Mê Luyến Theo Bản Năng

Chương 18: Chương 18




Bên ngoài cổng trường số 1 Thùy Thư chen chúc tấp nập đầy xe cộ, xe của ông Trác Hạc Hòa phải ngừng ở bên ngoài đường cái phía đối diện. Cảnh Nhã Diễm phải mất rất nhiều thời gian mới tìm được xe của nhà mình ở bên trong một dàn xe hỗn độn đó.

Một chiếc áo nào có chắn được bao nhiêu nước mưa, cô ôm Cảnh Tư Tịnh có thể cảm giác được chị lạnh đến phát run. Cảnh Tư Tịnh đầu nặng chân nhẹ, cả người rất khó chịu, quần áo thì ướt đẫm dính vào người, bị gió thổi vào lạnh tới run ray.

Ông Trác Hạc Hòa vô cùng lo lắng xuống xe, cùng Cảnh Nhã Diễm đỡ Cảnh Tư Tịnh lên nằm xuống hàng ghế sau. Cảnh Tư Tịnh cau mày, đôi mắt nhắm lại gắt gao, người co lại.

Mà bên ngoài Cảnh Nhã Diễm theo bản năng duỗi tay che mưa cho ông Trác Hạc Hòa, chẳng sợ chỉ như muối bỏ biển:

Cha, cha nhanh lên xe đi.

Trác Hạc Hòa nhanh chóng đóng rầm lại cửa sau xe, rồi giơ tay đánh và đẩy cánh tay của Cảnh Nhã Diễm ra:

Sao lại thế này! Tại sao chị mày lại phát sốt!

Cánh tay của Cảnh Nhã Diễm bị ông Trác Hạc Hòa đánh có chút đau, cô ngẩn ra một chút nói:

Cả ngày nay chị ấy đều không thoải mái.

Ông Trác Hạc Hòa dang hai tay ra, mất khống chế khoa tay múa chân:

Vậy vì sao không mang chị mày tới phòng y tế. Vì sao lại chờ cho tới bây giờ mới nói với tao! Thân thể của nó không tốt mày không biết hay sao? Xảy ra vấn đề thì làm sao bây giờ!

Cảnh Nhã Diễm hoàn toàn ướt đẫm, mái tóc ướt dầm dề dán lên hai bên tai, lông mi nồng đậm cong vút bị nước mưa tầm ướt còn treo vài bọt nước rất nhỏ run rầy sắp rơi xuống, phảng phất như giây tiếp theo sẽ rơi vào trong mắt cô.

Hầu kết cô giật giật, cô duỗi tay vuốt vuốt khuôn mặt muốn lau khô nước mưa ở phía trên rồi thấp giọng nói:

Con xin lỗi.

Ông Trác Hạc Hòa hít sâu một hơi, nổi giận đùng đùng đi về ghế điều khiển.

Cảnh Nhã Diễm rũ mắt xuống, kéo ra cửa bên ghế phụ. Cô thấy Cảnh Tư Tịnh cố nén khó chịu, chống lên thân thể, nâng lên mi mắt hơi mỏng lên, hữu khí vô lực nói:

Cha, cha quát gì vậy.

Ngoài xe, mưa như trút nước, những hạt mưa tinh mịn như sáng lên dưới đèn đường, như những viên đạn kín không kẽ hở nện xuống mặt đất, nện vào cửa sổ xe, làm bọt nước văng ra tứ tán, vỡ vụn rồi dũng mãnh biến mất trong bóng đêm đặc sệt.

Hai bên lề đường đã ngập nước, bánh xe ngâm mình trong nước bẩn khi di chuyển còn tạo ra từng đợt sóng nước. Máy sưởi trong xe được mở ra, Tổng Miên bình tĩnh hơn một chút.

Ông nhìn lướt sang Cảnh Nhã Diễm, phát hiện cô chỉ trầm mặc nhìn ra ngoài, trên mặt không có biểu tình gì.

Hôm nay người tới lĩnh bảo hiểm hưu trí, còn nhận bồi thường cho việc phá bỏ di dời, cùng với tới bổ sung đăng ký hộ khẩu, còn phải làm hộ khẩu tạm trú rất nhiều, bận rộn từ sớm tới tối muộn, một phút đều không thể nghỉ ngơi, mẹ con thì không ở nhà, buổi chiều cha còn phải chạy về nhà đóng cửa sổ, hiện tại chị con lại sinh bệnh, làm cha mệt chết khiếp.

Cảnh Nhã Diễm quay đầu sang, rút tờ khăn giấy, xoa xoa nước mưa trên cổ bà.

Cha, cha vất vả.

Tổng Miên thấy Cảnh Nhã Diễm không có phản ứng gì khác thì yên tâm.

Ông tránh tay Cảnh Nhã Diễm nói:

Con tự lau cho mình đi, cha không ướt.

Da.

Cảnh Nhã Diễm thu lại tờ khăn giấy tùy ý lau vài cái trên mặt mình. Thật ra cô cũng không cần lau bởi vì toàn thân đã ướt đẫm rồi. Nhưng mà nếu điều này làm ông Tổng cảm thấy an tâm thì cô sẽ làm. Đây đại khái chính là sự ăn ý giữa cha và con họ đi.

Bị Cảnh Tư Tịnh nhắc nhở, ông Trác Hạc Hòa cũng cảm thấy vừa rồi quát cô có chút quá mức, nhưng ngại mặt mũi cho nên vô pháp nói lời xin lỗi, vì vậy chỉ khô cằn giải thích nguyên nhân.

Mà cô thì thôi cho qua, người một nhà sao có thể không có va chạm đâu.

Trước tiên cha sẽ đưa hai đứa tới bệnh viện, khám xem có nặng lắm không, nếu nghiêm trọng phải truyền nước thì con ở lại cùng chị, cha trở về lấy quần áo.

Vâng.

Bệnh viện trung tâm thành phố cách trường trung học số 1 Thùy Thư rất gần, chỉ có 1 km. Đáng tiếc rằng đoạn đường đến bệnh viện thì rất gần nhưng đỗ xe rất khó khăn.

Đặc biệt là đêm mưa, xe tư, xe taxi xen lẫn với nhau, người ra kẻ vào con đường nhỏ hẹp, chen chúc khó gỡ như cuộn chỉ rối.

Gần đây thời tiết đang dần chuyển ẩm, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày đêm trong một ngày rất lớn, không ít người sinh bệnh tới khám.

Ông Trác Hạc Hòa quay đầu nhìn thoáng Cảnh Tư Tịnh, hàm răng của chị đã hơi run lên, mặc dù điều hòa sưởi đã để nhiệt độ rất cao, nhưng tựa hồ chị vẫn rất lạnh.

Trong lòng ông nóng như lửa đốt.

Cảnh Nhã Diễm cởi dây an toàn ra:

Con đỡ chị đi vào đăng ký trước, cha tìm nơi đỗ xe di a.

Trác Hạc Hòa rút chiếc ô che mưa dưới gầm ghế đưa cho câu:

Che ô đi.

Cảnh Nhã Diễm gật đầu. Cô nhận chiếc ô rồi xuống xe, vòng tới cửa sau, trước tiên mở ô ra, che ở cửa xe, sau đó đỡ Sở Tỉnh Ninh xuống.

Hai người dựa vào nhau đi bộ vào phòng khám cấp cứu. Cảnh Nhã Diễm nghiêng toàn bộ ô che cho Cảnh Tư Tịnh, vì sốt Cảnh Tư Tịnh không có sức lực, không thể đẩy lại.

Em đừng che hết cho chị, đừng để ngấm nước mưa sinh bệnh.

Cảnh Nhã Diễm nói:

Thân thể em rất tốt, không có việc gì.

Thuốc ức chế trên người bọn họ đã bị nước mưa gột rửa, hương vị tin tức tố bay ra. Ở gần là có thể ngửi được khí vị hỗn hợp giữa nước mưa và tin tức tố.

Sở Tỉnh Ninh cau mày, lẩm bẩm:

Có phải vì sốt nên khứu giác của chị không nhanh nhạy nữa hay không mà chị cảm thấy hương vị tin tức tổ cửa em đã thay đổi?

Cảnh Nhã Diễm không để ý nói:

Có khả năng gần đây ăn ít trái cây ăn nhiều thịt nên vậy.

Cũng có cách nói như vậy, tin tức tổ giống như tinh dịch, sẽ thay đổi hương vị khi hấp thụ đồ ăn khác nhau. Cảnh Tư Tịnh đau đầu đành phải vẫy vẫy tay ra dấu biểu đạt mình không tán đồng.

Trước kia khi ngửi có chút đắng, nhưng hiện tại lại rất thơm, cảm giác giống như hoa đã nở vậy.

Cảnh Nhã Diễm nheo mắt, đột nhiên nhớ tới hai lần trong nháy mắt có chút xúc động muốn tự an ủi kia.

Cô nuốt nuốt nước miếng hàm hồ nói:

Có khả năng là lúc trước đang trong quá trình phân hóa, hiện tại đã hoàn thành.

Cảnh Tư Tịnh không có tinh lực nghĩ nhiều như vậy, tạm thời chấp nhận cách nói này:

Cũng có khả năng.

Cảnh Nhã Diễm đỡ Cảnh Tư Tịnh ngồi xuống ghế ngoài hành lang, còn mình thì xếp hàng lấy số, một lúc lâu sau, cuối cùng Trác Hạc Hòa cũng tìm được chỗ đỗ xe, vội vàng tiến vào. Bọn họ lại đợi thêm khoảng 20 phút, rốt cuộc đến lượt khám của Cảnh Tư Tịnh.

Đầu tiên bác sĩ hỏi giới tính, lại hỏi về ẩm thực gần nhất, cuối cùng cầm ống nghe đặt vào bụng Cảnh Tư Tịnh dò xét.

Viêm dạ dày cấp tính, uống thuốc cũng được, tiêm cũng được, tiêm thì nhanh khỏi hơn.

Cảnh Nhã Diễm vừa nghe phải tiêm thì da đầu tê dại, cô nhìn thoáng qua Cảnh Tư Tịnh.

Chị mím chặt đôi môi khô khốc:

Tiêm đi ạ, bài tập con còn chưa làm xong, muốn khỏe nhanh hơn một chút.

Cũng may phòng khám cấp cứu vẫn còn giường trống, bác sĩ viết đơn thuốc, rồi đưa cho Trác Hạc Hòa đi nộp tiền.

Cảnh Nhã Diễm thì giúp chị cởi đồng phục đã ẩm ướt, rồi quấn chặt chăn cho chị. Sau khi ông Trác Hạc Hòa nộp tiền, chàng y tá đẩy xe đi vào. Kim tiêm truyền dịch thon dài lóe sáng dưới bóng đèn, đầu Cảnh Nhã Diễm ong lên một tiếng.

Cô thực sự cực kỳ cực kỳ ghét cảm giác mũi kim đâm vào làn da, mặc dù không đau nhưng cả người cảm thấy không an toàn.

Cô và Cảnh Tư Tịnh là chị em sinh đôi, tuy kim đâm vào người Cảnh Tư Tịnh nhưng cô luôn có loại đồng cảm bản thân mình cũng bị tiêm.

Ông Trác Hạc Hòa cầm lấy quần áo ướt của Cảnh Tư Tịnh gập lại, nói với cô:

Con cũng cởi áo đồng phục ra đi, cha trở về lấy hai bộ quần áo thuận tiện mang chút đồ ăn cho hai đứa.

Cảnh Nhã Diễm mặc bên trong chính là áo cộc tay và quần đùi, cô ngượng ngùng mặc quần cộc đi lại trong bệnh viện vì thế lắc đầu:

Con không có việc gì, cũng quen rồi.

Ông Tổng Miên cũng không miễn cưỡng, chỉ cầm quần áo Cảnh Tư Tịnh đi. Nhìn vậy Cảnh Nhã Diễm chợt nghĩ tới cái quần của Bạch Bảo Đình kia.

Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì đêm nay cô có thể lấy về được. Lúc trước cô đã gọi điện cho ông chủ cửa hàng, vì có thân thích qua đời cho nên ông không thể không trở về xử lý.

Nhưng vì vài ngày này có quá nhiều người muốn lấy đồ cho nên ông đã gửi chìa khóa ở bên hàng xóm cửa hàng tiện lợi. Nếu Cảnh Nhã Diễm thật sự sốt ruột muốn lấy có thể sang bên hàng xóm lấy chìa khóa mở cửa, chỉ cần để lại phiếu gửi đồ và ký tên là được.

Ngày mai là thứ năm, thứ 6 mà không trả đồ cho Bạch Bảo Đình thì không còn cách nào phải chờ tới tận thứ 2 mới đưa được.

Y tá nói, Cảnh Tư Tịnh phải truyền dịch khoảng 2 tiếng rưỡi. Mà ông Trác Hạc Hòa thì về nhà lấy quần áo lại mua cơm,, tới đây cũng phải mất khoảng 2 tiếng. Nếu cô chạy tới cửa hàng giặt là thuận lợi lấy được quần áo thì nhiều lắm cũng chỉ mất nửa giờ.

Lại lấy xe đạp đi tới đây cũng không chậm trễ gì. Đang nghĩ tới đó thì có người đầy cửa tiến vào, gió ngoài hành lang lùa vào làm Cảnh Nhã Diễm rùng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.