Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Chương 18: Chương 18: Chạy ra khỏi ổ sói lại vào hang hổ




Xe như thoát súng ra đạn, chạy hướng xe hàng. Trình Du Nhiên lạnh lùng nhìn chằm chằm phía trước, mắt cũng không chớp cái nào, ở bên trong tròng mắt đen lộ ra hơi thở tự tin.

Văn Long nhìn Trình Du Nhiên quay đầu xe vọt tới hướng bên này, nhíu mày kiếm, cô muốn làm gì.

Trình Du Nhiên chợt chuyển tay lái, chỉ thấy xe lái hướng xe hàng, đang muốn đụng nhau với xe hàng, trong nháy mắt chợt thay đổi tay lái, đạp cần ga, tiếng động cơ cùng bánh xe ma sát mặt đất đồng thời vang lên âm thanh, đuôi quét ngang hướng một chiếc xe với đường cong hoàn mỹ, giống như cây chổi, đem xe chạy như bay quét qua, mạnh mẽ đụng ngược, xe đi hướng xe hàng, một màn này thật làm cho người ta khiếp sợ!

Xe đang cùng xe hàng chạm vào nhau, hấp dẫn chú ý của kẻ địch, hai người mới vừa hộ tống Trình Du Nhiên cùng lúc đó thoát khỏi cảnh khốn cùng.

Văn Long nhìn một màn này, nhìn lại chiếc xe tải kia, hình như đã hiểu rõ cô đang muốn làm cái gì, lập tức giơ tay lên quát: "Lui về phía sau!"

Cô nên làm đã làm xong, còn dư lại thì không có quan hệ với cô, có thể đi!

Trình Du Nhiên lấy súng cắn ngoài miệng xuống, lui về phía sau khẽ ném, đổi ngăn cản, xe lùi lại phía sau cực nhanh, trên mặt tinh sảo nâng lên nụ cười nhạt ——

Bùm! Một tiếng vang thật lớn, vạc dầu lúc trước bị đụng vỡ đúng lúc ma sát đụng nhau với xe, xảy ra nổ tung, long trời nở đất, khói mù bốc cháy nồng nặc, khóe miệng Trình Du Nhiên cười tự tin, dừng lại, xe cua 180 độ, như tên trên dây cung, xuyên qua tuyến lửa, nhanh chóng rời đi ——

Song cùng lúc đó, một bóng người nhanh như tia chớp nhảy vào trong xe của cô, một khẩu súng chĩa về phía cái ót của cô, vang lên âm thanh từ tính: "Vị bác sỹ này, kỹ thuật lái xe của cô cũng không tệ lắm, tiếp tục lái xe!"

Nếu mở miệng gọi cô là bác sỹ, chẳng lẽ bọn họ biết?

Một tay Trình Du Nhiên cầm tay lái, một tay lục lọi chung quanh, chỉ thấy người đàn ông kia đùa giỡn, nói: "Súng cô tìm đang chĩa vào đầu cô."

Ở thời điểm người đàn ông nhảy lên liền chớp lấy thời khắc cô nhất thời buông lỏng bỏ súng qua một bên, Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, cuối cùng nuốt thịt xuống, trước mắt đem người chướng mắt đẩy ra, thật là đáng ghét, đến nơi này, bọn họ nói gì cô đều không nghe rõ, gay go thật!

Người làm không ngăn được Trình Du Nhiên, nhưng thời điểm đang đến gần phòng họp, cửa lớn vốn đóng chặt chợt mở ra, suy nghĩ vẫn còn buồn bực vì bọn họ nói những gì đều nghe không hiểu thì quay đầu liền thu hết hình ảnh trong phòng họp ——

Viêm Dạ Tước cầm súng, còn bốc lên khói mù mới vừa nổ súng, chỉ thấy người đàn ông nằm trên đất, trong nháy mắt đỉnh đầu phun ra máu, máu tươi nhiễm đỏ chung quanh.

Mà Viêm Dạ Tước vẫn thờ ơ ơ hờ như cũ, trên gương mặt tuấn tú hẳn là vẻ lạnh nhạt, cứ như vậy máu lạnh kết thúc một sinh mạng, cô là bác sỹ, mặc dù không phải là bác sỹ chân chính cứu sống, nhưng cô rõ ràng chỉ có một mình sẽ khổ cực cỡ nào, nhưng một người bị giết chết lại dễ dàng như này.

Viêm Dạ Tước vừa quay mặt sang, tròng mắt đen vô tình đúng lúc giao nhau với mắt Trình Du Nhiên, sau đó tiện tay đem súng vừa bắn giao cho Phi Ưng phía sau, lạnh lùng bỏ lại một câu: "Người bán đứng Viêm bang, tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ, Đan Hùng, dọn dẹp sạch sẽ."

Sau một mệnh lệnh, liền thấy bóng dáng cao lớn của anh giẫm lên vũng máu, lạnh lùng đi ra phòng họp, trên mặt không có vẻ gì, tròng mắt đen bắt được vẻ mặt của cô, bàn tay bao trùm trên đầu cô, trầm giọng nói: "Thế nào? Sợ?"

Trình Du Nhiên nghe lời của anh, liếc mắt nhìn người đàn ông khát máu, khi tất cả mọi người cho rằng cô sợ nên mới có vẻ mặt như vậy thì cô liếc thi thể trên mặt đất một cái, bất đắc dĩ buông lỏng vai, "Không thú vị."

Lưu lại ba chữ, cô xoay người tiếp tục đi tới hướng bàn ăn, thật là lãng phí thời gian, còn không bằng tiếp tục dùng cơm tối.

Sắc mặt Viêm Dạ Tước không thay đổi chút nào, đi tới bàn ăn, Văn Long kinh ngạc lần nữa, trên mặt nâng lên nụ cười, ngồi xuống trước bàn ăn, người làm lập tức đưa bữa ăn tối lên.

Văn Long vừa ăn vừa nói: "Vũ khí đạn dược kia vẫn còn ở trên tay hải tặc, bọn chúng muốn dùng vũ khí đạn dược đổi thành ma túy, hơn nữa còn muốn lớn."

"Lão đại, tôi cảm thấy phải nhanh chóng hành động."

"Đúng, dám đụng đến gì đó của Viêm bang chúng ta, đám hải tặc kia cũng không thể sống!" Bôn Lang nói hung dữ, mấy người đều đem ánh mắt nhìn về phía lão đại, chờ đợi anh lên tiếng, giống như là phải có một cuộc đại chiến, Trình Du Nhiên cũng bị cuốn hút theo, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn về phía Viêm Dạ Tước.

Trầm mặc chốc lát, Viêm Dạ Tước để dao nĩa xuống, hơi giương con mắt, trầm giọng nói: "Tối nay lập tức lên đường."

"Dạ, tôi sẽ chuẩn bị." Phi Ưng cũng để dao nĩa xuống, đứng lên, chỉ thấy Viêm Dạ Tước nhìn về phía Trình Du Nhiên, "Cậu lưu lại đến khi thân thể lão Văn không có gì đáng ngại, Văn Long, cậu triển khai, trở lại đưa cô ấy tụ họp cùng tôi."

"Được." Văn Long uống xong một hớp rượu đỏ, nhếch miệng lên cười gian, không ngờ Tước sẽ đem cô gái này giao cho mình, xem ra, anh ta ngược lại có thể dò thăm một chút rồi, "Tôi nhất định sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, hơn nữa đưa cô ấy đến an toàn."

Trình Du Nhiên tặng Văn Long một cái xem thường, cô mới không cần anh ta chăm sóc, có điều Viêm Dạ Tước không có bên người, có phải cô có thể chạy trốn trên đường hay không? Ừ, đây là một ý kiến hay, nhưng không thể thực hành, bởi vì Tiểu Nặc vẫn còn ở chỗ của anh, cũng không biết bị anh đưa đến nơi nào, hơn nữa, anh máu lạnh, hôm nay cô đã được nghiệm chứng thật.

"Lão đại Viêm, trước khi đến đã nói rõ, sau khi tôi trở về sẽ đem Tiểu Nặc trả lại cho tôi." Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước, nói.

"Làm xong việc cô nên làm, tôi dĩ nhiên giữ lời." Viêm Dạ Tước lãnh khốc nói ra, bên Văn Long còn không biết Tiểu Nặc là ai.

Trình Du Nhiên “được”, đứng lên, rời bàn ăn, Văn Long nhanh chóng đuổi theo, hỏi: "Ba nuôi tôi thế nào?"

"Quan sát một buổi tối ổn định thì sẽ không sao."

"Xem ra y thuật của cô thật không tồi." Văn Long nhíu mày, "Vừa rồi cô nói Tiểu Nặc là ai vậy?"

"Anh em, cái này có liên quan đến anh à? Được rồi, chớ phiền tôi, nhanh đi xem ba nuôi anh đi, tôi muốn ngủ một giấc!" Trình Du Nhiên ngáp một cái, liền đi tới hướng gian phòng, nhưng không có ngủ, đứng ở bên cửa sổ, nhìn tình hình dưới sân.

Viêm Dạ Tước rảo bước đi ra, tiến vào xe, đoàn xe mới vừa đưa cô tiến vào đang rời khỏi đại viện, hàng dài khí thế hào hùng thẳng tắp chạy theo quốc lộ. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.