Mẹ Ngốc Cực Phẩm Thật Uy Vũ

Chương 311: Chương 311: Tâm phiền ý loạn 2




Sáng sớm...

Tối hôm qua giống như ngủ rất không thoải mái, cô làm sao lại giữ vững một tư thế không nhúc nhích? Mở to mắt, bên hông một đôi tay ôm cô.

Địch Nặc?

Trong đầu hiện lên bộ dáng của anh, Tiêu Tiêu lập tức ngồi lên, quả nhiên người ngủ bên người là Địch Nặc. Chăm chú nhìn vẻ mặt Địch Nặc ngủ, làm sao anh lại ngủ ở bên cạnh cô? Anh còn chán ghét cô sao?

“vì sao sáng sớm cô liền tỉnh rồi.” Địch Nặc miễn cưỡng mở to mắt.

“cô... Làm sao ngủ ở chỗ này?”

“Tôi ngủ ở chỗ này thì sao hả?”

“Không có...” Tiêu Tiêu lập tức lắc đầu, sau đó nói: “Thế nhưng mà, không phải cô chán ghét tôi sao?”

Địch Nặc quay mặt sang bên cạnh: “Chán ghét thì sẽ không thể ngủ cùng một chỗ sao? Hôm nay tranh tài, tôi vẫn như cũ sẽ không hạ thủ lưu tình, giết cô!”

Nói xong, biểu lộ trên mặt trở nên lãnh đạm, Địch Nặc lập tức rời giường, cầm lấy y phục muốn đổi tiến vào phòng tắm.

Trong lòng chợt lạnh, không chỉ có muốn so tài sao? Hơn nữa còn muốn giết cô sao? Thật không hiểu Địch Nặc đang suy nghĩ gì, cô ta thật sự chán ghét cô như vậy sao?

Bởi vì thức dậy từ rất sớm, hai người đều chờ đợi ở trong phòng, bầu không khí hết sức khó xử, Địch Nặc nằm ở trên ghế sofa tựa hồ lại ngủ tiếp.

Mà Tiêu Tiêu chỉ có nửa nằm ở trên giường, trước đó lúc ở rừng rậm, còn nói rất nhiều cùng Địch Nặc, hơn nữa, lại tựa hồ như không có đề tài rồi.

Thậm chí lúc Hồng Tụ tới đón hai người, đều bị bầu không khí kia làm giật nảy mình.

Hôm nay là một ngày tranh tài sau cùng của trung tâm thuê, cũng là trận chung kết cuối cùng. Ba người quyết ra quán á quý quân, trung tâm thuê sẽ căn cứ trận đấu này phán đoán năng lực đối phương, phán xét cho ra cấp bậc A, hoặc là B.

Hiện trường vẫn tràn đầy như cũ, dù sao cũng là trận chung kết sau cùng, người xem ở đây thậm chí so với tuyển thủ còn phấn khởi khẩn trương hơn. Năm nay trong trận chung kết Tam Cường sau cùng, có hai mỹ nhân, cũng là tiêu điểm trận chung kết lần này.

Dù sao, ở bên trong hắc đạo, tóm lại giới nữ vẫn là chiếm số ít. Hơn nữa, còn là hai mỹ nhân hấp dẫn ánh mắt mọi người như thế.

“Hôm nay là Chung Kết. Dì Tiêu Tiêu thật lợi hại, có thể đánh vào Chung Kết.” Phong Tâm Mộng nói qua, hôm nay họ lấy vị trí ngồi như cũ. Cô bé ngồi ở giữa Mộ Miêu Miêu cùng Các lão, mà ba mình Phong Nghị Trì bị xếp ngồi một bên Các lão.

Đối với con gái, Phong Nghị Trì đã muốn khóc không có nước mắt, bất quá muốn nói trận đấu này của Mộ Tiêu Tiêu, anh chỉ có nở một nụ cười, thực lực của Tiêu Tiêu anh đã thấy rõ ràng rồi. Lực lượng vô cùng cường hãn! Đáng giá tán thành.

Ngoại trừ một đoàn người Các lão, Lam Đình Ngạn cũng tới, hôm nay Giang Tiểu Băng cũng ngồi cùng một chỗ ở trên khán đài, cô vốn nên nằm ở khách sạn nghỉ ngơi, thế nhưng mà hết lần này tới lần khác muốn tới.

“nếu em đau bụng, thì nói với anh, hiểu không?” Lam Đình Ngạn nói ra.

Cô gật đầu: “Tôi không có yếu ớt như vậy.” Tuy khẩu khí thật lạnh, nhưng mà trong nội tâm cô cũng rất cao hứng, Lam Đình Ngạn nói rất đúng, có lẽ bây giờ hai chúng ta còn chưa thể giống các vợ chồng khác, vì yêu mà sống, nhưng mà lúc sau nhất định có thể, chỉ cần dùng tâm cảm thụ đối phương.

ở trên hành lang cùng trên khán đài hội trường, nơi đó đứng đầy người, trong đó, một người đàn ông băng lãnh đặc biệt dễ thấy, anh khẽ tựa vào tay vịn bên trên hành lang, một đầu tóc đen, người cao thon, trên mặt tràn ngập băng sương, còn có một đôi con mắt như kim cương đen lạnh lùng. Anh cũng đang chờ đợi trận chung kết sau cùng bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.