Mau Xuyên Hệ Thống: Công Lược Lang Tính Boss

Chương 346: Chương 346: Xuyên qua thời không mà đến (20)




Editor: Mi Mặt Mèo

******************

Cha mẹ Thích đi công tác nước ngoài vài ngày nên Hạ Diệc Sơ mang Thích Tẫn ra ngoài ăn cơm.

Hạ Diệc Sơ vì sức khỏe thân thể nên không được ăn các món cay, cũng như phải ăn kiêng khá nhiều thứ khác. Thích Tẫn từ nhỏ đều ăn thức ăn thanh đạm, đến bây giờ đã thành thói quen. Cho nên khẩu vị hai người xem như là tương đồng, dễ dàng lựa chọn nhà hàng quán ăn phù hợp.

Ăn uống xong vẫn còn sớm, Hạ Diệc Sơ đề nghị Thích Tẫn cùng đi dạo, vừa vặn bên kia là một quảng trường.

Quảng trường tấp nập người qua lại, chơi đùa, khiêu vũ, vô cùng náo nhiệt. Hạ Diệc Sơ và Thích Tẫn sóng vai trên đường, bỗng dưng lông tơ của cô dựng đứng, cảm giác nguy hiểm ập đến.

Hạ Diệc Sơ quay đầu lại, một chiếc xe tải nhỏ mất lái vọt về phía cô và Thích Tẫn.

Hạ Diệc Sơ không biết tài xế xe điên này là ai lại đầy sát ý đâm về phía cô, cô nhanh tay đẩy Thích Tẫn ra một bên.

Thích Tẫn trơ mắt nhìn Hạ Diệc Sơ bị xe tông trúng, hôn mê bất tỉnh.

Đám đông xung quanh lấy điện thoại gọi cứu thương nhưng không ai tiến lên xem tình trạng của cô. Tài xế từ trên xe xuống, tay cầm theo một con dao gọt hoa quả, chạy như điên đến chỗ Thích Tẫn.

Thích Tẫn như bị đóng băng, mắt cũng không chớp, chằm chằm nhìn Hạ Diệc Sơ. Cho đến khi dao nhọn cách vài centimet hắn mới hồi tỉnh, đá một cước hất tên tài xế ngã xuống mặt đấy.

Hạ Diệc Sơ được xe cứu thương đưa đi, Thích Tẫn theo sát phía sau, hai mắt vô thần, trong đầu chỉ còn hình ảnh Hạ Diệc Sơ duỗi tay đẩy hắn ra.

- ------------------------------------------

Thời gian một năm nhanh chóng qua đi.

Hạ Diệc Sơ nhành nhã ngồi trên ban công, thoải mái hưởng thụ làn gió mơn man, uống nước trái cây và ăn salad hoa quả, vô cùng thoải mái.

"Chị. Ăn gì thế?" Thích Tẫn gọi một tiếng, từ phía sau ghế vươn đầu ra cọ cọ vài vai Hạ Diệc Sơ, cử chỉ thân mật.

Một năm này, quan hệ giữa hai người biến hóa rất lớn.

Rõ ràng nhất là hắn đã cao lên rất nhiều, đã cao hơn cả Hạ Diệc Sơ một cái đầu.

"Ăn không?" Hạ Diệc Sơ đưa miếng thanh long cắn dở cho hắn. Thích Tẫn không ngần ngại, há miệng ăn miếng thanh long, khuôn mặt hài lòng.

"Ngon nha."

Thích Tẫn sang ghế bên kia ngồi, ánh mắt mịt mờ nhìn Hạ Diệc Sơ ăn hết đĩa trái cây. Lúc này, hắn móc từ trong túi ra một vật, đưa tới trước mặt Hạ Diệc Sơ.

"Chị, tặng cho chị. Lễ vui vẻ."

=============================

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.