Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 58: Chương 58




Phu nhân mỹ mạo đoan trang cười, “Xem tuổi của cô nương, sao không thử cầu một cọc nhân duyên tốt?”

“Lão tử của ta nói, khi một người vừa sinh ra thì nhân duyên đã được định sẵn, bất luận ai cầu hay không cầu, thứ đáng là của mình thì ai cũng không cướp được, không phải của mình thì có thừa lại cũng chẳng lấy được đến tay.”

Thần sắc vị phu nhân này hoảng một chút, nhìn như có điều suy nghĩ, sau đó cười nói: “Cô nương thật thoải mái, nếu người nào cũng đều có thể giống cô nương thoải mái bình thường như vậy, thế gian này chỉ sợ sẽ thiếu đi nhiều nam nữ si tình.”

“Ta cũng chỉ tùy tiện mà nói thôi.” Trước kia Phong Quang chỉ được khen mỹ mạo xinh đẹp, lần đầu tiên có người khen tính tình của nàng, nàng khó có được một chút e lệ, “Phu nhân tùy tiện nghe qua là được rồi, không cần để tâm đâu.”

“Cô nương nếu đã không có ý cầu thần bái phật, thế tại sao lại đến Linh Cảm tự.”

“Vì để phụ thân an tâm thôi, kỳ thực ta dâng hương cũng không thể nói không hề có tâm nguyên, cũng muốn phật phù hộ người nhà của ta hạnh phúc bình an là tốt rồi.”

“Chẳng phải cô nương đã nói qua sao? Thành tâm ắt sẽ linh nghiệm, Phật tổ sẽ phù hộ cho người nhà của cô nương.”

Mặt dù Phong Quang đeo khăn che mặt, nhưng đường cong dung mạo nàng cũng đủ hấp dẫn người chú ý, nàng mang theo ý cười nói: “Tạ ơn lời hay của phu nhân.”

Vân nhi nhắc nhở: “Tiểu thư, trụ trì đại sư đang chờ chúng ta.”

“Đúng rồi, ta cùng phu nhân mới gặp như đã quen lâu mà trò chuyện, thiếu chút nữa đã quên còn có hẹn với trụ trì đại sư, phu nhân, xin thứ cho ta cáo từ trước.”

“Cô nương đi thôi, hữu duyên gặp lại.”

“Phu nhân, cáo từ.” Phong Quang gật gật đầu, mang theo Vân nhi đi vào nội điện.

Ma ma bên người vị phu nhân nói: “Trụ trì đại sư này không dễ gặp khách, phu nhân, xem ra thân phận vị tiểu thư này không tầm thường đâu.”

“Đứa nhỏ này thật thú vị, lý luận cầu thần bái phật này của nàng thật ra cực kỳ giống cái xú tiểu tử kia của nhà ta.”

“Mẫu thân đang nói xấu nhi tử sao?” Thanh niên tuấn mỹ một bước vào đại điện liền hấp dẫn ánh mắt nhiều cô nương tại đây, một đám đều quên mất chuyện dân hương, hắn xem như không thấy mà lập tức đi đến bên người mẫu thân mình.

Quách ma ma cười nói: “Thật đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến ngay, phu nhân vừa nhắc tới thế tử, thế tử liền xuất hiện.

Người đến không phải ai khác mà chính là thế tử Tiêu vương phủ Tề Mộ, mà vị phu nhân dung mạo trẻ đẹp này chính là Tiêu vương phi.

Tiêu vương phi tươi cười ôn nhu hơn rất nhiều: “Ta vừa gặp một vị tiểu cô nương rất thú vị, dù nàng dùng mạng che mặt ta cũng biết nàng nhất định là một đại mỹ nhân, hơn nữa thái độ của nàng với việc cầu thần bái phật cùng con cũng không sai biệt lắm.”

“Vậy sao? Nếu có cơ hội nhi tử cần phải xem xem là cô nương nhà ai, cư nhiên có thể làm mẫu thân vui vẻ như vậy.” Khóe mắt Tề Mộ hơi cong, xem ra thật sự có một chút hứng thú.

Tiêu vương phi nói: “Không nói chuyện khác, Mộ nhi, con sao lại đến đây?”

“Nhi tử đến đón mẫu thân trở về.” Hắn thu lại sự ưu nhã nhẹ nhàng mọi khi, giờ phút này trước mặt mẫu thân hắn biến thành một đứa con nhu thuận.

“Con biết không, ta ở trong Linh Cảm tự này mới có thể cảm thấy tâm linh an ổn.”

“Mẫu thân yên tâm, hết thảy mọi sự trong Tiêu vương phủ nhi tử đã lo liệu thỏa đáng, hơn nữa nhi tử cũng đã sai người xây dựng phật đường trong phủ, mẫu thân thích lễ phật thì sao này làm ở phật đường trong phủ là được rồi, không cần lặn lội đường xa đến tận trên núi.”

“Mộ nhi…”

“Mẫu thân.” Tiêu vương phi còn muốn cự tuyệt nhưng bị Tề Mộ đánh gãy lời nói của bà, ngữ khí Tề Mộ có chút đáng thương, “Không lâu nữa là sinh thần mẫu thân, nếu mẫu thân không muốn làm sinh thần trong phủ, vậy là người muốn cho thanh danh nhi tử gánh lấy tội danh bất hiếu hay sao?

“Đúng vậy, phu nhân.” Quách ma ma nói, “Sinh thần người là đại sự đầu tiên sau khi thiếu gia lên làm thế tử, nói cái gì cũng không thể để người khác lấy cớ mà nói thế tử không tốt, nên để cho người khác biết thế tử của chúng ta có thực lực hơn cái tên đang ở trên núi hoang kia nhiều.

Tiêu vương phi nắm phật châu trên tay một chút, thật lâu sau bà mới gật đầu đáp ứng. “Đúng là ta không ở trong vương phủ cũng không ổn, vậy nghe theo Mộ nhi, hôm nay trở về phủ đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.