Mây Khói Ngang Mi

Chương 11: Chương 11: Nhận biết




-“Tham kiến hoàng thượng “

-“Đã nói nàng bao nhiêu lần rồi , lúc chỉ có hai ta thì không cần đa lễ “ Cổ Thần Phong đỡ Tịnh Huyên vừa sủng nịnh vừa oán trách

Thấy hắn nói như vậy , nàng cũng không câu nệ , khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng vốn có ngồi xuống bàn ăn . Không cần đợi Tịnh Huyên mở miệng , Cổ Thần Phong vô lại ngồi kế bên nàng vui vẻ nói

-“Món ăn chỗ nào nàng sự rất đặc biệt , hoàn toàn khác các cung khác nha “

-“ Ngươi ngày nào cũng qua ăn chực chỗ ta , ngươi không thấy phiền nhưng ta thì thấy phiền lắm đấy “ _ Gương mặt ngây thơ trơ mắt nhìn thẳng Cổ Thần Phong nói không chút kiêng dè

Cũng đúng thôi, món ăn ở cung nàng là do nàng đích thân chuẩn bị , ghi chép lại cách chế biến ở hiện đại rồi chỉ cho đầu bếp trong cung nàng làm . Ngoài ra còn phân bố thực đơn hợp lý đảm bảo sức khỏe dinh dưỡng .

-“Biết sao bây giờ , bây giờ niềm vui của ta là làm phiền nàng mà “ Cổ Thần Phong cười cợt nhã nói , lại dùng đũa cho một miếng thịt bò vào miệng

Tịnh Huyên không thèm quan tâm đến hắn , để mặc hắn muốn làm gì thì làm , nàng tự nhủ với mình là hãy xem tên hoàng đế mặt trắng này như không khí thôi .

-“Ta thấy không phải trong cung các nàng kia đều dùng đũa gỗ đàn hương , không thì đũa phỉ thúy hoặc vàng , nàng lại dùng đũa bạc ? “ _ Hắn để ý , Tịnh Huyên của hắn dùng đũa ,thìa và ly đều bằng bạc , tách trà nàng dùng cũng được làm riêng , phần đáy tách có khắc hoa văn khảm bạc

-“Ta thích sạch sẽ … ta không muốn mỗi lần ăn lại cho người khác nếm trước thức ăn cùng dĩa của mình “ _ đưa thìa canh lên miệng , húp xong một ngụm thì nhàn nhạt trả lời

Cổ Thần Phong trong lòng cười thầm , nữ nhân này miệng lúc nào cũng nói mấy lời vô tâm như vậy , cho là hắn không biết sao ? Nàng chẳng qua không muốn có cung nhân thử thức ăn rồi chẳng may trúng độc . Ngồi ở ngôi vị của hắn hay của nàng , việc bị mưu sát không phải là chuyện gì lạ lẫm . Khi hắn còn là thái tử , chứng kiến không ít lần cung nhân vì thử thức ăn của hắn mà chết

Lúc đầu thực sự hắn đã đoán được di chiếu tiên đế viết gì , hắn không phản đối là vì muốn thu hồi lại quân quyền từ tay Mạc gia , mặc dù biết Mạc gia trung thành , nhưng trước giờ Cổ Thần Phong luôn làm việc gì đều nắm chắc trong tay , quyền lực càng phải thế . Nhưng khi lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt kia , hắn hoàn toàn bị rung động . Không phải là ánh mắt thẹn thùng , e lệ , ngưỡng mộ , ham muốn mà hắn thường thấy . Trong đôi mắt nàng hoàn toàn là sự tĩnh lặng không một gợn sóng , giống như nàng hoàn toàn tách biệt với thế giới này . Khi hắn dò xét nàng , thế nhưng nàng không hề né tránh , còn trực tiếp nhìn thẳng vào hắn . Mặc dù nàng luôn tỏ ra không quan tâm , hay nói những lời vô tâm vô phế , nhưng hắn biết sâu trong thâm tâm nữ nhân này là một người con gái ấm áp , quý trọng nhân sinh , biết lo lắng cho người khác , vừa thông minh , vừa sâu sắc .

-“Đồ bạc mặc dù có thể kiểm tra độc , nhưng với các chất độc mãn tính thì vô dụng “_Vừa nói , nàng vừa liếc mắt nhìn Cổ Thần Phong

-“Độc mãn tính ? “ Hắn lại nhướng mắt nhìn nàng đầy thắc mắc

-“…”

-“huh ? “ Hắn lại hỏi tới

-“hmm… ngươi có thể hiểu đại khái là những chất độc không bộc phát ngay , mà tích tụ theo thời gian , đến một giai đoạn nào đó mới phát độc “ _ Ngưng một chút , nàng lại nói tiếp : “ Giống như Lịch quý phi vậy “

-“ A , nàng biết ? “ – Hắn cười cười nhìn nàng thích thú

-“Không phải là do ngươi làm chứ ? _ giọng Tịnh Huyên chợt lạnh xuống

-“ Ta nói không phải ta làm , nàng có tin không ? “ _Cổ Thần Phong nghiêm túc nhìn nàng

-“Ta tin “

Không suy nghĩ , Tịnh Huyên trả lời hắn một cách chắc chắn . Tim Cổ Thần Phong cảm thấy ấm áp , sự tin tưởng của nàng làm hắn cảm thấy như được tiếp thêm sức lực . Mặc dù biết chỉ là tin tưởng trong công việc hợp tác giữa hắn và nàng , nhưng hắn tin , một ngày nào đó hắn sẽ có được lòng tin trong tình yêu của nàng .

-“Vậy trong cung còn có người không muốn Lịch Cơ sinh con ? “

-“Ta cũng đang muốn biết , bất quá phải chờ đứa bé sinh ra xem như thế nào ? “ _ lại đưa đũa gắp cho nàng một ít cá

Tịnh Huyên nhìn miếng cá trong chén , mắt hơi nhíu nhíu nhưng rồi cũng gắp cho vào miệng .Nhai nuốt xong lại nói

-“Ý ngươi là sao “

-“Trước đây từng có 4 phi tần mang thai , nhưng tất cả bọn họ đều khó sinh mà chết . Thai nhi sinh ra không hình hài dị dạng thì cũng bị tật bẩm sinh , chưa tròn 1 tháng đều chết yểu …Thùy nhi cũng bị thế “ _ Vừa tách xương cá , xong bỏ vào chén của nàng , Cổ Thần Phong vừa thuật lại

-“Bốn phi tần ? Thùy nhi ? “

Vừa buột miệng hỏi xong , Tịnh Huyên thật muốn cắn đứt lưỡi mình , len lén nhìn về phía nam nhân đang ngồi kế tách xương cá cho mình . Thôi xong , nhìn thấy sự mừng rỡ trong mắt hắn vụt lên , rồi lại mau chóng được thay thế bằng sự bình tĩnh , ôn nhu . Từ tốn kể lại

-“ Lúc đó ta mới kế vị , chưa thực sự nắm mọi thứ , chuyện lâm hạnh đó cũng làm vì chức trách thôi . Lúc các nàng ấy xảy ra chuyện ta cũng không nghĩ nhiều , vì lúc đó bộn bề chính sự . Cho đến khi Thùy phi cũng gặp trường hợp giống như vậy , ta mới biết mọi sự là có âm mưu . “ _ Thấy sự khó chịu trong mắt nàng ,Cổ Thần Phong không gọi Thùy Minh Ly là Thùy nhi , mà sửa lại gọi bằng Thùy phi .

-“Lúc đó ngươi có nghi ngờ ai ? “ _buông đũa xuống , Tịnh Huyên cầm tách trà Cổ Thần Phong đưa cho súc miệng

-“Cho đến giờ ta vẫn nghĩ là Đức Phi “ _ Đưa tách trà cho Tịnh Huyên xong , hắn cũng cầm lấy tách thái giám đưa cho

-“Sao không phải là Lịch quý phi ? “

-“Lịch Cơ mặc dù kiêu ngạo , lộng quyền , nhưng tâm cơ nàng ta không sâu như vậy , lại càng không suy nghĩ thấu đáo và tỉ mỉ . Làm hoàn toàn không để lại sơ hở “ _Lấy khăn lau miệng , Cổ Thần Phong lại nói _” Với lại , không phải bây giờ bản thân nàng ta cũng không biết mình trúng độc sao ? “

Tịnh Huyên nghiên đầu suy nghĩ một chút . Cũng đúng , Đức phi là phi tần đứng đầu trong tứ phi , nếu có tấn phong thì quả thật nàng ta có lợi nhất . Vị Đức phi này bình thường không hay tiếp xúc , nhưng cũng gọi là ân cần với người khác . Hmmm , có lẽ nàng nên lưu tâm một chút với người này .

-“Ngày mai ta sẽ qua Hàm Phúc Cung thăm Lịch Cơ xem thế nào “ _ đứng lên vừa nói vừa đi ra ngoài sân

-“Nàng không sợ sao ?“ _ lon ton chạy theo

-“Sợ ? Không phải Lịch tướng sẽ nói chắc chắn sinh cho ngươi một hoàng tử rồi còn gì “ _ quay lại cười đểu một cái rồi trả lời Cổ Thần Phong

-“Huyên nhi à , Lịch thừa tướng là nam nhân mà ? Làm sao sinh con cho ta được ? “ _Cổ Thần Phong dìu Tịnh Huyên vừa trưng vẻ mặt thắc mắc ra nhắc nhở nàng

-“…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.