Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 230: Chương 230: Chuyện người phụ nữ tự sát tám năm trước (5)




Hạ bảo bối cười híp mắt đem tiểu bảo cùng tiểu bối phóng tới trên xe Lâm Nhiên, "Lâm thúc thúc, chú sẽ không cô đơn, tiểu bảo cùng tiểu bối của nhà cháu sẽ ngồi cùng chú."

Lâm Nhiên quay đầu nhìn hai con chó ngao Tây Tạng bự, lại nhìn nhìn Hạ bảo bối, lập tức không nói gì rơi lệ.

"Thần Hi, cô về nước chưa lái xe qua, chưa quen thuộc tình hình giao thông, tốt nhất cẩn thận một chút." Lâm Nhiên nói.

Hạ Thần Hi phất tay một cái, tỏ vẻ không có vấn đề.

Đợi được lên đường, Lâm Nhiên thật sâu cảm thấy, lời nói của anh là vô ích .

Kỹ thuật lái xe của Hạ Thần Hi, thật tình không phải bình thường tốt.

Giống như người của cô mạnh mẽ như nhau.

Cao tốc hạn mức 120, cô liền chạy đến 120, kỳ tích chính là, vô cùng ổn định, xe đua rít gào một đường chạy, muốn nhiều phong cách là có nhiều phong cách, Lâm Nhiên lau mồ hôi, Hạ Thần Hi thực sự là một kỳ nhân.

Công viên rừng rậm ở vùng ngoại thành, rất xa, trên đường lại không có camera, xe lại vô cùng ít, Hạ Thần Hi đem tốc độ xe chạy nhanh hơn, Lâm Nhiên bảo thủ dự đoán, người phụ nữ này đem xe chạy từ 150 trở lên .

Thực sự là đem xe đua chạy được đến trình độ này.

Cực ít có người phụ nữ nào có thể khống chế tốc độ mạnh mẽ như thế, cho dù là anh, cũng có chút choáng váng.

Ở nước ngoài Hạ Thần Hi nhất định là một tay đua xe.

Xe chạy sắp đến công viên, Hạ Thần Hi mới chậm lại tốc độ, thong thả dừng trước cửa công viên , Tiết Giai Vân khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch trắng bệch , "Hạ Thần Hi, tớ không bao giờ ngồi xe của cậu nữa ."

Hạ bảo bối ở một bên mím môi cười, hiển nhiên đã quen rồi.

Hai người ngừng xe, Lâm Nhiên nói, "Cô lập kỷ luật đua xe, Hạ Thần Hi, cô rốt cuộc có bao nhiêu mạnh mẽ a."

Hạ bảo bối nói, "Mẹ không thích tăng tốc độ, chỉ bất quá lần đầu tiên lấy xe có chút ít kích động, thử tính năng một lần."

Hạ Thần Hi gật đầu, "Đúng vậy, kết quả rất hài lòng."

Mấy người tiến vào công viên, ăn cơm dã ngoại.

Hạ bảo bối chuẩn bị không ít thức ăn, Lâm Nhiên cũng từ cốp xe lấy ra không ít thức ăn, cuối tuần người đến công viên dã ngoại nhiều, Lâm Nhiên đi lấy một cái vỉ nướng, anh mang rất nhiều thịt nướng.

Có Lâm Nhiên cùng Tiết Giai Vân, Hạ bảo bối rất rảnh.

Bọn họ không có ngược đãi tiểu bảo bối, cho nên, Hạ Thần Hi cùng Hạ bảo bối mang theo tiểu bảo cùng tiểu bối đi dạo, không quấy rầy đôi tình nhân Lâm Nhiên cùng Tiết Giai Vân này thừa dịp nướng thịt liếc mắt đưa tình.

Đột nhiên, điện thoại của Lâm Nhiên vang lên.

Vừa nhìn điện thoại báo là Đường Bạch Dạ, Lâm Nhiên chân mày nhíu lại, " Bạch Dạ, đang là cuối tuần, có chuyện gì?"

"Tiểu lâm nói muốn cùng cậu ăn một bữa cơm, có rảnh không?" Đường Bạch Dạ hỏi, mang theo nụ cười thản nhiên, Lâm Nhiên thậm chí nghe thấy tiếng Lâm Lâm cười, Lâm Nhiên nhìn hai mẹ con Hạ gia đang chơi đùa cách đó không xa, đột nhiên có một chút rầu rĩ .

Kỳ thực, Lâm Lâm cùng anh giao tình tương đối khá, mấy năm bằng hữu, anh và Hạ Thần Hi nhận thức cũng không lâu, nhưng mà, anh lại hi vọng Hạ Thần Hi cùng Đường Bạch Dạ cùng một chỗ, bởi vì có một Hạ bảo bối.

Đứa trẻ khả ái như vậy, cần có gia đình hoàn chỉnh.

Nếu không, không công bằng.

"Tớ không có ở trong thành phố." Lâm Nhiên mỉm cười nói, "Thần Hi cùng Hạ bảo bối ăn cơm dã ngoại, mời tớ, chúng tớ đang ăn cơm dã ngoại cở công viên rừng rậm, cậu có muốn hay không qua đây một chuyến?"

"Cậu nói cái gì?" Tiếng Đường Bạch Dạ lập tức mất đi ôn nhu, trở nên lạnh vô cùng.

Lâm Nhiên cười nói, "Chúng tớ đang ở công viên ăn cơm dã ngoại, cậu có muốn tới không?"

"Cô ấy vì sao mời cậu đi ăn cơm dã ngoại?" Đường Bạch Dạ không thiện cảm nói, nhớ tới Lâm Nhiên từng đối Hạ Thần Hi có hứng thú, mặt dù bây giờ anh ta và Tiết Giai Vân cùng một chỗ, anh cảm thấy bạn tốt càng ngày càng thấy nhứt mắt.

"Tớ cũng không biết a." Lâm Nhiên rất vô tội, "Con trai cậu cũng ở đây, thật đáng yêu a, tớ thật hận nó không thể là con tớ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.