Mệnh Phượng Hoàng

Chương 25: Chương 25




Đứng bật dậy, đi tới cửa cung, đúng lúc thấy Phương Hàm đi về phía ta, ta hạ giọng, nói: “Cô cô đã nghe nói chưa?”

Nàng ta gật đầu. “Nương nương, chúng ta làm sao bây giờ?”

Ta cười lạnh lùng. “Đừng vội, chúng ta cứ ở trong cung đợi đã!” Nếu tin tức thực sự được truyền ra từ Khánh Vinh cung, ta chỉ cần đợi thêm một lát, Triêu Thần hẳn cũng quay về.

Phương Hàm gật đầu, lại nói: “Nếu như thế, xin nương nương đi vào trước đi!”

Ta ngẫm nghĩ một lát rồi quay người đi vào. Lát sau lại nghe có tiếng bước chân chạy vào, ta nhìn về phía cửa, quả nhiên Triêu Thần đã về. Sắc mặt nàng ta có phần kỳ lạ, dường như đã nghe được chuyện gì đó không thể nào tin nổi.

“Triêu Thần!” Ta gọi.

Nàng ta vội chạy tới, vừa ôm ngực thở hổn hển vừa nói: “Nương nương, xảy ra chuyện rồi, long thai trong bụng Diêu Phi đã không giữ được rồi.”

Ta đứng bật dậy, trợn tròn hai mắt nhìn cung tỳ trước mặt. Nàng ta nói gì, đứa bé của Diêu Phi đã mất rồi?

Sắc mặt Phương Hàm cũng căng thẳng, nàng ta bước lên một bước, hỏi: “Triêu Thần, ngươi nói gì?”

Cả Phương Hàm và ta đều rõ ràng, Triêu Thần không hề nhầm lẫn, nàng ta không thể nhầm Thiên Phi và Diêu Phi được, vậy thì rốt cuộc chuyện là thế nào? Ta vốn nghĩ rằng người xảy ra chuyện là Thiên Phi, ta cho rằng bởi mình đuổi Tôn thái y ra khỏi cung, Thiên Phi sợ chuyện bị bại lộ mới tự biên tự diễn một màn kịch. Hóa ra không phải sao?

Triêu Thần vẫn thở gấp, lát sau mới nói tiếp: “Nương nương, nô tỳ không hề nghe nhầm, nô tỳ vốn tới bên ngoài Khánh Vinh cung trước nhưng tới tận khi thái y đi ra vẫn không thấy có động tĩnh gì. Nô tỳ trông sắc mặt của thái y kia cũng bình thường, khi ấy nô tỳ còn nghĩ, chẳng lẽ long thai trong bụng Vinh Phi thật sự không có chuyện gì sao? Nhưng khi nô tỳ đang trên đường quay về thì lại thấy rất nhiều thái y của Thái y viện chạy qua trước mặt nô tỳ, thái y đi ra từ Khánh Vinh cung cũng vội chạy theo. Nô tỳ hỏi mới biết, Diêu Phi nương nương xảy ra chuyện.”

Từng câu từng từ đều được Triêu Thần nói vô cùng rõ ràng, rành mạch. Sắc mặt ta lạnh đi, màn kịch này, đến ta cũng không hiểu được!

Ta nặng nề hỏi: “Hoàng thượng đã biết chưa?”

“Chắc chắn có người đi thông báo cho Hoàng thượng, giờ có lẽ người đã biết rồi.” Triêu Thần nhìn ta, nói.

Ta đang định lên tiếng thì nghe thấy giọng Vãn Lương vang lên ở bên ngoài: “Nương nương, nương nương, không hay rồi, nô tỳ vừa tới phủ Nội vụ lấy đồ, nghe nói… nghe nói…” Xem ra nàng ta chạy rất gấp, vừa trông thấy sắc mặt ta thì nhất thời sững lại, nói: “Nương nương, người đã biết rồi?”

Ta gật đầu, xem ra nàng ta cũng nghe được chuyện đó nên mới vội vàng chạy về.

“Nương nương…” Phương Hàm hạ giọng gọi ta.

Ta siết chặt chiếc khăn trong tay, bước ra ngoài, ghìm giọng hô: “Chuẩn bị kiệu, bản cung phải tới Trữ Lương cung.”

“Vâng!” Triêu Thần vội chạy ra trước ta một bước.

Nàng ta vừa ra ngoài thì nghe có người ở bên ngoài hô: “Ngọc tiểu chủ!”

Trong lòng ta thoáng động, Ngọc Tiệp dư đã tới.

Ngọc Tiệp dư thấy ta thì hành lễ, nói: “Nương nương, xem ra người cũng đã biết.”

Ta khẽ cười. “Tin tức trong cung truyền đi thật nhanh.”

Lúc này nàng ta mới thản nhiên cười. “Tần thiếp nghĩ, cứ qua chỗ nương nương xem thử trước, nương nương nói sao?”

“Bản cung có thể nói gì được? Xảy ra chuyện lớn như thế, có hay không thì cũng phải tới xem thử, tỷ tỷ nói đúng không?” Vừa nói, ta vừa vịn lên tay Vãn Lương, bước ra ngoài.

Ngọc Tiệp dư đi theo, giọng nói hờ hững: “Đây là chuyện đương nhiên, tần thiếp cùng đi với nương nương. Khi tần thiếp tới, từ xa đã nhìn thấy kiệu của Thái hậu, chắc người tới Trữ lương cung. Đi vào lúc nào không sớm cũng không muộn, có lẽ vừa đúng lúc.”

Ta ngoái đầu liếc nhìn Ngọc Tiệp dư. Xem ra nàng ta biết tin này sớm hơn cả ta, đúng là cẩn thận, còn biết đi vòng qua cung của ta. Chuyện Diêu Phi sảy thai, kết luận cuối cùng còn chưa có, đúng là đi sớm hay muộn đều không thích hợp.

Ra tới bên ngoài, loan kiệu đã được chuẩn bị. Triêu Thần thấy ta đi tới, vội vàng vén rèm kiệu lên. Ta bước một bước, thấy Ngọc Tiệp dư đang đi về phía kiệu của mình, nghĩ lại một lát lại nói: “Chi bằng tỷ tỷ ngồi cùng kiệu với bản cung đi!”

Nàng ta lưỡng lự một lát rồi cười, đáp: “Vậy thì tần thiếp cung kính không bằng tuân lệnh!” Nói xong liền quay người đi tới, cùng ngồi kiệu với ta.

Rèm kiệu buông xuống, loan kiệu được nâng lên.

Ta nghiêng mặt hỏi Ngọc Tiệp dư: “Bản cung chỉ vừa nghe được chuyện này, rốt cuộc chuyện xảy ra lúc nào?

Nàng ta sực tỉnh, lên tiếng đáp: “Tần thiếp nghe nói sáng nay, khi Diêu Phi nương nương dùng bữa sáng thì hãy còn khỏe, được một lát đột nhiên nói bụng đau như cắt. Bấy giờ đúng lúc thái y với xem mạch, nghe nói thái y bắt mạch xong, sắc mặt liền thay đổi.”

Đột ngột à…

Ta cẩn thận nhìn sắc mặt của Ngọc Tiệp dư, rồi lại nhớ tới lời nàng ta nói khi ấy. Không đụng vào Thiên Phi được, như vậy cũng cùng một đạo lý với Diêu Phi. Hôm qua Hạ Hầu Tử Khâm còn cố ý nhắc nhở ta. Khi nghe hắn nói, cũng không khó để nhận ra, nếu thật sự có ai đó có ý đồ đụng vào con hắn, hắn nhất định sẽ không nương tay.

Ta khẽ cười. “Vậy tỷ tỷ cho rằng chuyện này là bất ngờ hay còn có ý khác?”

Trên mặt nàng ta thoáng hiện lên nét hoảng sợ, nàng ta cúi đầu, đáp: “Chuyện này tần thiếp không dám tự suy đoán.”

Ta im lặng ngoảnh mặt đi, ánh mắt nhìn ra ngoài qua khe hở ở rèm cửa sổ. Thấy chúng cung nhân ngoài kia đang vội vã qua lại, mới sáng sớm thôi mà đã trở nên bận rộn. Ta bật cười, thời tiết lúc này đã ấm lên, nhưng đúng thời điểm đất trời vào xuân thì Diêu Phi lại xảy ra chuyện như thế này. Hơn nữa, lại ở thời điểm sắp tới sinh nhật của Hạ Hầu Tử Khâm. Dù thế nào, chuyện lần này chắc chắn sẽ được điều tra.

©STE.NT

Thái hậu sẽ làm.

Hạ Hầu Tử Khâm sẽ làm.

Người nhà họ Diêu lại càng muốn làm.

Không biết tại sao, khi nghĩ tới chuyện này, trong lòng ta có chút khó chịu. Dù Diêu Phi không được sủng ái thì vẫn có người nhà làm chỗ dựa. Một khi xảy ra chuyện, còn có người nhà đứng ra đòi lại công bằng cho nàng ta. Chậm rãi thu lại ánh mắt, ta cúi đầu nhìn chiếc khăn trong tay mình. Còn ta thì sao? Sẽ chẳng có ai giúp ta, trong cung này, ta chỉ có thể dựa vào chính mình, từng bước thận trọng, bảo vệ bản thân. Hạ Hầu Tử Khâm nói, hắn phong ta làm phi chỉ vì muốn ta sống lâu thêm một chút. Hắn còn nói, ta không được động vào con của hắn. Ha, khóe miệng bất giác nhếch lên thành nụ cười, ta mơ hồ hiểu được nỗi khổ tâm của hắn. Không biết tại sao, ta lại nhớ hôm ấy ở Thượng Lâm uyển, ta ngủ một mình trong ngự giá, loáng thoáng nghe thấy câu nói ấy. Dù là mơ, ta vẫn nghe rõ lời hắn nói, hắn cũng không có năng lực để luôn bảo vệ cho ai được chu toàn.

Nghĩ tới đó, ta không tránh khỏi cảm thấy xót xa. Có lẽ, trong tiềm thức ta đã hiểu được hết thảy những điều bất đắc dĩ của hắn cho nên mới thấp thỏm không yên mà mơ thấy điều đó.

Khi loan kiệu được hạ xuống, lại nghe thấy bên cạnh có tiếng hạ một cỗ kiệu khác. Bước ra ngoài, ta kinh ngạc phát hiện ra đó là Thiên Phi và Thiên Lục.

Cung tỳ ở bên cạnh vội hành lễ. Ngọc Tiệp dư hành lễ với Thiên Phi.

Thiên Phi vịn lên tay Thiện Lục, đi tới cười với ta. “Muội muội đi nhanh thật!”

Thiên Lục đứng bên liếc ta một cái, cúi đầu nói: “Tần thiếp tham kiến Đàn Phi nương nương!”

Ta nghiến răng nhìn hai tỷ muội bọn họ, trên gương mặt Thiên Phi hiện lên nét hồng hào. Dường như vẻ nhợt nhạt khi ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát. Ta nhớ tới lời Triêu Thần nói khi nãy, khi thái y xem mạch cho nàng ta đi ra từ Khánh Vĩnh cung, trên mặt ông ta không thấy có gì khác lạ, nói như vậy tức là tất cả đều bình thường.

Có thể Tôn thái y có vấn đề, nhưng không thể có chuyện tất cả thái y đều có vấn đề được.

Ta đang nghĩ ngợi, đã thấy Thiên Phi và Thiên Lục đi vào trong. Cũng không nghĩ nhiều nữa, ta nói với Ngọc Tiệp dư: “Chúng ta cũng vào thôi!”

Nàng ta gật đầu đi theo ta.

Vừa đi được vài bước, ta liền nghe thấy giọng nói the thé của Lý công công: “Hoàng thượng giá đáo!”

Ta sững sờ trong giây lát, không nghĩ rằng hắn lại đến chậm hơn cả ta.

Vội vàng đứng tránh sang một bên cùng với Ngọc Tiệp dư, ta cúi người hô: “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!”

Nghe tiếng hắn sải bước đi vào bên trong, ta cúi đầu, chỉ trông thấy đôi giày của hắn lướt nhanh qua trước mặt, không chút chần chừ. Lúc này, hắn không hề bảo ta đứng lên. Tới khi Hạ Hầu Tử Khâm đã đi qua, ta mới ngước lên nhìn theo bóng lưng hắn. Hắn đi thật nhanh. “Với trẫm, có loại là trách nhiệm, cũng có loại là chờ mong.” Lời của hắn như vang lên bên tai ta. Sao ta không hiểu, dù không thương, hắn cũng không cho phép con mình xảy ra chuyện.

Khẽ lắc đầu, ta cùng Ngọc Tiệp dư vào trong. Đi tới cửa thì thấy An Uyển nghi. Nàng ta thấy chúng ta tới thì vội vàng nghiêng người. “Tần thiếp tham kiến nương nương! Tham kiến Tiệp dư!”

Ta cũng không nhìn nàng ta, chỉ “ừ” một tiếng rồi đi vào trong. Phi tần trong phòng đều rụt rè đứng đó, duy chỉ có Thiên Phi ngồi bên Thái hậu.

Sắc mặt Thái hậu vô cùng u ám, thái y đang quỳ phía dưới đều cúi đầu. Không trông thấy bóng dáng Hạ Hầu Tử Khâm, có lẽ hắn đã vào phòng trong.

Ta vốn định hành lễ với Thái hậu nhưng nhìn tình cảnh này, có lẽ lễ nghi gì đó đều miễn hết. Thế nhưng chuyện Diêu Phi sảy thai xem ra là chính xác.

Thái hậu sầm mặt, đột nhiên lên tiếng: “Nói cho ai gia nghe, sao lại thế này?”

Ai nấy đều cúi đầu, không dám nói một câu.

Thái hậu giận dữ quát: “Lưu thái y!”

“Có… có thần!” Một người trong đó lắp bắp lên tiếng.

Thái hậu “hừ” một tiếng, hỏi: “Ai gia lệnh cho người xem mạch cho Diêu Phi, ngươi xem như thế à?”

“Thái hậu, Thái hậu bớt giận…” Lưu thái y run rẩy đáp. “Thần vẫn bắt mạch cho nương nương như thường lệ, nhưng… nhưng thần làm sao biết được…”

Ông ta mới nói được nửa câu đã thấy bóng người màu vàng bước nhanh ra ngoài, giận dữ đạp một cú vào ngực ông ta. “Khốn kiếp! Hôm qua Diêu Phi của trẫm còn khỏe mạnh, sao hôm nay đã có thể xảy ra chuyện như thế được!”

“Hoàng thượng!” Lưu thái y nhịn đau, không dám khinh suất.

“Hoàng thượng bớt giận!” Thái y phía dưới nhất loại lên tiếng.

Phi tần trong phòng cũng đều quỳ xuống, cúi đầu. Ta không nhìn sắc mặt hắn cũng biết hắn đang vô cùng tức giận.

“Hoàng thượng!” Nghe tiếng Thái hậu vang lên, tiếp đó là tiếng bà đứng dậy. “Hoàng thượng ngồi xuống trước đã, để ai gia hỏi bọn họ một chút!”

Hắn nặng nề “hừ” một tiếng, tức giận nói: “Chuyện này trẫm nhất định phải điều tra rõ ràng!” Hôm qua hắn tới trả ngọc bội cho Diêu Phi, thế nên nàng ta có khỏe hay không, hắn chắc chắn biết rõ. Đang yên đang lành, hôm nay đột nhiên mất đứa bé, đổi lại là ta, ta cũng không tin chuyện này bình thường.

Thấy hắn ngồi xuống rồi, Thái hậu mới nói: “Đứng lên hết đi!”

Đám người không tạ ơn, chỉ lặng lẽ đứng dậy, nhưng mấy vị thái y vẫn đang quỳ phải chịu thẩm vấn. Lưu thái y run lẩy bẩy, dẫu sao ông ta cũng là thái y chuyên xem mạch cho Diêu Phi. Diêu Phi xảy ra chuyện, ông ta là người đầu tiên không tránh được liên can.

Thái hậu nghiêm khắc nhìn người ở phía dưới, lạnh lùng hỏi: “Ai gia hỏi lại ngươi lần nữa, long thai trong bụng Diêu Phi làm sao lại mất?”

Lưu thái y cúi đầu. “Thưa… thưa Thái hậu, Diêu Phi nương nương từ khi có thai thì thân thể yếu ớt, trước đó lại bị hoảng sợ, thần nghĩ rằng vì thế nên mới… nên mới…” Đoạn sau đó, ông ta không dám nói ra trước mặt Thái hậu và Hoàng thượng.

Còn ta, ta thầm cười lạnh một tiếng, nói thân thể Diêu Phi yếu ớt, Thái hậu và Hoàng thượng sẽ tin sao? Ông ta giỏi thật, muốn đẩy trách nhiệm sang cho Dụ Thái phi, nếu đã như thế, Hạ Hầu Tử Khâm lại càng phải điều tra rõ.

Dù hôm đó bị Dụ Thái phi hù dọa nhưng chung quy cũng là chuyện của hôm trước, không thể tới hai ngày sau mới xảy ra chuyện. Dù Hạ Hầu Tử Khâm hận Dụ Thái phi nhưng ắt hẳn sẽ không để bà phải gánh tội danh này.

Mọi người đều nhìn về phía Thái hậu và Hạ Hầu Tử Khâm, lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên: “Ngươi nói láo! Long thai trong bụng bản cung vốn không liên quan tới việc thân thể bản cung yếu ớt!” Giọng nàng ta không lớn nhưng nhấn giọng từng từ, nghe vô cùng phẫn nộ.

Lưu thái y kinh ngạc ngước lên, sắc mặt thay đổi, sợ tới nỗi không thốt ra được một câu.

Ta sửng sốt cũng ngẩng lên nhìn, thấy Quyến Nhi đang dìu Diêu Phi đi ra. Sắc mặt nàng ta trắng bệch tới bất thường, mơ hồ còn có thể nhìn thấy ngấn nước mắt. Quyến Nhi dìu Diêu Phi, nói nhỏ: “Nương nương, người chậm một chút!”

Hạ Hầu Tử Khâm hẳn nhiên cũng kinh ngạc, vội đứng dậy đỡ nàng ta. “Nàng còn yếu, sao lại ra đây? Chuyện này trẫm và mẫu hậu sẽ xử lý.” Hắn nói với Quyến Nhi: “Ai bảo ngươi đỡ Diêu Phi ra đây? Còn không mau đỡ vào trong nghỉ ngơi!”

Ta kinh ngạc, lần trước, khi thái y nói nàng ta có thai, ta và Thái hậu cùng tới Trữ Lương cung, đã thấy Quyến Nhi ở trong tẩm cung của Diêu Phi. Hôm nay lại thấy nàng ta, Quyến Nhi không phải là cung tỳ ở bên Thái hậu sao? Ta đang nghĩ ngợi thì thấy Diêu Phi nhất định không chịu quay vào, nàng ta quỳ xuống trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm, bật khóc: “Hoàng thượng, người phải đòi lại công bằng cho thần thiếp! Nhất định có người muốn làm hại con thần thiếp! Hoàng thượng, Thái hậu… Thần thiếp không tin đang yên đang lành mà lại mất đứa bé! Hoàng thượng, người phải tin thần tiếp, người phải tin lời thần thiếp…” Nàng ta nghẹn ngào, suýt thì nói không ra hơi.

Lúc này, ta đột nhiên có chút thông cảm với Diêu Phi. Dù ngày thường Diêu Phi có vênh vang, kiêu ngạo thế nào đi chăng nữa, nhưng khi mất đi đứa con cũng sẽ trở nên yếu đuối.

Thái hậu cũng vịn lên tay Thiển Nhi, đứng dậy.

Hạ Hầu Tử Khâm cúi người, ôm lấy thân thể yếu ớt của nàng ta, thì thầm: “Thuần Nhi, nàng đừng như thế!”

Hắn lại gọi nàng ta là “Thuần Nhi”, không biết tại sao, ta chỉ thấy trong lòng đau nhói.

Nữ tử với gương mặt đầy ngấn nước mắt bây giờ nhìn càng thêm khốn khổ. Quyến Nhi buông thõng hai tay, không biết có nên đi tới đỡ nữa không. Diêu Phi như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, kéo mạnh tay áo Hạ Hầu Tử Khâm, nghiến răng nói: “Hoàng thượng, xin Hoàng thượng sai người xét đồ ăn của thần thiếp!”

Lúc này ta mới nhớ ra, Ngọc Tiệp dư nói sáng nay, khi Diêu Phi dùng bữa sáng thì vẫn còn khỏe, sau khi ăn sáng xong mới xảy ra chuyện. Thật ra, mới đầu ta đã từng hoài nghi, nhưng có ai lại to gan như vậy, dám bỏ thuốc vào bữa sáng của Diêu Phi? Huống chi thức ăn của tiểu chủ đều có người thử độc rồi mới dâng lên, muốn hạ độc cũng không phải chuyện dễ dàng.

Trừ phi… là người ở bên cạnh mới có cơ hội ra tay. Thế nhưng Diêu Phi là người thông minh, sao lại để người mình không tin tưởng ở bên cạnh được? Hơn nữa, nếu thật sự là thuốc phá thai thì thái y không thể không nhận ra. Ta liếc mắt nhìn Lưu thái y đang quỳ, có lẽ ông ta cũng không có gan che giấu chuyện đó.

Cuối cùng Thái hậu cũng đi tới. “Chuyện này ai gia sớm đã sai người đi tra xét, không chỉ đồ ăn của ngươi mà mọi chỗ trong cung của ngươi cũng vậy, ai gia đều phái người cẩn thận điều tra.”

Hạ Hầu Tử Khâm bế xốc nàng ta lên, nhẹ nhàng nói: “Nàng yên tâm, chuyện này trẫm sẽ điều tra rõ ràng, nếu thật sự có người muốn làm hại hoàng tự[1] của trẫm, trẫm nhất định không tha!”

[1] Hoàng tự: con cháu của vua.

“Hoàng thượng!” Tay nàng ta vẫn túm chặt lấy tay áo hắn, nước mắt trào ra, kiên quyết nói: “Nhất định có kẻ hãm hại, thần thiếp tin là như vậy! Người nhất định phải tìm ra kẻ ấy!”

“Được!” Hắn dịu dàng đồng ý, ôm nàng ta vào phòng trong.

Quyến Nhi sững người một lát, vừa định theo vào nhưng Thái hậu lại nói: “Ngươi không cần vào đó, để Hoàng thượng ngồi với Diêu Phi.”

“Vâng, Thái hậu!” Quyến Nhi thưa vâng, thấy Thái hậu lại quay người ngồi xuống, nàng ta bèn đi tới đứng bên cạnh bà và Thiển Nhi.

Thái hậu lại nhìn Lưu thái y đang quỳ dưới đất, lạnh lùng nói: “Theo lời ngươi nói, trách nhiệm này đều đẩy hết lên đầu Dụ Thái phi, phải không?”

Đừng nói Lưu thái y, đến ta cũng thầm đổ mồ hôi. Từ trước tới nay, Thái hậu luôn có vướng mắc với Dụ Thái phi, liệu bà có lấy chuyện này ra làm cái cớ để chĩa mũi giáo về phía Dụ Thái phi không?

Trước nay, Thái hậu không đụng tới Dụ Thái Phi, ta nghĩ vì bà còn ngại Hạ Hầu Tử Khâm. Nhưng lần này, người có liên quan ở phía sau lại là Diêu gia, nếu nhà họ Diêu cho rằng chuyện này có liên quan tới Dụ Thái phi, nếu nhà họ Diêu không định buông tha, Hạ Hầu Tử Khâm sẽ phải kiêng dè thế lực của bọn họ.

Lưu thái y đương nhiên vô cùng hoảng sợ, vội cúi đầu, nói: “Thái hậu minh giám, thần không có ý đó!”

Ta muốn bật cười, không có ý đó, vậy lời nói của ông ta lúc nãy là có ý gì?

Đám thái y đằng sau ông ta dường như đều thở phào một hơi, lại nghe Thái hậu “hừ” một tiếng: “Các ngươi đừng tưởng mình may mắn, không ai giữ được long thai trong bụng Diêu Phi, ai gia phải trị tội tất cả các ngươi!”

“Thái hậu thứ tội!” Đám người lại vội vàng cầu xin.

Lúc này, một thái giám từ bên ngoài bước vào, quỳ xuống thưa: “Thái hậu, đã tra xét toàn bộ Trữ Lương cung rồi!”

Hai đồng tử của Thái hậu co lại, bà vội hỏi: “Thế nào?”

Thái giám kia ngước mắt lên. “Thưa Thái hậu, đồ ăn của Diêu Phi nương nương không có vấn đề gì, cả Trữ Lương cung cũng không có chuyện gì.”

“Thật sao?” Giọng Thái hậu nặng nề, nhìn chằm chằm vào thái giám đang quỳ dưới đất.

Thái giám cúi đầu, nói: “Vâng, chúng nô tài không dám làm qua loa chuyện này. Nếu thái hậu không tin, nô tài sẽ sai người đi tra xét thêm lần nữa.” Nói xong, hắn đứng dậy cáo lui.

Thái hậu im lặng một lát, gọi y lại: “Không cần, Tiểu Toàn Tử, ngươi lui xuống trước đi!”

Tiểu Toàn Tử vội quay người lại. “Vâng, nô tài xin cáo lui!”

Nhìn kĩ sắc mặt của Thái hậu, thấy bà hơi cúi đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Ta cũng thầm suy xét, người của Thái hậu đi điều tra chắc chắn đã làm hết sức nhưng không phát hiện ra điều gì lạ thường. Chẳng lẽ sự thật vì bản thân Diêu Phi có vấn đề nên mới không giữ được đứa bé sao? Ha, Diêu Phi không tin nguyên nhân này, tới ta cũng không tài nào tin nổi. Ta lại nhìn sang Thiên Phi đang ở cạnh Thái hậu, có lẽ trông thấy bộ dạng vừa nãy của Diêu Phi, tay tỷ ta cẩn thận đặt lên bụng. Bụng tỷ ta đã hơi nhô lên, Thiên Lục đứng cạnh tỷ ta, nét mặt thay đổi thất thường. Ta cũng thấy kỳ lạ, Thiên Phi mang thai sớm hơn Diêu Phi, tại sao người xảy ra chuyện trước lại là Diêu Phi?

Lúc này, có một người bước lên thưa: “Thái hậu, thần thiếp cả gan, Thái hậu đã phái người tra xét quần áo, đồ đạc của nương nương chưa ạ?”

Nhìn kĩ lại, thì ra là Thư Quý tần. Nàng ta là người của Diêu Phi, lo lắng cho Diêu Phi cũng là chuyện thường tình.

Nghe thấy vậy, Thái hậu gật đầu, nói: “Nếu ai gia muốn điều tra cả Trữ Lương cung, đương nhiên cũng đã xét tới chuyện ấy.”

Trên gương mặt Thư Quý tần thoáng lộ vẻ thất vọng, nhưng ta cũng không rõ đó rốt cuộc là thất vọng hay là ý khác. Tự hỏi chính mình, ta mong đứa bé của Diêu Phi được ra đời sao? Câu hỏi này, tới bản thân ta cũng không biết đáp án. Với Diêu Phi, ta không hề có cảm giác bất mãn như khi nghe tin Thiên Phi mang thai. Thế nhưng, những đứa trẻ trong cung muốn được bình an chào đời, đúng là rất khó khăn. Dù đã sinh ra rồi, muốn nuôi lớn cũng khó. Người ở trong cung, có những khi chẳng thể tin ai.

Im lặng một lát, Thái hậu lại đưa mắt nhìn về phía Lưu thái y, chậm rãi lên tiếng. “Nếu ngươi đã nói vì thân thể Diêu Phi yếu ớt mới không giữ được đứa bé, vậy ai gia hẳn nhiên cũng phải trị tội ngươi! Ngươi là thái y chăm sóc cho long thai của Diêu Phi, thân thể nàng ta yếu ớt, vậy mà ngươi không sớm nhận ra sao?”

Lời nói của bà khiến Lưu thái y run rẩy. Ta cũng sững người, đúng thế, dù chuyện này có như thế nào, Lưu thái y cũng là kẻ xui xẻo.

“Người đâu, lôi hắn ra ngoài cho ai gia, đánh hai mươi gậy, giam lại trước!” Thái hậu đứng dậy, lớn giọng hô.

“Thái hậu!” Ông ta hoảng hốt kêu lên. Hai thị vệ đi từ ngoài vào, kéo ông ta đi.

Ông ta vẫn kêu: “Thái hậu! Thần bị oan, thần bị oan! Thần đã tận lực, đã tận lực với nương nương rồi…”

Ta liếc mắt nhìn người bị kéo ra ngoài. Tận lực, tận lực à, ai mà biết được chứ? Dù quá trình như thế nào, nhưng giờ kết quả đã như thế, Lưu thái y dù có cố gắng đi chăng nữa nhưng không giữ được đứa bé của Diêu Phi thì ông ta cũng chỉ tội lớn hơn công mà thôi.

Thái hậu vẫn vô cùng tức giận. Thiển Nhi đi tới vuốt ngực cho bà, khẽ nói: “Thái hậu, cẩn thận phượng thể!”

Người phía dưới, ai nấy đều câm như hến, tới thở mạnh cũng không dám.

Lát sau mới nghe giọng Thái hậu lại vang lên: “Vương thái y, Vương Lộc!”

Một người lập tức lên tiếng thưa: “Có thần!”

“Kết quả của Lưu thái y, ngươi đã thấy chưa? Ai gia lệnh cho ngươi sau này phải chăm sóc cho Vinh Phi thật tốt!” Thái hậu lạnh lùng nói.

Lúc này ta mới biết, hóa ra thái y xem mạch cho Thiên Phi bây giờ là ông ta. Ta còn nhớ hôm ấy, khi Hạ Hầu Tử Khâm bị bệnh, còn truyền ông ta tới Thiên Dận cung khám. Lúc đó, ông ta còn giúp Hạ Hầu Tử Khâm che giấu trước mặt Thái hậu. Suy cho cùng, lời nói cũng Hoàng thượng vẫn nặng hơn một chút. Nhưng lần này là người chăm sóc cho Thiên Phi, lại thêm chuyện của Lưu thái y hôm nay, có lẽ ông ta càng phải cẩn thận.

Ông ta cúi đầu, đáp: “Thần xin vâng lời Thái hậu!”

Thái hậu không nhìn ông ta nữa, chuyển sang nói với Thiên Phi đang ở bên: “Vinh Phi về trước đi, hôm nay Trữ Lương cung xảy ra chuyện, cũng không sạch sẽ.”

Thái hậu sau khi nguôi giận mới nhớ ra trong bụng Thiên Phi vẫn còn một đứa bé, thế nên mới bảo tỷ ta sớm rời khỏi đây.

Nghe thấy vậy, Thiên Phi liền đứng dậy, “Vâng, vậy thần thiếp xin về trước!” Nói xong, tỷ ta lại liếc mắt nhìn vào trong phòng. “Thần thiếp không tiện vào thăm Diêu Phi, xin nhờ Thái hậu chuyển tấm lòng của thần thiếp tới nàng ấy.” Khi Thiên Phi nói câu này, trong đáy mắt lộ vẻ tươi cười. Là nụ cười đắc ý, nụ cười thắng lợi.

Giờ đây, trong hậu cung này, chỉ còn duy nhất tỷ ta được coi trọng. Với tính tình của tỷ ta, không cười phá lên vào lúc này đã là tốt lắm rồi.

Ta siết chặt hai tay, lạnh lùng nhìn Thiên Phi bước qua trước mặt mình.

Thái hậu vịn lên tay Thiển Nhi, nói: “Thôi, tất cả lui đi!”

Đám thái y như trút được gánh nặng, vội dập đầu cáo lui.

Mỗi phi tần trong phòng lại có những vẻ mặt khác nhau, có người lui xuống, có người còn muốn ở lại để vào thăm Diêu Phi xem thế nào. Ta nghĩ một lát, cuối cùng quyết định quay người đi ra ngoài.

Hạ Hầu Tử Khâm vào trong lâu như thế mà vẫn chưa đi ra, ta không biết hắn muốn ở lại hay Diêu Phi quấn lấy hắn, dù sao một chốc một lát hắn cũng sẽ không ra ngoài. Huống chi, ta cũng không muốn vào.

Ra tới bên ngoài, Ngọc Tiệp dư mới lên tiếng: “Nương nương, người thấy chuyện này thật sự là việc ngoài ý muốn hay sao?”

Ta mỉm cười không đáp, có phải là ngoài ý muốn hay không ta nói cũng chẳng ích gì, không phải Thái hậu và Hoàng thượng đang điều tra sao? Cứ để họ làm đi, chuyện này ta không nhúng tay vào thì tốt hơn. Ngọc Tiệp dư thấy ta im lặng, cũng biết điều không hỏi nữa.

Hai người vừa đi ra ngoài liền trông thấy cung tỳ của ta đi tới. Bọn họ đều là người lanh lợi, biết lúc này có những chuyện không thể nói, chỉ đi theo sau ta, không nói lời nào.

Ra khỏi cửa Trữ Lương cung, thấy kiệu của Thiên Phi đang ở đó, trong lòng ta không khỏi ngạc nhiên. Nhuận Vũ thấy ta ra ngoài, vội vén rèm kiệu lên, cúi người nói nhỏ mấy câu. Sau đó lại thấy nàng ta đỡ Thiên Phi xuống kệu, xem ra Thiên Phi đang đợi ta ra. Tỷ ta có chuyện muốn nói với ta sao? Ta đưa mắt nhìn Ngọc Tiệp dư ở bên cạnh, cười nói: “Tỷ tỷ về trước đi, xem ra bản cung có chút chuyện phải ở lại rồi.”

Ngọc Tiệp dư đưa mắt liếc nhìn Thiên Phi, gật đầu, đáp: “Vậy tần thiếp xin cáo lui trước!” Nói xong liền vịn tay cung tỳ rời đi.

Từ xa ta đã nhìn thấy Thiên Phi gạt tay Nhuận Vũ ra rồi đi tới. Ta khẽ cười, cũng nói với cung tỳ đang ở bên cạnh: “Các ngươi chỉ cần đi theo từ xa thôi!” Nói xong ta cũng cất bước đi.

Thiên Phi đi tới, liếc mắt nhìn ta, cười mỉa mai. “Bản cung còn nghĩ ngươi ân cần như thế thì phải vào thăm nàng ta rồi mới ra chứ!”

Ta cười, “Hoàng thượng đang ngồi ở trong, bản cung vào làm gì? Mà Vinh Phi ngươi không về cung nghỉ ngơi, chẳng lẽ lại chờ bản cung ra sao?” Nói xong, ta lại liếc ra đằng sau Thiên Phi, thật kỳ lạ, không thấy Thiên Lục.

Tỷ ta cười lạnh lùng. “Bản cung không rảnh mà chờ ngươi như thế. Chẳng qua Thiên Lục muốn ghé qua cung của bản cung, nói phải về Ức Phúc quán lấy chút đồ nên bản cung mới chờ một chút thôi.”

Chẳng trách, không thấy bóng dáng Thiên Lục đâu.

Ta dừng bước, nói: “Nếu thế thì bản cung không làm phiền ngươi chờ Tích tần nữa, bản cung về trước.”

Ta cất bước định đi, lại nghe tỷ ta đột nhiên lạnh lùng “hừ” một tiếng. “Ha, đừng nghĩ bản cung không biết chuyện của Tôn thái y là do ngươi giở trò!”

Đi được một bước, ta ngoái đầu, đưa mắt liếc nhìn tỷ ta lần nữa rồi khẽ cười một tiếng. “Vinh Phi nói thế sai rồi, người tra xét cách chức Tôn Nhuế là Hoàng thượng, không phải bản cung, liên can gì tới bản cung chứ?”

“Ngươi…” Trên gương mặt xinh đẹp của tỷ ta hiện lên vẻ giận dữ, tỷ ta vẫn như thế, không hề biết che giấu, chỉ căm giận nói: “Cung nhân nói ông ta xem bệnh cho ngươi mà chểnh mảng? Ha, chuyện này chỉ có kẻ ngốc mới tin được. Sao ngươi không chọn thái y khác mà chỉ truyền ông ta chứ?”

Ta cười thầm, đương nhiên chỉ có kẻ ngốc mới tin, nhưng lời này là nói cho Hạ Hầu Tử Khâm nghe, không nói cho Thiên Phi nghe.

Nhìn tỷ ta chằm chằm, ta cười, hỏi: “Sao Vinh Phi lại để bụng chuyện Tôn Nhuế bị đuổi ra khỏi cung thế? Hay là…” Ánh mắt rơi lên bụng tỷ ta, ta nói khẽ: “Hay là trong cung này chỉ có Tôn Nhuế mới bảo vệ được long thai kia?”

Nghe thấy vậy, sắc mặt tỷ ta đột nhiên thay đổi, đặt một tay lên bụng, lạnh lùng đáp: “Đứa bé trong bụng bản cung là hậu duệ của Hoàng thượng, có long trạch của Hoàng thượng bảo vệ, đương nhiên sẽ bình an vô sự!”

“À!” Ta nhướn mày. “Nếu đã thế, đổi thái y khác tới khám cũng như nhau, không phải sao? Chuyện Tôn Nhuế phạm lỗi bị đuổi đi đương nhiên cũng chẳng ảnh hưởng gì tới ngươi.”

Tỷ ta sững người rồi bật cười, mãi sau mới lên tiếng: “Bản cung biết rồi, hôm nay khi ngươi nghe thấy tin đó, chắc chắn nghĩ rằng long thai của bản cung xảy ra chuyện, đúng không? Chỉ tiếc là khiến ngươi thất vọng rồi!” Nói tới câu cuối cùng, trong giọng nói của tỷ ta dường như có vẻ vô cùng tức giận.

Đúng như Thiên Phi nói, ta thật sự cho rằng là tỷ ta, nhưng không ngờ lại là Diêu Phi. Chuyện này khiến ta kinh ngạc biết bao.

Đang nói chuyện thì trông thấy Thiên Lục từ xa đi lại. Thiên Lục thấy ta, sắc mặt không thay đổi, thản nhiên đi tới hành lễ. “Tần thiếp tham kiến Đàn Phi nương nương!”

Ta “ừ” một tiếng, nhìn thấy Thiên Lục mới nhớ Phương Hàm từng nói, hôm qua khi Tôn Nhuế bị đuổi ra khỏi cung, Thiên Lục đã vội vã tới Khánh Vinh cung. Nhưng hôm nay lại nói long thai trong bụng Thiên Phi không xảy ra chuyện, trong lòng ta vẫn rất nghi ngờ. Ta chỉ thấy không thể có chuyện trùng hợp như thế được.

“Tỷ” Thiên Lục hạ giọng gọi Thiên Phi một tiếng, đi tới đỡ tỷ ta. Ta cười mỉa mai, Thiên Phi mới chỉ mang thai hơn bốn tháng, vẫn chưa tới mức không đi lại được chứ?

Thiên Lục ngoảnh lại liếc ta, cười nói: “Thấy tâm trạng của nương nương hôm nay rất tốt, không phải vì chuyện lúc nãy ở Trữ Lương cung đấy chứ? Tần thiếp thấy, nương nương cười trên họa của người khác như thế thì chi bằng hãy nghĩ cách làm thế nào để cũng mang thai thì hơn!”

Ta vẫn thản nhiên, không đổi sắc mặt, đáp: “Chuyện hôm nay ở Trữ Lương cung, chẳng lẽ tỷ muội các ngươi thấy đau lòng à? À đúng rồi, ngươi nhắc tới chuyện này bản cung mới thấy kỳ lạ, trước đây Hoàng thượng ân sủng Tích tần như thế, sao bụng ngươi vẫn chưa có động tĩnh gì?”

Trong mắt nàng ta lóe lên vẻ giận dữ nhưng không thể hiện rõ, trên mặt vẫn giữ nụ cười, nhỏ nhẹ đáp: “Nương nương muốn nghe thật sao? Chuyện ở Trữ Lương cung, tần thiếp và tỷ tỷ đều vui mừng, chuyện này còn phải tạ ơn nương nương. Còn vế sau, tần thiếp thấy nương nương còn chưa mang thai, tần thiếp không dám có trước!”

Ha, chuyện của Diêu Phi mà nàng ta lại nói phải cảm ơn ta. Ta khẽ cười. “Nhưng bản cung nghĩ, chuyện này phải cảm ơn tỷ muội các ngươi.”

Ta không biết chuyện Diêu Phi sảy thai liệu có liên quan tới bọn họ không, nhưng nếu có người làm thì tất cả phi tần trong hậu cung đều đáng nghi. Nhớ khi đó, cái vỏ vô hại của Thiên Lục lại có thể ẩn giấu nội tâm đáng sợ như thế.

Cuối cùng Thiên Phi cũng nhận ra ẩn ý trong lời nói của chúng ta, nặng nề “hừ” một tiếng. “Bản cung nói cho ngươi biết, có những chuyện, bản thân mình làm thì đừng bao giờ đổ lên đầu người khác! Đừng nghĩ chúng ta đều là kẻ ngốc!”

Ta thật sự muốn cười, tỷ ta còn không ngốc sao? Ta và Thiên Lục nói nhiều như thế mà giờ tỷ ta mới hiểu được ý của chúng ta. Thế nhưng ta tin được lời của tỷ ta sao? Hình như tỷ ta cho rằng chuyện Diêu Phi bị sảy thai có liên quan tới ta. Ta làm hay không, có ai hiểu rõ hơn ta sao? Liếc mắt nhìn hai người trước mặt, ta không chắc liệu bọn họ có đang vừa ăn cắp vừa la làng hay không. Ta và bọn họ đều đang nghi ngờ lẫn nhau. Ta nghĩ, Thiên Phi thì không có khả năng, nhưng nếu là Thiên Lục ra tay…

Ta đang nghĩ, lại thấy Thiên Phi lên tiếng: “Thiên Lục, không cần nói nhiều với nó nữa, chúng ta về!” Nói xong, tỷ ta không nhìn ta mà xoay người đi thẳng.

Thiên Lục mỉm cười với ta, cũng quay người đỡ lấy Thiên Phi.

Vãn Lương và Triêu Thần vội chạy tới, Vãn Lương hỏi nhỏ: “Nương nương, chúng ta cũng hồi cung chứ?”

Ta bừng tỉnh, gật đầu.

Khi đi tới loan kiệu, thấy Lý công công cũng đang vôi vã chạy lại, trông thấy ta thì vội vàng hành lễ rồi lại chạy vào Trữ Lương cung. Ta khẽ nhíu mày, ngay sau đó liền thấy Hạ Hầu Tử Khâm bước nhanh từ trong ra. Ta dẫn cung tỳ lại hành lễ với hắn, hắn chỉ gấp gáp liếc ta một cái, cuối cùng không nói gì mà sải bước rời đi.

Ta sững người một lát, lại quay vào Trữ Lương cung.

“Nương nương!” Cung tỳ đuổi theo sau. Triêu Thần đi bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Sao nương nương lại quay vào?”

Ta im lặng. Khi đi vào bên trong liền thấy hai cung tỳ đang nói gì đó, ta đi tới trước mới nghe rõ được.

Một người nói: “Trước đây không phải đã đổi lư hương rồi sao?”

Người kia đáp: “Đúng rồi, Quyến Nhi tỷ tỷ nói lần này tình trạng của nương nương khá đặc biệt, thân thể yếu ớt, đổi sang loại huân hương thanh mát hơn một chút mới có lợi cho nương nương.”

“A, Đàn Phi nương nương!” Người đứng đối diện trông thấy ta vội hành lễ. Người kia cũng hành lễ với ta.

Ta chỉ hỏi: “Lúc nãy, Lý công công quay lại…” Vừa mới hỏi lại thấy không thích hợp, nghĩ bụng bọn họ làm sao biết được?

Đúng lúc đó lại thấy Quyến Nhi bưng chậu nước từ trong phòng ra, ta vội gọi nàng ta: “Quyến Nhi!”

Quyến Nhi thấy ta, sững người một lát rồi vội đặt chậu nước xuống, hành lễ. “Nương nương!”

Ta đi tới, hỏi: “Lúc nãy Lý công công quay lại có chuyện gì thế?”

Nàng ta đứng dậy rồi mới đáp: “Diêu Phó tướng tới, Hoàng thượng ra ngoài gặp ông ấy”

Diêu Phó tướng? Anh trai của Diêu Phi đã tới.

Ha, tin tức truyền đi nhanh thật. Diêu gia vốn nắm giữ binh quyền, Diêu Phi lại mang long thai, Diêu gia có thể được coi là nở mày nở mặt, ai ngờ mới được hai ngày. Thật đáng mỉa mai! Xem ra người của Diêu gia vội vàng vào cung như thế, ắt hẳn đang đòi một lời từ Hạ Hầu Tử Khâm.

Thật ra khi vừa vào đây, ta đã mơ hồ đoán được một chút, nhưng vẫn không kìm nổi muốn vào hỏi thử.

Quyến Nhi nghi hoặc nhìn ta, khẽ hỏi: “Nương nương, người muốn vào sao?”

Ta lắc đầu, nói: “Không, bản cung không vào.” Ta vào làm gì chứ? Thái hậu đang ở bên trong, e là Thư Quý tần cũng ở đó, quan hệ giữa ta và Diêu Phi không tốt, vào đó lại khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Lúc ta quay người, lại nhớ ra một chuyện, bèn hỏi Quyến Nhi: “Đúng rồi, Thái hậu cho ngươi tới hầu hạ Diêu Phi sao?”

Lúc này nàng ta mới cười, nói: “Đúng ạ, chuyện nương nương có thai…” Nàng ta nói được một nửa, nụ cười trên mặt đã nhanh chóng biến mất, thở dài một hơi. “… trong lòng Thái hậu vui vẻ, bèn sai nô tỳ tới hầu hạ, ai ngờ…” Nàng ta nói xong lại lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối.

Chẳng trách, cả hai lần ta tới Trữ Lương cung đều nhìn thấy Quyến Nhi. Thái hậu thương yêu Diêu Phi, đây là điều mà ai trong hậu cung cũng biết, để Quyến Nhi tới hầu hạ Diêu Phi cũng là chuyện bình thường.

Lưỡng lự một lát, cuối cùng ta cũng quay người đi ra ngoài.

Vãn Lương và Triêu Thần đi tới, ta ra ngoài liền đi thẳng lên loan kiệu, Vãn Lương hỏi: “Nương nương, định về Cảnh Thái cung sao?”

Ta gật đầu rồi khởi kiệu.

Hít sâu một hơi, ta tựa vào chiếc gối mềm phía sau. Nghĩ tới ánh mắt của Hạ Hầu Tử Khâm khi rời đi, trong lòng ta lại bắt đầu thấy rối rắm.

Dẫu Diêu Phi chỉ là hậu phi, hậu cung cũng không được tham gia vào chính sự, nhưng phía sau nàng ta lại là thế lực nhà họ Diêu, nàng ta không can thiệp vào chính sự thì sẽ có người khác can thiệp. Giờ đứa bé của Diêu Phi đã không còn, ngoài việc an ủi nàng ta, Hạ Hầu Tử Khâm còn phải đối mặt với cha và anh trai của nàng ta.

Ta cắn môi, chắc ngày mai sẽ lại có một thánh chỉ được ban xuống. Trong lòng bỗng thấy nực cười, Thiên Phi cho rằng Diêu Phi mất đi đứa bé thì tỷ ta sẽ được độc tôn trong hậu cung này sao? Thật là ngây thơ!

Ta đã nói từ lâu, có những lúc, có con chỉ là một chuyện phiền phức mà thôi!

Loan kiệu đã đi được một đoạn, ta lại nghe thấy tiếng hai cung tỳ vang lên bên ngoài: “Vương đại nhân!”

Trong lòng ta giật thót, Vương thái y?

Ta vừa định kêu loan kiệu dừng lại, đã nghe tiếng ông ta vang lên: “Thần tham kiến Đàn Phi nương nương!”

Vén rèm kiệu lên, ta cười, đáp: “Khéo thật, sao Vương đại nhân lại ở đây?” Lúc nãy khi Thái hậu nổi giận ở Trữ Lương cung, đuổi bọn họ ra ngoài, ai nấy đều chạy như bay, thế mà ông ta vẫn có thể xuất hiện ở đây.

Sắc mặt ông ta có chút lạ thường, chỉ nói: “Thái hậu phái người lệnh cho thần mỗi ngày phải tới Khánh Vinh cung bắt mạch cho Vinh Phi nương nương mấy lần, giờ thần định ghé qua đó.”

Diêu Phi xảy ra chuyện, Thái hậu quan tâm tới đứa bé trong bụng Thiên Phi cũng là chuyện bình thường. Vương thái y lại hành lễ với ta rồi định đi.

Ta đột nhiên gọi ông ta lại: “Xin Vương thái y dừng bước!”

Ông ta ngẩn người, quay lại hỏi: “Nương nương còn có việc gì?”

Ta cười, đáp: “Hôm nay thân thể bản cung có chỗ không khỏe, vốn định truyền thái y tới xem thử, nhưng không ngờ lại gặp Vương thái y ở đây, chi bằng ngươi xem thử cho bản cung trước!” Ta không xuống kiệu, chỉ vươn tay ra ngoài.

Ông ta lưỡng lự một lát, cuối cùng bước tới, nói: “Vâng, vậy thần xin được xem mạch cho nương nương!”

Ta thuận miệng nói: “Thái hậu lệnh cho Vương đại nhân tới bắt mạch cho Vinh Phi, đó là chuyện tốt, sau này Vinh Phi sinh được hoàng tự, Vương đại nhân đương nhiên cũng có công lao rồi!”

Tay khẽ run lên, ông ta cúi đầu, nói: “Nương nương quá lời rồi, Thái hậu sai thần làm việc này, đương nhiên thần sẽ tận lực.”

Ta bật cười. “Vương đại nhân nói đùa sao, tận lực ư? Long thai lại ở trên người của ngươi chăng? Hay chẳng lẽ mạch của Vinh Phi có gì lạ?”

Ông ta lau mồ hôi, vội nói: “Nương nương nói đùa rồi, mạch của Vinh Phi nương nương rất ổn định.” Ông ta nói xong liền buông tay, lại nói: “Mạch của nương nương bình thường, người cảm thấy không khỏe có lẽ do nghỉ ngơi chưa đủ. Nương nương chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là được rồi.”

Ông ta đứng thẳng người dậy, cáo lui.

Ta lại hỏi: “Vương đại nhân còn nhớ chuyện hôm ấy Hoàng thượng sốt cao ở Thiên Dận cung không?”

Ông ta nghe thấy vậy thì kinh ngạc, ngước lên nhìn ta. Ta khẽ cười: “Vương đại nhân, trong cung này không được nói hai lời, nhưng có những lúc lại là thân bất do kỷ, chính bản cung cũng hiểu điều đó.”

Ông ta buột miệng đáp: “Thần ngu dốt, không biết nương nương nói vậy là có ý gì?”

Ta nhìn thẳng vào ông ta, nói: “Bản cung lại biết ngày ấy, khi Vương đại nhân tới Hy Ninh cung nói chuyện với Thái hậu, hẳn đã nói khác đi so với bệnh tình của Hoàng thượng.” Hôm đó, Thái hậu muốn ta đi vòng qua bức bình phong, ông ta không trông thấy ta, thế nên ta có nói như vậy, ông ta cũng chỉ cho rằng ta nắm được thóp của mình. Cái thóp lừa dối Thái hậu.

Quả nhiên, sắc mặt ông ta thay đổi, nhìn ta mà không nói được câu nào.

Ta khẽ cười. “Thật ra bản cung cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn nói cho Vương đại nhân biết, nếu mạch của Vinh Phi có gì không ổn thì ngươi phải thành thật nói ra, đã hiểu chưa?”

Ông ta sững người giây lát rồi vội vàng thưa: “Nương nương an tâm, thần nhất định không giấu giếm, thần cũng không dám giấu!”

“Vậy… mạch của Vinh Phi…”

“Mạch của Vinh Phi bình thường!” Ông ta cắn răng đáp. “Nương nương, chuyện ngày ấy thần tới Hy Ninh cung, người đã biết, thần nào dám dối người!”

Ta khẽ hít một hơi, Thiên Phi thật sự không có chuyện gì sao? Vương thái y đã nói như thế, xem ra là thật rồi…

Ta đang nghĩ ngợi, từ xa đã trông thấy Tường Thụy gấp gáp chạy tới, thấy loan kiệu của ta liền rảo bước. Trong lòng ta chùng xuống, dự cảm có chuyện đã xảy ra…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.