Mấy Thằng Kia, Mau Biến!

Chương 14: Chương 14




Về đến nhà , cô thả mình rơi tự do trên chiếc giường mềm mại , miệng mấp máy hỏi .

- Anh hai à , giờ làm gì nữa đây ?

- Anh không biết , hay em đi mua sắm gì đó đi , cũng lâu rồi em không sắm cho mình vài bộ mới . - Anh nói . Quả thật từ lúc chuyển nhà về tới giờ , cô chả có thèm đi mua bộ đồ nào cả , tính ra thì chỉ có bộ đồng phục trên người mới là đồ mới thôi .

Trên đường đi , cô vừa đi vừa nói chuyện qua thần giao cách cảm với anh hai . 

- Nè , anh nghĩ ta có cần mua chút đồ cho thầy không ? - Cô hỏi . Thật ra cái ông cụ bán tranh lúc trước chính là thầy dạy vẽ của cô với anh hai .

- Cũng được , vậy theo em ta nên mua cái gì ? - ANh xoa cằm hỏi .

- Hay là mua một bộ ấm trà đi . Cái ấm thầy xài em thấy bị mẻ vài chỗ rồi . 

- Được .

Thế là hai anh em lên lịch trình sẽ đi đâu chuẩn bị cho ngày đi học bão táp đối mặt với nữ chủ đại nhân .

Bởi vì lâu lâu cô mới đi mua quần áo một lần nên phải tống cả đống đồ sau này khỏi mua . Lượn qua lượn lại một hồi , cô mua được 7 cái áo gồm 3 sơ mi , 2 áo thun và 2 cái áo dài tay , 6 cái quần , 4 cái váy màu xanh lam , đen với tím , 2 cái áo khoác da với cái áo khoác thường và vài đôi giày thể thao , 2 đôi giày búp bê . Xong lại chạy qua hàng gốm mua cái bộ ấm cốc mới , rồi lại chạy đi mua vài cuốn sách . 

*hình ảnh minh họa 

- Sư phụ ! - Mĩ Tuyết chạy ào tới ồm chầm lấy ông cụ già , người được gọi là sư phụ đang an nhàn ngồi uống trà .

- Cái con nhóc lanh chanh này , ta đang đau cổ con cứ đeo như vậy chắc gãy luôn quá ! - Người được gọi là sư phụ cau mày cằn nhằn còn cốc cho cô một cái .

- Thế hôm nay cô tới tìm lão già này để làm gì hả cô nương ? - Ông lại nói .

- Hì hì , chẳng qua hôm nay con có đi mua ít đồ . Thấy cái ấm của người cũng cũ rồi nên muốn tặng người một bộ ấm trà mới . - Cô cười nịnh nọt nói .

- Thế con đã qua đây rồi hay là cùng bọn ta dùng bữa đi . - Sư mẫu của cô bước đến lên tiếng .

- Dạ ! Cảm ơn sư mẫu , sư phụ nhiều lắm ạ !

Sau đó cô ở lại ăn trưa cùng hai người . Cô rất thích ăn món bánh bột lọc của sư mẫu nha , nó rất là ngon .

Ăn trưa xong , cô quay về căn hộ thân thuộc ngày nào . Bỗng từ trong một con hẻm nhỏ có tiếng người nói to .

- Các người mau né xa tôi ra . Các người định làm gì ?*

- Hé hé , cô em rất đẹp biết không . - Một tên to con bước tới đưa tay vuốt mặt cô gái đó .

Ồ ! Đó chẳng phải là nữ phụ Lisa sao ? Sao cô ta lại ở đây và còn bị như vậy nữa !?  

Với bản tính anh hùng rơm , cô hào hùng bay vô đánh tụi côn đồ kia một cách rất ghê gớm . Sau đó cô bước tới , đưa tay đỡ cô ta đứng dậy hỏi .

- Cô có sao không ?*

-Tôi.....tôi không sao . Nhưng sao cô lại giúp tôi ?*

 - À , tại vì tôi rảnh tay thôi .* - Cô gãi đầu đáp .

- À mà nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về !* - Cô nói tiếp .

- Tôi không muốn về nhà .* - Giọng cô ấy hơi nghẹn lại .

- Vậy về nhà tôi đi , dù sao tôi cũng ở có một mình .* - Cô nói xong thì dắt tay cô ấy về .

Đến nhà , cô bắt đầu hỏi lí do vì sao cô ấy không muốn về nhà . Thì ra là sau chuyện vừa nãy , bố cô ấy vì thẹn quá hóa giận đánh cô ấy một trận sau đó thì đuổi ra ngoài . Cô ấy sợ bây giờ về thì sẽ tiếp tục bị trút giận nên mới không muốn về .

- Đừng lo , cứ ở đây khi nào cô thích . Tôi không phiền đâu !* - Cô trìu mến nói .

- Cảm ơn cô rất nhiều và cũng rất xin lỗi về chuyện ban sáng .* - Lisa xấu hổ cúi đầu nói .

- Không sao , mọi chuyện đã qua rồi . Đúng rồi , tôi sẽ giới thiệu một người nữa cho cô .* - Cô nói rồi lấy tay chấm nước mắt mình bôi lên mắt Lisa .

- Cô muốn giới thiệu ai cho tôi thế , mà sao phải làm thế này ?* - Bất ngờ trước hành động của cô , Lisa bỗng chốc hét lên .

- Xin giới thiệu với cô , đây là anh hai kết nghĩa của tôi , Winter . Là một linh hồn chưa siêu thoát mà tôi tình cờ gặp , bây giờ ba ta sẽ sống chung nên mong hai người cố gắng hòa hợp .* - Cô mỉm cười giới thiệu hai người . Lisa lúc đầu ngạc nhiên vô cùng sau đó cố trấn tĩnh mình lại làm quen với anh (Winter)

- Kể từ nay , anh ấy sẽ là người dạy tiếng nước này cho cô . Cô cứ yên tâm ở đây mà học , đừng lo gì cả .*

- Cảm ơn cô . Cô thật là tốt bụng . Tôi.....tôi có thể làm bạn với cô không ?* - Cô ấy ngại ngùng nói .

- Đương nhiên . Chào mừng bước đến nhà của tớ , Lisa ! - Cô mỉm cười nói .

- Cảm ơn cậu rất nhiều , Mĩ Tuyết ! - Mắt Lisa hơi ngấn lệ , cô ấy chưa từng được cảm nhận sự ấm áp này bao giờ . Từ nhỏ đã bị ba mẹ đối xử rất nghiêm khắc và tuyệt tình nên sự yêu thương này cô (Lisa) chưa bao giờ cảm nhận được . Cô xa lánh bạn bè , bắt đầu ghen ghét mọi thứ cho đến hôm nay . Cô tự hứa với chính mình dù có ra sao cô cũng sẽ luôn là người bạn tốt nhất của Tuyết Tuyết .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.