Mê Luyến Theo Bản Năng

Chương 7: Chương 7




Thầy Chu Quang Kiệt dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm Bạch Bảo Đình, thầy cứng rắn nói:

Hiện tại đang làm bài thi, có chuyện gì tan học đến văn phòng tôi giải quyết!

Thầy dùng uy nghiêm của giáo viên hù trụ Bạch Bảo Đình, muốn che chở cho Cảnh Nhã Diễm một chút. Vì trong lòng thầy cũng không rõ Bạch Bảo Đình sẽ làm ra việc gì điên cuồng nữa.

Bị người khác làm đổ Number 1 lên người đối với một Alpha với hormone tràn đầy mà nói thì cũng không phải việc nhỏ có thể dễ dàng nhẫn nhịn. Một khi Bạch Bảo Đình nghiêm túc thì ngay cả hiệu trưởng nói y cũng không nghe chứ đừng nói tới thầy chỉ là một giáo viên quèn.

Bạch Bảo Đình hít sâu một hơi, cúi đầu dùng tay phủi phải đi chỗ ướt trên quần.

Thầy Chu Quang Kiệt nhanh chóng đứng dậy đi tới kéo Cảnh Nhã Diễm ra sau, trầm mặt nói:

Bạch Bảo Đình, em muốn làm gì, đây là trường học, đây là lớp học!”

Cảnh Nhã Diễm vẫn rũ mắt như cũ, chỉ yên lặng sửa sang lại đồng phục.

Nếp nhăn trên quần áo rất rõ ràng, quần áo xộc xệch chẳng sợ đã cố gắng vuốt phẳng nhưng vẫn để lại những nếp gấp hỗn độn, đối với người luôn luôn sạch sẽ như cô mà nói, ít nhiều điều này có chút tra tấn về mặt tinh thần.

Bạch Bảo Đình đang nhìn cô, chờ cô phản ứng lại.

Cô đã không còn đường lui.

Cảnh Nhã Diễm hơi hơi ngước mắt lên, thầy Dương Liêu trước mặt cô có vẻ quá mức nhỏ xinh, dù sao cũng là giáo viên nam omega, dù có nỗ lực thế nào cũng không thể hoàn toàn ngăn chở cho cô.

Việc này là do cô xúc động, cô phải trả giá, vì thế Cảnh Nhã Diễm bất động thanh sắc rời khỏi phía sau thầy Chu Quang Kiệt.

Bạch Bảo Đình cười khẽ một tiếng nói:

Thầy sợ hãi như vậy làm gì, em đã làm gì đâu?

Thầy Chu hít sâu một hơi:

Bạch Bảo Đình, em đừng làm ảnh hưởng đến mọi người làm bài thi nữa.

Bạch Bảo Đình nhún nhún vai không sao cả nói:

Mọi người tiếp tục làm bài đi, chỉ có 2 người chúng em ra ngoài, bài thi có cứ chấm 0 điểm là được rồi mà.

Nói rồi y đi trước vòng qua thầy Chu Quang Kiệt hướng về phía cửa.

Quần đồng phục của y bị dính Coca, giờ loang lổ thành một mảng nâu sậm, lúc này đã bị vải dệt hút hết, để lại dấu vết xấu xí khó có thể bỏ qua. Hàm lượng đường trong Coca rất cao, dính vào da thịt cảm thấy dính dính khó chịu.

Khi tới bên người Cảnh Nhã Diễm, Bạch Bảo Đình dừng chân lại, ghé mắt, ánh mắt quét lên cổ cô.

Nơi đó bị Lưu Viên Hoa thít chặt, một dấu vết đỏ tươi rất rõ ràng, làn da trắng nõn mỏng manh ở cổ còn hơi sưng lên, nhảy lên theo từng mạch đập của cô.

Bạch Bảo Đình thu lại ánh mắt, nhàn nhạt nói:

Nhanh lên.

Cảnh Nhã Diễm nhắm mắt, bàn tay nắm chặt lại yên lặng đuổi kịp Bạch Bảo Đình.

Ngay cả Lưu Viên Hoa cũng trợn tròn mắt lên nhìn. Thật ra y thấy chột dạ, nếu không phải y nhất quyết trêu chọc Cảnh Nhã Diễm thì cô cũng sẽ không công kích lại, Number 1 của Bạch Bảo Đình cũng sẽ không bị đổ ra.

Tìm nguyên nhân, nguồn gốc thì y không thể thoát được can hệ trong việc này.

Nhưng y không nghĩ tới Giang Thiếp sẽ đương trường gọi Cảnh Nhã Diễm ra ngoài giáo huấn, nói như thế nào thì đây cũng là trước mặt công chúng còn rõ ràng như ban ngày. Sao không chờ trời tối tìm rừng cây nhỏ có phải tốt hơn không?

Chờ Cảnh Nhã Diễm đi ra ngoài đóng cửa lớp lại, cả lớp bắt đầu ồn ào.

Học sinh mới này xong rồi.

Dám trêu vào Đình tỷ, phỏng chừng chốc lát nữa lại phải nằm trong phòng y tế.

Giáo viên cũng không thể che chở được cô ta đâu, ai bảo xui xẻo, đụng phải ai không đụng, lại đâm vào Đình tỷ.

Thật ra nhìn bề ngoài cô ta cũng khá xinh đẹp, nếu là Omega nói không chừng còn có đường sống, đáng tiếc lại là Alpha.

Ra cửa, Bạch Bảo Đình đang dựa vào lan can, tay cắm túi quần, nhếch mép cười như không nhìn Cảnh Nhã Diễm.

Lông mi của Cảnh Nhã Diễm run rẩy vài cái, đôi môi mỏng hơi cắn chặt, rồi thấp giọng nói:

Tôi bồi thường cho cậu.

Bạch Bảo Đình vui vẻ nói:

Cậu bồi thường cho tôi cái gì? Number 1, bài thi, hay đồng phục? Cậu cảm thấy tôi thiếu chút tiền đó sao?

Bởi vì khẩn trương cho nên theo bản năng Cảnh Nhã Diễm kéo lấy góc áo, khớp xương ngón tay gồ lên, càng thêm trắng nõn mượt mà.

Tôi trở về đổi chỗ.

Bạch Bảo Đình rũ mắt xuống nhìn ngón tay mảnh khảnh của Cảnh Nhã Diễm, thon dài, xinh đẹp, hữu lực, trên mu bàn tay còn mơ hồ thấy rõ mạch máu màu xanh lá, xương cổ tay giống như một chiếc nấm nhỏ, tú khí đáng yêu.

Y không rõ ràng lắm vì sao thấy Cảnh Nhã Diễm kéo lấy góc áo nhăn nhúm, hay thấy vết đỏ trên cổ của cô, mà lại cảm thấy đau lòng.

Đây là Alpha đấy.

Bạch Bảo Đình tận lực duy trì ngữ khí vô tình lạnh nhạt.

Cậu không cần đổi chỗ, nhưng chuyện này cũng không thể cho qua như vậy được.

Cảnh Nhã Diễm nuốt nuốt nước miếng, hầu kết lăn lộn, làm vệt đỏ trên cổ cũng chuyển động theo.

Cậu muốn như thế nào?

Chuyện là do Lưu Viên Hoa trêu cậu, hai người có thể nào thì tự tính với nhau, nhưng tôi không trêu chọc cậu, cho nên là cậu nợ tôi.

Y đã phủi sạch sẽ như vậy khiến Cảnh Nhã Diễm không có lời nào để nói.

Bạch Bảo Đình cười trầm thấp, chỉ chỉ vào quần đồng phục của mình:

Bị đồ uống đồ vào, rất nhớp nháp, quần còn bị chuyển màu, cậu nói đi, làm sao bây giờ

Cảnh Nhã Diễm nhíu mày:

Cậu cho tôi số đo của cậu, tôi mua một bộ mới cho cậu.

Đồng phục của trường được đặt may, một bộ 450 đồng, tuy rằng đối với một học sinh bình thường như cô thì cũng không phải rẻ, nhưng nếu lấy tiền mừng tuổi ra thì vẫn có thể trả nổi.

Bạch Bảo Đình lắc đầu, cong môi nói:

Cậu giặt cho tôi.

Cảnh Nhã Diễm kinh ngạc mở to hai mắt:

Cậu nói cái gì?

Bạch Bảo Đình đứng thẳng dậy, đi tới gần Cảnh Nhã Diễm, từ trên cao nhìn xuống vừa đánh giá cô, vừa lẩm bẩm nói:

Cậu làm dơ, thì giặt cho tôi không phải điều hiển nhiên sao?

Y đứng gần như vậy, hơi thở ấm áp như có như không phả vào mặt Cảnh Nhã Diễm, bức cho cô không được tự nhiên mà quay mặt đi.

Bạch Bảo Đình giơ tay chế trụ bả vai cô, ngón cái còn đặt vào vệt đỏ trên cổ cô:

Không được dùng máy giặt, phải dùng tay để giặt biết chưa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.