Mệnh Phượng Hoàng

Chương 11: Chương 11




Nhìn bộ dạng giận tới cực điểm của Thiên Phi, ta chậm rãi nở nụ cười. Giờ chắc tỷ ta sẽ bận rộn lắm đây, phải đề phòng đám phi tần trong cung thừa dịp ngóc đầu dậy, phải tích cực nắm giữ trái tim của hoàng thượng, lại phải lo lắng cho sự an toàn của đứa bé trong bụng…

Ta còn lo lắng thay cho Thiên Phi, đầu óc tỷ ta đơn giản, rốt cuộc có thể chống đỡ bao lâu?

“Nương nương!” Phương Hàm pha cho ta chén trà, đứng sang một bên, hạ giọng nói. “Người kéo Lục Mỹ nhân ra là muốn nàng ta bảo vệ Vinh Phi sao?”

Ta đón lấy chén trà, cúi đầu nhấp một ngụm, khẽ mỉm cười. Thủ đoạn của Thiên Lục cao minh hơn Thiên Phi nhiều, dù là ta cũng không nhìn ra được. Rốt cuộc tại sao nàng ta phải che giấu, ta vẫn không hiểu. Chỉ là lần này vướng tới sự an nguy của Thiên Phi, để xem nàng ta sẽ ra tay thế nào.

Ngồi một lát, thấy Triêu Thần và Tường Hòa bước vào. Tường Hòa quỳ xuống trước mặt ta, sắc mặt có chút khó coi, cúi đầu nói: “Nương nương, nô tài đã cẩn thận tra xét, không ai trong Cảnh Thái cung bị thương.”

“Nương nương, đã tra xét không sót một người.” Triêu Thần nói với giọng chắc chắn rồi ngước lên, liếc nhìn Phương Hàm rồi nói tiếp: “Trữ Vãn Lương, nàng ta đã xuất cung rồi.”

Vãn Lương.

Sắc mặt Phương Hàm không hề thay đổi.

Ta đặt chén trà trên tay xuống, nhẹ giọng đáp: “Ta biết rồi, các ngươi cứ lui xuống trước đi!”

“Vâng!”

“Vâng!”

Mọi người đã lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ta và Phương Hàm. Một lát sau, Phương Hàm mới lên tiếng: “Chờ Vãn Lương quay về, nô tỳ sẽ đích thân điều tra.”

“Không cần, cô cô!” Ta đứng dậy, đi tới bên cửa sổ.

Phương Hàm đi theo nhưng im lặng không nói gì.

Ta nâng tay khẽ đẩy cửa sổ, gió bên ngoài lùa vào phòng, ẩm ướt, buốt lạnh. Nhìn qua khung cửa, có thể thấy những cung nhân trong sân, vẻ mặt họ đều bình thường, không nhận ra điều gì kỳ lạ.

Khẽ hít một hơi thật sâu, có lẽ đúng như dự đoán xấu nhất của ta, kẻ kia không hề bị thương. Hộp thuốc mỡ này chẳng qua chỉ là thứ đồ ban thưởng bình thường mà thôi. Nếu như vậy, sự tình phức tạp hơn rồi và bất cứ người nào trong Cảnh Thái cung này cũng có khả năng.

Không biết tại sao, đột nhiên ta cảm thấy thảng thốt. Người ta muốn hoài nghi nhất… chính là những người ở bên cạnh mình. Dù là Vãn Lương hay Triêu Thần, nếu phải nghi ngờ bọn họ, vậy thì người ta nên nghi ngờ nhất hẳn là Phương Hàm. Thế nhưng…

Nhắm chặt hai mắt, ta không muốn… không muốn nghi ngờ nàng ta.

“Nương nương!” Phương Hàm khẽ gọi, đưa tay đóng cửa sổ rồi lại nói: “Đứng đây gió to, nương nương cẩn thận kẻo bị cảm lạnh!”

Ta mở mắt, nhìn dáng vẻ thản nhiên như thường ngày của nàng ta, khẽ mỉm cười, im lặng không đáp, chỉ xoay người đi về phòng ngủ.

Phương Hàm không đi theo, ta ngồi ngơ ngẩn trong phòng, đột nhiên nhớ ra, sai Vãn Lương đi lấy thuốc rốt cuộc là đúng hay sai?

Thế rồi lại nhớ tới Tô Mộ Hàn, nhớ tới bệnh của y, có khá hơn chút nào không? Bóng hình sau bức rèm mỏng kia dường như càng lúc càng rõ ràng trong trí nhớ. Lời của y như vang vọng bên tai ta, y nói, bao nhiêu người muốn tránh vào cung còn chẳng kịp, cô lại muốn vào.

Ta bật cười.

Dẫu có ở chỗ nào thì ta cũng khổ cả thôi, trong cung hay ngoài cung, cũng chỉ là sống trong những bức tường.

Ta đứng dậy, đi tới trước bàn, lấy thước vuốt thẳng tờ giấy Tuyên Thành, cầm bút, chấm vào nghiên mực, nghĩ một lát rồi viết tên mình.

Tang Tử… Tang Tử.

Ta thích nghe Tô Mộ Hàn gọi ta là “Tử Nhi”, ta ao ước Hạ Hầu Tử Khâm gọi tên mình, mà có lẽ ta cũng chỉ mong muốn được làm chính mình. Dù vào cung cũng không muốn bị chìm đắm trong chốn thâm cung hậu viện, không muốn bị tan biến giữa ba ngàn mỹ nhân của hắn.

Viết rất nhiều, rất nhiều, thời gian trôi qua càng lúc càng nhanh, ta mới nhớ ra Thành thái y đã xuất cung, còn có cả Vãn Lương.

Ta gọi một cung tỳ vào, Thành thái y đã nói, trước giờ Mùi ông ta phải hồi cung. Đã xảy ra chuyện gì sao?

Gác bút, ta vội vàng ra khỏi phòng liền thấy nét mặt u ám của Phương Hàm. Xem ra nàng ta cũng bắt đầu nghi ngờ rồi.

“Tường Thụy, ngươi ra cửa cung xem thử đi!” Ta sai y.

“Vâng, nô tài đi ngay!” Tường Thụy đáp lời rồi vội vã chạy đi.

Chẳng bao lâu sau, y lại chạy trở về, cười nói: “Nương nương, Vãn Lương về rồi!”

Ta có chút vui mừng, thấy Vãn Lương đang rảo bước tới, nói: “Nương nương thứ tội, nô tỳ về muộn.”

Trên gương mặt nàng ta có chút mệt mỏi nhưng tinh thần có vẻ rất tốt.

Ta nhìn ra sau nàng ta, không thấy Thành thái y đâu, thấy thật kỳ lạ, bèn hỏi: “Thành thái y đâu?”

“A, Thành thái y vừa vào cung thì được truyền tới Hy Ninh cung rồi, hình như Thái hậu không được khỏe.” Vãn Lương đưa mắt nhìn ta, lại nói: “Để nô tỳ bẩm báo lại cho nương nương, cũng như nhau thôi ạ!”

Ta gật đầu, quay vào phòng.

Vãn Lương và Phương Hàm cùng vào theo, ta dặn Tường Thụy đứng bên ngoài giữ cửa.

Ta ngồi xuống, Vãn Lương mới nói: “Nô tỳ và Thành thái y đã tìm ngôi chùa nương nương nói rất lâu, hóa ra nó đã bị phá đi xây dựng lại. Bây giờ không còn là ngôi chùa nhỏ nữa!”

Nghe nàng ta nói mà ta sửng sốt. Xây dựng lại rồi ư?

“Nô tỳ hỏi mấy người mới biết. Bây giờ nó cũng không còn ở cuối ngõ Trường Đại như nương nương nói nữa.”

“Không ở đó nữa sao?” Ta buột miệng hỏi. “Thế đã dọn tới đâu rồi?”

Thật ra ta muốn hỏi, vậy… Tô Mộ Hàn thì sao?

Vãn Lương thấy ta gấp gáp, vội đáp: “Dọn ra sau sườn núi mười dặm ạ! Chỉ là…” Nàng ta có chút lưỡng lự, mãi sau mới nói tiếp: “…chỉ là nô tỳ và Thành thái y không gặp được tiên sinh của nương nương. Ngài ấy đã không còn ở đó nữa!”

Không còn ở đó nữa?

Ta đứng bật dậy, nhìn thẳng vào Vãn Lương.

Chuyện này… sao có thể như thế được?

Vãn Lương gật đầu, nói tiếp: “Nghe trụ trì nói, cách đây ba tháng, tiên sinh đã đi rồi.”

“Tiên sinh đi đâu?” Ta bất giác đứng thẳng dậy, buột miệng hỏi.

Trụ trì nói, gia cảnh y sa sút nên mới nương nhờ cửa Phật. Giờ y một thân một mình, lại mang bệnh tật, sao phải rời đi? Ta đã hứa với y, sẽ tìm thái y tới chữa bệnh cho y, nhưng y lại đi mất…

Cảm giác cay đắng bỗng trào lên trong tim. Là không từ bỏ. Duyên giữa ta và y, thật sự mong manh.

Sau này, thiên hạ rộng lớn, ta lại bị vây giữa chốn hậu cung, thật sự không còn cơ hội gặp lại y.

Duyên giữa ta và y chỉ có ba năm ngắn ngủi mà ta đã coi y là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình. Thế nhưng…

“Nương nương!” Vãn Lương dâng lên một chiếc hộp tinh xảo, nói: “Cái này là trụ trì đưa cho nô tỳ. Ông ấy nói, khi tiên sinh đi đã giao cho ông ấy giữ hộ. Tiên sinh dặn dò, nếu có ngày người quay lại tìm tiên sinh, hãy giao lại chiếc hộp này cho người.”

Ánh mắt ta hướng tới nắp chiếc hộp trong tay nàng ta, nét chạm khắc vô cùng đẹp đẽ, mỗi nét đều được tính toán khéo léo, tỉ mỉ như muốn đặt cả linh hồn vào đó. Ta đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp, đó là… cây tử.

Ta đã từng nhìn thấy, trong phòng Tô Mộ Hàn, trên bàn sách của y, trên tờ giấy Tuyên Thành y chưa kịp cất kia… Ta từng hỏi có phải y tặng ta không, nhưng y không chịu nhận.

Ta chần chừ giây lát, cuối cùng vươn tay ra, nhận lấy chiếc hộp xinh đẹp đó. Bên trong vang lên âm thanh rất nhỏ, là tiếng đồ sứ chạm vào nhau. Ta biết bên trong chiếc hộp có thứ gì.

Tiên sinh… chưa hề quên ta.

Cho bọn họ lui ra hết, ta ngồi xuống trước cửa sổ, ngón tay lần theo nắp hộp, cẩn thận mở ra. Chiếc bình sứ màu trắng được đặt ngay ngắn trong hộp, bên cạnh là một tờ giấy được gấp gọn gàng. Lấy tờ giấy ra khỏi hộp, còn chưa mở mà đã ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng, đó mà mùi hương trên người Tô Mộ Hàn.

Những nét chữ quen thuộc của y trải đầy trên giấy.

Y vẫn thân thiết gọi ta là “Tử Nhi”.

Y nói: Thực ra bức họa ấy là muốn tặng cô. Giờ chỉ có thể lấy cách này để tặng thôi. Tử Nhi, ta phải đi rồi, thuốc của cô, cứ ba tháng ta sẽ nhờ người đưa tới gửi trong chùa.

Số chữ chẳng nhiều nhưng khiến ta phải xem di xem lại không biết bao nhiêu lần. Y thật sự đã đi rồi, còn lo lắng chuyện của ta chu đáo tới vậy… chỉ là, đột nhiên ta cảm thấy nóng ruột, bất an. Câu “ta phải đi rồi” khiến ta hoảng hốt không yên.

Ta vội vàng đứng dậy, lấy mồi lửa châm vào ngọn đèn, dứt khoát đốt lá thư trên tay. Cung cấm là nơi nhiều thị phi nhất, bức thư như thế này mà bị người ta nhìn thấy, chắc chắn ta sẽ gặp phiền phức không nhỏ.

Ta quay người lại, cầm chiếc bình sứ, siết chặt trong lòng bàn tay.

Đêm khuya thật yên tĩnh nhưng ta bị mất ngủ.

Chiếc bình sứ trong hộp đã được lấy ra, cất ở nơi khác. Chiếc hộp chạm hình cây tử đặt ở bên giường. Ta mở mắt, nhìn nó mãi không rời, dường như lại được trông thấy tấm rèm mỏng, thấy dáng người phía sau đó…

“Tiên sinh…”

Ta lặng lẽ khắc ghi.

Dường như ta còn thực sự nhìn thấy một bóng dáng in trên cửa sổ. Lòng thầm kinh hãi, ta vội ngồi dậy, với ta cầm lấy chiếc hộp trước mặt, song bóng người ấy vẫn ở đó. Ta dụi dụi mắt rồi cắn môi, hóa ra không phải ảo giác.

Ai… ai đang ở ngoài kia?

Không hiểu vì sao ta lại không muốn hô lên. Rón rén nhảy xuống giường, cẩn thận đặt chiếc hộp xuống, ta đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Bóng người ấy vẫn bất động, đứng thẳng, rốt cuộc đang nhìn cái gì?

Trong đầu ta đột nhiên nảy ra ý nghĩ khiến bản thân có chút kinh hãi. Nhẹ nhàng đặt tay lên cửa sổ, định đẩy ra. Dường như người in bóng trên bệ cửa sổ đoán được ý định của ta, liền biến mất.

Đầu ngón tay run lên, ta ra sức đẩy cửa sổ. Ngoài kia chỉ có màn đêm đen như mực, không một bóng người. Ảo giác sao? Cuối cùng chỉ là ảo giác…

Ha, ta cười mỉa. Mình bị sao vậy?

Đang vươn tay định đóng cửa sổ thì toàn thân ta chấn động, chỉ vì nhìn thấy thứ được đặt trên bệ cửa sổ – thuốc mỡ. Trong khoảnh khắc, ta thậm chí còn cho rằng mình bị hoa mắt, mãi tới khi vươn tay chạm vào hộp thuốc mỡ kia, ta mới tự nói với bản thân, đây là thật.

Ta xoay người mở toang cửa phòng, chạy ra ngoài. Ban nãy… đúng là có người!

Cúi đầu nhìn hộp thuốc mỡ trong tay, giống hệt hộp thuốc mỡ được tìm thấy trên bệ cửa sổ tối qua!

Trong lòng vừa vui sướng lại vừa thấp thỏm. Nếu như thế, trong Cảnh Thái cung này không có gian tế. Thế nhưng rốt cuộc là ai?

“A!” Cung tỳ khẽ kêu một tiếng, đồng loạt chạy tới quỳ trước mặt ta, dập đầu nói: “Nương nương, nô tỳ đáng chết, dám ngủ quên mất!”

Cung tỳ gác đêm không chỉ có một người nhưng tất cả đều ngủ quên, chắc chắn là do người bí ẩn kia gây ra.

“Nương nương, không phải nô tỳ cố ý, xin nương nương tha cho chúng nô tỳ lần này!” Bả vai cung tỳ kia run rẩy, nàng ta dập đầu cầu xin.

Tường Hòa, Tường Thụy nghe có tiếng động liền chạy tới. Nhìn thấy hai cung tỳ đang quỳ trên mặt đất, Tường Hòa vội vàng hỏi: “Nương nương, đã xảy ra chuyện gì vậy? Muộn như thế này rồi, sao người… người còn ra ngoài?”

Đã xảy ra chuyện gì sao? Thực ra, ta cũng không biết.

Phương Hàm thấy có tiếng động cũng vội vàng chạy tới. Vãn Lương và Triêu Thần thấy ta chỉ mặc một lớp áo đơn ra ngoài bèn vội vã đi lấy áo choàng khoác thêm cho ta. Ánh mắt Phương Hàm dừng lại ở hộp thuốc mỡ trên tay ta, sắc mặt thoáng thay đổi, trầm giọng nói: “Tường Hòa, Tường Thụy, lập tức tra xét xem có ai vào Cảnh Thái cung không!”

Tường Hòa, Tường Thụy cảm nhận được tính nghiêm trọng của sự việc, bèn vội vàng thưa “vâng” rồi xoay người rời đi.

Ta bất giác siết chặt hộp thuốc trong tay, nở nụ cười nhạt với Phương Hàm. Người ấy đã ra khỏi Cảnh Thái cung từ lâu rồi. Thân thủ giỏi như vậy, sao có thể để bọn ta nhìn thấy?

Hai cung tỳ dìu ta về phòng, Triêu Thần cẩn thận hỏi: “Nương nương còn thấy lạnh không? Để nô tỳ hâm nóng ít canh gừng, nếu nhiễm lạnh thì không hay!” Nói xong, nàng ta bèn xoay người định đi.

Ta gọi nàng ta lại. “Không cần, bản cung không sao, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi hết đi! Bản cung nói chuyện với cô cô một lát.”

Nàng ta và Vãn Lương đưa mắt nhìn nhau, gật đầu rồi lui xuống.

Khi bọn họ đã lui ra hết, Phương Hàm mới bước tới, lấy ra hộp thuốc hôm qua ta bảo nàng ta cất đi, quả nhiên giống hệt nhau.

Ta cười cười, nhìn nàng ta. “Cô cô, không phải người trong Cảnh Thái cung.”

Không biết tại sao, vừa nghĩ tới người bí ẩn kia, ta lại thấy hứng thú.

Phương Hàm dường như có chút sững sờ, ánh mắt vẫn bình tĩnh, hỏi nhỏ: “Nương nương, là ai?”

Ta lắc đầu. “Ta không nhìn thấy, thân thủ của kẻ này rất nhanh nhẹn. Có điều cô cô này, kẻ này hẳn không muốn gây bất lợi cho ta, đúng không?”

Nhưng Phương Hàm chỉ im lặng, cúi đầu trầm tư, một lúc lâu sau nàng ta mới cầm hộp thuốc trên tay ta, khẽ giọng đáp: “Nương nương vẫn nên cẩn thận thì hơn, thuốc này cứ để nô tỳ giữ thay. Cũng không còn sớm nữa, nương nương nên đi nghỉ.”

Ta nghĩ một lát rồi gật đầu.

Phương Hàm hầu ta lên giường rồi mới xoay người rời khỏi phòng. Khi nàng ta định đẩy cửa ra thì ta đột nhiên gọi lại: “Cô cô!”

Nàng ta ngoảnh lại, ta lưỡng lự giây lát rồi hỏi: “Cô cô, ngươi thử nói xem, hoàng thượng có thích một người tầm thường như ta không?” Đặt bàn tay lên gò má, ta nhìn nàng ta, cười cười.

Phương Hàm nhìn ta, đắn đo giây lát, gương mặt khẽ cười, nhẹ nhàng đáp: “Nương nương, người không tầm thường chút nào!”

Ta ngẩn người.

Nàng ta lại cười, nói tiếp: “Nô tỳ lui xuống đây, nương nương ngủ sớm đi!” Rồi bước ra khỏi phòng, đưa tay đóng cửa.

Bóng hình nàng ta ngoài khe cửa càng lúc càng nhỏ, nhưng nụ cười dường như mỗi lúc một sâu.

Ta đột nhiên có chút hoảng hốt.

Tại sao ta luôn cảm thấy dường như nàng ta đã biết hết mọi chuyện, lại như không biết gì hết?

Luồn tay xuống dưới gối, ta đặt lọ thuốc nước của Tô Mộ Hàn ở đó. Ta nghiến răng, xoay người xuống giường, rót nước trà đặt trên bàn, tẩy sạch thuốc nước trên mặt, sau đó ngồi trước bàn trang điểm. Nước còn chưa kịp lau khô trượt xuống từ chóp mũi rồi từ từ rơi xuống.

Làn da sáng tựa hoa sen trên mặt nước, trong mờ ảo dần lộ ra màu đỏ thắm, chân mày như được vẽ dưới ánh sáng mờ nhạt lộ ra vẻ mềm mại, phóng khoáng, trong đôi mắt sáng dần hiện lên sự hân hoan…

Ta ngẩn ngơ cười. Nếu có thể giữ chân hắn mà không cần tới dung mạo này, ta chắc chắn sẽ không đắn đo. Không bôi thuốc nước lên mặt, ta mong rằng đêm nay, mình sẽ là Tang Tử xinh đẹp. Nếu hắn thích một người tầm thường như ta, vậy thì cứ để ta tạm biệt Tang Tử xinh đẹp này đi…

Ta chìm vào giấc ngủ, cảm thấy an tâm. Trong mơ màng dường như được một vòng ôm ấm áp bao bọc, mùi long diên hương càng lúc càng nồng đậm…

Mới sáng sớm đã nghe thấy có tiếng bước chân vào phòng. Theo lệ thường, cung tỳ sẽ đặt đồ rửa mặt lên bàn, sau đó lui ra ngoài, chờ tới khi ta rửa mặt xong mới có người vào phòng hầu hạ ta. Thế nhưng ta rõ ràng nghe thấy cung tỳ kêu “ôi” một tiếng, rất nhỏ, nhưng ta vẫn nghe thấy.

Cung tỳ lui ra ngoài, ta mới mở mắt, khi định xoay người bỗng giật mình. Ai, ai đang ôm ta? Trái tim như bị thứ gì đó ép mạnh, cảm giác đêm qua không phải là ảo giác.

Hạ Hầu Tử Khâm, hắn… tới lúc nào?

Ta giật nẩy mình, mặt ta vẫn chưa bôi thuốc nước, nếu hắn trông thấy dung mạo nữ tử trong lòng không giống như trước thì sẽ ra sao? Trái tim ta đập loạn như muốn nhảy ra ngoài.

Người đàn ông sau lưng khẽ “hừ” một tiếng, bàn tay đang ôm ta siết chặt hơn. Hắn khịt một tiếng, khẽ nói: “Đừng động đậy, trẫm mệt quá!”

Ta căng thẳng tới nỗi sắp không thể hít thở, hắn muốn ta nằm im, ta nào dám động đậy chứ! Cả người ta cứng lại, để mặc cho hắn ôm.

Một lát sau, tiếng thở đều đặn của hắn vang lên, xem ra hắn thật sự rất mệt, lại ngủ thiếp đi. Có điều bây giờ là giờ nào rồi, hôm nay hắn không cần lên triều sớm sao? Sao hắn cứ thích chạy tới tìm ta lúc nửa đêm canh ba vậy? Chắc cũng giống hồi ở Huyền Nhiên các, không phải bãi giá tới đây, bằng không cung tỳ ban nãy đã không kêu lên kinh ngạc tới vậy. Nhưng ta cũng ngủ thiếp đi. Ta chỉ đang nghĩ, khi hắn tỉnh dậy, mình nên làm gì đây.

Thật kỳ lạ, không có công công nào tới gọi hắn lên triều sớm, chẳng lẽ hắn đột nhiên chạy tới đây nên bọn họ không tìm được? Nghĩ đến đây, ta bỗng bật cười. Hắn là người làm việc không theo lẽ thường, chuyện này hắn hoàn toàn có thể làm.

Nếu thật sự bỏ buổi triều sớm thế này, e rằng hôm sau, cái danh hồng nhan họa thủy lại rơi thẳng xuống đầu ta rồi. Ta muốn hắn rời khỏi đây sớm một chút nhưng lại không dám gọi hắn dậy, chỉ có thể thấp thỏm chờ đợi.

Phải gần qua giờ Thìn ta mới nghe thấy hắn khẽ gọi: “Đàn Phi!”

“Vâng!” Ta cúi đầu thưa.

Hắn nhoài người sang, vùi đầu vào cổ ta, tham lam hít hà mùi hương trên người ta, cười nói: “Lúc rời khỏi Ngự thư phòng, trẫm rất mệt mỏi, Cảnh Thái cung của nàng lại gần nhất, trẫm cứ đi, thành ra lại tới đây.”

Giọng hắn khẽ khàng, giải thích rất tự nhiên.

Ta vội nói: “Vậy hôm nay Hoàng thượng không lên triều sớm sao?”

“Ừ.” Hắn đáp. “Đêm qua bàn bạc chút chuyện, lúc trẫm tới cũng đã rất muộn rồi.” Hắn nói, lại dụi dụi vào người ta.

Ta khẽ giật mình, không ngờ đêm qua hắn ngủ muộn thế.

Hắn lại nói tiếp: “Hôm nay không lên triều. Đêm qua trẫm không muốn gọi nàng dậy, cũng không kinh động tới người trong cung của nàng. Không thắp đèn, hại trẫm bị va một cái đau điếng vào chân bàn.” Giọng hắn mềm mại, hơi thở nóng bỏng phả trên cổ ta.

Mà ta, cuối cùng cũng yên tâm, nếu hắn không thắp đèn, vậy thì không thể trong thấy dung mạo của ta.

Ta đang vui mừng nghĩ ngợi, hắn không thấy ta nói gì bèn giận dỗi nói: “Trẫm đã nói là bị va đau điếng đấy, sao nàng không đau lòng chút nào hả?”

Lại nữa rồi, hắn làm nũng chẳng khác gì trẻ con.

Ta có chút vui vẻ song chỉ có thể đáp: “Vậy thì truyền thái y vào xem thử.”

Thật ra hắn muốn nói gì, ta biết, nhưng ta có thể xoay người lại sao? Ta có thể xem vết thương cho hắn sao?

Quả nhiên, nghe thấy ta nói vậy, hắn như bị chọc giận, vòng tay đang ôm ta dần thả lỏng. Hắn xoay người gọi: “Người đâu!”

Lập tức có cung tỳ vào phòng, cúi đầu thưa: “Hoàng thượng có gì sai bảo ạ?”

Hắn gần như nghiến răng nói: “Mang cái bàn này ra ngoài cho trẫm, chẻ nó ra rồi đưa tới Ngự thiện phòng!”

Có lẽ cung tỳ bị sửng sốt. Ta bật cười thành tiếng, không ngờ hắn lại mang cái bàn ra để trút giận.

“Còn không đi đi!” Hắn lên giọng khiến cung tỳ sợ hãi, run rẩy vội thưa “vâng” rồi chạy ra khỏi phòng gọi Tường Hòa, Tường Thụy vào, nhốn nháo khiêng bàn ra ngoài.

Ta chui vào trong chăn, đẩy đẩy người hắn, cười nói: “Hoàng thượng còn đau không?”

Hắn hầm hừ đáp: “Đau.”

“Thế còn muốn truyền thái y không?”

“Không cần!” Hắn nói tiếp: “Nàng thò đầu ra đây, đừng trốn trong đó nữa, trẫm không giận đâu.”

Ta vội vã kéo chặt góc chăn, còn lâu ta mới ra. Ta hỏi hắn: “Hoàng thượng giận gì chứ?”

Hắn nhất thời á khẩu, bàn tay to đưa qua giật lấy chăn của ta.

Ta cả kinh, vừa ra sức giữ lại vừa kêu lên: “Hoàng thượng đã đem tên đầu sỏ gây tội ra ngoài ngũ mã phanh thây rồi, cớ sao còn làm phiền thần thiếp?”

Tay hắn khựng lại trong giây lát rồi đáp: “Thế nàng trốn trong đó làm gì?”

“Thần thiếp… Thì… Không phải lúc nãy có cung nhân vào phòng sao? Nào có chủ nhân nào chưa dậy mà cung nhân bước vào? Đương nhiên thần thiếp phải trốn rồi.”

Có lẽ hắn cũng thấy có lý nhưng vẫn nói bướng: “Thế giờ đã không còn ai rồi, nàng ra đây cho trẫm!”

Ta không ra đấy!

Ta vẫn kéo chặt góc chăn, buột miệng nói: “Hay là Hoàng thượng cũng vào đây đi!”

Dẫu sao trong này cũng tối như hũ nút, chẳng trông thấy gì, sao phải sợ hắn chui vào chứ! Thế mà hắn chui vào thật, còn ôm choàng lấy ta, cười gian xảo.

“Đàn Phi, nàng hãy còn nhỏ, thế mà gan to thật đấy!”

Ta ngẩn người, không biết lời nói của hắn có ý gì.

“Nàng ghen à?” Hắn nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi, xích lại thật gần bên ta, khẽ cười nói: “Trẫm vẫn chưa từng lật thẻ bài của nàng.”

Trái tim ta run rẩy dữ dội, cuối cùng ta cũng hiểu ý của hắn. Hắn cho rằng ta dụ hắn vào đây là vì… vì…

Hai gò má bắt đầu nóng ra, hơi thở dần trở nên gấp gáp.

Hắn ôm lấy thắt lưng ta, hơi thở có chút nặng nề, cúi đầu xuống vít lấy cánh môi của ta. Ta chỉ thấy căng thẳng tới mức không thở nổi, túm chặt lấy cánh tay hắn. Hắn khẽ “hừ” một tiếng nhưng càng hôn sâu, cả người ta dán chặt vào hắn. Người hắn cũng từ từ nóng lên…

Ta níu chặt lấy hắn, cơ thể đột nhiên cứng ngắc. Hắn dịu dàng hôn ta, lên môi, lên mắt, lên mũi, lên gò má…

Hơi thở của hắn càng lúc càng gấp, bàn tay to vuốt ve cơ thể ta. Ta bất giác kêu lên một tiếng khe khẽ, lại e thẹn cắn chặt đôi môi anh đào. Đột nhiên nhớ lại ngày đó, ta đắc ý nói với Thiên Phi, muốn tỷ ta đừng quên, hoàng thượng là một nam nhân.

Nam nhân…

Ta run rẩy ôm lấy hắn, siết thật chặt.

Hắn khẽ cười, hơi thở gấp gáp, nói: “Trẫm vốn không muốn sớm thế này…”

“Hoàng thượng!” Bên ngoài vâng lên tiếng hô lo lắng. “Hoàng thượng, không hay rồi, Hoàng thượng!”

Nghe kĩ, hình như là giọng của Lý công công. Lý công công lúc nào cũng làm ầm ĩ, thật đáng ghét!

Hạ Hầu Tử Khâm khựng lại chốc lát, thò nửa đầu ra ngoài, giận dữ hỏi: “Chuyện gì?”

Ta lẳng lặng đưa mắt nhìn. Bóng Lý công công đã in trên cửa sổ, y vội vàng đáp: “Bên Khánh Vinh cung truyền tin tới, nói là Vinh Phi nương nương đột nhiên kêu đau bụng, đã truyền thái y tới xem bệnh, Thái hậu đã tới đó rồi. Trần công công bảo nô tài tới bẩm báo cho người biết!”

Ta đột nhiên cảm thấy bầu không khí lạnh dần đi. Quả nhiên, hắn chỉ chần chừ giây lát rồi trở mình xuống giường. Lý công công nghe thấy bên trong có tiếng động, bèn nhanh chóng đẩy cửa vào hầu hạ hắn.

Ta nghiến răng trốn vào trong chăn. Hắn không hề để ý tới hành động của ta, vội vàng mặc thêm quần áo rồi theo Lý công công ra ngoài. Cổ họng nghèn nghẹn, mắt cay cay, ta cảm thấy thật ấm ức. Thò đầu ra ngoài, ngẩn người nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trong lòng ta có chút khó chịu.

Hắn như một ngọn gió, thổi qua không để lại dấu tích.

Khi Vãn Lương và Triêu Thần bước vào, ta đã bình tĩnh ngồi ở mép giường. Phương Hàm vào phòng, nói: “Nương nương, nô tỳ đã sai người tới Khánh Vinh cung thăm hỏi rồi.”

Ta nhìn ra cửa, lạnh lùng đáp: “Cứ để bản cung đích thân đi.”

Đột nhiên đau bụng sao? Rốt cuộc là tỷ ta cố ý diễn trò hay người trong cung tỷ ta ngứa mắt, bắt đầu ra tay?

Khánh Vinh cung thực sự nào nhiệt, tất cả mọi người đều đã tới.

Ai cũng ghé đầu, rỉ tai nhau nói chuyện, ngoài mặt đều thành tâm cầu nguyện cho bào thai trong bụng Thiên Phi được an bình, thế nhưng có mấy người thật tâm? Ta nhìn Thiên Lục đang bối rối tới độ mắt đỏ hoe, hai ta ra sức vần vò chiếc khăn.

Cuối cùng ta lại nhìn thấy Thư Quý tần, ta và nàng ta cũng có thể xem như đã lâu không gặp. Nàng ta đỡ thái hậu, thái hậu nóng ruột tới mức sắc mặt thay đổi.

Diêu Thục nghi cười cười đi tới chỗ ta, hạ giọng nói: “Nương nương, bao nhiêu người tới xem kịch hay nhỉ? Người có vui không?”

Ta ngước mắt nhìn nàng ta, trong mắt nàng ta không gợn chút sợ hãi, thực sự không nhìn ra liệu có phải do nàng ta động tay động chân không. Ta bật cười, nói: “Tâm trạng của bản cung cũng như Diêu Thục nghi thôi.”

Nàng ta sững người một lát, nét cười trong mắt phượng càng đậm thêm.

Ánh mắt nàng ta lại hướng về Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn chưa hề nhìn qua đây, chỉ chăm chú nhìn tấm bình phong kia.

Thư Quý tần khẽ nói: “Thái hậu đừng lo lắng, đứa trẻ trong bụng Vinh Phi nương nương nhất định sẽ bình an.”

Dù thái hậu gật đầu nhưng vẫn không thể xua tan nét lo âu trên gương mặt.

Ta nhìn kĩ lại Thư Quý tần, khóe miệng nàng ta hơi nhếch lên, chứng tỏ nàng ta đang vui sướng, cũng như bọn ta. Mà ngay lúc ấy, Hạ Hầu Tử Khâm đột nhiên quay lại, ánh mắt sắc bén của hắn quét xuống phía dưới.

Ta đột nhiên cảm thấy kinh hãi, hắn cũng nghi ngờ sao…

Thái hậu vội gạt tay Thư Quý tần ra, sải bước đi tới, hỏi: “Sao rồi?”

Thái y gạt mồ hôi rồi mới cẩn trọng đáp: “Hoàng thượng, Thái hậu, Vinh Phi nương nương chỉ là… chỉ là thân thở yếu ớt, đêm qua lại ngủ không được ngon nên sức khỏe mới đột nhiên xấu đi. Thần đã kê cho nương nương mấy thang thuốc an thai, để cung tỳ đi sắc cho nương nương uống. Mấy ngày này nghỉ ngơi dưỡng bệnh thì không có gì đáng lo.”

“Được, đi nhanh đi!” Cuối cùng thái hậu cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Hầu Tử Khâm vòng qua bức bình phong, đi vào trong, dịu dàng hỏi: “Sao lại ngủ không ngon chứ?”

Còn ta, đột nhiên cảm thấy hoảng hốt.

Hôm ấy, ta nói với Thiên Phi rằng tỷ ta không thể giữ chân hoàng thượng, còn nghĩ rằng tỷ ta sẽ đẩy Thiên Lục ra nhưng không ngờ, cuối cùng tỷ ta lại bày ra trò này. Sao đêm qua ngủ không ngon, sao đột nhiên sức khỏe xấu đi, tất cả chỉ là lừa gạt!

Lặng lẽ liếc mắt sang Thiên Lục, ta thầm cười khẩy, hóa ra ngoài miệng luôn nói là tỷ muội ruột thịt nhưng trong lòng cũng không tin tưởng nhau. Dù không thể thị tẩm nhưng tỷ ta vẫn muốn giữ hắn ở bên mình.

Thái hậu đi vào, ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng hỏi: “Vinh Phi có tâm sự gì vậy? Giờ ngươi đã không còn như trước nữa, tối không ngủ ngon sao tốt được?”

Thiên Phi có vẻ hoảng sợ, vội đáp: “Không, thần thiếp không có tâm sự gì, nhọc công Thái hậu lo lắng rồi!”

“Chẳng lẽ là vì trẫm không ở bên nên mới ngủ không ngon?” Hắn cười cười, nắm lấy tay tỷ ta, nói: “Vậy tối nay trẫm sẽ tới đây với nàng.”

Diêu Thục nghi ở bên khẽ “hừ” một tiếng, ngoảnh mặt đi.

Ta cười lạnh lùng, tốt thật đấy, Thiên Phi, thứ tỷ ta đợi chẳng phải là câu này sao? Tỷ ta thật sự muốn dựa vào cái thai trong bụng để nhận sự sủng ái này.

Thư Quý tần vô tình chạm mắt với ta, trong đôi mắt hơi rũ xuống lóe lên sự tàn độc. Ta nghiêng mặt đi, không để tâm. Nữ nhân trong chốn cung cấm này, ai mà chẳng thế? Người được sủng thì bị ghen tức, người thật sủng thì bị vứt bỏ. Bọn họ ai chẳng muốn giở hết bản lĩnh của mình ra, gió chiều nào che chiều ấy.

Ta có chút thất vọng, vừa định ra ngoài thì đột nhiên nghe Thiên Phi nói: “Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, thần thiếp nào dám không biết điều, bắt người đến đây với thần thiếp? Mấy ngày nay thần thiếp không chú ý, sau này sẽ không thế nữa. Chuyện hôm nay làm kinh động tới Hoàng thượng và Thái hậu, thần thiếp thật lòng thấy áy náy.” Tỷ ta nói, cúi thấp đầu.

Ta nhìn tỷ ta, không thể tin nổi, những lời vừa rồi nào giống lời Thiên Phi có thể nói ra?

Hạ Hầu Tử Khâm chủ động mở lời, nói tới thăm tỷ ta mà còn không muốn? Tỷ ta diễn màn kịch này, chẳng lẽ không vì điều ấy sao? Trên gương mặt Diêu Thục nghi và Thư Quý tần cũng dần hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thái hậu vội an ủi nàng ta: “Vinh Phi đang nói gì vậy? Giờ ai gia chỉ mong hoàng tôn trong bụng ngươi được sinh hạ bình an thôi.”

Hạ Hầu Tử Khâm cũng nói với vẻ yêu chiều: “Sao Phi Nhi lại nói vậy, có gì mà không biết điều chứ?”

“Hoàng thượng…” Tỷ ta ngẩng lên, sắc mặt trắng bệch, tựa vào ngực hắn, nhỏ nhẹ nói: “Thần thiếp biết Hoàng thượng thương thần thiếp, thần thiếp sẽ nghe lời thái y, dưỡng thai thật tốt, Hoàng thượng bận rộn công việc, không cần tới cung của thần thiếp mỗi ngày đâu!”

Ta không khỏi nhíu mày, lời của tỷ ta không giống kiểu lạt mềm buộc chặt. Ta thật sự không biết, rốt cuộc trong đầu tỷ ta đang tính toán những gì.

Chẳng bao lâu sau đã thấy Nhuận Vũ bưng bát thuốc đi vào. Thái hậu bèn ra lệnh cho bọn ta lui ra ngoài hết, nói là để Thiên Phi được yên tĩnh nghỉ ngơi. Mọi người lục tục kéo nhau đi ra. Màn kịch này, dường như không để mọi người được như ý.

“Nương nương!” Diêu Thục nghi gọi ta.

Ta ngoái đầu, nàng ta cười cười đi tới. “Người xem, vì chuyện ầm ĩ của Vinh Phi mà Hoàng thượng không thể ghé qua Cảnh Thái cung nữa rồi.”

Trong lòng ta thoáng động, nàng ta nắm tin tức cũng nhanh thật đấy, đã biết lúc nãy Hạ Hầu Tử Khâm đi ra từ cung của ta. Ta bình tĩnh nhìn nàng ta, khẽ cười, đáp: “Hoàng thượng ở hay đi cũng không phải việc chúng ta có thể quyết định.”

Ta tin rằng thông minh như hắn, chắc hẳn đã hiểu tất cả. Hắn bằng lòng ở lại chỉ vì lo lắng cho đứa bé trong bụng Thiên Phi. Ta lại nghĩ, rốt cuộc cũng ghen tỵ.

Diêu Thục nghi thản nhiên cười, cũng không xe câu chuyện ra nữa, nói: “Mấy hôm trước, Tình muội muội đem ít Bích Loa Xuân tới cung của ta, mùi hương cũng không tồi.” Nàng ta ngứng một lát rồi giải thích: “Là Thư Quý tần. Nếu nương nương không chê, xin tới cung của thần thiếp ngồi chơi một lát.”

Giờ ta mới biết, hóa ra khuê danh của Thư Quý tần là Thư Tình. Bỗng nhớ tới cái tên đêm đó Hạ Hầu Tử Khâm gọi, ta đột nhiên rất muốn biết, rốt cuộc là người con gái như thế nào mới có thể khiến hắn nhớ mong tha thiết, kể cả trong giấc mơ.

“Nương nương?” Thấy ta im lặng, nàng ta cau mày khẽ gọi.

Ta chợt bừng tỉnh. Nàng ta muốn nói ta hay, Thư Quý tần đã tìm nàng ta, hai người đã cùng đứng về một phía, mà giờ nàng ta lại muốn kéo ta về phía đó.

Ta lắc đầu trong sự ngạc nhiên của nàng ta, cười đáp: “Không cần, bản cung không thích Bích Loa Xuân cho lắm.”

Ta cất bước đi qua mặt Diêu Thục nghi, cuối cùng nàng ta cũng không kìm được, hỏi: “Chẳng lẽ nương nương không sợ Thiên Phi sẽ đứng trên người sao?”

Ta cười khẩy, lẽ nào ta không đề phòng ngươi mà Thư Quý tần sao? Ngẫm ra, Thiên Phi còn dễ kiểm soát hơn đôi phần.

Cuối cùng nàng ta cũng không đi theo.

Đi thêm một đoạn nữa, ta trông thấy Thiên Lục đang đứng ở phía xa, vốn không định giáp mặt nhưng nàng ta lại chủ động đi về phía ta, hành lễ. “Tần thiếp tham kiến nương nương!”

Đưa mắt nhìn nàng ta một cái, không muốn nói chuyện, ta không dừng bước, đi lướt qua.

Đột nhiên Thiên Lục nói: “Nương nương từ chối lời mời của Diêu Thục nghi, không phải vì người vẫn để tâm tới tình nghĩa tỷ muội sao? Vậy sao nương nương không bằng lòng đứng cùng một phía với chúng ta?”

Cùng phe với bọn họ? Câu đó mà nàng ta cũng nói ra được.

Ta không lên tiếng, nàng ta lại đuổi theo. “Nương nương, nếu ba tỷ muội chúng ta có thể đồng tâm hợp lực thì không cần sợ ai trong hậu cung này nữa. Nương nương, sao người…”

“Ngươi muốn ta bảo vệ cái thai của Thiên Phi sao?” Ta lạnh lùng lên tiếng, ngắt lời nàng ta.

Nàng ta tính toán hay lắm, công khai lôi kéo ta. Còn không phải vì Thiên Phi sao? Thật đúng là tỷ muội tình thâm! Biết rõ giờ đây, người có thể bảo vệ Thiên Phi trong hậu cung này chỉ có ta.

Thế nhưng, sao ta có thể đồng ý? Tại sao ta phải đích thân bảo vệ đứa con của Thiên Phi!

“Nương nương!” Thiên Lục ngạc nhiên nhìn ta, mãi sau mới mấp máy cánh môi mỏng: “Tỷ ấy là tỷ tỷ ruột của chúng ta mà.”

“Là tỷ tỷ ruột của ngươi.” Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.

Ánh sáng trong mắt nàng ta tối dần, không thốt được một lời.

Ta thu lại ánh mắt, đi thẳng về phía trước, khẽ cười. “Thấy bản thân vô dụng à? Vậy thì tới tranh giành đi!”

Nếu nàng ta có thể đắc thế, sẽ không còn như bây giờ, có thể bảo vệ Thiên Phi sao? Sao còn khổ sở cầu xin ta.

Đi được mấy bước, lại nghe nàng ta nói: “Chẳng lẽ nương nương cũng… cũng không mong đứa bé ra đời?”

Ta khựng lại, không ngoảnh đầu, chỉ hờ hững đáp: “Không mong.”

Trống rỗng.

Không biết khi ta nói “không mong”, sắc mặt Thiên Lục như thế nào, ta chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, từ nhỏ tới lớn, ta vẫn luôn một mình, chỉ có một mình.

Tỷ muội, với ta mà nói, thật quá xa vời. Ta cũng không muốn nổi.

Tới trước cửa Cảnh Thái cung, Vãn Lương và Triêu Thần chạy ra đón. Triêu Thần hỏi nhỏ: “Nương nương, sao rồi?”

Ta để bọn họ dìu, cười đáp: “Chỉ là một màn chẳng ra đầu vào đâu thôi!”

Vãn Lương đi bên trái ta, khẽ cười, nói: “Vậy thì khiến bao nhiêu người thật vọng rồi!”

Ta cũng cười, phải, bao nhiêu người thất vọng.

Còn ta thì sao? Tự hỏi lòng mình nhưng dường như cũng chẳng có bao nhiêu thất vọng. Thật kỳ lạ!

Từ xa đã trông thấy loan kiệu của thái hậu, chẳng biết tại sao, ta lại nhớ tới Dụ Thái phi. Bên này lúc nào cũng náo nhiệt mà Vĩnh Thọ cung quanh năm lạnh lẽo, chẳng khác nào lãnh cung.

Ta bất giác lên tiếng, hỏi: “Dạo này có nghe được tin gì bên Vĩnh Thọ cung không?”

Triêu Thần hoảng hốt, hạ giọng nói: “Sao nương nương còn hỏi tới chuyện này ạ?”

Vãn Lương liếc nhìn ta, cũng lộ vẻ nghi hoặc.

Bọn họ đều căng thẳng, song ta chỉ cười, thật sự chẳng có gì, chỉ là thái hậu căm ghét Dụ Thái phi nhưng rốt cuộc bà ấy vẫn là mẹ ruột của Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn oán có, hận có nhưng không thể làm như không hay biết về người mẹ ấy. Hắn không muốn quan tâm tới bà ấy, song không thể không quan tâm. Hắn chỉ không có nước để đi mà thôi. Thế nên lần đó, ta truyền thái y tới Vĩnh Thọ cung cũng là thuận ý hắn, có điều hắn vẫn một mực làm ra vẻ giận dữ, còn cố ý cảnh cáo ta. Đúng vậy, hắn chính là người như thế, cao ngạo, bướng bỉnh, lại có phần trẻ con.

Ta bật cười thành tiếng.

“Nương nương?” Triêu Thần hơi nhíu mày, nghi hoặc nhìn ta.

“Không có gì, chúng ta về thôi!” Ta lắc đầu, đi về phía trước.

Hai cung tỳ đưa mắt nhìn nhau, cũng không hỏi nữa.

Trở về Cảnh Thái cung, đã thấy rất nhiều thứ được đặt trong phòng khách. Tường Hòa đang sắp xếp vội giải thích: “Nương nương, tất cả đều do bên Nội vụ đưa tới, ba ngày nữa là tới Giao thừa rồi, đây đều là những thứ được phân theo cấp cho chủ nhân các cung.”

“Đúng vậy, nương nương, người xem, mấy xếp gấm vóc này đẹp quá!” Tường Hòa ôm hai xếp gấm vào lòng, cười nói.

Bọn họ không nhắc ta cũng quên thật. Nhanh quá, sắp hết năm rồi.

Phương Hàm từ phòng trong đi ra, cười cười xua bọn họ: “Đừng nói nhiều nữa, mau mang mấy thứ này xuống dưới đi!” Nàng ta nói xong liền bước tới dìu ta, nói: “Lát nữa nương nương chọn lấy một màu thật đẹp để bọn cung nhân may áo, đêm Giao thừa phải mặc đấy.”

Lời của Phương Hàm đã nhắc nhở ta.

Bình thường, phi tần không có cơ hội diện kiến hoàng thượng, nhưng có thể được nhìn thấy long nhan trong đêm Giao thừa. Dù là người được sủng hay không, ai mà chẳng muốn phô bày vẻ đẹp đẽ nhất của mình, thu hút sự chú ý của hoàng thượng trong đêm ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.