Mê Án Đường Triều

Chương 104: Chương 104: Điều tới Dương Châu




Đại sảnh phủ nha Quý Châu.

Lý Kính Dư quỳ dưới đất, nghênh tiếp thánh chỉ. Một công công trong cung tay cầm bản thánh chỉ được kết từ tơ vàng, bước tới giữa sảnh thì mở ra đọc: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Lý Kính Dư điều tới Dương Châu nhậm chức tri phủ, tri phủ Quý Châu do Mã Cổ đảm nhiệm. Hôm nay khởi hành, không được chậm trễ. Khâm thử!”

“Tạ Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Lý Kính Dư dập đầu, đưa hai tay cao quá đầu để nhận lấy bản thánh chỉ.

Thấy công công đi rồi, Trần Cẩn Phong, Trương Liên Chi và Võ Dương mới đi ra từ phía sảnh sau.

“Tại sao đột nhiên Hoàng thượng lại điều Kính Dư tới Dương Châu, đột ngột thế này, thậm chí còn chẳng kịp chuẩn bị gì.” Trương Liên Chi đặt ra nghi vấn.

“Đúng thế, ta cũng thấy lạ, Dương Châu là chốn phồn hoa, có biết bao người tranh nhau để được đến đó, sao giờ lại đến lượt ta được nhỉ?” Lý Kính Dư lại càng cảm thấy nghi ngờ hơn.

Trần Cẩn Phong hơi nhíu mày: “Chẳng có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống cả, ta thấy chuyện này đến tám chín phần là có uẩn khúc. Kính Dư, nếu như Hoàng thượng đã muốn huynh khởi hành ngay hôm nay thì ta thấy chúng ta cứ thu dọn đồ đạc cho sớm để rời khỏi nơi này, bao giờ đến được Dương Châu thì tính tiếp.”

“Vậy còn vụ án của Tiểu Thiến thì sao?” Lý Kính Dư có chút phân vân.

“Đã đồng ý cho cô ta ngủ một giấc thật ngon thì cứ chờ đến mai để cô ta tỉnh dậy rồi xử quyết sau cũng được.” Võ Dương đề nghị: “Ta nghĩ tên Mã Cổ kia cũng không tới nhậm chức ngay đâu, thánh chỉ vừa mới tới, hắn còn phải chuẩn bị rồi mới lên đường chứ. Ta nghĩ còn chưa chắc được hắn sẽ đến đây vào hôm nào.”

Mọi người đều đồng ý với lời đề nghị của Võ Dương.

“Không cần đợi nữa, ta thấy bây giờ mình lên nhậm chức luôn là được.” Bỗng ngoài cửa nha môn có tiếng nói, mọi người nhìn về phía đó, thấy một nam tử có gương mặt gầy gò, ria mép hình chữ bát bước vào. Đôi mắt nhỏ với mí mắt sụp xuống như vừa ngủ dậy, chiếc mũi vừa nhọn vừa khoằm, mỗi khi cười, hai gò má lại nhướn lên khiến chiếc mũi của hắn trông càng to hơn.

“Ngài là tri phủ mới nhậm chức Mã Cổ sao?” Lý Kính Dư bước tới hỏi.

“Chính là bản quan.” Mã Cổ vênh mặt nhìn Lý Kính Dư với vẻ coi thường.

“Ra là vây.” Lý Kính Dư quay người đi về án kỉ, sau đó lấy từ trên bàn xuống một chiếc hộp vuông: “Đây là ấn chương, bản quan giao lại cho ngài. Bách tính Quý Châu đều trông cậy cả vào ngài.”

“Đương nhiên phải thế rồi.” Mã Cổ hơi nhướn mí mắt, đôi mắt ti hí ánh lên vẻ tham lam. Hắn nâng ấn quan lên ngó nghiêng quan sát một cách tỉ mỉ.

Mọi người trông thấy dáng vẻ đó của Mã Cổ thì đều khịt mũi dè bỉu. Lý Kính Dư lại căn dặn hắn: “Ở đây vẫn còn một vụ án chưa xử lý xong, đã bắt được hung thủ, tình tiết vụ án cũng sáng tỏ, chỉ chờ đến ngày mai là có thể xử quyết.”

“Nếu như là vụ án mà ngài để lại thì ngài tự mình xử đã rồi hẵn đi.” Mã Cổ không buồn ngẩng đầu mà cứ nhìn chằm chằm vào ấn chương, nụ cười trên mặt càng ngày càng rõ nét.

* * *

Trong thư phòng Lý Kính Dư.

“Không ngờ phải rời nơi này sớm như vậy.” Lý Kính Dư cảm khái: “Ta vẫn nhớ ngày ấy khi mới đặt chân tới Quý Châu, trong lòng tràn đầy hoài bão, hi vọng có thể góp sức phát triển nơi đây. Vậy mà chỉ vài tháng ngắn ngủi đã phải rời đi, thật sự có chút không nỡ.”

“Được rồi được rồi, Dương Châu là vùng đất giàu có, biết bao nhiêu người tranh nhau để được đến đó, có gì mà phải không nỡ chứ.” Trương Liên Chi lắc đầu, cười nói.

“Kính Dư, lúc nào thì huynh khởi hành?” Võ Dương hỏi.

“Hôm nay thu dọn hành lí xong xuôi, chờ ngày mai xử xong vụ án của Phàn Tam Nhi thì sẽ khởi hành.” Lý Kính Dư quay người hỏi Trương Liên Chi: “Liên Chi, huynh định đi đâu?”

“Đương nhiên là về quê rồi. Ta vốn định ở lại đây mấy ngày, không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy.” Trương Liên Chi nói: “Cẩn Phong và Võ tướng quân thì sao?”

“Tất nhiên là đi theo Lý đại nhân.” Võ Dương cười đáp.

“Chi bằng huynh đi cùng bọn ta đi.” Lý Kính Dư đề nghị: “Như thế mấy người chúng ta còn có thời gian để ôn lại chuyện cũ chứ.”

“Trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn.” Hơi ngập ngừng một chút, Trương Liên Chi nói tiếp: “Hơn nữa Cẩn Phong cũng đang hiểu lầm ta.”

Trần Cẩn Phong hơi cúi đầu không nói gì.

“Không biết ta có thể tham gia cùng các ngươi không nhỉ?” Chợt nghe thấy tiếng người sau lưng, cả bốn người cùng ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn, bèn trông thấy một người có ngoại hình anh tuấn, đường nét sắc sảo, điệu bộ phong lưu phóng khoáng, mặc một chiếc áo màu trắng như tuyết vô cùng nổi bật. Người này đang đứng ở cửa mỉm cười nhìn bốn người họ.

“Thần tham kiến vương gia.” Khi định thần lại, cả bốn người cùng quỳ xuống.

“Miễn lễ, miễn lễ.” Lý Long Cơ bước vào trong, nhẹ nhàng nói: “Ở đây không có vương gia thần tử mà chỉ có huynh đệ thôi.”

Mọi người đứng dậy, mời Lý Long Cơ ngồi xuống ghế.

“Lần này vương gia tới đây có việc gì sao ạ?” Trần Cẩn Phong mở lời.

Lý Long Cơ mỉm cười đáp: “Từ lần trước khi đệ nhờ Võ Dương đưa thư cho bản vương, ta đã cảm thấy sự việc khá nghiêm trọng. Mấy ngày trước nghe nói Hoàng thượng đã hạ lệnh điều Lý Kính Dư đến Dương Châu rồi đổi một tri phủ khác tới nên ta đã lên đường không ngừng nghỉ để đến đây.”

“Rốt cuộc tại sao Hoàng thượng lại muốn điều Lý Kính Dư đến Dương Châu, thiết nghĩ hẳn vương gia cũng có nghe nói được.” Lý Kính Dư nói.

Lý Long Cơ gật đầu, nét mặt trở nên nghiêm túc: “Ngươi có biết chuyện Dương Châu gặp hạn không?”

Ai nấy đều sững sờ.

“Dương Châu vốn là một vùng đất trù phú, mấy năm nay liên tiếp hứng chịu hạn hán, dân chúng chật vật mưu sinh, không ngừng kêu than. Ai có ngờ năm nay đột nhiên lại dính thêm nạn châu chấu, lương thực bị ăn sạch, người người cảm thấy bất an, hoàn cảnh sống ngày một tồi tệ. Có rất nhiều người bỏ xứ đi tha hương, thậm chí một số người còn đi bộ tới kinh đô để cáo trạng với Hoàng thượng.”

“Ra là vậy, muốn để Kính Dư đến thu dọn bãi chiến trường.” Võ Dương phẫn nộ đáp.

“Khoản tiền cứu trợ triều đình phát thì sao? Không phải năm nào cũng có à?” Trần Cẩn Phong đặt câu hỏi.

Lý Long Cơ bất lực đáp: “Mỗi năm triều đình đều sẽ trích một phần thuế thu được để làm tiền cứu trợ thiên tai. Năm nay Dương Châu bị châu chấu tấn công, đã phát ba trăm ngàn lượng bạc, nhưng dù tiền đã phát nhưng cũng không thấy chút hiệu quả nào. Quan viên trong triều thì tốt khoe xấu che, Hoàng thượng không biết được những chuyện đó. Nhưng không ngờ đám côn trùng đó càng lúc càng tấn công dữ dội hơn, còn ảnh hưởng đến các vùng xung quanh. Cuối cùng giấy không gói được lửa, Hoàng thượng biết được tình hình tại Dương Châu, trong cơn giận ngài ấy đã bãi miễn chức quan của tri phủ Dương Châu và chuyển sang cho Lý Kính Dư.”

“Thì ra mọi chuyện là vậy, thiết nghĩ ba trăm ngàn lượng bạc cứu trợ không được phát đi toàn bộ.” Võ Dương nói: “Nếu không thì sao có thể không có tác dụng được chứ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.