Ừ, chỗ này, đây sẽ là Nhị Mao của chúng ta!”

Ở giữa tờ kết quả siêu âm là một hình ảnh nho nhỏ, một đốm đen thùi lùi thật ra thì căn bản không nhìn ra cái gì, Tang Đồng lại xem vô cùng nghiêm túc, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, toét miệng đối với Lạc Hưởng Ngôn vô cùng tự hào tán dương: “Bảo bảo trông xinh đẹp giống em!”

“Dạ dạ dạ……” Lạc Hưởng Ngôn đem tờ báo cáo cẩn thận gấp lại, xếp gọn bỏ vào trong túi giấy, thuận miệng nói: “Nhị Mao lớn lên giống em, thông minh giống anh!”

Tang Đồng mặt nhăn nhó, mất hứng nói: “Anh mắng em ngốc!”

Lạc Hưởng Ngôn trợn trắng mắt.

Tang Đồng nhất thời không vui, dựng lên lông mày chỉ trích hắn: “Anh thế nhưng khi dễ phụ nữ có thai?”

Lúc này là lúc nào rồi, Tang Đồng thế nhưng bắt đầu bày ra dáng vẻ phụ nữ có thai, Lạc Hưởng Ngôn chỉ biết im lặng.

Lạc phu nhân cầm một bọc đồ lớn bước vào, Tang Đồng lập tức uất ức chuyển hướng sang Lạc phu nhân: “Mẹ, Lạc Hưởng Ngôn khi dễ cháu của người!”

Lạc phu nhân sắc mặt trầm xuống, vặn lỗ tai Lạc Hưởng Ngôn đem hắn xách qua một bên: “Đi đến góc tường phạt đứng đi!”

Phụ nữ có thai là lớn nhất!

Lạc Hưởng Ngôn ở dưới oai phong của mẹ mình, không dám không nghe theo, chỉ đành phải tức giận lếch vào góc tường phạt đứng.

Tang Đồng hả hê đắc ý cầm chén, xụp xụp uống canh cá thơm nồng.

Tính khí của Tang Đồng cùng bụng của cô lớn dần lên theo tỷ lệ thuận.

Qua thời kỳ đầu phản ứng kịch liệt lúc mang thai, khẩu vị của Tang Đồng đột nhiên thay đổi rất nhiều, nhớ tới cái gì liền nhất định phải ăn được cái đó.

Có một đêm, vào lúc nửa đêm, Tang Đồng đột nhiên mở mắt ra, khó khăn bò dậy lay tỉnh Lạc Hưởng Ngôn.

Lạc Hưởng Ngôn mê mê hồ hồ hỏi: “Sao vậy?”

Tang Đồng ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm hắn, trong bóng tối một đôi mắt lóe sáng: “Em đói bụng, muốn ăn phở chua cay!”

Lạc Hưởng Ngôn kêu rên một tiếng kéo chăn, che đầu tiếp tục ngáy to ngủ.

Trong chốc lát, liền nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng khóc lóc nức nở.

Lạc Hưởng Ngôn rốt cuộc hoàn toàn tỉnh giấc, ngồi dậy hỏi: “Làm sao vậy, có chuyện gì rồi? Sao em không ngủ mà ngồi dậy khoc?”

Tang Đồng khóc nấc từng tiếng, nghẹn ngào chất vấn hắn: “Anh có phải thay lòng rồi hay không? Thấy em hiện tại vừa mập vừa xấu, liền ghét bỏ, không muốn em nữa rồi……”

Lạc Hưởng Ngôn khốn khổ muốn chết, huyệt thái dương giật giật phát đau, khẽ thì thầm dụ dỗ: “Làm sao lại như vậy? Ngoan, đừng khóc…… Em vừa khóc, đối với sự phát triển của bảo bảo không tốt nha!”

Tang Đồng nghe vậy khóc càng lợi hại hơn: “Có phải hay không không có đứa bé anh sẽ không cần em…… Không sinh nữa, em không sinh ——“

Lạc Hưởng Ngôn thở dài, đầu tóc trên đầu rối loann, vẻ mặt mệt mỏi: “Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc…… Cô nãi nãi em yên tĩnh chút! Anh sẽ mua đi mua phở chua cay cho em ngay!”

Tang Đồng lập tức nhếch miệng cười lên, lau nước mắt nói lầm bầm: “A, không phải là em muốn ăn nha, là bảo bảo trong bụng đòi ăn!”

Lạc Hưởng Ngôn thay quần áo xong, cầm chìa khóa xe nói: “Biết, biết!”

Tang Đồng sau khi mang thai, Lạc phu nhân không yên lòng, bảo bọn họ dọn về Lạc gia, bà tự mình chăm sóc Tang Đồng.

Lạc gia ở vùng ngoại ô dưới chân núi, cách nội thành rất xa, chớ nói chi là Tang Đồng nháo muốn ăn phở lại chỉ có khu phố ăn vặt ở trung tâm thành phố mới có.

Hơn nửa đêm lái xe đi mua phở, về đến nhà cũng hơn hai giờ sáng rồi, Tang Đồng đã sớm ngủ lại.

Lạc Hưởng Ngôn bó tay, lăn qua lăn lại như vậy, cũng không ngủ được nữa, dứt khoát bưng phở đi thư phòng vừa ăn vừa làm việc.

Buổi sáng rời giường, Tang Đồng nâng cao bụng bự đi ra khỏi phòng tìm Lạc Hưởng Ngôn, chạm mặt Lạc phu nhân gặp sắc mặt không tốt.

“Mẹ, người đã dậy?”

Lạc phu nhân dưới vành mắt là một mảng màu xanh không che giấu được, biểu hiện bà tối hôm qua cũng không được ngủ ngon.

Lạc phu nhân nhìn một chút cái bụng tròn vo của Tang Đồng, nhịn xuống đầy một bụng hỏa hỏi: “Tối hôm qua lại ra cái yêu sách gì rồi hả?”

Tang Đồng ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Tối hôm qua con đói bụng……”

“Đói bụng liền giày vò Hưởng Ngôn? Trong khoảng thời gian này nó một bên bận rộn công việc lại vừa phải chăm sóc con…… Con cũng không thông cảm cho nó!”

Tang Đồng áy náy cúi đầu, cô biết mình trong khoảng thời gian này có chút quá đáng, có thể có thời điểm tính khí nổi lên, cô chính là không khống chế được mình.

“Mẹ!” Lạc Hưởng Ngôn đi tới, ôm Tang Đồng, cười nói, “Con không sao……”

“Con cũng đừng luôn nuông chiều con bé!” Lạc phu nhân khoát tay áo, “Chuyện của hai người các con mẹ cũng lười quản, xuống lầu ăn cơm!”

Tang Đồng uất ức nhìn về phía Lạc Hưởng Ngôn: “Thật xin lỗi……”

Lạc Hưởng Ngôn sờ sờ bụng cô, cưng chiều cười nói: “Biết lỗi rồi, chờ đứa bé sinh ra em phải hảo hảo bồi thường cho anh!”

Lạc Hưởng Ngôn ngồi chồm hổm xuống, dán lỗ tai vào trên bụng của Tang Đồng: “Bảo bối buổi sáng tốt lành!”

Thời điểm hơn tám tháng, bụng đã rất lớn rồi. Tang Đồng nâng cao cái bụng bự tròn vo như quả cầu, đặc biệt dễ dàng mệt nhọc, xương sống thắt lưng đều mềm nhũn, mỗi ngày buổi tối còn không ngủ ngon, dù tư thế ngủ như thế nào cũng cảm thấy rất mệt mỏi.

Tang Đồng nóng nảy cực kỳ, lần nữa oán trách: “Về sau kiên quyết không sinh nữa!”

Lạc Hưởng Ngôn nhìn cô thật sự khổ cực, trong lòng cũng thật đau lòng, ôm cô vào trong ngực, để cho cô gối lên bả vai của mình.

“Tốt, sinh xong đứa này, về sau sẽ không sinh nữa.”

Thời tiết đã bắt đầu nóng lên, hắn sợ Tang Đồng nhiễm lạnh, ban đêm cũng không dám mở điều hòa, chỉ đem cửa sổ kéo ra một đường nhỏ, còn phải đắp thêm tấm thảm nhỏ.

Tang Đồng nâng cao bụng bự cần người ôm mình mới có thể ngủ thoải mái, Lạc Hưởng Ngôn liền không thể không cùng với cô cùng nhau đắp chăn.

Lạc Hưởng Ngôn sợ nóng, liền cởi áo ra, cởi bỏ nửa thân trên.

Hơi thở phái nam đặc thù vây quanh Tang Đồng, da thịt lõa lồ trắng trợn nhiệt độ nóng rực, Tang Đồng trong chốc lát liền bắt đầu không nằm yên.

Lạc Hưởng Ngôn bất đắc dĩ mở mắt ra, bắt được cái tay quấy rối chung quanh của cô: “Chớ làm loạn, anh không có nhiều tự chủ lắm đâu!”

Tang Đồng ở trước ngực hắn vẽ vẽ vòng tròn, bĩu môi nói: “Thì tới nha, tới liền……”

Kể từ khi mang thai, Lạc Hưởng Ngôn e sợ làm thương tổn đến đứa bé, hai người thật kìm nén đến mức thê thảm.

Người yêu nằm ở trong ngực chủ động cầu hoan, Lạc Hưởng Ngôn trong lòng cũng nóng lên một chút, nhưng vẫn do dự không dám.

Tang Đồng bắt đầu lên cơn, vặn trước ngực hắn một chút gào khóc: “Em không sinh nữa, không sinh nữa…… Sinh thành quả bóng, anh đều ghét bỏ em, đối với em cũng mất đi thú tính, em còn sinh cái gì nữa……”

Lạc Hưởng Ngôn đau cả đầu, lập tức hôn lên miệng của cô, cắn cắn môi cô nhỏ giọng mắng: “Im lặng, lại muốn đem mẹ đánh thức a!”

Tang Đồng chủ động đưa lưỡi ra cùng hắn dây dưa, hàm hàm hồ hồ nói: “Nói bậy, cách âm rõ ràng rất tốt……”

Lạc Hưởng Ngôn đang ở độ tuổi sinh long hoạt hổ, lại nín nhịn thời gian dài như vậy, không bao lâu liền nhẫn không được nữa rồi, □ trướng lên có chút đau, ẩn nhẫn đến nỗi cái trán đều là mồ hôi.

Lạc Hưởng Ngôn lật người lên, ngồi dựa vào đầu giường, đỡ Tang Đồng cẩn thận giạng chân ở ngang hông mình.

Tang Đồng một tay đỡ vai hắn, một tay hướng về sau sờ tới cây gậy nóng bỏng, nhắm đúng vị trí chậm rãi ngồi xuống.

Lạc Hưởng Ngôn trước đó đã làm công tác đầy đủ, cộng thêm sau khi mang thai thân thể vốn là nhạy cảm, Tang Đồng liền rất dễ dàng ngồi vào sâu đến tận cùng.

Nóng rực kiên đĩnh bị tầng lớp lớp trơn trợt bao trụ, Lạc Hưởng Ngôn không nhịn được nâng eo, đổi lấy tiếng thân ngâm thoải mái của Tang Đồng.

Lạc Hưởng Ngôn cởi nút áo Tang Đồng ra, lộ ra bộ ngực trắng noãn, một tay dùng lực vuốt ve, một tay đỡ ngang hông của cô di động.

Bởi vì mang thai, bộ ngực Tang Đồng biến lớn rất nhiều, căng tròn chắc nịch, khiến Lạc Hưởng Ngôn yêu thích không buông tay, cúi đầu ngậm đỉnh nhỏ đỏ tươi mềm mại, tỉ mỉ mút vào, liếm hút, giống như có thể mút ra hương sữa.

Tang Đồng ôm đầu của hắn, phối hợp động tác của hắn lên xuống, thoải mái ngẩng đầu lên, tóc dài đen nhánh tán loạn sau lưng, nhắm mắt lại, say mê trong tình dục.

Không bao lâu, Tang Đồng đã không còn hơi sức, thân thể nặng nề chuyển động mấy cái liền hoàn toàn không còn tí sức lực nào nữa, ăn vạ ôm Lạc Hưởng Ngôn rầm rì.

“Mệt chết đi được……”

Lạc Hưởng Ngôn đang vui vẻ, nghe vậy cẩn thận lui ra ngoài, đặt cô thành tư thế quỳ ở trên giường, dưới bụng còn lót chiếc gối đầu mềm mại, để phòng ngừa cô té ở trên giường đè ép bụng mình.

Lạc Hưởng Ngôn quỳ gối phía sau cô, nắm chặt lấy vai của cô, một tay kia dùng lực vỗ vỗ cái mông trắng noãn của cô, thanh âm bộp bộp vừa vang vừa giòn, Tang Đồng đỏ mặt, thẹn thùng tới cực điểm.

Da thịt trắng nõn mềm mại giống như có từ tính, bàn tay dán lên lại không thể dứt ra được, từng lần một vuốt ve vuốt ve khe mông hình dáng mỹ lệ, bị vỗ vào nên biến thành màu hồng, giống như hai phiến ngọc hồng thấu, làm nổi bật da thịt trắng như tuyết, có một cỗ cảm giác dâm mị khác thường.

Tang Đồng thân thể xích lõa quỳ tại trên giường, phần lưng trắng nõn lõm ra thành đường cong đẹp mắt, từ phía sau nhìn thấy, đường cong nơi eo mông vẫn uyển chuyển như cũ, cùng trước khi mang thai vẫn mê người như vậy.

Lạc Hưởng Ngôn đỡ dục vọng nóng hổi, từng tấc thẳng tiến vào vùng đất mềm mại ướt át.

Dịu dàng như vậy nhưng cũng không mất đi cường hãn tiến vào, Tang Đồng hưng phấn tới cực điểm, □ xoắn được chặt chẽ vô cùng, cánh tay chống đỡ thân mình cũng không nhịn được nhẹ nhàng run rẩy.

Lạc Hưởng Ngôn cúi người, ôm chặt cô, cơ ngực nở nang tráng kiện dán chặt sau lưng cô, hơi thở nóng rực bao phủ cô, Tang Đồng không nhịn được rên rĩ ra tiếng.

Lạc Hưởng Ngôn không nhanh không chậm ra vào, chậm đến nỗi Tang Đồng tựa hồ có thể cảm nhận được hình dáng của hắn, dần dần, Tang Đồng không hề thoả mãn với sự dịu dàng nhẹ nhàng chậm chạp như vậy, không nhịn được rên rĩ thúc giục: “Mau, nhanh một chút……”

Lạc Hưởng Ngôn dán vào bên tai cô trầm thấp cười ra tiếng, eo ếch vừa dùng lực, đụng tới một cái thật sâu: “Có phải như vậy hay không?”

Tang Đồng thoải mái cao giọng hét lên: “Đúng, đúng, ông xã, nhanh một chút được không……”

Lạc Hưởng Ngôn cố ý thong thả ung dung cọ sát, từ từ rút ra, lại chầm chậm thẳng tiến, trêu chọc Tang Đồng càng thêm khó chịu.

“Không được a bà xã đã trễ thế này, bảo bối nên đi ngủ rồi…… Anh sợ đánh thức bảo bối a!”

Nói xong, đột nhiên ngoài ý muốn hung ác đỉnh một cái, Tang Đồng thét chói tai ra tiếng.

“Sâu như vậy, có thể đội lên bảo bối hay không nha?”

Lời này khiến Tang Đồng xấu hổ cực kỳ, giống như có người đang quan sát cô, cái loại cảm thụ cấm kỵ ở trước mặt mọi người trình diễn xuân cung sống, cư nhiên làm cho cô có một khoái cảm khác thường khó tả.

“Đừng, đừng nói……”

Lạc Hưởng Ngôn cười xấu xa, tiếp tục chín cạn một sâu ra vào: “Thế nào bà xã, không muốn để cho ông xã cùng bảo bối nói chuyện với nhau sao?”

Tang Đồng ô ô khóc thút thít, vừa dùng sức co rúc mình, vừa đứt quãng mắng: “Lưu manh……”

Tang Đồng dưới sự kích thích chồng chất, đã sớm ẩm ướt rối tinh rối mù, Lạc Hưởng Ngôn từ phía sau ra vào rất là sung sướng, tiếng nước chảy mập mờ giữa đêm hôm khuya khoắt càng phát ra rõ ràng, trong chốc lát, liền cảm nhận được Tang Đồng toàn thân căng thẳng.

Lạc Hưởng Ngôn biết cô sắp tới, cố ý rút ra bản thân, chỉ nhàn nhạt đỉnh đâm vào, vẽ vài vòng trêu chọc.

Tang Đồng không nhịn được khóc sụt sùi ra tiếng, toàn thân như nhũn ra, trong lòng giống như có vô số con sâu nhỏ đang bò, ngứa ngáy tận xương tủy.

□ trống không gay gắt, cố tình Lạc Hưởng Ngôn làm chuyện xấu không chịu cho cô thống khoái.

Tang Đồng khóc cầu khẩn: “Ông xã là tuyệt nhất, van anh……”

“Cầu xin anh cái gì?”

Lạc Hưởng Ngôn một tay ôm cô, một tay bảo hộ bụng của cô, chỉ sợ cô chống đỡ không nổi té nhào vào giường, nè lên bụng.

Tang Đồng thút tha thút thít khóc: “Anh đi vào……”

Lạc Hưởng Ngôn nhàn nhạt rút ra đâm vào: “Anh đây không phải ở bên trong đó sao?”

Tang Đồng không nhịn được dựa vào sau, rên rĩ cầu xin: “Anh sâu một chút nữa nha……”

Thanh âm kia run rẩy, âm cuối giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng quét qua đáy lòng của Lạc Hưởng Ngôn.

Lạc Hưởng Ngôn nắm lấy bả vai cô, để cho cái mông của cô nhếch lên thật cao, dùng sức vào nhanh ra mạnh.

Tang Đồng rốt cuộc thoải mái khẽ rên, khóe mắt ngân ngấn nước, nhắm mắt lại thừa nhận va chạm mãnh liệt của Lạc Hưởng Ngôn.

Không bao lâu, Tang Đồng liền lên đến đỉnh núi, khoái cảm chất đống cùng nhau bộc phát, trước mắt từng luồng sáng lóe lên, co quắp căng thẳng, □ cũng từng cái co rút xoắn chặt kiêm đĩnh của Lạc Hưởng Ngôn.

Cao trào đi qua, Tang Đồng mệt mỏi vô cùng, mềm mại nghiêng người nằm ở trên giường thở dốc.

Lạc Hưởng Ngôn vẫn còn cứng rắn, bất mãn từ phía sau ôm cô, nắm lấy bộ ngực mềm mại của cô chơi đùa, đẩy đẩy eo oán trách: “Anh còn chưa xong chuyện……”

Tang Đồng mệt mỏi, cơn buồn ngủ ập tới, trở mặt không nhận người thân gạt móng vuốt của hắn ra: “Tự mình giải quyết đi!”

Lạc Hưởng Ngôn dính sát vào cô, phân thân nóng rực dính sát vào phần mông trắng nõn của cô cọ a cọ, nói lầm bầm: “Em qua sông đoạn cầu a! Mình sung sướng cũng không thèm trông nom sống chết của ông xã……”

Tang Đồng mệt mỏi, không nói hai lời giơ móng vuốt quét qua: “Cút ——“

Lạc Hưởng Ngôn nhìn chằm chằm mấy dấu móng tay còn rướm máu trước ngực khóc không ra nước mắt, không thể làm gì khác hơn là ấm ức hề hề mà ôm Tang Đồng, tự mình động thủ vội vã giải quyết.

Lạc Hưởng Ngôn rút khăn giấy lau chùi, nằm ở trên giường bi thương mà thở dài.

Về sau tuyệt đối không thể để cho cô ấy mang thai nữa!

Giống như hiện nay thì không có cách nào vượt qua rồi!

Lạc Hưởng Ngôn hận không thể đem thời gian đẩy nhanh, Tang Đồng mau chóng đem đứa nhỏ này sinh ra cho xong việc!

Hơn một tháng sau, trong sự khẩn trương chờ mong của cả nhà, Tang Đồng rốt cuộc sinh ra một bé gái.

Quá trình sinh nở cũng không quá lâu, Tang Đồng coi như sinh thuận lợi, nhưng vẫn đau đến kêu thảm thiết như cũ, đem tay Lạc Hưởng Ngôn bấu chặt một mảnh xanh tím.

Lạc Hưởng Ngôn cũng không thèm nhìn tới tiểu mao đầu này, đau lòng giúp Tang Đồng lau đi khuôn mặt đầy mồ hôi và nước mắt, nhẹ nhàng hôn cô, khẽ nói: “Thật xin lỗi, để cho em chịu khổ rồi…… Bà xã, anh yêu em!”

Tang Đồng đột nhiên cảm thấy tất cả khổ cực đều đáng giá.

Có người nói, sinh con, giống như dạo một vòng quanh quỷ môn quang, cái loại đau tê tâm liệt phế đó, khiến phụ nữ giống như chết đi một lần, gắng gượng qua, chính là giành được sự sống mới.

Tang Đồng suy yếu cười cười, thanh âm nhỏ không thể nghe được, nghe vào trong tai Lạc Hưởng Ngôn, trái tim lại giống như bị giáng một cú thật nặng, hạnh phúc đến đau đớn.

“Em yêu anh, nguyện ý sinh cho anh thật nhiều đứa nhỏ……”

Nếu là con gái, giữ nguyên quyết định trước đó kêu “Nhị Mao” dĩ nhiên là không thích hợp.

Lạc phu nhân suy đi nghĩ lại, đề nghị: “Tên xấu dễ nuô

i, không bằng bảo bối nhủ danh liền kêu Tiểu Mao? Dễ nghe lại đáng yêu!”

Tang Đồng ánh mắt sáng lên: “Tiểu Mao nghe thật hay!”

Vì vậy, nhũ danh của tiểu công chúa Lạc gia cứ như vậy quyết định.

Tiểu Mao một chút cũng không ngoan, tính khí lớn đến muốn chết, ngay từ lúc trong bụng mẹ liền biểu hiện ra, hiện tại càng thêm tự do, càng tệ hơn là rất thích hành hạ người chung quanh.

Lạc Hưởng Ngôn xách Tiểu Mao chiếm đoạt Tang Đồng không buông ném cho người giúp việc, hận không thể đem đứa nhỏ quậy phá này nhét trở lại trong bụng Tang Đồng.

Sữa bột không uống!

Một đêm gào thét tám lần!

Lúc tắm một thân đầy nước văng tung tóe!

Lúc không có người ôm nhất định khóc rống không ngừng……

Chỗ nào là áo bông tri kỷ của ba chứ!

Lạc Hưởng Ngôn tức giận chỉ vào Tiểu Mao đang ha ha ha cười không ngừng: “Tang Tang, này nhất định là Nhị Mao đầu thai tới đây đòi nợ đấy!”

Tang Đồng cũng là lần đầu giữ đứa bé, khó tránh khỏi có chút luống cuống tay chân, tinh thần mệt mỏi, nghe vậy lập tức bật người lệ nóng doanh tròng, đáng thương hề hề nói: “Nếu không, giao cho mẹ giữ?”

Nhắc tới cũng kỳ quái, đứa nhỏ này thích nhất là Lạc phu nhân, chỉ cần Lạc phu nhân có mặt, tiểu nha đầu kia liền đặc biệt nhu thuận, vui vẻ còn có thể bám người, khiến Lạc phu nhân yêu thích không thôi.

Lạc Hưởng Ngôn tấm tắc khen ngợi: “ Tiểu Mao giống anh bộ dáng thông minh, biết mẹ chúng ta lợi hại nhất, nhìn xem con bé rất biết nịnh nọt người……”

Tang Đồng tâm tình hết sức phức tạp, chua xót nói: “Đúng vậy a, ai kêu mẹ anh khí thế cường đại nhất!”

Tin tức Lạc gia có tiểu công chúa truyền ra ngoài, truyền thông ùn ùn kéo tới, hy vọng có thể có được chút tin tức độc quyền.

Lạc phu nhân không muốn để cho cháu gái xuất hiện trước công chúng quá sớm, để tránh quấy nhiễu sự phát triển khỏe mạnh của bảo bối.

Đối với lần này, Lạc Hưởng Ngôn cùng Tang Đồng cũng có cái nhìn giống nhau, chỉ là Tiểu Mao tựa hồ không nghĩ như vậy, vô cùng thích có ống kính chĩa về phía mình, mỗi lần cho con bé chụp hình bé đều đặc biệt hưng phấn.

Ngày thôi nôi, Tiểu Mao được đặt ở trên đệm mềm mại, trước mặt một đám người lớn nhìn soi mói, vui sướng bò qua bò lại, đối với tất cả quà tặng một mực không nhìn đến.

Tang Đồng khẩn trương lôi kéo tay Lạc Hưởng Ngôn: “Nhất định phải chọn quyển sách kia, con gái dĩ nhiên phải là tài nữ có tri thức hiểu lễ nghĩa!”

Lạc Tiểu Mao bò qua bản tác phẩm vĩ đại ‘Thẩm định và thưởng thức thi từ’.

Lạc Hưởng Ngôn cười hả hê: “ Tiểu Mao nhất định yêu thích châu báu anh đưa cho con bé, trưởng thành nhất định là mỹ nhân!”

Lạc Tiểu Mao cũng không thèm nhìn tới những thứ châu báu trong suốt sáng lấp lánh kia.

Hàn Tả Tả cười đến cúi gập người xuống: “ Tiểu Mao yêu thích con rối tớ tặng, đáng yêu như thế, đứa bé nào cũng thích……”

Sự thật chứng minh Lạc Tiểu Mao cùng người khác bất đồng, ngay cả đứa nhỏ nào cũng đều thích món đồ chơi lông mềm như nhung mà bảo bối lại không thèm để ý.

Lạc phu nhân hiếu kỳ hỏi: “Bảo bối thích gì à?”

Lạc Tiểu Mao hưng phấn nắm máy CD nha nha gọi, đó là bộ phim điện ảnh mới nhất Nghiêm Dực Toàn đưa tới, độc nhất vô nhị.

Tang Đồng sâu kín mở miệng: “Con bé muốn trở thành diễn viên sao?”

Lạc Tiểu Mao xác thực thích diễn kịch, Tang Đồng có lúc ở nhà sáng tác bài hát, Lạc Tiểu Mao nói cũng không nói, liền theo âm nhạc y y nha nha gào khóc thảm thiết. Mỗi lần trên ti vi có khiêu vũ, Lạc Tiểu Mao nhất định trợn to cặp mắt nhìn xem như si như say.

Tang Đồng rất ưu sầu: “Lạc Đà, anh nói Tiểu Mao tương lai sẽ không thật muốn làm minh tinh chứ?”

Lạc Hưởng Ngôn thờ ơ nói: “Con bé coi như muốn làm minh tinh cũng không có chuyện gì…… Lấy địa vị của Lạc gia, chỉ cần con bé hơi có một chút bản lãnh, muốn thành danh cũng không phải là chuyện khó! Có cái gì lớn lao chứ!”

Tang Đồng nghĩ cũng phải, có Lạc gia, Lạc Tiểu Mao tuyệt đối sẽ không vất vả giống như cô ngày trước.

Lạc Tiểu Mao rất cố gắng trưởng thành.

Tiểu cô nương rất hoạt bát, cả ngày cười hì hì thập phần vui vẻ. Một đôi mắt thật to, đen lúng liếng giống như quả nho trong suốt, như búp bê tinh tế chạm khắc xinh đẹp đáng yêu.

Đoạn thời gian gần đây, Lạc Hưởng Ngôn vẫn bận rộn một dự án mới, ngay cả sinh nhật lần thứ tư của con gái cũng không thể tham dự cùng con bé. Thật vất vả có chút thời gian rảnh rỗi, liền phát hiện Lạc Tiểu Mao không thích hợp.

Lạc Tiểu Mao gần đây rất kỳ quái, luôn vui vẻ lầm bầm lầu bầu, giống như bên cạnh có một bạn nhỏ cùng bé chơi đùa, thậm chí đêm hôm khuya khoắc còn mộng du.

Lạc Hưởng Ngôn lo âu ôm tâm can bảo bối hỏi: “Tiểu Mao đang làm cái gì?”

Lạc Tiểu Mao trừng mắt nhìn, chỉ vào góc tường ngây thơ nói: “Con cùng tiểu ca ca chơi a!”

Lạc Hưởng Ngôn nhìn góc tường một chút, cái gì cũng không có.

“Nơi đó có tiểu ca ca?”

Lạc Tiểu Mao bĩu môi mất hứng: “Có a, tiểu ca ca rất tốt, ngày ngày chơi với con, ba hư! Tiểu ca ca gọi ba, ba đều không để ý anh ấy……”

Lạc Hưởng Ngôn nghe được rợn cả tóc gáy, nhìn kỹ Lạc Tiểu Mao.

Tiểu Mao sắc mặt có chút tái nhợt, dưới mắt một vòng bầm đen, ấn đường tối đen, nhưng đôi mắt vẫn như cũ trong suốt sáng ngời, thiên chân vô tà, không chút dấu vết nói láo nào.

Lạc Hưởng Ngôn khó khăn nuốt nước miếng một cái: “Bảo bối, nói cho ba, tiểu ca ca còn nói cái gì?”

Tiểu Mao ngón tay xoắn a xoắn, giương mắt trợn mắt nhìn trừng hắn, tràn ngập oán hận.

…………..

———-oOo———-

“Tiểu ca ca nói anh ấy gọi là Chíp Bông, ba và mẹ không cần anh ấy…… Anh ấy rất cô đơn, sợ bóng tối, muốn cùng em gái chơi chung với nhau!”

Lạc Hưởng Ngôn cứng nhắc buông Tiểu Mao ra, sờ sờ đầu của bé con vẻ mặt đơ ra nói: “Tiểu Mao ngoan, không cần chạy loạn…… Ba ba có chút việc, đi một chút sẽ trở lại!”

Lạc Hưởng Ngôn lao nhanh xuống lầu, chạy loạn tìm Lạc phu nhân.

Lạc phu nhân đã ra ngoài cùng đám bạn tốt của bà uống trà chiều, vẫn chưa trở về.

Lạc Hưởng Ngôn vừa kinh hãi vừa hoảng sợ, ở dưới lầu xoay quanh, nghĩ nghĩ, vẫn là lo lắng Lạc Tiểu Mao một mình ở trên lầu, đành phải cố lấy dũng khí đi lên.

“Tiểu Mao…… Tiểu Mao —— đừng nhúc nhích!”

Lạc Hưởng Ngôn đẩy mở cửa, suýt nữa hồn phi phách tán – hồn vía lên mây.

Lạc Tiểu Mao ngồi trên cửa sổ, tay hướng ra ngoài, nghe vậy quay đầu lại, nghiêng đầu quỷ dị cười nói: “Ba ba, Tiểu ca ca ở trong vườn hoa, đang bảo con xuống chơi với anh ấy!”

Lạc Hưởng Ngôn từng bước một tiến lên: “Bảo bối ngoan, đừng nhúc nhích a, ba ba cùng con đi cầu thanh xuống lầu được không?”

Lạc Tiểu Mao cười nói: “Ca ca nói anh ấy có thể tiếp được con nha!”

Lạc Hưởng Ngôn phóng một bước thật xa nhảy đến bên cửa sổ, đem Tiểu Mao một phen ôm vào trong ngực.

Dưới lầu căn bản một bóng người cũng không có.

Lạc Hưởng Ngôn sợ tới mức kêu to quang quác, ôm Lạc Tiểu Mao lao xuống lâu, chạy ra khỏi nhà.

Tang Đồng đang chuẩn bị vào cửa, thiếu chút nữa bị hai người đụng vào, tức giận nói: “Hai cha con lại ầm ĩ cái gì?”

Lạc Hưởng Ngôn kích động một tay ôm con gái, một tay gắt gao ôm bà xã, đáng thương nói: “Bà xã, thật đáng sợ, Nhị Mao đến đây báo thù ah……”

Tang Đồng vỗ ót hắn một cái: “Nói hưu nói vượn cái gì đó! Rốt cuộc có chuyện gì?”

Lạc Hưởng Ngôn lắp bắp kể lại.

Tang Đồng nghe xong, trừng mắt nhìn con gái đang thực nhu thuận trong lòng Lạc Hưởng Ngôn.

Lạc Tiểu Mao im lặng trốn ở trong lòng ba ba, đối với Tang Đồng giảo hoạt cười cười.

Tang Đồng thở dài, sờ sờ đầu Lạc Hưởng Ngôn: ” Lạc Đà đáng thương…… Tiểu Mao, gần đây Nghiêm bá bá có phải muốn tìm người đóng phim kịnh dị hay không?”

Lạc Tiểu Mao mẫn tuệ – sâu sắc cảm giác tình huống có chút không ổn, lão mẹ nhà mình luôn luôn đứng về phía lão ba, ngay lập tức chân giống như thoa dầu bỏ trốn mất dạng.

Lạc Hưởng Ngôn cũng cân nhắc thấy có điểm không thích hợp : “Sao lại thế này?”

Tang Đồng thương hại nhìn hắn một cái: “Mấy ngày trước em và Tiểu Mao cùng nhau xem một bộ phim kịnh dị, 《 Quỷ anh miếu 》, anh có rảnh để thưởng thức……”

Lạc Hưởng Ngôn không hiểu ra sao, trong lòng run sợ kéo Tang Đồng cùng xem với hắn.

Xem một nửa, Lạc Hưởng Ngôn liền hiểu được, Lạc Tiểu Mao là cố ý giả thần giả quỷ trêu cợt hắn.

Tang Đồng cảm khái: ” Tiểu Mao rất có thiên phú, diễn xuất quá giỏi!”

Lạc Hưởng Ngôn nổi bão rống giận: “Lạc, Tiểu, Mao ——”

Lạc Tiểu Mao rất tinh ranh, lúc này đã sớm chạy trốn mất dạng.

Lạc Hưởng Ngôn bi phẫn vạn phần: “Chỉ có con gái cùng tiểu nhân là khó nuôi…… Người xưa đúng là không có gạt anh ah!”

Tang Đồng đồng tình vuốt vuốt lông tóc đang dựng ngược của hắn, đột nhiên nói: “Chỉ sợ không lâu nữa…… Anh lại phải dưỡng thêm một ‘tiểu nhân’ nữa nha!”

Trời nắng một cái sét đánh trúng ngay đầu.

Lạc Hưởng Ngôn sửng sốt, đủ loại hoảng sợ nhìn chằm chằm bụng Tang Đồng vẫn như cũ bằng phẳng: “Trời muốn diệt ta aaaa ——”

~ Hoàn ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.