Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 55: Chương 55




Tề Mộ chân thành nói xong, Phong Quang không lộ ra chút cảm kích nào cũng đã rất không đúng rồi, trùng hợp một giận gió thổi qua, nàng ôm cánh tay rụt người lại một chút.

Tề Mộ đi qua đem cử sổ đóng chặt, trở lại nói: “Nhiệt độ trên núi thấp hơn dưới đất, Hạ tiểu thư không sao chứ?”

“Vâng, ta không sao, phiền thế tử lo lắng.”

“Hạ tiểu thư nên sớm đi nghỉ thôi.”

Phong Quang không cần phải nhiều lời nữa, nàng đi đến bên giường, không cẩn thận đụng phải ghế dựa trên đất.

Tay Tề Mộ đặt cạnh cây nến trên bàn, hắn bỗng nhiên hỏi: “Hạ tiểu thư, ánh sáng kém sao? Cần thắp nến lớn hơn không?”

“không cần đâu, như thế này là được rồi.”

Tề Mộ thu tay lại, trầm mặc không nói, không gian nhất thời an tĩnh.

Phát hiện không khí không đúng, Phong Quang vừa đi đến bên giường dừng chân lại, “Thế tử?”

“Nàng đã sớm biết.”

Một câu không đầu không đuôi lại làm cho Phong Quang im lặng thật lâu, nàng theo bản năng nắm lấy góc váy, âm thanh lộ ra một tia lo lắng: “Thế tử, ta không cố ý…”

“Nàng không cần khẩn trương, ta không phải đang tra hỏi nàng.” âm thanh Tề Mộ rất bình tĩnh, bĩnh tĩnh đến mức khiến người ta nghi ngờ.

Dưới tình huống như vậy, mọi thứ đều trở nên bất bình thường.

Phong Quang thở ra một hơi, gom đủ dũng khí mới mở miệng nói: “Đúng vậy, ta đã sớm biết.”

“Đã biết sao còn không nói ra?”

“Tại sao lại phải nói?”

Nàng hỏi lại làm cho hắn dừng một giây, “Hạ tiểu thư…”

“Cho dù biết thì sao, ta cũng chưa từng thấy tiểu thư có thứ gì khác biệt với người khác, thế tử có thể chuyện trò vui vẻ, cũng có thể ngắm cảnh thưởng hoa, không phải sao?”

“À.” Hắn cười khẽ một tiếng, “Nhưng chung quy ta vẫn là người mù.”

“Thế tử…” Nàng đi qua, lại vô ý đụng vào bàn, đau tê tái hừ một tiếng, ôm thắt lưng nửa ngày cũng không bớt đau.

“Hạ tiểu thư, nàng không sao chứ?” Tuy là câu nói hỏi thăm, nhưng âm thanh hắn không nghe ra được một chút ý lo lắng nào.

Nàng lắc đầu, “Khi hoàn cảnh tối đen như bây giờ, so với thế tử, ta mới như người mù.”

Ánh nến trong phòng sớm đã bị một cơn gió thổi tắt, tối nay có mưa nên không có ánh trăng, xung quanh một mảnh tối đen, mắt Tề Mộ không có phản ứng với ánh sáng, nhưng tay hắn đặt bên cạnh nến lại không cảm nhận được nhiệt độ, lúc đó hắn liền biết ánh sáng đã không còn.

“Từ ngày chơi tết Thanh Minh, tiểu thư đã biết mắt ta mù.”

“Phải…”

“Cho nên tiểu thư mới có thể nhắc nhở nha hoàn phía trước có một vũng nước.” Trùng hợp, ngày đó hắn cũng mang giày trắng.

Phong Quang không nhìn thấy mặt hắn nên không biết tâm tình lúc này của hắn như thế nào, chỉ có thể gật đầu “Phải” một tiếng, đơn giản đem mọi chuyện thừa nhận.

“Tại hạ còn một chuyện không rõ, hôm nay người điểu khiển xe là ta, tuy rằng tình huống thích hợp, người cũng quen thuộc, nhưng nguy hiểm như vậy, tiểu thư chẳng lẽ không có nghi ngờ gì sao?”

“Người điều khiển xe… thật ra cũng không phải thế tử.”

“Hả?”

“Thế tử chỉ ngồi ở bên ngoài, điều khiển là người khác.”

Hắn hứng thú mười phần hỏi: “Làm sao nàng thấy được?”

“Mũi của ta rất nhạy cảm, mỗi người đều có mùi khác nhau, tuy rằng ta vẫn luôn ở trong xe, nhưng lúc mở cửa sổ ra, ta ngửi được hai loại mùi.”

“Thú vị.” Tề Mộ đến gần, chó chút ý tứ khác nói: “Nếu không ngại tiểu thư nói xem trên người tại hạ có mùi gì?”

Phong Quang nghe thấy âm thanh của hắn truyền tới từ đỉnh đầu nàng, có thể tưởng tượng bọn họ hiện tại dựa vào nhau gần như thế nào, mặt nàng đỏ lên, không nghĩ ngợi trả lời: “Có lẽ… đó là hương vị làm cho người ta tim đập gia tốc.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.