May mắn gặp lại khi chưa gả

Chương 16: Chương 16




Khi đi ngang qua vườn hoa, nàng phát hiện trên thành lan can của cây cầu nhỏ phía sau hành lang gấp khúc và bên cạnh hòn non bộ đặt không ít bồn cây cảnh. Có cây nhỏ nhắn xinh xắn, có cây lâu năm cũng có cây hình thù quái dị, tạo hình không hề giống nhau nhưng hết sức đẹp mắt. Người phú quý rảnh rỗi thường có chút hứng thú phong nhã, chẳng lẽ hắn thích cái này?

Trở lại Lưu Hương Viên, cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, khí sắc mẫu thân dường như tốt lên rất nhiều. Tóm lại, trong lòng nàng một vô cùng cao hứng. Đối với Bùi Vân Khoáng, nàng vô cùng cảm kích, nhưng cũng không hoàn toàn cảm kích, còn có một loại cảm giác nói không nên lời, cảm giác gì nàng nhất thời miêu tả không được, chỉ biết là hắn và nàng không giống như những người quen biết trước kia.

Sau bữa cơm trưa Tịch Nhiễm nghỉ ngơi một hồi, khi tỉnh lại trên gương mặt có một chút ửng đỏ cực nhạt. Điểm ấy người ngoài gần như nhìn không ra màu sắc lại làm cho Ti Điềm mừng rỡ không thôi. Từ khi mẫu thân sinh bệnh, trên mặt chỉ có hai màu ố vàng và tái nhợt.

Nàng cao hứng lôi kéo tay của mẫu thân nói: "Mẫu thân, chúng ta rất lâu không đến thượng kinh, chút nữa đi ra ngoài đi dạo nha?"

Tịch Nhiễm mắt thấy ánh mặt trời ngoài cửa sổ rất tốt, không đành lòng làm trái hảo ý của nữ nhi, lên tiếng đáp ứng.

Ti Điềm đỡ mẫu thân, đi đến cửa ra vào, đúng lúc gặp quản gia Hoàn tử.

"Nhị vị muốn đi ra ngoài sao? Có muốn dung kiệu không?" thái độ Bùi Tứ Hỉ rất cung kính, bởi vì Bùi Vân Khoáng mang các nàng từ Tín Châu đến, lại tự mình đưa đến Lương phủ xem bệnh, chắc hẳn có chút lai lịch, cho nên hắn không dám chậm trễ.

Ti Điềm vội nói: "Đa tạ quản gia đại thúc, xin hỏi phố Tây Tự cách nơi này có xa lắm không?"

"Ai nha, gần vô cùng, từ cửa phía Tây đi ra ngoài, qua hai chỗ rẽ là tới."

"Thật sự tốt quá. Không cần kiệu, chúng ta tự đi thôi."

Quản gia Hoàn tử ân cần nói: "Ta đưa các ngươi đi."

"Đa tạ đại thúc, người bận rộn mà."

"Ta không vội, nhị vị mời."

Ti Điềm thấy từ chối không được, đành phải đi theo sau lưng quản gia Hoàn tử. Ba người từ cửa phía Tây đi ra, chuyển qua hai ngã rẽ đã đến phố Tây Tự.

Con đường này có thật nhiều cửa hàng thi họa cổ, trước kia các nàng ở thượng kinh cũng thường tới đây, Ti Điềm biết mẫu thân thích những thứ này, cố ý dẫn bà trở lại chốn cũ giải sầu.

Hai người chậm rãi đi dọc theo con đường, thấy đồ vật yêu thích liền ngừng chân thưởng thức, tuy rằng không hề giống như năm ấy có thể vung tiền như rác tùy ý mua đi, nhưng ngắm nhìn cũng là một loại hưởng thụ khác.

Đột nhiên, một người nam tử đứng ở trước mặt Tịch Nhiễm thi lễ.

"Ti phu nhân mạnh khỏe! Không nghĩ tới gặp ở chỗ này."

Ti Điềm và mẫu thân hoảng sợ, nhất tề xoay người lại. Người trước mắt này, Ti Điềm không nhận ra, Tịch Nhiễm lại nhận được, hắn chính là đại ca Lâm Nhất Phong, Lâm Nhất Sơn. Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới cư nhiên sẽ gặp hắn ở chỗ này!

"Thật là trùng hợp, Lâm công tử." bà không muốn nhiều lời, chẳng qua là nhiều năm tu dưỡng, trên mặt mới miễn cưỡng mỉm cười không có lập tức phẩy tay áo bỏ đi.

Lâm Nhất Sơn dường như đã quên mất ân oán hai nhà, khiêm tốn thành khẩn nói: "Nhà của ta đã đến Kinh Thành, Ti phu nhân nếu không ngại, mời ghé nhà làm khách."

"Đa tạ." Tịch Nhiễm trả lời một câu, xoay người bỏ đi. Sau khi từ hôn còn có thể tiếp tục duy trì tình nghĩa thâm giao, giả bộ làm như chuyện gì cũng không có phát sinh, đây không phải là trò cười sao?

Ti Điềm đi theo sau lưng mẫu thân rời đi vài chục bước, mới thấp giọng hỏi: "Mẫu thân, người kia là ai?"

"Đại ca Lâm Nhất Phong."

Ti Điềm lập tức không muốn hỏi nhiều.

Năm đó phụ thân quyết định vị hôn phu cho nàng là Lâm Nhất Phong mười ba tuổi. Bởi vì Ti gia tuy giàu có, suy cho cùng thì cũng chỉ là một gia đình thương nhân có địa vị không cao, phụ thân một lòng muốn cùng môn đệ thư hương kết thân, vì vậy lựa chọn Lâm Nhất Phong, tuy rằng hắn là con thứ, nhưng tướng mạo tuấn mỹ, có tri thức lễ nghĩa. Vào dịp lễ tết hắn thường đến chúc mừng Nhị lão, sau đó lưu lại Ti phủ nửa ngày. Mặc dù nàng không thích hắn cho lắm, nhưng cũng không ghét. Sau khi phụ thân qua đời, hắn còn ở trong phủ để tang đến chập choạng tối, làm mẹ con Tịch Nhiễm rất cảm động. Thế nhưng Tiểu Ngạn đột ngột qua đời, hắn lập tức từ hôn. Ngoài kinh ngạc thì nàng cảm thấy rất may mắn vì có thể thấy được phân lượng của nàng trong lòng hắn, cũng thấy rõ được hắn là người như thế nào. Có lẽ thứ hắn xem trọng chính là tiền tài quyền thế của Ti gia. Bởi vì dựa theo luật lệ của tộc Ti gia, con gái không thể kế thừa gia sản, nếu không nam đinh, tài sản sẽ sung vào công quỹ để tránh rơi vào dòng họ khác. Tộc trưởng thu hồi gia sản, lưu lại cho hai mẹ con một khu nhà cũ do tổ tiên để lại và một số ngân lượng. Sau này bệnh tình mẫu thân ngày một trầm trọng, chỉ có thể bán đi tất cả, cuối cùng ngay cả chỗ ở cũng không có, bất đắc dĩ phải đến nhà Dương thẩm ở nhờ.

Về sau, khi ngẫu nhiên nghĩ đến Lâm Nhất Phong, nàng sẽ tự giễu bản thân một chút, hắn quả nhiên thật tinh mắt, kịp thời thoát ra, vừa nhanh vừa chuẩn.

Bùi Tứ Hỉ đi theo phía sau cực kỳ hâm mộ nói: "Nguyên lai nhị vị và Lâm công tử là bạn cũ sao? hôm nay Lâm công tử là danh nhân Kinh Thành, một bức họa khó cầu không nói, còn là môn sinh đắc ý của tả tướng gia!"

Ti Điềm cầm chặt tay của mẫu thân, cảm thấy ngón tay của bà cứng lại, có chút run rẩy.

Vốn tâm trạng hai người đang rất vui vẻ, tự nhiên lại gặp Lâm Nhất Sơn làm mất hết hứng thú, vừa ra khỏi phố Tây Tự liền quay về Vương Phủ.

Chạng vạng tối, sau khi hầu hạ mẫu thân uống thuốc xong, Ti Điềm qua phòng bên cạnh thấy chân Tô tỷ đã khỏe hơn.

Tô Phiên vừa gác chân lên bàn vừa lật một quyển sách ra xem nhưng ánh mắt hình như không hề đặt vào trong sách.

Ti Điềm không biết nên hay không nên đi vào, sợ sẽ cắt đứt suy nghĩ của nàng.

Tô Phiên dĩ nhiên khôi phục lại, bắt chuyện với nàng: "Đã đến thì vào đi, thất thần làm gì? Ta đang muồn sai người đi gọi ngươi tới đây một chuyến."

Ti Điềm cười đi vào phòng, đem kim ngọc cao đưa cho Tô Phiên: "Tô tỷ, kim ngọc cao này tỷ cầm lấy mà dùng, để ở chỗ muội cũng không dung tới."

"Vương gia lại đưa tới hai hộp, cái này ngươi giữ đi, không phải Thương Vũ đưa cho ngươi sao? Sao lại tùy tiện tặng người khác?" Nàng cười có chút mập mờ.

Mặt Ti Điềm lập tức đỏ lên, vội vàng giải thích: "Hắn đánh lòng bàn tay của muội sưng lên, mới tặng cho muội."

Tô Phiên cười nói: "Hắn nha, khi còn bé thích một vật cũng không biết nói ra, để ý cả buổi, kết quả bị Tạ Thông làm nũng ăn vạ cướp đi. Nếu hắn giống Tạ Thông thì tốt rồi, tiểu tử Tạ Thông này giống như được ướp trong mật ong."

Hai câu nói trước của nàng có chút ý vị thâm trường, đáng tiếc Ti Điềm lại nghe không hiểu, chỉ nghe nghe rõ câu sau, còn mím môi cười, bởi vì nàng nghĩ tới đêm đó, Thông ca bị Tô Phiên "Hành hung" còn vô lại không chịu đi ra, tiếp theo thì như thế nào? Nàng xấu hổ không dám nghĩ tiếp.

Trên bàn sách [hía trước cửa sổ đặt một chậu mận gai, phong cách cổ xưa thanh nhã. Ti Điềm nghĩ đến trong hoa viên có rất nhiều bồn cây cảnh, không khỏi hỏi: "Tô tỷ, Vương gia rất thích bồn cây cảnh sao?" Nàng hỏi như vậy là muốn sau này cũng tặng hắn một phần lễ vật như vậy để tỏ lòng biết ơn.

Tô Phiên nhìn chậu mận gai, nói: "Vương gia cũng không thích, nhưng mà Kinh Thành có người đặc biệt thích, vì vậy không ít người đều bắt đầu thích cái này."

Ti Điềm ngạc nhiên nói: "Vì sao?"

"Bởi vì người này là đương kim thừa tướng Tả Thực Thu. Hắn có hai sở thích, một là tranh chữ, hai là bồn cây cảnh. Tranh chữ của danh nhân quý hiếm nên giá cao, không dễ có được, ngược lại bồn cây cảnh không quý giá như vậy, cho nên không ít người bốn phía đều đặt bồn cây cảnh, vào dịp sinh nhật hay ngày lễ người ta thường đút lót cho hắn. Bởi như vậy, bồn cây cảnh Kinh Thành liền biến thành vật quý hiếm, trong phủ Vương gia thu thập được một ít, thỉnh thoảng cũng muốn nịnh bợ. Vị này quyền cao chức trọng, ngoại trừ đương kim hoàng thượng, ai cũng không dám đắc tội."

Ti Điềm giật mình, hắn thân là Vương gia, cũng phải biểu hiện là có lòng nịnh bợ thừa tướng? Là thật tâm nịnh bợ hay giả vờ nịnh bợ? Lời này nàng không dám hỏi, lại âm thầm hy vọng là vế sau.

Tô Phiên mỉm cười nhìn nàng: "A Điềm, có chuyện muốn mời ngươi hỗ trợ!"

Ti Điềm vội nói: "Tô tỷ cứ nói."

"Vương gia tối nay muốn đi Giang vương phủ dự tiệc. Vốn là muốn ta đi theo, nhưng ta cà thọt như vậy, đi theo sau lưng Vương gia thật sự là bất nhã. Cho nên, muốn ngươi đi thay ta."

Ti Điềm sửng sốt một chút, nhẹ gật đầu lại cảm thấy tim đập nhanh, hồi hộp, ù ù cạc cạc.

Tô Phiên cười kéo qua nàng, nói: "Ngươi đừng sợ, đưa tay ra."

Nàng có chút xấu hổ, không phải là sợ hãi, chẳng qua là nghĩ tới nàng và hắn cùng đi Vương Phủ dự tiệc, lòng của nàng rối bời.

Tô Phiên nắm ngón tay của nàng, trên ngón tay cái của nàng dán một thứ gì đó, chính xác là dán lên móng tay, làm móng tay ngón cái hình như dài hơn một tí.

Đây là cái gì?

"A Điềm, tiệc tối nay, ngươi dùng cái này thử nước trà của Vương gia, nhìn xem có biến đổi màu sắc hay không. Nhạy bén một tí, đừng cho người khác trông thấy."

"Cái này dùng như thế nào?"

"Khi Ngươi dâng trà cho Vương gia, lúc bưng tách trà thì nâng ngón trỏ lên cao hơn ngón cái một khúc là được."

Tô Phiên nâng chung trà lên làm mẫu cho nàng nhìn. Mặc dù là mặt đối mặt, động tác của Tô Phiên không có gì khác lạ.

Nàng lo sợ bất an, đã là dự tiệc tại sao phải như vậy? Chẳng lẽ là Hồng Môn Yến? Nàng bỗng nhiên nhớ tới cướp giết trên đường, vẻ mặt trấn định ôn nhu không khỏi hiện lên một chút lo lắng.

Tô Phiên cười vỗ vỗ tay nàng: "Ngươi không cần phải sợ, đây là Kinh Thành, chuyện trắng trợn như vậy không xảy ra, nhưng mọi sự chúng ta cũng phải chú ý cẩn thận. Ai, đây cũng là hành động bất đắc dĩ, lúc đi trên đường ngươi cũng nhìn thấy. một ngày chưa lập Thái tử, cuộc sống Vương gia sẽ không bình yên."

"Thái tử và Vương gia thì có quan hệ như thế nào?" Hỏi xong, nàng lại có chút hối hận, không phải mình đã hỏi quá nhiều chứ?

Tô Phiên sâu xa nói: "Đương kim thánh thượng hơn tuổi bốn mươi mà không con, lại trầm mê luyện đan, đã ba năm không gần nữ sắc. Cho nên, thái tử tương lai chỉ có chọn trong dòng họ của tiên tổ hoàng đế. Lâm Giang vương, An Khánh vương, Nhạc bình vương ai cũng có tư cách. Lai lịch của đám tặc nhân kia, ngay cả lai lịch Vương gia cũng chẳng muốn đi tra, bởi vì chuyện này cũng không phải lần một lần hai, ngươi hiểu chưa?"

Có người muốn hại hắn? Ti Điềm giật mình, trước mắt hiện lên trận máu tanh ở sườn núi Hổ Chủy và thần sắc trấn định của hắn.

"A Điềm, ngươi ngàn vạn lần không cần khẩn trương, cùng Vương gia đi ăn bữa cơm, không nên suy nghĩ nhiều, chỉ cần bình tĩnh là được."

"Vâng."

Tô Phiên kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, ôn nhu nói: "Đến đây, ta chải đầu cho ngươi, trang điểm một chút."

Nếu đi dự tiệc, không thể quá mức tùy tiện, nàng nghe lời ngồi ở trước bàn trang điểm, Tô Phiên mang ghế bành ngồi phía sau nàng.

Dưới bàn tay khéo léo của Tô tỷ, trong gương đồng nàng liền thay đổi. Tóc cắt ngang trán được chải lên trên, lộ ra cái trán trơn bóng và mỹ nhân tiêm*. Kiểu tóc được chải theo kiểu người thiếu nữ mới cập kê thường chải, trên ctóc cài một cái trâm cài đơn giản.

*Trán mỹ nhân tiêm còn gọi là trán mỹ nhân. Trán thoạt nhìn hơi giống trán chữ M, nhưng thực tế chỉ có phần giữa chân tóc hơi lồi ra một chút, được gọi là trán mỹ nhân tiêm.

Trên mặt nàng cũng không hề thoa phấn, chỉ điểm nhẹ nhàng một chút ở trên môi. Vẽ thêm một bông hoa màu đỏ quả hạnh ở phía trên đuôi lông mày, như một đóa hạnh hoa bay múa trên ngọn liễu, nhẹ nhàng nhưng quyến rũ.

Nàng nhìn mình trong gương, sắc mặt thẹn thùng ửng đỏ nhiễm lên da thịt, nàng cảm thấy mình như vậy rất lạ lẫm, mặt mày vẫn như cũ nhưng lại không nói được đã biến hóa ở chỗ nào, làm nàng trở nên luống cuống.

Tô Phiên híp mắt đánh giá nàng, cười tủm tỉm khen: "Quả nhiên là mỹ nhân, thu thập một chút liền dễ nhìn như vậy."

Nàng xấu hổ không dám đáp lại, cả người cũng không được tự nhiên.

"Vương gia ở thư phòng chờ ngươi. Mau đi đi, không có chuyện gì đâu, ngươi yên tâm."

Trong buổi chiều tà, trâm cài tóc xinh đẹp lay động theo bước chân của nàng, giống như vụng trộm nhảy lên tâm sự nho nhỏ.

Bên ngoài thư phòng, nàng hít một hơi thật sâu mới đi vào.

Hắn dựa vào giường êm, cầm khối ngọc bội trong tay, khi nhìn thấy nàng rõ ràng khẽ giật mình.

Trông thấy hắn, tim nàng cũng đập mạnh, hôm nay hắn vô cùng chỉnh tề, hoa mỹ cao quý, như chi lan ngọc thụ*.

*Cỏ chi và cỏ lan (thời xưa chỉ sự cao thượng, tài đức, tình bạn tốt.

Hắn đứng lên cười cười: "Ta còn tưởng nhận lầm người."

Một câu này làm mặt của nàng đỏ lên, cúi đầu không dám nhìn hắn.

"Đi thôi."

Hắn đi tới cửa đột nhiên ngừng bước chân.

Trên bàn thấp cạnh cửa đặt một bình sứ, trong bình cắm hoa đào làm bằng lụa, sinh động như thật, quyến rũ xinh đẹp.

Hắn rút một đóa đào cầm trong tay, quay đầu lại cười cười, đem trâm cài tóc trên đầu nàng rút ra.

"Ngươi cài cái này nhìn già lắm." Hắn đặt trâm cài tóc trên bàn thấp, đem đóa hoa đào kia cài vào tóc mai của nàng.

Da thịt tuổi trẻ trắng như tuyết, lập tức được đóa hoa đào xinh đẹp chiếu sáng, đóa hoa vẽ trên lông mày giống như một cánh hoa bị gió vô tình thổi xuống rơi vào đuôi lông mày

Tuy giật mình nhưng hắn vẫn nói nhỏ một câu: "Tiểu Đào xuất hiện một nhánh hồng." Dừng một chút, lại nói: "Thật sự quá đẹp."

Không biết là đang nói người, hay là nói hoa.

Nàng ngượng ngùng, lo lắng, không dám hít thở, suy nghĩ có chút mê muội.

Bắt đầu từ chương này ta hết đổi xưng hô cho ngọt ngào nhé

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.