Mẹ Vị Thành Niên

Chương 64: Chương 64: Tòa nhà lớn âm trầm




Tiểu Thư Tình gật gật đầu, hi hi cười nói: “Thư Tình muốn cùng mẹ chơi, nhưng là ba ba nói không thể ầm ĩ để mẹ ngủ, mẹ, Thư Tình ngoan hay không?” Tiểu Thư Tình còn không quên hướng nàng tranh công.

“À, rất ngoan!” Lâm Duyệt một tay đem nó ôm vào trong lòng, ở trên mặt nó hung hăng hôn một cái, chọc tiểu Thư Tình cười rộ lên một trận khanh khách.

Náo loạn một chút, Lâm Duyệt lại quét mắt nhìn phòng ngủ rộng lớn này , cúi đầu nhìn chằm chằm tiểu Thư Tình hỏi: “Ba ba đâu?”

Lại đi vào tòa nhà lớn âm trầm này, trong lòng Lâm Duyệt không khỏi có chút ớn lạnh, bản năng sau khi tỉnh lại đã nghĩ đi tìm Mạc Lặc Nghị Phàm.

“Ba ba đang đánh máy tính.” Tiểu Thư Tình lớn tiếng nói, sẽ không nói đang làm việc, rõ ràng là nói đang đánh máy tính.

Lâm Duyệt nghi hoặc hai giây, liền phản ứng lại , nhìn nhìn đồn hồ trên tường, đã hơn mười giờ, trời ạ! Ước chừng nàng đã ngủ bốn tiếng rồi. Ngay sau đó, bụng đói thầm thì kêu lên.

“Bảo bối mẹ đói bụng, có thưởng cho mẹ chút gì để ăn không?” Lâm Duyệt một mặt ủy khuất nhìn tiểu Thư Tình, tiểu Thư Tình dùng sức gật đầu một cái, liền nhảy xuống giường chạy đi ra ngoài.

Ngay sau đó liền nghe được thanh âm của nó từ cách vách truyền đến: “Ba ba, mẹ tỉnh, mẹ còn nói mẹ đói bụng!”

Lâm Duyệt cả kinh, thế nào cũng không ngờ được tiểu Thư Tình sẽ đi tìm Mạc Lặc Nghị Phàm báo cáo yêu cầu nho nhỏ của nàng , từ trên giường lớn nhảy xuống mặt đất, rất nhanh sửa soạn quần áo trên người.

Tiếng bước chân trầm ổn càng ngày càng gần, tim Lâm Duyệt liền theo tiếng bước chân tới gần mà càng nhảy càng nhanh. Ngay sau đó, thân ảnh suất khí của Mạc Lặc Nghị Phàm liền xuất hiện tại trước mắt nàng, tiến lên liền cho nàng một cái hôn nồng nhiệt, lập tức ở nàng bên tai nói: “Em mà không tỉnh lại, anh sẽ đánh thức em dậy.

“A? Ha ha. . . .” Lâm Duyệt xấu hổ cười gượng hai tiếng, cúi đầu không dám nghênh diện ánh mắt cực nóng của hắn, gắt gao theo dõi y phục trước ngực hắn.

Mạc Lặc Nghị Phàm khó mới nhìn thấy được bộ dáng yên tĩnh của nàng, cười nhẹ một tiếng nói: “Em muốn ăn ở trong phòng hay là xuống phòng ăn ở dưới lầu?”

“Kỳ thực điều tôi muốn nhất là về nhà ăn, ha ha, đã trễ thế này, tôi cần phải trở về.” Lâm Duyệt lại ngẩng đầu lần nữa theo dõi hắn, trong lòng không ôm gì hi vọng nói ra những lời này.

Nơi này là nhà của hắn, nàng thực không thể lại ở nơi này qua đêm. Bị người ta biết được nàng chạy đến nhà đàn ông qua đêm, nếu chuyện này truyền đến trường học thì nguy. Hơn nữa, qua đêm tại chỗ này khẳng định nàng sẽ không ngủ được, ai biết người đàn ông này nửa đêm sẽ làm ra hành vi không tốt gì với nàng.

Quả nhiên, Mạc Lặc Nghị Phàm không chút nào lo lắng cự tuyệt: “Hôm nay quá muộn rồi, ngày mai hãy trở về.”

Chỉ lo lấy cớ, hơn nữa là siêu cấp lấy cớ, trong lòng Lâm Duyệt căm giận nghĩ. Cho dù rất trễ, hắn có nhiều thủ hạ như vậy, nhiều xe như vậy, đưa nàng trở về cũng thực là sự tình đơn giản mà?

Như thế, một tia gian trá tươi cười tập kích trên mặt nàng, nói: “Nghị ca ca, tôi suốt ngày bận rộn như vậy, thật vất vả có ngày cuối tuần anh lại còn đem tôi nhốt ở nơi này, anh nói cho người ta biết làm thế nào để tìm vòng cổ về đây.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.