May mắn gặp lại khi chưa gả

Chương 29: Chương 29




Mấy ngày tiếp theo, sau khi Ti Điềm rời giường liền đi trường ngựa Vương Phủ, quản gia tìm cho nàng một con ngựa dịu dàng ngoan ngoãn, còn gọi một hộ vệ tới dạy nàng. Tuấn mã cao lớn được dắt đến trước mặt, nàng thấy hơi sợ hãi, nhưng nghĩ đến phải đi theo Bùi Vân Khoáng ra ngoài, đi xa cưỡi ngựa chỉ là chuyện ngày thường, nàng quyết không thể lại ngồi chung một con ngựa với hắn trước mặt người khác, làm cho ai cũng cảm thấy nàng rất đặc biệt, rất quan trọng trong lòng hắn. Nghĩ tới đây, nàng cắn răng leo lên ngựa.

Quản gia âm thầm quan sát, trong lòng cảm thấy tiểu cô nương này tuy rằng vẻ ngoài ôn nhu yếu ớt, thật ra rất kiên cường, cũng rất có chủ kiến.

Mỗi lần nàng quay về chỗ ở, cũng cố gắng không đi ngang qua thư phòng Bùi Vân Khoáng, đánh một vòng lớn trở lại Phương phỉ thiều. Ngày thứ tư, khi nàng từ trường ngựa trở về, đột nhiên nhìn thấy một nam tử đứng bên cạnh cầu nhỏ Phương phỉ thiều, xuất thần nhìn mặt nước đã kết băng mỏng.

Nàng sửng sốt, người này là ai? Sao lại ở chỗ này. Nàng chần chờ, không biết có nên tiến lên chào hỏi một tiếng hay không. Người nọ nghe thấy cước bộ của nàng, mạnh mẽ quay đầu, nhìn thấy nàng dường như sửng sốt một chút, trên mặt hơi thất vọng. Không phải người hắn muốn gặp.

" Muội là Ti Điềm phải không?" Hắn đi tới, ôn nhu nhã nhặn, khiêm tốn hỏi.

Ti Điềm gật đầu, ngạc nhiên nói: "Xin hỏi huynh là?"

"Ta là Lưu Trọng, trượng phu của Tô Phiên."

Ti Điềm bừng tỉnh, cười nói: "Thì ra là tỷ phu. Tỷ tỷ không có ở đây sao?" Nàng tuỳ ý mở miệng liền gọi tỷ phu, bởi vì trong lòng sớm xem Tô Phiên như tỷ tỷ ruột rồi.

Nghe một tiếng "Tỷ phu", hắn lại thấy xấu hổ.

"Nàng ấy đi thay thuốc cho Vương gia, nên ta chờ ở đây."

"Sao tỷ phu không vào trong phòng ngồi?"

Hắn cười nhạt một tiếng: "Nàng luôn luôn không thích người khác vào phòng của nàng."

Nàng ngẩn người, nhớ tới trước kia Tô Phiên đã từng nói qua, hắn ghét bỏ nàng đã từng qua lại, tuy rằng thành thân đã ba năm, nhưng chưa bao giờ đụng đến nàng. Lúc ấy khi nàng nghe đến những lời nói đó, nhịn không được ấm ức thay Tô Phiên, có chút bất mãn đối với người này, thế nhưng khi nhìn người trước mắt này, nhã nhặn ôn nhu, cũng không giống như người cổ hủ lạnh lùng.

Nàng cười nói: "Tỷ phu cũng không phải người ngoài. Mau vào trong ngồi đi, bên ngoài hơi lạnh."

Hắn cười lắc đầu: "Muội đi vào trước đi, ta không lạnh."

Ti Điềm không biết làm sao, đành phải đứng ở cầu nhỏ nói chuyện với hắn. Trong lòng vẫn không ngừng suy nghĩ, nhìn hắn nóng nảy như vậy, dường như có cái gì để ở trong lòng, chẳng lẽ giữa hắn và Tô tỷ có hiểu lầm?

Một lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn cổng vào hình ánh trăng, ánh mắt sáng ngời. Ti Điềm quay đầu lại, quả nhiên trông thấy Tô Phiên đi vào vườn. Nàng cười nói: "Tô tỷ, tỷ phu đã đến."

Nghe một tiếng "Tỷ phu", mặt Tô Phiên cũng là đỏ lên.

Ti Điềm cười hì hì trở lại phòng của mình, lại nhìn qua khung cửa sổ, chỉ thấy hai người đứng trên cầu nói chuyện, hai người đứng cách nhau một khoảng cách ba người. Một lúc lâu sau, Lưu Trọng cất bước rời đi. Tô Phiên đưa mắt nhìn hắn rời khỏi viện, liền quay về phòng ngủ của mình.

Phu thê mà như thế này sao? Ti Điềm cũng buồn thay cho bọn họ. Cha mẹ của nàng không phải như vậy, có đôi khi trước mặt tỷ đệ nàng, phụ thân cũng sẽ nắm tay mẫu thân, hai người cùng một chỗ, nói hoài cũng không hết chuyện.

Trong lòng nàng cũng hy vọng tương lai của mình cũng như thế.

Buổi tối, Bùi Vân Khoáng thiết tiệc chiêu đãi Lưu Trọng trong khách sãnh. Hắn là mưu sĩ Bùi Vân Khoáng coi trọng nhất, bởi vì tang sự mà rời khỏi Vương Phủ, hôm nay đã qua hiếu kỳ, rốt cuộc đã trở về.

Ti Điềm cũng bị gọi đi. Nàng đã bốn ngày không gặp hắn, thật ra trong lòng cũng rất lo lắng cho thương thế của hắn, nhưng cố nhịn xuống không hỏi Tô Phiên. Hôm nay nhìn chân hắn vẫn bị bó lại, trong lòng có chút lo lắng, cũng không biết hắn khi nào mới có thể đi được.

Hắn nhìn thấy nàng, cười ha hả nói: "Ti Điềm, nghe nói muội đã học cưỡi ngựa xong."

Nàng gật gật đầu, giật mình, hắn nhất định đã hỏi thăm quản gia.

Rượu và thức ăn được mang lên, Bùi Vân Khoáng bảo tất cả hạ nhân thị nữ lui ra, trong sảnh chỉ có bốn người, bầu không khí rất thoải mái.

Lưu Trọng nói: "Vương gia, mới có nửa tháng, tiếng tăm của Kỳ Phúc Tự rất lớn. Vương gia có muốn đi xem không?"

Bùi Vân Khoáng mỉm cười: "Xem ra bổn vương phải đích thân đi cầu nguyện mới được, ai bảo tiếng tăm của Kỳ Phúc Tự vang xa như thế."

Tô Phiên nói: "Chân Vương gia còn chưa khỏi mà."

"Không sao." Nói xong, hắn nhìn cổ họng Ti Điềm, đã kết sẹo rồi, cũng không biết có lưu ấn ký hay không, hắn hơi có chút lo lắng.

"Ti Điềm, ngày mai muội theo ta đi Kỳ Phúc Tự một chuyến."

Tô Phiên cười nói: "Vương gia, không biết người muốn cầu xin điều gì."

Hắn cố tình thần bí, nói: "Cái này, không thể nói."

Lưu Trọng nhịn không được nhìn thoáng qua Tô Phiên, ở trước mặt Vương gia nàng thẳng thắn như thế, nghĩ cái gì thì nói cái đó, loại thân mật này "Trượng phu" như hắn chưa từng thấy qua. Bỗng nhiên món ăn trong miệng hắn nhạt như nước ốc.

Giờ Thìn hôm sau, Bùi Vân Khoáng dẫn theo Ti Điềm lên đường đi Kỳ Phúc Tự.

Kỳ Phúc Tự là một ngôi chùa ở Tín Châu, những năm gần đây bởi vì Hoàng Đế trầm mê luyện đan, trên làm dưới theo, vì vậy mà hương khói các chùa chiền cũng trở nên lạnh lẽo. Tháng trước trong chùa đột nhiên xuất hiện một hiện tượng kì lạ, một đạo ánh sáng màu hồng phủ lên toàn bộ bức tường phù điêu của khách viện trong chùa, khi rặng ánh sáng tản đi, người ta phát hiện đằng sau bức tường phù điêu có một con cá gỗ. Phương trượng lập tức sai mấy nhà sư phủ tấm lụa mỏng màu xanh lên bức tường phù điêu này, lại dành hẳn một gian Phật đường lập hương án thờ phụng con cá gỗ từ trên trời giáng xuống này. Các phật tử nghe thấy chuyện lạ này, nhao nhao đến đây dâng hương, có người trong lúc vô tình cầu nguyện với cá gỗ, ai ngờ mới thử một lần liền linh nghiệm, dân chúng nhanh chóng truyền tai nhau, mọi người ào ào chạy tới Kỳ Phúc Tự cầu nguyện. Hương khói trong chùa lập tức trở nên thịnh vượng.

Ti Điềm nghe Bùi Vân Khoáng giải thích xong, trợn mắt nói: "Chuyện này là thật sao?" Đây cũng quá huyền diệu rồi. Khi Tiểu Ngạn bệnh, mẫu thân của nàng đã từng ở quỳ ba ngày trước Quan Âm, thế nhưng cũng không thể giữ Tiểu Ngạn lại.

"Có phải thật hay không, phải tự mình đi xem mới biết được." Hắn dừng một chút, híp mắt nói: "Ti Điềm, muội nói xem bổn vương nên cầu nguyện chuyện gì đây?"

Hắn hỏi nàng làm gì? Nàng cúi đầu nói: "Tâm nguyện Vương gia tất nhiên người là người hiểu rõ nhất."

"Thật ra, ta cũng không rõ lắm." Hắn cười cười với nàng: "Nếu Bổn vương cầu nguyện cho móng chân mọc ra, không biết có làm Bồ Tát mất mặt không."

Nàng dở khóc dở cười, người này không thể đứng đắn một chút sao? Hắn nên cầu nguyện, hy vọng đừng bị đánh lén hay mưu hại, bình an leo lên ngôi vị hoàng đế mới đúng.

Phương trượng Kỳ Phúc Tự đã biết tin Bùi Vân Khoáng muốn tới đây cầu nguyện, cho nên đã sớm giải tán những người không phận sự bên trong chùa đi, yên tĩnh hầu An Khánh vương. Vài phật tử đến đây cầu nguyện liền vây chung quanh chùa, đợi An Khánh vương rời đi mới có thể vào chùa cầu nguyện.

Cỗ kiệu Bùi Vân Khoáng từ cổng chùa đi vào. Ti Điềm đi bên cạnh kiệu của hắn, chỉ nghe chúng nhân nhỏ giọng nghị luận: "Ngươi xem, ngay cả Vương gia cũng đến, có thể thấy con cá gỗ kia rất linh nghiệm."

"Đúng vậy, Phật Tổ thật sự đã ban ân cho dân chúng Tín Châu chúng ta."

Bùi Vân Khoáng bước xuống kiệu, ánh nắng ấm áp của mùa đông chiếu vào tường vân thêu bằng chỉ kim tuyến trên bộ quần áo màu xanh lá, mơ hồ như có kim quang lay động, người như Tu Trúc, cao quý lịch sự tao nhã.

Nàng nhìn chân của hắn, hình như đã bình phục.

Hắn đi vào phật đường, sau khi rửa tay thì thắp một cây đèn cầy, mọi người lui ra ngoài cửa. Ti Điềm đứng ở cửa ra vào, nhìn hắn vái ba lạy với con cá gỗ, dừng lại một lát mới đi ra.

Hắn đứng ở cạnh cửa, nhướng mắt nhìn nàng, nhẹ nhàng cười cười: "Muội cũng vào cầu nguyện đi, nhớ kỹ, phải nói khẽ với con cá gỗ kia mới được. Muội xem thử linh hay không linh."

Nàng ngẩn người, lòng hiếu kỳ nhất thời nổi lên liền đi vào.

Trên hương án con cá gỗ kia không khác gì một loại pháp khí, thật sự là nó là Phật Tổ hiển linh, ban xuống Kỳ Phúc Tự để lắng nghe khó khăn của chúng sinh sao? Nàng rất muốn thử một lần.

Nàng chắp tay trước ngực, thấp giọng nói: "Bồ Tát phù hộ, có thể cho con mua lại căn nhà cũ để mẫu thân con an hưởng tuổi già không."

Phương Trượng tiễn Bùi Vân Khoáng ra khỏi Kỳ Phúc Tự, khi hắn bước lên cỗ kiệu, đột nhiên vén mành kiệu lên, cười như không cười với nàng đang đứng bên cạnh kiệu: "Thiếu nữ thường đến đây cầu duyên, không phải muội cầu nhân duyên đó chứ?"

Mặt của nàng lập tức đỏ lên, vội la lên: "Muội không có."

"Nha đầu ngốc, cơ hội tốt như thế." dường như hắn bực bội khi nàng buông tha cơ hội tốt như vậy, buông rèm không để ý tới nàng.

***

Ban đêm, Lưu Trọng ở phòng khách Phương phỉ thiều, Ti Điềm nhìn vẻ mặt Tô Phiên, cảm thấy quan hệ hai người, dường như không phải lạnh nhạt ngày một ngày hai, cái này chừng nào mới kết thúc, ai sẽ là người tháo gỡ trước?

Đột nhiên, quản gia tới gọi nàng, nói là Vương gia có việc muốn nàng đi thư phòng một chuyến.

Trên đường đi, nàng suy nghĩ đủ thứ chuyện. Trời đã tối rồi, sao hắn còn không đi ngủ? Ở bên cạnh hắn một thời gian, gần như chưa từng thấy hắn đến viện của Hứa thị. Một ngày đa phần hắn đều ở tại thư phòng, thường thấy nhất chính là một người trầm tư, sau đó có người bí mật đến thư phòng thương nghị, hay là đi xa làm việc. Hắn cũng có nhi nữ tình trường sao? Nhưng đây không phải là vấn đề mà nàng nên quan tâm, nàng vội vàng cắt đứt suy nghĩ lung tung của mình.

Đi vào thư phòng, Bùi Vân Khoáng mỉm cười, cầm một tờ giấy trên bàn đưa cho nàng.

Nàng nghi ngờ nhận lấy mở ra xem, giật mình! Đúng là khế ước mua bán nhà khu nhà cũ của nàng.

Tay của nàng run rẩy, giọng nói cũng run run: "Vương gia, đây là?" thứ nàng đang mơ ước tha thiết, bỗng nhiên ở ngay trước mắt, nàng không thể tin nổi đây là sự thật.

Hắn vuốt vuốt lông mày, nói: "Mấy ngày nay bổn vương thật sự quá rảnh rỗi, không có việc gì làm, bèn phái người nghe ngóng chuyện nhà của muội, giờ chuộc hết nhà cửa cho muội rồi."

Những lời này không có một chữ nào là sự thật. Hắn đã sớm nghe xong thân thế của nàng. Quan trọng nhất là, hắn căn bản không phải rảnh rỗi không có chuyện gì làm. Cho nên, khi hắn nói những lời này, hắn hơi mất tự nhiên, xoa lông mày thoáng che giấu.

Trong lòng nàng ngũ vị tạp trần (ngọt chua cay đắng mặn), cổ họng như bị nghẹn lại. Thần sắc của hắn vẫn bình thường trầm ổn thanh nhã, ôn nhu như ánh nến, nhưng trong mắt lại toát ra ngọn lửa nho nhỏ.

"Vương gia" Nàng nhìn hắn, chữ "Tạ" vẫn còn nằm trên môi, nhưng chậm chạp không thể nói ra miệng. Tất cả những điều hắn làm cho nàng, thật sự một chữ "Tạ" không thể nào trả hết được.

"Muội đừng cám ơn ta, bạc chuộc nhà là do tộc trưởng Ti gia bỏ ra đó. Hắn đối với mẹ con muội cũng thật quá đáng, mẹ con muội đến bước đường cùng, vì sao không đi tìm hắn? Hắn là tộc trưởng, không thể mặc kệ như vậy được."

Nàng hít sâu một hơi, đè nén tình cảm mênh mông trong lòng xuống, thấp giọng nói: "Lúc ấy, khi hắn mang theo tộc nhân lấy đi gia sản, mẫu thân đại náo một trận với hắn rồi, làm cho hắn không còn mặt mũi, hắn nói, sau này mặc kệ sống chết của chúng ta."

Mặt của nàng bởi vì kích động mà hiện lên màu hồng nhạt, giống như hoa đào đầu xuân, lẳng lặng nở rộ trong hốc núi, lần nữa vươn mình trổi dậy, xông vào tầm mắt hắn.

Hắn giật mình, ôn nhu nói: "Ti Điềm, làm người có đôi khi kiên cường, có đôi khi cũng phải nhún nhường."

Hắn đi Kỳ Phúc Tự bất quá là diễn trò cho người ta xem, tạm thời nảy lòng tham muốn nàng đi vào cầu nguyện, trong lòng thật sự rất ngạc nhiên, nàng có tâm nguyện gì, hắn sẽ ngấm ngầm hy vọng nguyện vọng của nàng có liên quan đến vấn đền tình cảm, hắn rất muốn biết bí mật trong trái tim nàng. Thế nhưng, người an bài ở Phật đường nói cho hắn biết, nàng chỉ muốn chuộc lại khu nhà cũ làm hắn có chút ngoài ý muốn cũng hơi thất vọng. Nhưng tâm nguyện của nàng, đối với hắn mà nói bất quá là tiện tay mà thôi, cho nên hắn cũng sẽ thành toàn cho nàng, dáng vẻ nàng vô cùng cao hứng, làm trong lòng hắn rất thoải mái.

Nàng nhìn khế ước mua bán nhà mừng rỡ nói: "Vương gia, người biết không, cái này chính là nguyện vọng hồi sáng muội xin ở Kỳ Phúc Tự đó, không nghĩ tới linh nghiệm nhanh như vậy. Vương gia, tâm nguyện của người nhất định cũng sẽ linh nghiệm."

Hắn cười rộ lên, nếp nhăn trên mặt khi cười cong cong, giống như móc câu hình trăng non. Nàng xấu hổ, cái này có gì vui đâu mà cười?

Hắn búng trán nàng một cái, miễn cưỡng cười nói: "Nha đầu ngốc."

Nàng càng thêm xấu hổ, trong lòng hơi ão não, chẳng lẽ hắn thật sự cảm thấy nàng ngốc sao?

"Nha đầu ngốc, Bồ Tát thật sự linh như vậy, đây không còn là nhân gian nữa, mà là tiên giới rồi."

Nàng ngây ngẩn cả người: "Vương gia, chẳng lẽ cá gỗ kia là?" Nàng không dám xác định, sợ nói bậy Bồ Tát sẽ trách phạt.

Hắn cười gật đầu: "Bổn vương bảo Lưu Trọng an bài."

Nàng không biết hắn có thâm ý gì, vì sao phải đề cao thanh danh cho Kỳ Phúc Tự?

"Mấy ngày nữa muội đón mẫu thân tới đây, thu xếp cho ổn thoả."

"Vâng." Nàng cầm khế ước mua bán nhà đi ra thư phòng, gió lạnh nổi lên bốn phía, nhưng trong lòng nàng yên tĩnh ngọt ngào. Nàng không có vướng bận gì nữa, mẫu thân là người quan trọng nhất trong lòng nàng, hôm nay bệnh tình đã chuyển biến tốt đẹp lại có chỗ an thân. Nàng cảm thấy thập phần thỏa mãn. Nàng cảm tạ ông trời chiếu cố, cho nàng ở bước đường cùng gặp được Bùi Vân Khoáng.

Nghĩ đến hắn, lòng nàng trĩu nặng, lý trí và trầm mê, đấu tranh hay rơi vào tay giặc.

Hôm sau, Ti Điềm lên núi Lan Chu đón mẫu thân vào trong thành, còn đem một nhà Dương thẩm cùng đến khu nhà cũ của Ti gia để chiếu cố mẫu thân.

Tịch Nhiễm nhìn khu nhà cũ, trong lòng tràn đầy cảm kích Bùi Vân Khoáng. Khu nhà cũ tuy rằng không còn cảnh nô bộc đầy viện như ngày xưa, nhưng nơi này có nhiều kỷ niệm đáng nhớ như vậy, cho dù bất kỳ địa phương nào cũng không thể sánh bằng.

"A Điềm, mấy ngày nữa là sinh nhật của con, con sẽ trở về chứ? Sinh nhật này không giống như những năm qua, nương muốn tổ chức cho con."

Ti Điềm cười xin lỗi.

Rất nhiều nữ hài qua mười lăm tuổi liền xuất giá, bình thường sinh nhật cập kê là sinh nhật cuối cùng trôi qua ở nhà mẹ đẻ. Nếu như Lâm Nhất Phong không từ hôn, nói không chừng qua mấy tháng nữa, mình sẽ phải gả tới Lâm gia.

Tịch Nhiễm lại nói: "Qua bốn tháng nữa là hết hiếu kỳ của con, ta bảo Ngô mụ đi tìm nhà chồng tương lai cho con nhé?"

Nàng càng thêm xấu hổ, cúi đầu nói: "Nương, nương làm chủ cho con là được. Nhưng, con còn phải ở Thất Thế Môn hai năm mà."

"Nương biết. định việc hôn nhân trước, hai năm sau tái giá."

Ti Điềm nhỏ giọng nói: "Gia thế không quan trọng, nhưng nhân phẩm phải tốt."

Tịch Nhiễm nói: "Đương nhiên rồi." Một ngày bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Nghĩ đến Lâm Nhất Phong, hai mẹ con đều cảm thấy may mắn không thôi.

Ba ngày sau là sinh nhật của nàng. Nàng vốn định ngày đó nếu Bùi Vân Khoáng không có gì dặn dò sẽ về nhà. Không ngờ giờ thìn hôm nay hắn ra khỏi Vương Phủ, nói là đi Kỳ Phúc Tự làm lễ tạ thần. Hắn còn phô trương, cờ Kỳ Phúc Tự một đường phấp phới, còn cúng một ngàn lượng bạc.

Nàng cảm thấy rất kỳ quái, vì sao hắn không mang theo nàng, mà dẫn theo Tô Phiên?

Mắt thấy gần tới buổi trưa, hắn vẫn chưa trở về. Nàng xin quản gia nghỉ một canh giờ, đi đến Ti gia.

Sợ mẫu thân vất vả. Nàng tính rẽ vào phố Long Thắng mua chút ít bánh ngọt và quần áo cho mẫu thân.

Vào trong cửa hàng, nàng đang chọn vài món, đột nhiên thấy tiểu nhị trong tiệm vẻ mặt hoảng sợ nói: "Trời ơi, An Khánh vương bị đâm! Phía dưới kiệu chảy ra rất nhiều máu, cũng không biết là sống hay chết, hù chết người mà. Đừng đi trấn Đại Đạo, nơi đó bị phong tỏa rồi."

Bánh ngọt trong tay nàng " soạt " một tiếng, rơi xuống đất. Nàng không kịp lụm lên, quay đầu vội chạy ra khỏi cửa hàng, liều mạng chạy về Vương Phủ. Trước mắt hơi mơ hồ, nàng lau một cái, trong tay đều là nước mắt.

Bên tai liên tục vang lên câu nói "An Khánh vương bị đâm", trái tim giống như gió lùa vách tường, khí lạnh ào ào tràn tới.

Nàng chạy đến trước cửa Vương phủ, chỉ thấy Hứa thị vội vàng từ trong cửa đi ra.

"Vương Phi, thương thế Vương gia rất nặng, Tô cô nương đang cứu chữa, giờ phút này không thích hợp đến thăm."

Quản gia đi theo phía sau nàng ta, có chút khó giải quyết. Đây là dặn dò của Bùi Vân Khoáng, không cho nàng ta đi, nhưng hắn cũng chỉ là quản gia, cũng không có khả năng cứng rắn kéo nàng ta ra.

Hứa thị hung hăng trừng mắt hắn, cười lạnh nói: "Vương gia bị thương, chẳng lẽ muốn ta có tai như điếc, làm như không thấy."

Quản gia ngượng ngùng đi phía sau cỗ kiệu, vừa nhướng mắt liềntrông thấy Ti Điềm, vẫy tay nói với nàng: "Ti cô nương, Vương gia bảo ngươi đi Quế Phức Viện."

Nghe được câu này, Hứa thị ngừng bước chân, quay đầu lại nhìn Ti Điềm, ánh mắt sắc lạnh như băng. Thế nhưng giờ phút này nàng quá mức lo lắng cho hắn, không có hơi sức đâu mà đi suy xét ánh mắt của Hứa thị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.