Mấy Thằng Kia, Mau Biến!

Chương 6: Chương 6




Sau khi nằm suy nghĩ một chút cô vươn vai đứng dậy chọn một bộ đồ thật thích hợp bước ra ngoài . Vì sợ mấy người kia còn ở dưới nên cô leo cửa sổ đi ra ngoài . 

- Cuối cùng cũng được tự do rồi ! - Cô hét lên .

- Có mang theo tiền chưa đó ? - Winter .

- Dạ rồi , giờ chỉ cần đi tìm nhà thuê sau đó tối nay quay về xin phép đi là được !

- Vậy mau đi thôi .

- Dạ !

Cô và anh đi đến một khu chung cư , nơi này mới được xây lại ở khu bình dân nên chưa có nhiều người tới thuê lắm .

- Dạ cho con tới thuê phòng . - Cô bước vào phòng của chủ khu chung cư mỉm cười lễ phép nói .

- À chào cô bé . Con tới thuê phòng hả ? - Bà chủ đang ngồi tính chi tiêu và sổ sách quay qua nói .

- Dạ , con muốn thuê một căn hộ có ban công , khu bếp , phòng khách và phòng ngủ , nhà vệ sinh . Phòng khách với khu bếp nối nhau , không có phòng ăn cũng được , phòng ngủ không có cũng không sao . - Cô nói một mạch hết ý kiến của mình sau đó quay qua nhìn bà chủ cười .

- Ta có một căn hộ như vậy ở tầng 2 , có phòng ngủ và phòng khách riêng , phòng bếp thì khá nhỏ và còn có một ban công nhưng chưa xây xong . 

- Dạ không sao , có thể cho con đi xem trước không ạ ! 

- Được thôi . 

Bà chủ dắt cô đi xem một căn hộ khá giống với miêu tả . Căn hộ này có phòng ngủ và phòng bếp khá nhỏ nhưng rất thoải mái . Phòng tắm và phòng vệ sinh riêng , ngoài ra phòng khách cũng khá lớn , ban công thì chưa xây lan can nên cô xin bà chủ được sửa lại ban công theo ý mình , đương nhiên tiền là cô chi trả . Bà đồng ý , dù sao cô cũng nói là thuê ở dài hạn .

Khụ , cô biết tiền không phải của mình nhưng sau này cô sẽ làm việc trả bù lại nha !

Ngay sau đó , cô gọi người tới xây lan can ban công , lắp một lớp cửa kính sau lan can , phần còn lại thì do cô tự làm .

Phải nói là ở đây đúng là làm rất nhanh gọn lẹ , chỉ mới có vài tiếng đã xong xui cả .

Nhưng đó là chuyện của vài tiếng sau , bây giờ cô phải đi trả tiền thuê nhà theo tháng . Bây iờ cũng là đầu tháng nên rất tiện .

- Dạ cho con trả tiền thuê nhà . 

- Được rồi , tiền thuê căn hộ đó là 4 triệu/tháng .

Cô đưa tiền mặt ra chứ không dám lấy thẻ , vì tài khoản của nguyên chủ là do ông ta cấp tiền mà . 

- Bây giờ em tính làm gì nữa ? - Anh hỏi .

- Bây giờ em phải đi mua thêm mấy bộ quần áo , còn phải đi tìm việc nữa .

- Nhắm coi có đủ tiền không đó .

- Anh hai đừng lo em mang đủ tất ! 

Thế là hành trình mua sắm của cô bắt đầu . Cô tới một cửa hàng quần áo nhỏ , ở đây không bán nhiều quần áo đắt tiền mà quần áo lại rất nhiều , vừa đẹp vừa năng động giá lại rẻ nên cô thích lắm .

Với lại trong những bộ truyện khác cũng lưu ý , hơn 99% mỗi lần đi mua sắm là sẽ gặp nam nữ chủ ngay nên phải đề phòng . Sau một hồi quay qua quay lại cô mua được 5 cái quần jean thường , 3 cái áo sơ mi và 4 cái áo thun , 2 cái váy kín tay dài tới gối và 2 cái áo khoác , một cái là áo khoác da , cái còn lại là áo khoác thường .

Tiếp tục vui vẻ bước ra khỏi cửa hàng , cô sẽ đi mua thêm vài thứ đồ linh tinh nữa rồi về nhà . Đang tung tăng nhảy nhót (mẹ tác giả : như một con điên) trên đường đi vừa chạy vừa tính xem cần mua thứ gì thì cô nhìn thấy một cửa hàng bán dụng cụ vẽ tranh .

Vẽ tranh sao ? Đây là ước muốn nhỏ bé khi cô còn nhỏ . Bởi vì lo cho cô nên lúc mẹ nuôi nhận cô nuôi bà đã không cho cô ra ngoài chỉ cho cô ở trong nhà , cô rất thích đứng trên lầu nhìn ra ngoài và vẽ những bức tranh để ngắm mỗi ngày . Cô từng ước được trở thành họa sĩ hoặc nhiếp ảnh gia để có thể được đi khắp nơi , chụp , vẽ những thứ trên đời . Chỉ tiếc nó quá xa vời , dù có thể đi khắp nơi nhưng với nguy hiểm bởi những cuộc truy sát kia thì cô làm gì còn tâm trạng vẽ tranh cơ chứ .

Lặng nhìn những bức tranh trong kia , cô quay gót bước vào trong mua các dụng cụ cần thiết để vẽ nhưng cô chưa mang về mà nói họ cứ giao tới địa chỉ căn hộ .

Tiếp theo cô mua một số thứ cần thiết như rèm cửa , sách , túi ,........... rồi mới về nhà .

- Nè , anh thấy em mua hơi nhiều rồi đó . - Winter ở kế bên lải nhải .

- Có đâu , hồi chúng ta mới mua nhà còn mua nhiều hơn cơ mà .

- Ờ , nhưng mà đây đâu phải tiền của em , xài cũng hơi ngại .

- Đây là tiền của mẹ nguyên chủ , đừng lo gì hết em không có xài tiền của ông ta đâu mà lo .

Vừa về tới nhà cô đã thấy một chiếc xe đen sang trọng đỗ trước nhà mình , biết là có khách quý ghế thăm cô không khỏi thở dài cho số phận của mình . Cô nhẹ nhàng mở cửa ra , thấy cô mẹ cô lẫn mọi người bất ngờ , cô cũng biết lí do nên không nói gì chỉ mỉm cười .

- Con lúc nãy leo cửa sổ ra ngoài .

- Trời ơi , con nghĩ sao lại leo cửa sổ ra ngoài hả ? Mau qua đây mẹ xem nào . - Mẹ cô hốt hoảng chạy tới xem xung quanh cô cằn nhằn này nọ . CÔ chỉ biết chịu đòn chứ không dám nói gì về việc đây không phải con gái bà mà là một con sát thủ kiêm nhà khoa học (mẹ t/g: vừa điên vừa khùng) thiên tài nổi danh khắp nơi .

- Con không sao đâu , mà con đã thuê nhà rồi , cũng hứa với bà chủ là chiều nay dọn tới ngay .

- Thôi được rồi , mẹ sẽ kêu người chuẩn bị cho con .

- Không cần đâu , con chỉ mang theo vài bộ quần áo , mấy quyển sách cùng cái máy tính đi là được rồi .

- Thế còn đồ dùng , trang sức , cả tiền nữa . 

- Không sao đâu ! Con đi lên phòng dọn đồ đây . - Cô phóng thẳng lên lầu chuẩn bị đồ bỏ mặc một đám người đang nhìn mình như quái vật ở dưới .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.