May mắn gặp lại khi chưa gả

Chương 8: Chương 8




Sáng sớm hôm sau, Ti Điềm xách chổi đi quét đình viện, quét xong đình viện thì đi phòng bếp xách nước. Trong Hà viện có giếng nước thê nhưng Thương Vũ cứ khăng khăng muốn nàng đi xách nước từ con suối phía sau Thịnh Hà đài. Ti Điềm đành phải rộng lượng nghĩ rằng hắn muốn giúp nàng luyện tập lực tay, vì vậy liền xách thùng nước đi

Phía Tây Đài Thịnh Hà còn có một con đường mòn khác. Ti Điềm dựa theo chỉ dẫn của Hải Lực, đi dọc theo đường mòn này chưa được bao xa thì đã loáng thoáng nghe thấy tiếng suối chảy róc rách. Đi hơn mười bước quả nhiên trông thấy một cây cầu nhỏ, dưới cầu nước chảy cuồn cuộn, mặt trời chiếu xuống làn nước làm phản chiếu lên ánh sáng lóng lánh.

Nàng đứng trên tảng đá bên cạnh bờ, thả thùng nước xuống rồi cố hết sức kéo lên, không ngờ một thùng nước mà lại nặng như vậy, suýt chút nữa là nàng đã nghiêng người ngã xuống nước rồi.

Nàng dùng hết sức mới đổ được nửa thùng, sau đó trầy trật xách nửa thùng nước trở về.

"Tiểu nha đầu, cháu là người của viện đằng trước à? Mới tới phải không, hình như ta chưa gặp cháu bao giờ nha." Đột nhiên một ông lão từ trong rừng trúc bên bờ suối đi ra, bộ râu màu hoa râm của ông ta rất dài, dáng người gầy gò cao cao, rất có khí độ đạo cốt tiên phong.

Ti Điềm sợ hết hồn, không nghĩ tới còn có người trong rừng Trúc này. Nàng cho rằng Thất Thế Môn cũng chỉ có mấy người bọn họ mà thôi, vậy ông lão này …

Sao nàng chưa từng nghe Tề Dương nhắc tới người này nhỉ, xem quần áo khí độ của ông ấy cũng không giống là người miền núi.

"Lão bá, cháu là đồ đệ Thất Thế Môn mới thu, tới đây để xách nước.”

Ông lão cười từ ái: "Nha đầu ngốc, trong viện của Thất Thế môn cũng có giếng nước mà, cần gì phải chạy xa như vậy tới đây lấy nước."

Ti Điềm nghe giọng điệu của ông ấy, hình như ông ấy hiểu rất rõ về Thất Thế môn, bởi vậy nàng không nén nổi tò mò về thân phận của ông ấy.

“Là Đại sư huynh bảo cháu tới đây xách nước ạ.”

Ông lão mỉm cười lắc đầu: “Hôm nay tên tiểu tử thúi Thương Vũ này còn bày đặt bắt nạt con gái nữa chứ, lát nữa ta phải giáo huấn nó mới được.”

Ti Điềm thản nhiên cười nói, tâm tình rất tốt, rốt cuộc thì cũng có người gọi huynh ấy là “tiểu tử thúi” rồi, hừ hừ.

“Lão bá, thật ra cũng không phải là bắt nạt, là sư phụ bảo huynh ấy dạy cháu luyện công, nhưng căn bản của cháu kém quá, không thể trách người khác được.”

Ông lão nở nụ cười: "Ơ, tiểu nha đầu cháu cũng thật tốt bụng, còn biết giúp nó nói chuyện."

Cũng không phải nàng giúp hắn nói chuyện, tuy rằng hắn phạt nàng hơi nặng, thế nhưng cũng do nàng luyện công không tốt trước, không thể oán trách người khác. Vả lại tháng nào nàng cũng cầm mười lượng bạc của Thất Thế Môn, làm gì có chuyện bỗng dưng lại được nhận tiền? Cho nên nhiệm vụ mà Thương Vũ sắp xếp có hơi gian khổ, nhưng nàng không hề oán hận một câu, trên đời không có tiện nghi nào tự nhiên mà có, không có việc gì có thể đạt được mà không cần nỗ lực, tóm lại vẫn là phù dung sớm nở tối tàn.

"Lão bá, tcháu về đây."

Ông lão vuốt râu cười khẽ. Ti Điềm xách nửa thùng nước rời đi.

Đợi tới lúc đổ đầy vạc nước thì Ti Điềm đã chạy đi chạy lại đủ 20 vòng rồi. Vốn muốn buổi chiều luyện thêm chiêu hồng tụ thiêm hương, nhưng hiện tại cánh tay nàng nhấc lên còn không nổi nữa nói chi tới việc luyện công.

Giờ cơm tối, nàng cố ý đi vô cùng muộn, chỉ sợ gặp ThươngVũ hắn lại hỏi tới chuyện học của nàng nữa. Không ngờ lại khéo như vậy, nàng vừa ngồi xuống thì Thương Vũ cũng bước vào. Nàng gọi một tiếng "Đại sư huynh" liền vội vàng cắm đầu ăn cơm, bộ dáng y như là "Ăn không nói, ngủ không nói", hy vọng hắn cũng y như mình.

Trên bàn cơm chỉ có nàng và hắn, yên tĩnh đến nỗi ngay cả tiếng nhai cơm cũng nghe rõ ràng.

Đột nhiên, trước mặt nàng thừa ra một đĩa thịt bò và hai quả trứng.

“Ăn hết đi.” Giọng nói không cho phản kháng và từ chối.

Nàng sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy hắn đang nhìn nàng chằm chằm, vẻ mặt như thể nếu muội không ăn hết thì ta sẽ ăn hết mặt muội luôn. Nàng đau đầu nhìn đĩa thịt bò và hai quả trứng gà kia. Trứng gà thì còn đỡ, thịt bò lại làm nàng buồn rầu, trước giờ nàng chỉ thích ăn uống thanh đạm, đĩa thịt lớn như vậy, cho dù hai ngày nàng cũng không ăn không hết nổi.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, cầm đũa gõ lên đĩa thịt bò làm vang lên tiếng leng keng giòn tan. Nàng cảm thấy nếu nàng vẫn không động đũa thì việc tiếp theo hắn làm chính là gõ vào đầu nàng.

Nàng cắn răng kéo đĩa đến trước mặt mình, dùng vẻ mặt đau khổ nhưng không dám nói kháng nghị, hì hục nhét thịt vào miệng mình.

Hắn không nhìn nổi nữa, nhìn dáng vẻ nàng như chó cắn Lã Động Tân* đành phải buộc miệng thốt ra: “Muội phải biết rằng thịt bò này rất khó mua, muội ăn mà đau khổ như vậy thật đúng là phung phí của trời mà.”

Nàng nuốt “Của trời” vào trong miệng, thu lại vẻ mặt đau khổ cực nhanh.

Hắn nhìn nàng chăm chú đến mức nàng chẳng có cơ hội nào để bớt xén nguyên liệu, đành phải im lặng thở dài nhét hết đĩa thịt bò vào bụng, nàng cảm thấy cơ thể bỗng dưng trở nên “nặng nề”

Nàng mở to mắt, tỏ vẻ đáng thương nói: “Đại sư huynh, muội ăn xong rồi, muội đi được chưa ạ?”

Hắn ra vẻ kiêu ngạo như hoàng đế, phất tay tựa như khen thưởng: "Ừ, có thể lui xuống.

Ti Điềm như trút được gánh nặng khi thoát khỏi sự “ức hiếp” của đại sư huynh, trong lòng bắt đầu lo lắng không biết sau này mỗi ngày đều có bữa tiệc lớn “của trời” trứng gà và thịt bò này nữa không hay chỉ có hôm nay Đại sư huynh bỗng dưng tâm huyết dâng trào, chỉ mỗi lần này mà thôi nữa? Chỉ mong sao là vế sau thôi.

Sáng sớm hôm sau, nàng đi quét đình viện. Lúc mở cửa sơn môn, nàng rất kinh ngạc khi phát hiện bên ngoài ngưỡng cửa sơn môn có một hộp gỗ nhỏ, trên đó viết hai chữ “Thương Vũ” bằng bút lông. Chữ viết hơi xiêu vẹo, không hề phù hợp với dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của hắn, nàng thấy hơi tiếc nuối, nếu là nàng viết thì nhất định sẽ dùng lối viết Hành thư (một kiểu viết chữ Hán gần giống chữ Thảo), mới có thể lộ ra vẻ tiêu sái trên hai chữ này.

Nàng nhặt hộp gỗ lên mới phát hiện ra hộp gỗ không nặng lắm, vì vậy nàng cầm hộp gỗ đưa đến viện thanh long.

Thương Vũ mới luyện công từ đài Thịnh Hà trở về, đang cầm quần áo chuẩn bị đi tắm. Mồ hôi đọng trên lông mày hắn như đọng sương mù, đứng trước mặt hắn cũng có thể cảm nhận được một cỗ khí tức mạnh mẽ bức người của một trang nam tử.

Nàng nâng hộp gỗ lên: “Đại sư huynh, muội trông thấy cái này ở ngoài cửa nè.”

Thương Vũ nhíu mày nhận hộp gỗ, đầu tiên là cẩn thận nhìn rồi sau đó mới cẩn thận mở ra.

Nàng quay người lại tính rời đi thì đột nhiên sau lưng vang lên một tiếng "Loảng xoảng", nàng kinh ngạc quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy hắn nhíu lông mày nói: “Ném thứ này ra ngoài cửa cho ta, cái hộp này cũng vứt luôn.”

Hộp gỗ bị hắn ném dưới chân văng ra một đôi giày độn (không lẽ anh này lùn lùn) vô cùng diễm lệ, rất sặc sỡ, rất đẹp, đôi giày thêu một đôi uyên ương nghịch nước, là đôi uyên ương màu đỏ cánh màu xanh.

Vẻ mặt hắn đằng đằng sát khí.

Ti Điềm hoảng hồn nhặt hộp gỗ trên mặt đất lên liền rời đi không biết chuyện gì đã xảy ra.

Nàng đứng ở bên ngoài cửa sơn môn rất do dự. Cái hộp gỗ này không có tác dụng gì, nhưng đôi giày độn này thì lại khác, được may từ vải bố đó, ném đi thì tiếc lắm. Đưa cho Thiết Ngưu ca cũng được. Ngay cả giầy hắn cũng không nỡ màng, đời nào mới có giày độn mà mang chứ.

Vì vậy, nàng tự chủ trương để lại đôi giày độn này. Tiết kiệm là một phẩm chất tốt đẹp, đây là sự lĩnh hội lớn nhất gần nửa năm qua của nàng.

Nàng đặt lại hộp gỗ dưới chân con sư tử đá ngoài cửa sơn môn.

Ngày hôm sau nàng lại kinh ngạc khi thấy hộp gỗ kia lại đặt ngoài cánh cửa. Nhớ tới vẻ mặt đằng đằng sát khí của Thương Vũ ngày hôm qua, nàng lại do dự cả buổi, rốt cuộc thì có nên đưa cho Đại sư huynh không nhỉ?

Ôi, thật là xui xẻo, sao cứ canh ngay lúc nàng quét đình viện lại gặp phải chuyện này chứ.

Nàng vẫn kiên trì cầm hộp gỗ đưa cho Thương Vũ, thầm nghĩ lát nữa đưa cho hắn xong phải nhanh chóng rời đi mới được.

Lần này Thương Vũ cũng chẳng thèm cầm lấy chỉ lạnh lùng bảo: “Mở ra nhìn thử xem.”

Ti Điềm mở hộp gỗ ra, lần này thì đã thăng cấp rồi, là một đôi giày vải màu xanh đậm, mộc mạc hơn đôi giày độn nhiều.

“Vứt đi.”

Một luồng sát khí dâng lên trên mặt hắn. Nàng rất thức thời lập tức rời khỏi viện Thanh Long.

Lần này nàng lại căn cứ theo nguyên tắc tiết kiệm, lại tự chủ trương một lần nữa, chỉ đặt hộp gỗ dưới chân sư tử đá, suy nghĩ một chút lại bỏ vào hộp một tờ giấy viết hai chữ cảm ơn. Thật không nỡ vứt đi, không biết là ai tặng cho Thương Vũ, nàng quyết định giữ lại sau này tặng cho Thiết Ngưu ca, ném đi thì tiếc quá.

Không ngờ vào sáng sớm hôm thứ ba, nàng vừa ra mở cửa sơn môn lập tức sợ hét hồn thốt lên một tiếng, một cô nương đang dựa vào cửa sơn môn ngủ gục. Khi nàng mở cửa làm cô nương kia ngã “bịch” một cái, suýt nữa còn đè lên chân nàng.

Cô nương kia lập tức tỉnh dậy, bò dậy hỏi: “Ta là bạn của Thương Vũ. Thương Vũ có ở trong đó không?”

“Có.”

“Ta có thể gặp huynh ấy không?” Cô nương kia có chút phấn khởi nhưng vẫn ngại ngùng.

“Cô đi theo ta.” Ti Điềm mỉm cười dẫn nàng ta tới viện Thanh Long, thầm nghĩ lần này Tề Dương không cần phải bận tâm lo nghĩ cho việc Đại sư huynh không lấy được vợ rồi.

Người ta còn có hồng nhan tri kỷ cơ đấy, đã vậy còn rất xinh đẹp nữa, còn tự mình tới thăm nữa chứ.

Thương Vũ và Tề Dương vừa ra khỏi cửa Hà viện, hai người vừa tắm xong, tinh thần sảng khoái, dáng vẻ khôi ngô, tư thế oai hùng, phấn chấn bừng bừng.

Lúc Thương Vũ vừa nhìn thấy cô gái kia thì liền ngây người, Tề Dương cũng sửng sốt, hai người đều dừng bước, khuôn mặt nghiêm túc khiến Ti Điềm có cảm giác như nàng vừa làm một chuyện gì đó sai lầm.

“Có chuyện gì?” Giọng nói của Thương Vũ lạnh như băng.

Vẻ mặt cô nương kia vui mừng, nhìn thẳng vào mặt Thương Vũ: “Đồ ta tặng cho huynh, huynh có thích không?”

Ti Điềm kinh sợ, hóa ra chủ nhân của hộp gỗ là nàng ta!

Giọng nói của Thương Vũ vẫn lạnh như băng: “Ta vứt đi rồi.”

Vẻ mặt cô nương kia hết sức ngạc nhiên: “Không thể nào, trong hộp gỗ không có gì mà, huynh còn để lại tờ giấy nói cảm ơn muội mà. muội nghĩ huynh rất thích, bởi vậy mới tới tìm huynh.”

Đôi mắt Thương Vũ như muốn bắn tên, mà mũi tên đang trực tiếp chỉ vào Ti Điềm.

Đối diện với ánh mắt của hắn, nàng cảm thấy mình vừa oan ức vừa xui xẻo, tim nàng nảy lên một cái, bắt đầu đoán xem một lát nữa hắn trừng trị nàng như thế nào.

“Đã xảy ra chuyện gì?” một giọng nói sắc bén băng của hắn đâm tới, nàng đành phải thành thành thật thật nhận tội.

Mặt hắn trắng bệch, hung dữ trừng mắt với nàng, tức sùi bọt mép như muốn ăn thịt người. Lời nói của hắn không quan trọng bằng một đôi giày sao? Nàng vậy mà bằng mặt không bằng lòng, bây giờ người ta tìm tới tận cửa rồi, sao nàng có thể làm như vậy được nhỉ? Trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu, cảm giác như bị người ta bán đứng, thật ra chuyện này cũng không quan trọng đến thế, nhưng sao hắn lại có cảm giác bị bán đứng thế này?

Nàng rất oan ức bèn liều chết giải oan: “Đại sư huynh, đồ tốt vậy mà thấy ném đi thì tiếc quá, muội cũng không có ý gì khác, bây giờ muội mang tới trả cho cô nương này ngay.”

Hắn nói như đá đập tới: “Còn không đi mau.”

Nàng chạy cực nhanh, sợ chậm sẽ bị đá dập trúng. Nàng trở về phòng mang đôi giày tới đưa cho cô nương kia, vô cùng xấu hổ nói lời xin lỗi. Ôi, chuyện này, chỉ sợ ai cũng hiểu lầm nàng là người thích chiếm tiện nghi của người khác. Thật ra nàng chỉ cảm thấy thấy ném đi thì đáng tiếc, cũng đâu có ý tham lam đâu. Nỗi oan ức này này nếu vào tháng sáu sợ là tuyết cũng rơi xuống luôn đó chứ.

Cô nương kia có chút ngoài ý muốn,, còn có vẻ đau lòng. Nàng ta cầm đồ trên tay, cũng không thèm nhìn mà chỉ trông mong nói với Thương Vũ: “Huynh thật sự không có một chút hứng thú nào với muội sao?

Thương Vũ lạnh lung nói: “Tề Dương, tiễn khách.” Sau đó trực tiếp đi vào viện Thanh Long, đóng cửa ầm một cái khiến chân Ti Điềm cũng run run.

Tề Dương gãi gãi đầu nhìn cô nương kia: “Cô nương, môn quy của Thất Thế môn chúng tôi rất nghiêm ngặt, nghiêm cấm tình yêu nam nữ, nếu cô nương có ý với Đại sư huynh, ngàn vạn lần chớ liên lụy Đại sư huynh, cũng may mấy hôm nay sư phụ không có ở đây, bằng không hậu quả không thể lường được.”

Cô nương kia bực bội nói: “Chỗ này của mấy người cũng không phải chùa chiền hay đạo quán, vì sao không thể có tình yêu nam nữ chứ?” Đột nhiên nàng ta chỉ Ti Điềm, nói: “Không phải nàng cũng là nữ sao?”

Ti Điềm vội vàng rụt người núp sang một bên, chỉ ước gì bản thân có pháp thuật tàng hình, sao lại xui xẻo như vậy chứ, hết chuyện hay sao mà lại dính líu tới “chuyện tình cảm” của Đại sư huynh chứ?

Tề Dương lại thoải mái chỉ nàng nói: “Tuy muội ấy là nữ, nhưng trong mắt chúng tôi, muội ấy là huynh đệ đó. Mời cô nương trở về đi, sau này đừng đến đây nữa, bằng không thì Đại sư huynh sẽ bị sư phụ trừng phạt mất.”

Cô nương kia rất không tình nguyện bị Tề Dương đẩy ra ngoài.

Nàng thở phào một hơi, vội vàng chạy vào viện Chu Tước, dự định hai ngày này cố gắng hết sức không ra khỏi viện để khỏi phải gặp Thương Vũ.

Một lát sau, Tề Dương đi vào viện Chu Tước cười hì hì nói: “Ti Điềm, sau này muội có nhìn thấy nàng ta thì ngàn vạn lần đừng cho nàng ta đi vào. nàng ta chính là cô nương vừa nhìn đã yêu Đại sư huynh đó.”

Thì ra là thế, Ti Điềm gật đầu, trong lòng tự nhủ muội có biết đâu nè. Nàng ta tự xưng là bạn của Thương Vũ, muội còn tưởng là hồng nhan tri kỉ của huynh ấy đó chứ.

Ngày hôm nay, Ti Điềm buồn bực luyện công trong phòng, mãi đến khi Lâm Tây Yến ăn cơm tối xong trở lại viện Chu Tước, nàng mới chầm chậm tới Hà viện ăn cơm.

Quả thật vô cùng may mắn, không có gặp Thương Vũ

Hôm sau nàng lại không được may mắn được như thế, lúc đi xách nước thì vừa vặn đụng phải Thương Vũ. Ti Điềm sợ hãi kêu một tiếng “Đại sư huynh” rồi đứng im chờ giáo huấn.

Nhưng Thương Vũ ngay cả một cái hừ mũi cũng không có, chỉ trợn mắt lạnh lùng nhìn nàng rồi bỏ đi.

Lúc đi qua ngang qua người nàng, Ti Điềm phát hiện ra trên vầng trán trơn bóng của Đại sư huynh nổi lên một cái nhọt. Nhất định là do ngày hôm qua nàng để “Hồng nhan tri kỷ” của Đại sư huynh đi vào, bởi vậy Đại sư huynh mới giận dữ, cấp hỏa công tâm mới ra nông nổi như vậy đây.

Trong lòng nàng hơi áy náy, chuyện này quả thật là do nàng suy nghĩ còn thiếu sót, tự ý cho là đúng, kết quả là làm cho con gái nhà người ta hiểu lầm, Đại sư huynh nổi giận. Nàng suy nghĩ một chút rồi quyết định lấy công chuộc tội.

Sau giờ ngọ, nàng bê một chén thuốc, thấp thỏm đi vào cửa lớn của viện Thanh Long, trái lo phải nghĩ vẫn có chút sợ hãi, cho nên lại chạy đến viện Huyền Vũ trước.

Nàng gọi Tề Dương ra để cùng đi đưa canh cho Thương Vũ.

Tề Dương nhìn chén thuốc đen sì rồi hỏi: “Đây là cái gì?”

“Đây là chén thuốc muội sắc cho Đại sư huynh, muội thấy trên trán huynh ấy có cái nhọt, chắc là vì chuyện ngày hôm qua làm huynh ấy nổi giận, mọi chuyện đều do muội mà ra, cứ coi như là muội bồi tội với huynh ấy.”

“Muội lấy thuốc ở đâu?”

“Phòng thuốc đó, Khách thẩm mở cửa chọn thuốc giúp muội.”

“Phương thuốc là muội tự kê đơn à?”

“ Không phải muội kê đơn, mấy hôm trước không phải Đại sư huynh bảo muội và Lâm Tây Yến học thuộc một quyển sách về các phương thuốc cổ truyền sao, muội thấy trong đó có một phương thuốc rất hợp với triệu chứng của Đại sư huynh nên mới sắc cho huynh ấy.”

Tề Dương khen: “Ha ha, không ngờ Ti Điềm muội lại chu đáo thật.”

Đến viện Thanh Long, ngay khi Thương Vũ ra mở cửa, có lẽ là do nắng gắt quá hay sao ấy mà Ti Điềm cảm thấy cái nhọt trên trán Đại sư huynh quả thật cần phải uống thuốc, nếu không thì thật sự có thể làm tổn hại đến nhan sắc của huynh ấy.

“Có chuyện gì?” Thương Vũ không có ý mời nàng vào, chỉ dựa cửa viện nhìn chén thuốc trong tay nàng, cũng hơi có chút bất ngờ nhưng cũng hơi có chút không kiên nhẫn, ánh mắt như có gai, hiển nhiên là còn chưa tha thứ cho nàng.

Tề Dương cười ha hả nói: “Đại sư huynh, Ti Điềm thấy huynh nổi giận phát hỏa, bởi vậy mới sắc chén thuốc này bồi tội với huynh.”

Sắc mặt Thương Vũ mới tốt hơn một chút, nhíu mày nói: “Ti Điềm, muội đừng tưởng rằng ngày đó muội tới đây, cửa sơn môn mở rộng là muội có thể tùy tùy tiện tiện liền vào được, Thất Thế môn cũng không phải luôn như thế, đó là tình huống đặc biệt. Bình thường ở đây nghiêm cấm người ngoài ra vào. Sau này không thể tùy tiện để người khác ra vào nữa. Muội chưa hỏi ai đã để một người lạ đi vào, chẳng lẽ muội chưa từng nghe bốn chữ giang hồ hiểm ác sao? Rốt cuộc muội đã đủ mười bốn tuổi chưa thế?”

Ti Điềm cắn môi đưa chén thuốc lên: “Đại sư huynh, sau này muội sẽ không như vậy nữa.”

Thương Vũ liếc qua chén thuốc, khinh thường hừ một tiếng: “Đàn ông nào có yếu ớt như thế, nổi cái nhọt đã phải uống thuốc?”

Tề Dương vội nói: “Này, đây là tâm ý của Ti Điềm, huynh uống một ngụm cũng được mà.”

Hắn vẫn không nhận lấy, vẻ mặt rất là xem thường.

Nàng thấp giọng nói: “Đại sư huynh, đây là chén thuốc muội sắc theo đơn thuốc trong cuốn sách thuốc cổ truyền huynh đưa đó, Đại sư huynh thử một lần xem sao?”

Chân mày hắn khẽ động, nhìn nàng một cái. Thật sự là nàng đã rất dụng tâm, ánh mắt nàng vừa khẩn thiết vừa đáng yêu.

Trong lòng hắn mềm nhũn, cuối cùng cũng nhận lấy chén thuốc uống vài ngụm, sau đó nhíu mày nói: “Chén thuốc này sao có vị lạ thế, đơn thuốc gì vậy?”

“Rễ sô đỏ, hoàng kỳ, kiến càng, và mấy thứ khác nữa.”

“Kiến càng?” Hắn ọe một cái, phun hết thuốc trong miệng lên người nàng

*Chó cắn Lữ Ðồng Tân:

Lữ Ðồng Tân, con của Thứ Sử Hải Châu, sanh ngày 14 tháng 4. Khi bà mẹ mới sanh Ông thì trong phòng mùi hương thơm phức, có hạc trắng bay vào phòng rồi biến mất. Đấy là Huê Dương Chơn Nhơn đầu thai xuống trần làm Lữ Ðồng Tân. Ông là một trong bát tiên của Đạo gia gồm: Chung Ly Quyền, Lã Động Tân, Trương Quả Lão, Lý Thiết Quài, Lam Thái Hoà, Tào Quốc Cựu, Hà Tiên Cô và Hàn Tương Tử.

Năm 20 tuổi, Lữ Ðồng Tân xưng hiệu là Thuần Dương, nên gọi là Lữ Thuần Dương, đi thi đỗ Tú Tài, tiếp theo đỗ luôn Cử Nhân, nhưng khi thi Tiến Sĩ thì rớt. Khi đến núi Lư sơn, gặp Huỳnh Long Chơn Nhơn dạy cho phép tu luyện và tặng cho một thanh gươm chém được yêu quái.

Trên đường đi Lư Sơn tầm sư học đạo, Lã Động Tân vô tình bị lôi vào chuyện trừ yêu cứu tiểu thư của nhà Vương viên ngoại. Con yêu này chính là Hạo Thiên Khuyển của Nhị Lang thần. Bảo vật dùng để bắt yêu là một bức họa đồ, hễ dụ được nó nhảy vào họa đồ thì cuộn lại, có thể khiến nó xương cốt thành tro. Lã Động Tân được giao nhiệm vụ giữ cửa, canh chừng bức họa đồ. Khi dẫn dụ được Hạo Thiên Khuyển nhảy vào bức họa, Lã Động Tân vội cuộn lại, nhưng được nửa chừng thì nghĩ tới chủ của nó là Nhị Lang thần nên lưỡng lự thả bức họa đồ xuống. Hạo Thiên Khuyển thoát ra liền quay sang cắn Lã Động Tân một cái rồi chạy mất. Lã Động Tân vừa bị cắn đau vừa làm lỡ việc trừ yêu của người ta, đành phải ở lại nhà Vương viên ngoại canh chừng Hạo Thiên Khuyển. Sau nhờ Hằng Nga tiên tử đưa tin, mời Nhị Lang thần xuống mới thu phục được nó. Người đời sau dùng tích "Chó cắn Lã Động Tân" này để chỉ bản thân vô duyên vô cớ gặp phải những chuyện không như ý, ách giữa đàng lại mang vô cổ, làm ơn mà mắc oán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.