Mê Luyến Theo Bản Năng

Chương 23: Chương 23




Lúc Cảnh Nhã Diễm chạy về bệnh viện thì Cảnh Tư Tịnh đã rút kim truyền ra.

Quả nhiên, ông Trác đã đến, ông mở miệng kêu lên:

Con chạy đi đâu vậy! Có biết chị con thiếu chút nữa bị hồi huyết hay không!

Cảnh Tư Tịnh vừa tỉnh ngủ không lâu, trong mắt đều là tơ máu, nghe thấy vậy cố sức nâng cánh tay lên, kéo kéo góc áo của ông.

Con bảo em đi tìm nơi làm bài tập đó.

Bà Trác Hạc Hòa nhịn xuống, nói thầm:

Làm bài tập cũng phải xem thời gian chứ!

Cảnh Nhã Diễm dựa vào cạnh cửa, trong tay vẫn xách theo túi quần áo của Bạch Bảo Đình, cô vẫn còn cảm thấy đầu nặng chân nhẹ như cũ. Quần áo ướt trên người cơ hồ đã bị nhiệt độ cơ thể cô hong khô, sự dính nhớp ẩm ướt khó chịu đã không còn nhưng lạnh lẽo đã xâm nhập vào cốt tủy.

Ông Trác Hạc Hòa mang hộp đồ ăn nóng hầm hập tới, còn có quần áo khô ráo tỏa hương nhưng Cảnh Nhã Diễm lại cảm thấy lúc ở bên Bạch Bảo Đình tựa hồ tự tại hơn một chút.

Ông Tổng Miên đưa quần áo cho Cảnh Nhã Diễm, ông nạt:

Nhanh đi buồng vệ sinh thay quần áo đi, chị của con nhất quyết chờ con tới mới ăn cơm đấy.

“Vâng” Cảnh Nhã Diễm đơn giản đáp lời, xoay người đi.

Khi ra ngoài hành lang cô loáng thoáng nghe tiếng Cảnh Tư Tịnh oán trách hô lên trong phòng bệnh:

Cha.

Bóng đèn hành lang rất sáng, mặt tường màu trắng, mặt đất cũng máu trắng, ánh sáng phản xạ làm người hoa mắt không thể mở ra được. Hai bên phòng bệnh kê hai dãy ghế hẹp dài, ngẫu nhiên có một hai cụ già ngồi trên ghế che miệng, ho khan vài tiếng. Họ có mặc thêm vài lớp quần áo, che chắn kín mít nhưng có thể nhìn thấy lớp áo lông bục chỉ lộ ra khỏi cổ áo. Có thể lớp áo lông bục chỉ kia bị mài mòn đến không hề phát huy được công lực chọc người phát ngứa nữa.

Cảnh Nhã Diễm cảm thấy mình có chút gì đó khang khác. Có lẽ là vì trời mưa, hoặc là bị túm vào đồn cảnh sát, mà cũng có thể là ngẫu nhiên phát hiện chính mình còn được người khác chăm sóc.

Được Bạch Bảo Đình chăm sóc.

Cô hít hít cái mũi, kéo cao áo khoác của người kia trên người. Thật ra Bạch Bảo Đình khác hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng.

Rất nghĩa khí.

Cảnh Nhã Diễm đi tới buồng vệ sinh, thay toàn bộ quần áo trên người, gập gọn để vào trong túi nilon cùng với quần của Bạch Bảo Đình, rồi xách về phòng bệnh.

Hộp cơm đã được mở hết ra, là đồ ăn của nhà ăn bệnh viện, đậu hà lan rang muối, gnocchi khoai tây, thịt viên kho nước mắm, còn có hai hộp cơm lớn.

Cảnh Tư Tịnh thực sự không muốn ăn, tuy rằng đã hạ sốt nhưng thân thể vẫn mệt mỏi như cũ.

Chị bị ông Trác Hạc Hòa nhìn chằm chằm nên mới miễn cưỡng ăn được hai miếng cơm, cắn hai miếng thịt, đã cảm thấy quá ngấy không thể ăn tiếp.

Mà vốn Cảnh Nhã Diễm ăn uống rất tốt, một mình có thể ăn hết được một hộp cơm đầy nhưng đêm nay cô cũng không ăn được nhiều.

Cô cảm thấy buồn nôn, khoai tây thái sợi dầu mỡ ngấy ngấy phối hợp với mùi thuốc sát trùng của bệnh viện làm cho sự thèm ăn của cô giảm xuống mức thấp nhất.

Ông Trác Hạc Hòa cũng rất kinh ngạc nhìn cô:

Chỉ ăn vậy thôi sao?

Con có chút mệt.

Cảnh Nhã Diễm cố nén chút ngứa ngứa trong cổ họng, và kiềm lại cơn ho khan.

Kết quả thừa rất nhiều đồ ăn, Trác Hạc Hòa cũng chỉ có thể đóng gói lại mang về nhà. Cảnh Nhã Diễm đỡ Cảnh Tư Tịnh đi ra khỏi phòng cấp cứu, đi về bãi đỗ xe.

Sở Tỉnh Ninh thấp giọng hỏi cô:

Em đi đâu vậy?

Cảnh Nhã Diễm rũ mắt, ngón tay hơi nắm chặt lại, ánh mắt lập lòe:

Em đi xử lý chút việc tư.

Biểu tình Cảnh Tư Tịnh khẽ nhúc nhích:

Có chuyện gì em đừng nghẹn trong lòng, chị phát hiện từ khi chuyển lớp em có chút kỳ quái nha.

Cảnh Nhã Diễm thở dài:

Còn không phải sao, chị ở trong lớp học hiện tại có cảm thấy kỳ quái hay không?

Cảnh Tư Tịnh dừng một chút nghĩ lại cũng thấy đúng.

Giống như chị luôn muốn trở thành Alpha thì Cảnh Nhã Diễm vẫn nghĩ mình sẽ trở thành Omega, kết quả trời xui đất khiến làm cho chị như lạc vào bầy cừu mà Cảnh Nhã Diễm lại như lạc vào ổ sói.

Về tới nhà, Cảnh Tư Tịnh vốn định làm bài tập, nhưng ông Trác Hạc Hòa khăng khăng nói là không được, còn gọi điện cho chủ nhiệm lớp của chị, nói rõ tình huống.

Chủ nhiệm cũng rất hòa ái, bảo Cảnh Tư Tịnh nhanh chóng nghỉ ngơi thật tốt, không làm bài tập một ngày cũng không làm ảnh hưởng tới thành tích của chị.

Mà Cảnh Nhã Diễm về nhà đã đem toàn bộ quần áo ướt bỏ vào máy giặt. Ông Trác cũng không chú ý trong đống quần áo kia của cô có thêm một bộ đồng phục.

Trong quá trình giặt quần áo chậm rì rì, Cảnh Nhã Diễm nhân lúc này bắt đầu làm bài tập. Theo thường lệ cô làm bài của từng môn từng môn một, cũng may trong lớp cô đã làm không ít, giờ còn lại không quá nhiều.

Cảnh Nhã Diễm nhìn đồng hồ, hô một tiếng vọng ra ngoài:

Cha ơi, chốc lát nữa con phơi quần áo cũng được, cha cứ nghỉ ngơi sớm đi!

Ông Trác Hạc Hòa lên tiếng đáp lại, ông đang gọi điện thoại oán giận với Cảnh Trân Mỹ.

11 giờ tối, Cảnh Nhã Diễm đã làm xong toàn bộ bài tập, lúc này mới xoa xoa cái cổ đã cứng ngắc của mình đi ra ngoài phơi quần áo. Những đồ khác đều không sao duy độc cái quần bị Number 1 đổ vào của Bạch Bảo Đình kia là hoàn toàn không thể giặt hết.

Đại khái là do để quá lâu, Number 1 đã bám dính vào chất vải, Cảnh Nhã Diễm thở dài một cái, xem ra thực sự không thể thoát khỏi phải giặt tay rồi.

Nhưng cô cũng không dám quá trắng trợn táo bạo giặt luôn mà chỉ có thể để lại chiếc quần đó trong máy giặt, rồi phơi hết quần áo khác lên.

Chờ tới 1 giờ, khi Cảnh Tư Tịnh và ông Trác Hạc Hòa đều đã ngủ, cô mới rón ra rón rén đi ra ngoài, hứng nước ở bồn rửa bát trong bếp, cầm xà phòng và bàn chải, ngồi trên mặt đất giặt quần cho Bạch Bảo Đình.

Đêm đã khuya, không gian rất tĩnh lặng, đèn đường bên ngoài xuyên thấu qua ô cửa sổ còn sáng rõ hơn so với đèn ngủ trong nhà.

Cảnh Nhã Diễm chà xát chiếc quần đến nỗi tay đỏ lự lên mới hoàn toàn làm dầu vết kia biến mất.

Cô thở dài một cái, giữ chiếc quần qua vài lần nước mới sạch xà phòng, sau đó đỡ eo đứng lên. Chợt thấy trước mắt lại quay cuồng, huyệt thái dương giật giật đau đớn.

Có lẽ cô bị cảm lạnh rồi, hy vọng không trở nên nghiêm trọng hơn.

Lúc Cảnh Nhã Diễm đứng lên đổ nước không cẩn thận làm rơi chiếc chậu xuống đất, thanh âm chiếc chậu bằng nhựa va xuống mặt đất trở nên cực kỳ vang dội, cô sợ hãi tới mức run rẩy cả người. Cô đứng lặng người, dựng lỗ tai lên nghe ngóng động tĩnh trong phòng.

Cũng may, qua mười mấy giây sau không có tiếng chất vấn nào phát ra.

Cảnh Nhã Diễm vỗ vỗ ngực, cất chậu đi, giũ quần ra, phơi trên ban công, sau đó nhanh chóng chui vào ổ chăn, ngủ.

Cô cũng không biết, vì Cảnh Tư Tịnh đã ngủ mơ màng ở phòng bệnh cho nên đêm khuya vẫn còn tỉnh táo. Chị nghe thấy thanh âm chà sát quần áo, nghe thấy tiếng đổ nước, cũng nghe thấy thanh âm phơi phóng.

Đại khái khoảng 3 giờ sáng, Cảnh Tư Tịnh rời giường đi WC, sau khi ra khỏi buồng vệ sinh, chị không nhịn được liếc về phía ban công phơi đồ.

Một chiếc quần rõ ràng dài hơn rất nhiều so với thân hình của Cảnh Nhã Diễm đang treo ở ban công đối diện với cửa sổ, ánh sáng đèn đường chiếu vào nhà, hàng quần áo treo ở đó như một sân khấu rối bóng. Cảnh Tư Tịnh nhìn vào ống chiếc quần kia, thấy lờ mờ ký hiệu chữ “Đình” được viết bằng bút dạ.

Sáng sớm hôm sau, Trác Hạc Hòa lái xe đưa bọn họ tới trường học. Khi đi ngang qua ngõ nhỏ bọn họ hay để xe đạp, theo bản năng Cảnh Tư Tịnh nhìn thoáng qua, chỉ thấy một mình chiếc xe đạp của chị đang ở đó.

Chị quay đầu nhìn chằm chằm Cảnh Nhã Diễm với ý vị thâm trường nhưng Cảnh Nhã Diễm không hề phát hiện.

Thậm chí cô còn gật gù nhắm mắt như sắp ngủ.

Xe ngừng lại ở cổng trường, Tổng Miên lại dặn dò Sờ Tinh Ninh vài câu mới thả bọn họ xuống xe. Cảnh Nhã Diễm mở mắt ra, ngáp một cái nước mắt sinh lý trào lên trong đáy mắt.

Ngày hôm qua không ngủ ngon hay sao, tại sao lại buồn ngủ như vậy?

Ông Trác Hạc Hòa tùy ý hỏi.

Cảnh Nhã Diễm nặng nề xuống xe, mệt mỏi nói:

Có lẽ vì mơ thấy ác mộng ạ.

Ở cổng trường chen chúc không ít hàng rong bán đồ ăn sáng, có mùi hương bánh gà lan ra rất xa hay các hàng chè ngào ngào tấp nập người âm thanh gọi món của học sinh phát ra bốn phía. Bởi vì trường không cho mang đồ ăn vào lớp cho nên đám học sinh thường ngồi xổm ngoài cổng trường ăn đến cực kỳ hưng phấn.

Nhưng ở ngay trong cổng trường, sao đỏ bị một vòng người vây quanh đang cãi cọ ầm ĩ gì đó.

Lưu Viên Hoa cắm tay trong túi quần, hơi ngửa đầu, không khách khí “chậc” một tiếng.

Không mặc đồng phục thì làm sao, Đình tỷ nhà ta mặc đồng phục hay không thì phải xem tâm tình của chị ấy nha.

Sao đỏ là học sinh mới vào năm nhất, có thể còn chưa nghe danh của Bạch Bảo Đình cho nên cổ chấp ngăn bọn họ không cho đi vào.

Vì dù sao thì giáo viên phòng giáo dục đạo đức đã đưa ra quy định, không mặc đồng phục thì không cho vào trường.

Cô Mẫn Thảo không kiên nhẫn nói:

Nhanh tránh ra đi, thích trừ bao nhiêu điểm thì trừ.

Sao đỏ lắp bắp nói:

Mấy người... mấy người nói tên và lớp ra.

Mà người ở trung tâm của sự xung đột này ngược lại vẫn bình ổn không chút tức giận.

Bạch Bảo Đình luôn luôn không thích hao phí miệng lưỡi với những người không liên quan, đám tép riu thượng vàng hạ cám này không tới phiên y ra mặt giải quyết.

Có Lưu Viên Hoa và Cô Mẫn Thảo là đủ rồi.

Nhưng dù sao thì cũng đang ở cổng trường, bọn họ cũng không thể quá phận mà động tay động chân cho nên mới hao phí vài câu miệng lưỡi với cô sao đỏ này.

Cảnh Nhã Diễm nhíu nhíu mày.

Cô sao đỏ kia cô quen biết nha, là đàn em lớp dưới đã từng thử giọng trong câu lạc bộ phát thanh.

Cảnh Nhã Diễm lại nhìn thoáng qua Bạch Bảo Đình, thấy ý cười trên mặt y đã không thấy, chỉ nhàn nhạt kéo ra khóe môi, tựa hồ sự nhẫn nại đã cạn dần.

Cảnh Nhã Diễm vội vàng đẩy đám người ra chen lên đằng trước.

Công Tiệp Nga!

Cô sao đỏ nâng mắt thấy Cảnh Nhã Diễm thì tức khắc hai mắt sáng ngời:

Học tỷ!

Cảnh Nhã Diễm gật gật đầu, cậu nhìn trộm qua Bạch Bảo Đình sau đó nói với Mạc Hi:

Em thả cho cô ấy qua đi, cô ấy không phải cố ý không mặc đồng phục, cô ấy....

Chuyện này có chút khó nói, trên mặt Cảnh Nhã Diễm xuất hiện một chút xấu hổ. Bạch Bảo Đình như cười như không nhìn cô, Lưu Viên Hoa và Cô Mẫn Thảo muốn xen mềm vào nhưng đều bị Bạch Bảo Đình ngăn cản.

Cảnh Tư Tịnh đứng ở phía sau đám người nhìn rõ ràng tình huống, chị và Cảnh Nhã Diễm là chị em sinh đôi, thật sự quá hiểu biết lẫn nhau. Cảnh Nhã Diễm giải thích gập ghềnh như vậy, có thể thấy được việc này cô không muốn để người biết. Cảnh Tư Tịnh bỗng nhớ tới bộ đồng phục treo trên ban công nhà mình.

Cảnh Nhã Diễm dứt khoát nói:

Là do tôi, không trách cô ấy được.

Mạc Hi nở nụ cười ngọt ngào, làm hai má núm đồng tiền xinh đẹp lộ ra:

Em biết học trưởng sẽ không gạt em, nếu là bạn của học trưởng thì thôi ạ.

Cảnh Nhã Diễm ngượng ngùng gật đầu, rèm lông mi nồng đậm run rẩy:

Cảm ơn nhé, hôm nào mời em đi ăn cơm.

Mạc Hi kinh hỉ nói:

Được ạ, vừa hay cuối tuần này em sẽ tới câu lạc bộ phát thanh, về sau còn xin nhờ học trưởng chỉ giáo nhiều hơn.

Ừ, đừng khách khí.

Thanh âm của Cảnh Nhã Diễm rất dễ nghe cho nên vừa vào học đã được mời vào câu lạc bộ phát thanh.

Sinh hoạt trong câu lạc bộ đã 2 năm từ năm nhất tới giờ, hiện tại đã dần dần lui về sau nhường cơ hội cho đám học sinh mới có nhiều thời gian hơn. Giọng nói của Mạc Hi rất ngọt ngào lại trong trẻo, vì vậy muốn học tập Cảnh Nhã Diễm cũng không ngoài ý muốn.

Đột nhiên Mạc Hi như nhớ tới gì đó, với cặp sách lấy ra một hộp sữa chua từ bên trong,, là vị sầu riêng.

Đây, học tỷ.

Cảnh Nhã Diễm nhướng mày, có chút mờ mịt:

Cho tôi?

Mạc Hi gật đầu, ngón tay khẩn trương nắm chặt lấy quai đeo cặp sách:

Không phải chị từng nói sữa chua rất hiệu quả cho việc nhuận hầu hay sao.

Cảnh Nhã Diễm buồn cười nói:

Nhưng hiện tại chị không phát thanh nha.

Mạc Hi sửng sốt một chút, gãi gãi đầu ngượng ngùng.

Cảnh Nhã Diễm đẩy lại cho y:

Em để lại mà uống đi, tôi vào phòng học đây.

Cảnh Nhã Diễm quay đầu lại tìm Cảnh Tư Tịnh, lúc này Cảnh Tư Tịnh mới chậm rì rì đi tới bên người cô, cô nói:

Chị ơi, đi thôi.

Cảnh Tư Tịnh gật đầu, liếc mắt nhìn thoáng qua về phía Bạch Bảo Đình.

Là người trong mộng của Alpha toàn trường, giá trị nhan sắc của Cảnh Tư Tịnh tất nhiên không phải thổi phồng rồi. Vốn dĩ Mạc Hi có thể xem như khá dễ thương trong số Omega nhưng so sánh với Cảnh Tư Tịnh thì tức khắc trở nên ảm đạm thất sắc.

Sở Tỉnh Ninh không làm gì hết, cũng có thể hấp dẫn được không ít Alpha xao động. Lưu Viên Hoa lại càng khoa trương túm chặt lấy cánh tay Bạch Bảo Đình, trong miệng không ngừng lầm bầm:

Ai nha!!! là Cảnh Tư Tịnh nha!!! Thật là đại mỹ nhân

Bạch Bảo Đình bị hắn lôi kéo tay áo, cũng bất động thanh sắc liếc mắt nhìn qua Cảnh Tư Tịnh một cái.

Đẹp thì có đẹp, nhưng so với Cảnh Nhã Diễm lại thiếu chút gì đó.

Lưu Viên Hoa xoay đầu cười hì hì với Cảnh Nhã Diễm:

Lớp trưởng, lớp trưởng, không giới thiệu một chút bọn tôi với chị của cậu sao?

Cảnh Nhã Diễm tức giận nói:

Không phải đều đã biết hay sao.

Cô quay đầu lại nói với Cảnh Tư Tịnh:

Mấy người này đều là bạn học cùng lớp em.

Cảnh Tư Tịnh mím môi dưới, cẩn thận gật đầu.

Cảnh Tư Tịnh mím môi dưới, cẩn thận gật đầu. Lưu Viên Hoa lại đẩy Bạch Bảo Đình lên trước, gấp không chờ nổi giới thiệu:

Đây là Đình tỷ của chúng tôi, có muốn thêm....

Bạch Bảo Đình giơ tay che miệng y lại:

Đi với tao ra cửa hàng một chút.

Lưu Viên Hoa hàm hồ nói:

Đi cái gì mà đi, a.....

Bạch Bảo Đình kéo y đi mất, Cô Mẫn Thảo nhìn đám người chung quanh, do dự một chút cũng chạy đuổi theo Bạch Bảo Đình.

Cảnh Nhã Diễm biết Cảnh Tư Tịnh không thích bị người ta vây xem vì thế nhanh chóng từ biệt với Mạc Hi, rồi vội vàng lôi kéo Cảnh Tư Tịnh đi về phía phòng học.

Lớp của hai người không cùng một hướng cho nên khi tới đại sảnh thì đường ai nấy đi, Cảnh Tư Tịnh đi về phía bên trái còn Cảnh Nhã Diễm đi về phía bên phải.

Trước khi đi, Cảnh Tư Tịnh do dự nói:

Người kia....

Cảnh Nhã Diễm ngước mắt lên chớp chớp.

Con ngươi của Cảnh Tư Tịnh hơi co lại:

Thôi, không có việc gì.

Cảnh Nhã Diễm không rõ nguyên nhân, đi lên tầng vào lớp, đặt cặp sách lên ghế. Chiếc ghế bên trong là chiếc ghế hỏng kia, là kiệt tác của Lý Bạch Tuệ, hiện tại vẫn còn để cạnh bên người cô.

Cảnh Nhã Diễm xoa xoa mặt.

Ngày hôm qua thật sự phát sinh quá nhiều việc.

Cô vừa ngồi trong thoáng chốc, Bạch Bảo Đình đã kéo theo đàn em đi vào, đám người bọn họ luôn biếng nhác, muốn đi học lúc nào thì đi. Cảnh Nhã Diễm đang đọc thầm bài học, nhìn thấy Bạch Bảo Đình thì khựng lại. Giờ cô mới để ý, người kia mặc bộ đồ thể thao màu đen, khóa chỉ kéo đến ngang ngực, lộ ra áo bảo hộ trắng bên trong.

Mặc đồ đen vốn nhìn gầy mà còn là đồ thể thao lại càng tôn dáng, Bạch Bảo Đình mặc bộ đồ này trực tiếp làm tăng giá trị nhan sắc lên một bậc.

Cũng không trách có không ít Omega thầm chú ý Bạch Bảo Đình, bộ dạng này diện mạo này, ai không muốn có chút gì đó với y chứ.

Nhưng Cảnh Nhã Diễm nhanh chóng rũ mắt xuống, tiếp tục đọc thầm bài học. Trong lúc cô đang đọc thì Bạch Bảo Đình tiến tới, tùy tiện ngồi trên bàn cô, cong chân, ý vị thâm trường kêu:

Cảnh học tỷ.

Cảnh Nhã Diễm hít một hơi thật sâu, kép sách lại, ngước mắt lên nhìn y:

Cậu đừng gây phiên toái cho Mạc Hi, em ấy cũng chỉ làm theo yêu cầu của nhà trường thôi.

Bạch Bảo Đình hơi rũ mắt, đôi mắt dừng trên đôi môi hồng nhuận của Cảnh Nhã Diễm:

Mạc Hi? Omega bé nhỏ kia đã coi trọng cậu bao lâu rồi?.

Cảnh Nhã Diễm nhíu mày phản bác:

Cậu lại nói hươu nói vượn cái gì.

Cô và Mạc Hi chỉ mới gặp mặt một lần trong lúc thử giọng ở câu lạc bộ, khi đó cô còn chưa phân hóa, căn bản làm gì có chuyện thích hay không.

Bạch Bảo Đình cười nhạt một tiếng, thầm hận không thể lấp kín cái miệng không ngừng cãi lại của người kia.

Y tùy ý nói:

Tôi không gây phiền toái cho cô ta, tôi tìm cậu gây phiền toái được không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.