Mệnh Phượng Hoàng

Chương 39: Chương 39




Ta và Hàn Vương lơ lửng giữa trời, sau đó rơi xuống dưới. Ta sợ hãi thốt lên: “Vương gia.”

Y im lặng, lật tay định túm lấy nhánh cây bên cạnh nhưng bỗng ‘rắc’ một tiếng, lực rơi quá lớn, không thể nắm được thứ gì.

Ta nghe thấy rất nhiều âm thanh vang vọng xuống từ đỉnh Nam Sơn, gọi ta, gọi Hàn Vương, nhưng ta không có thời gian để phân biệt rõ ràng. Ta không nhìn rõ sắc mặt y, chỉ cảm nhận vòng tay y đang ôm lấy thắt lưng ta chưa từng buông lỏng, giống như lần đó, lúc ta và y cùng ngã xuống bậc thềm.

Vì sao luôn là y?

Ta biết dòng sông Vụ Hà luôn chảy xiết. Lúc sắp chết, ta lại không biết người cứu mình có diện mạo như thế nào. Ha, nếu để Hàn Vương biết, trong lòng y sẽ nghĩ gì? Lúc này, điều ta nghĩ tới lại là những điều ấy, song y ôm ta rất chặt, đến tay ta cũng không thể nhấc lên được.

Không biết vì sao, đột nhiên ta nhớ đến Tô Mộ Hàn, người đã ở bên ta ba năm trong ngôi chùa đó. Vì bị ngăn cách bởi tấm rèm nên chỉ cần ra khỏi ngôi chùa ấy, cho dù đối diện với nhau, ta cũng không thể nhận ra y. Mà Hàn Vương trước mặt…

Khi xuống đến Âm phủ, e rằng ta cũng không thể nhận ra y.

Nghĩ vậy, ta bỗng cảm thấy mất mát, muốn nói tiếng ‘tạ ơn’ cũng khó khăn.

Đang suy nghĩ lung tung, có cảm giác cả hai hơi dừng lại trong giây lát, tiếp đó trên đỉnh đầu vang lên tiếng ‘rắc’, ta mới phản ứng được. Hóa ra y níu được nhánh cây ở lưng chừng núi nhưng nó cũng không thể chịu được sức nặng của cả hai người.

“Hít thật sâu.” Y nặng nề nói.

Ta giật mình, bên tai đột nhiên dội đến một tiếng ‘tõm’ thật lớn. Trong phút chốc, ta vội nín thở, rất nhiều nước bao vây lấy chúng ta. Ta chỉ cảm thấy toàn thân giá lạnh, Hàn Vương vẫn ôm chặt ta, dường như y muốn đẩy ta lên mặt nước nhưng không ngờ dòng nước chảy xiết quá, chúng ta không thể ngoi lên, thậm chí còn bị dòng nước nhấn xuống đáy sông. Ta không mở nổi mắt, cũng không biết sẽ trôi dạt đến nơi nào. Lúc này ta mới nhớ, thì ra còn có một thứ Tô Mộ Hàn chưa từng dạy ta.

Bơi.

Ta nghĩ, nếu bây giờ không có Hàn Vương, ta đã bị chìm xuống đáy sông, tới lúc đó, e rằng thi thể cũng không vớt được,.

Tình hình này không biết kéo dài bao lâu, ta cảm nhận được cánh tay đang nâng cơ thể ta đã cố gắng hết sức, bỗng chốc ta được đưa lên mặt nước. Giờ đây, ta không biết mình đang ở chỗ nào, vội hít sâu một hơi. Cánh tay phía dưới nới lỏng, ta lại rơi xuống nước, bất cẩn bị sặc một ngụm nước, đột nhiên ta không thể thở được. Y muốn đẩy ta lên nhưng ta đã không còn sức lực… mắt không mở được nhưng dòng lệ không ngừng trào ra.

Khó chịu quá, đến ho cũng không thể. Ta nghĩ chắc chắn mình sẽ chết chìm. Không ngờ Tang Tử ta lại chết như vậy… rất nhiều người, rất nhiều chuyện ta còn chưa kịp suy nghĩ…

Không biết đã qua bao lâu, dường như tay của ai đó đang ra sức vỗ vào lưng ta, hết cái này đến cái khác. Dạ dày nhộn nhạo, khó chịu, ta há miệng, nặng nề bật ho. Nôn ra rất nhiều nước, ta không ngừng ho. Rất lâu sau mới cảm thấy khá hơn một chút, cố gắng lấy lại ý thức rồi mở mắt ra.

Đây là đâu, ta không nhận ra, chỉ biết vẫn ở bên sông Vụ Hà. Ánh mặt trời đã không còn gay gắt , lờ mờ nhìn thấy một tầng sương mù mỏng manh trên bầu trời, ta mới biết lúc này không còn sớm nữa, chắc chỉ một canh giờ sau, lớp sương mù này sẽ trở nên dày đặc. Vụ Hà sẽ trở thành dòng sông sương mù, tương xứng với tên. Cho dù đứng ở bờ bên kia cũng không thể nhìn rõ tình hình bên này.

Khi muốn đứng dậy, ta mới phát hiện mình đang chống lên đầu gối của người phía sau, hơi kinh ngạc quay đầu, nghe thấy nam tử mệt mỏi lên tiếng: “Không đỡ cho nương nương, nương nương không thể nôn hết nước trong dạ dày ra.”

Chẳn trách vừa nãy ta khó chịu đến thế.

Chống người đứng dậy, ta cúi xuống xem tình hình của y “Vương gia thế nào?” Nghe giọng nói, ta đoán chắc y rất tệ, bằng không sao y có vẻ như nói một câu cũng phải cố hết sức như vậy?

Y chậm rãi lắc đầu, ta thoáng nhìn thấy một lọ sứ nhỏ rơi xuống bên cạnh y. Giật mình kinh ngạc, ta đưa tay vào ngực áo, lọ sứ nhỏ của ta vẫn còn. Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ta thật sự sốt ruột đến hồ đồ rồi, hoa văn trên lọ sứ đó nào giống lọ của ta chứ? Sau đó, ta bỗng kêu lên sợ hãi, giơ tay xoa má mình.

Tô Mộ Hàn nói, nước dễ dàng rửa sạch thuốc nước trên mặt ta, vừa nãy rơi xuống dòng sông chảy xiết, tuy ta không đưa tay lau nhưng sức nước lớn như vậy, lại ngâm lâu đến thế, e rằng thuốc nước trên mặt ta đã trôi sạch cả rồi. Vậy thì…

Ta hoảng hốt nhìn nam tử trước mặt, y đã nhìn thấy? Y đã nhìn thấy rồi!

Không biết vì sao, suy nghĩ đó khiến trái tim ta đập điên cuồng.

Y cố gắng nhìn ta, khẽ ‘hừ’ một tiếng: “Đàn phi thật sự khiến bản vương kinh ngạc…” Y mới nói được nửa câu, cơ thể trong tư thế nửa ngồi đột nhiên ngã ra sau.

Ta giật nảy mình, vội vàng tiến lên đỡ y “Vương gia!”

“Ừ…” Trong mắt y hiện lên tia đau đớn, ta mới phát hiện đến tận bây giờ, gần như không nhìn thấy y cử dộng cánh tay phải. Nhìn kỹ thì thấy cánh tay áo phải đã rách tươm, mấy vết thương thoáng ẩn thoáng hiện trong chiếc áo rách. Vết thương vì bị ngâm trong nước đã bất đầu trở nên trắng bệch.

Ta bỗng cảm thấy sợ hãi. Lúc chúng ta sắp rơi xuống nước, hình như y nắm được nhánh cây, lẽ nào không phải vì nhánh cây đó bị gãy trước ư?

Nghĩ tới đây, ta không khỏi giật mình khiếp sợ, không còn quan tâm tới chuyện thuốc nước trên mặt có bị trôi sạch hay không nữa, chần chừ giây lát, cuối cùng ta run rẩy giơ tay chạm vào cánh tay của y.

“Nương nương muốn làm gì?” Y rên lên, hỏi.

Ta không dám nhìn y, chỉ cúi đầu, nói: “Tay… thế nào rồi?”

“Gãy rồi.” Y nói một cách qua loa.

Còn ta chỉ cảm thấy nghẹn lòng. Gãy rồi! Tại sao y có thể nói nhẹ nhàng như thế? Nhất định là rất đau! Cho nên y mới không còn sức để đẩy ta lên mặt nước, đúng không?

Nước mắt tuôn trào,trong phút chốc, tầm mắt trở nên mơ hồ, ta nghiến răng hỏi: “Đây chẳng phải lần đầu, đã có kinh nghiệm lần trước, vì sao lần này còn muốn kéo ta?”

Dường như y sững người, hồi lâu sau mới tự cười giễu. “Ta nào biết kéo nương nương lại nguy hiểm đến vậy, lần trước là bởi nương nương vùng vẫy, lần này, đoán chắc nương nương không dám ngọ nguậy, nhưng đâu ngờ lại có người đánh lén.”

Đúng thế, nếu không phải vì Diêu thục phi ném đá vào đầu gối y, sao y có thể đứng không vững rồi ngã xuống cùng ta? Kỳ lạ ở chỗ, y chẳng hề hỏi ta có phải đã biết ai hạ thủ hay không. Rồi lại nghĩ, bây giờ nói mấy điều này phỏng có ích gì? Ngã thì cũng ngã rồi, không chết cũng coi như may mắn trong bất hạnh.

Ha, nhìn người trước mặt, thật ứng với một câu, không chết cũng tàn phế. Tàn phế? Lòng nhói đau, ta lắc đầu thật mạnh, không, ta không muốn y xảy ra chuyện!

Ôm lấy thân thể y, ta định kéo y đứng dậy nhưng y níu mày, nói: “Nương nương muốn làm gì?”

Dù gầy yếu hơn nữa y vẫn là nam tử, vó người của nam tử và nữ tử không thể so sánh với nhau, ta muốn kéo y dậy, vẫn phải cố hết sức. Nghe y hỏi, ta liền cắn răng, nói: “Đầu tiên ta giúp ngài xử lý vết thương, Hoàng thượng nhất định sẽ phái người đi tìm chúng ta, đợi họ đến, ngài chắc chắn sẽ không sao.”

Nói vậy nhưng trong lòng ta lại vô cùng thấp thỏm, bất an.

Nước sông Vụ Hà chảy xiết, không biết chúng ta đã trôi dạt đến đâu, chưa biết chừng đã ra khỏi Thượng Lâm uyển. Hạ Hầu Tử Khâm dù có phái người đi tìm cũng chưa chắc tìm được nhanh đến thế, huống chi chỉ lát nữa thôi, trời sẽ tối. Khi trời tối, cho dù thắp đuốc cũng chẳng ích gì. Cũng có thể họ cho rằng ta và Hàn Vương không thoát chết nên chỉ tìm xác dưới lòng sông… chúng ta không thể ở bên bờ sông quá lâu, nơi đây quá ẩm ướt, sức khỏe của ta trước nay vẫn tốt nhưng cũng không dám mặc áo đơn ở nơi này. Huống hồ Hàn Vương còn bị thương.

Ta không biết rốt cuộc mình đã bất tỉnh bao lâu song nhìn y phục của hai người đều đã sắp khô, cũng biết chắc rất lâu rồi. Y vẫn chịu đựng cơn đau và luôn ở bên ta ư?

Ta kéo y nhưng thấy y đột nhiên khom người, một tay ấn vào vai phải. Ta giật mình, thầm mắng chính mình sơ suất!

Ta vội buông y ra, nghiến răng xé một mảnh vải trên y phục, cẩn thận băng bó cánh tay y, trầm giọng nói: “Cố chịu đựng một chút!” Nói xong, ta không chần chừ, kéo cánh tay y, buộc thắt nút rồi treo lên cổ y, như vậy, cánh tay bị thương sẽ không còn đau đớn vì bị đung đưa.

Cơ thể run rẩy nhưng y luôn im lặng.

Ta giơ tay đỡ y lần nữa. Y nhìn lọ sứ rơi xuống bên cạnh rồi nhặt lên, nhét lại vào trong ngực áo. Ta không kìm được, buột miệng hỏi: “Đây là cái gì?”

Y nhìn ta, khẽ nói: “Nương nương quên à? Ta bị thương…” Vì vậy khi gặp thích khách trên Nam Sơn, y mới không ra tay ư?

Ta sững người, sao ta có thể quên, nhưng tại sao cảm giác của ta về lọ sứ đó lại không phải như thế? Nếu là thuốc trị thương, y không nên mang theo bên mình. Ta luôn cho rằng việc nhỏ như vậy, Thanh Dương sẽ làm tốt, chẳng hạn như giục y uống thuốc, mang thuốc trị thương cho y…

Ta cảm thấy y luôn mang theo bên người chắc chắn là thứ quan trọng, đến nỗi một khi thiếu nó thì sẽ xảy ra chuyện lớn, thậm chí sẽ chết… nghĩ vậy, ta hơi giật mình, chạm vào lọ sứ trên người theo bản năng, giống như đồ của ta… vì vô cùng quan trọng, nên trước nay nó luôn là vật bất ly thân của ta.

Ta nghĩ đến thất thần, bỗng nhiên nghe thấy y cố gắng lên tiếng: “Rời khỏi nơi này thôi, ở đây quá ẩm ướt.”

Hai chúng ta đi rất lâu mới nhận thấy cảm giác âm u, giảm đi một chút, quay đầu thấy mình đã cách bờ sông Vụ Hà khá xa. Ta không dám đi quá xa, sợ tới lúc có người đến tìm mà chúng ta không nhìn thấy thì lại bỏ lỡ.

Y hiển nhiên cũng nghĩ vậy, bước chân hơi chậm lại, ánh mắt sắc bén quét một lượt, nhìn về phía trước rồi lên tiếng: “Tới kia!”

Ta dìu y qua đó, không kìm được bèn hỏi: “Nơi đó có gì?”

Y khẽ trả lời: “Sơn động.”

Ta giật mình, thảng thốt nhìn y, sao y biết nơi đó có sơn động?

Y không nhìn ta, nói tiếp: “Vừa nãy, đợi rất lâu bên bờ sông, ta phát hiện động vật qua lại nơi đây rất nhiều, vậy thì nhất định sẽ có người tới săn bắt. Nơi này cách Thượng Lâm uyển không xa lắm nhưng có rất nhiều núi, không dễ dựng nhà cửa, như vậy, khi thợ săn cần nơi nghỉ chân, đương nhiên chỉ có thể chọn sơn động. Bên kia là nơi hướng về phía mặt trời, chỗ này lại có nguồn nước dồi dào, hơn nữa quanh đây còn có rất nhiều cây ăn quả… nên chắc chắn sẽ có chỗ dừng chân.

Y phân tích một cách tỉ mỉ khiến ta không kìm được, nói: “Ngài thật khiến ta ngạc nhiên.”

Không biết bắt đầu từ khi nào, ta và y không còn câu nệ lễ tiết, xưng hô ‘bản cung’ với ‘bản vương’, lời nói cũng rất tự nhiên.

Y cười giễu. “Ngạc nhiên hơn nữa cũng không lợi hại bằng nương nương. Ta thật không ngờ, gương mặt thật của Đàn phi lại như vậy!” Y nói xong, cúi đầu nhìn ta, đôi mắt đen láy dần hiện lên vẻ hưng phấn. Hồi lâu sau y mới khẽ nói tiếp “Rất đẹp.”

Ta chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, cắn môi nói: “Bây giờ ngài còn cho rằng ta quyến rũ ngài ư?”

Hình như y hơi giật mình nên không tiếp lời. Chúng ta đi về phía trước, quả nhiên như suy đoán của y, xuyên qua bụi cỏ cao hơn đầu người, thấp thoáng có thể nhìn thấy sơn động.

Ta không khỏi ngạc nhiên và mừng rỡ mỉm cười, y cũng không so đo lời nói của ta khi nãy, chỉ nói: “Kinh ngạc không? Nữ tử lớn lên ở chốn khuê phòng như nương nương đương nhiên không hiểu, song đối với người hành quân đánh trận, chuyện này chẳng có gì đáng nói. Nếu không thông thuộc địa hình, binh bại cũng là chuyện bình thường.”

Cho nên y mới hiểu biết nhiều đến thế.

Năm đó, Tô Mộ Hàn cũng từng dạy ta binh pháp nhưng bây giờ nghe y nhắc đến, ta mới cảm thấy những điều từng học chỉ là sơ sơ. Cho dù ta tinh thông binh pháp hơn nữa mà không thông thuộc địa hình thực tế thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề. Còn y…

Ta vẫn luôn cho rằng y không giống người có nhiều kinh nghiệm trên sa trường nhưng từ ngôn ngữ, ử chỉ của y, ta lại không thể tin y chắc chắn là người đã kinh qua chiến trường. Hàn Vương à Hàn Vương, y thật sự là một câu đố khiến ta nhìn không thấu, đoán không ra.

Song y cho rằng ta là nữ tử lớn lên ở chốn khuê phòng? Ha, nếu y biết ta là một nha đầu hoang dã, y có ngạc nhiên không?

Ta vừa nghĩ vừa giơ tay rút một cây trâm trên đầu ta xuống, ném về phía trước. Hồi lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng động tĩnh gì, y mới nói: “Không sao rồi!” dứt lời liền tiến lên.

Ta vội đi theo bước chân của y, ngước mắt hỏi: “Ngài cho rằng có bẫy săn?” Nếu không, ta không nghĩ ra hành động vừa rồi của y là để thăm dò điều gì.

Y nhìn ta vẻ tán thưởng, cười nói: “Không sai, có vài thợ săn vì ra vào bất tiện, đồ đạc mang theo không thể mang về, lại sợ dã thú vào phá hỏng nên sẽ có thói quen đặt vài cái bẫy săn ở cửa sơn động. Nhưng không ngờ nơi này không có.” Y dừng một lát, lại nói: “Có điều, nương nương thật thông minh, nhanh như vậy đã đoán ra.”

Ta chỉ nói: “E rằng đó là thói quen của người Bắc Tề các ngài.” Tuy nói để lại bẫy săn nhằm ngăn dã thú tiến vào song nếu có người qua đường dừng chân nghỉ ngơi, chẳng phải rất nguy hiểm sao? Không phải ai cũng có tính cảnh giác cao đến thế!

Y không nói nữa, lúc này hai chúng ta đã vào sơn động. Ta nhìn kĩ, phát hiện bên trong chẳng có gì, chỉ là một hang động trống không mà thôi. Mới nhớ ra, bây giờ vẫn chưa phải mùa săn bắn. Nếu đúng như lời Hàn Vương, vậy thì gần đây phải có nhà mới đúng.

Ta quay đầu, trời đã dần tối, ta đi xa quá cũng không an toàn.

Dìu y dựa vào vách hang động, ngồi xuống, ta nghĩ một lát, lên tiếng hỏi: “Ngài có dao găm không?”

Y sững người giây lát rồi gật đầu, khom người, rút trong ủng ra một con dao găm đưa cho ta , khẽ nói: “Cẩn thận, rất sắc.”

Y cũng không hỏi ta muốn làm gì, chỉ yên tâm giao cho ta.

Có điều, lúc này ta cũng không có nhiều thời gian, chỉ đứng lên nói với y: “Ngài ở trong này đợi ta.” Nói xong, ta quay người chạy ra ngoài.

Ta nhất định phải nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, tìm thấy thứ ta cần rồi trở về sơn động. Mùa này, bách thú vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ đông, kiếm ăn và giao phối, nếu ta đụng phải chúng vào buổi tối, chắc chắn sẽ không thoát được được. Nghĩ vậy, ta cảm thấy có chút sợ hãi.

Lần này đi săn ở Thượng Lâm uyển, ta không săn được gì, vẫn chưa muốn để dã thú săn được ta trước. Khóe miệng bất giác mỉm cườu, lúc nào rồi mà ta còn có thể tự tìm niềm vui như vậy?

Tìmột con dốc nhỏ, ta đứng lên, nhìn xung quanh một lượt. Rất may, ta đã nhìn thấy cây trúc, tuy chỉ là một khoảnh nhỏ nhưng cũng đủ cho ta dùng. Ta nhảy xuống, nhanh chóng chạy qua. Rút dao găm ra, ta thử chặt một đường, không ngờ dễ như trở bàn tay. Ha, quả nhiên chém sắt như chém bùn! Chẳng trách lúc đi ra, Hàn Vương còn đặc biệt dặn dò ta cẩn thận.

Hít sâu, ta vung tay cắt ngang cây trúc trước mặt, khẽ đẩy một cái, thân cây trúc cao to bổ nhào. Tiếng lá trúc ‘rào rào’, trong đêm dường như càng trở nên lạnh lẽo. Ta cũng chẳng quan tâm đến điều gì khác, dung dao chặt thâm trúc thành từng đoạn rồi lại chặt thành mảnh, ôm một ít chạy về sơn động.

Trong sơn động, Hàn Vương vẫn dựa vào vách đã, nghe thấy tiếng bước chân người đi vào, y ngước nhìn theo phản xạ, vẫn im lặng, không nói lời nào.

Ta đặt đồ trong tay xuống, bước lên trả con dao găm cho y, lạnh nhạt nói: “Ngài thật bình tĩnh.” Ta vốn tưởng một mình ta ra ngoài y sẽ lo lắng, song tới khi ta trở lại, y cũng chẳng hỏi một câu. Thậm chí trong đôi mắt ấy cũng chưa từng xuất hiện vẻ lo lắng.

Y cười nhạt: “Nếu không thì phải làm thế nào?”

Ta không nó gì, chỉ quỳ xuống, xé vài mảnh vải trên y phục và đặt sang một bên. Chần chừ giây lát, cuối cùng ta giơ tay tháo mảnh vải buộc trên cổ y, đặt cánh tay y xuống, khẽ nói: “Ta không biết y thuật, chỉ có thể cố định cánh tay của ngài, sẽ đau, ngài cố chịu đựng một lát!” Nói xong, ta không dám nhìn y, nhặt mảnh trúc dưới đất lên, kẹp vào cánh tay y rồi dùng mảnh vải vừa xé quấn từng lớp, từng lớp. Ta hít một hơi thật sâu rồi cố sức buộc thắt nút.

Ta cảm thấy y rõ rang rất đau đớn nhưng từ đầu đến cuối không hề thốt lên một tiếng.

Ta thật khâm phục sức chịu đựng của y, rõ ràng cảm giác y đem lại cho ta không phải như thế, song ra không biết làm thế nào y có thể chịu đựng được cơn đau mà không thốt một lời.

Bên ngoài, gió đột nhiên thổi lớn hơn, lùa vào trong hang động khiến người ta không thể mở mắt. Nhưng cơn gió đó không lạnh chút nào, ngược lại hơi khô nóng. Không biết vì sao, ta mơ hồ có cảm giác không ổn.

Lúc quay người mới phát hiện trời đã tối, ta thầm kêu không xong rồi, phải nhanh chóng châm lửa, bằng không khi trời tối hẳn dã thú sẽ xuất hiện. Khứu giác của chúng rất nhạy, huống chi trên người Hàn Vương còn có vết thương và mùi máu tanh, một khi bị dã thú phát hiện, hậu quả không thể tưởng tượng được. Lúc này ta lại nghĩ kể mà có mấy cái bẫy săn thì tốt. Con người ấy mà, dễ thay đổi đến vậy đấy.

Ta lắc đầu, đứng lên, tới cửa dộng nhặt một ít củi, lại khom người lấy mảnh trúc còn lại, tìm một nơi bên trong, ngăn gió thổi vào, nhưng lửa của ta còn chưa châm lên đã bị gió thổi tắt.

Trong người chúng ta không có mồi lửa, chỉ có thể dùng phương thức nguyên thủy nhất để châm lửa. Ta ngồi dưới đất, cố gắng dùng hai mảnh trúc cọ sát vào nhau, động tác trên tay càng lúc càng nhanh, cho tới khi hai tay mỏi rã rời vẫn chưa thấy ngọn lửa xuất hiện.

Không biết tại sao, đột nhiên ta cảm thấy hơi tủi thân. Cảm thấy có thứ gì đó ném qua, nhìn kĩ thì ra là con dao găm của Hàn Vương.

Y nói: “Dùng dao găm rạch một rãnh, sẽ nhanh hơn.”

Ngẩn người giây lát, ta lập tức làm theo, quả nhiên không lâu sau liền ngửi thấy mùi cháy. Ta trở nên vui vẻ, cảm thấy cánh tay không còn mỏi nữa, trong lòng cũng không còn tủi thân, động tác trên tay càng lúc càng nhanh. Cuối cùng ‘rẹt’ một tiếng, ngọn lửa nhỏ bùng lên, châm vào đống củi, sơn động cuối cùng cũng trở nên sáng sủa. Ta thở phào nhẹ nhõm, ngoái đầu nhìn y, không nhịn được phì cười.

Bộ dạng của ta bây giờ chắc chắn rất nhếch nhác, ngoài lần bị vu oan lấy trộm y phục của Tang Lục rồi bị đánh ở Tang phủ lần đó, dường như ta chưa bao giờ nhếch nhác như thế này. Tối hôm đó, ta tuyệt vọng biết bao, song ta đã gặp Tô Mộ Hàn, y đã giúp ta tìm lại niềm vui. Lại nhớ đến Tô Mộ Hàn…

Vì sao khi ở cùng Hàn Vương, ta luôn cố ý hoặc vô tình nghĩ đến Tô Mộ Hàn? Lắc đầu, chính ta cũng không biết.

Lúc này, y vịn một tay vào tường để đứng lên, đứng một lát rồi mới đi về phía ta. Ngồi xuống trước mặt ta, y đột nhiên khẽ cười.

Ta không hiểu, hỏi y: “Ngài cười gì?”

Y nhìn ta, đáp: “Cười nương nương.”

“Ta?” Ta ngạc nhiên.

Y gật đầu, lời nói dường như mang theo chút đắc ý: “Gương mặt thật của nương nương hắn chưa từng nhìn thấy nhưng lại bị ta trông thấy.”

“Hắn.” Trong lời của y đương nhiên là chỉ Hạ Hầu Tử Khâm, nhưng chuyện này khiến y vui vẻ như vậy sao?

Không đợi ta lên tiếng, y hỏi: “Vì sao nương nương che giấu gương mặt thật của mình?”

Câu này, y đã kìm nén cả quãng đường, cuối cùng vẫn hỏi ta.

Ta nhìn y, cười nói: “Muốn ta trả lời cũng được nhưng một câu hỏi đổi một câu hỏi.” Ta không làm chuyện lỗ vốn, dù sao y cũng đã nhìn thấy gương mặt thật của ta, chi bằng làm một cuộc trao đổi với y.

Dường như y sững sờ, lạnh giọng nói: “Không đổi.”

Ha, phải chăng y cho rằng thứ ta muốn trao đổi chính là mặt nạ trên mặt y? Ta mím môi, m cành củi trong tay vào đống lửa, nếu ta đổi lấy mặt nạ của y, vậy ta vẫn bị lỗ. Bây giờ, gương mặt của ta bị y nhìn thấy, còn y chẳng qua chỉ chất vấn lý do ta che giấu dung mạo, để công bằng, ta cũng muốn hỏi nguyên nhân ta đeo mặt nạ. Ta mặc kệ y đeo mặt nạ có phải là vì gương mặt thật không thể khiến cho quân địch khiếp sợ trên chiến trường hay không, tóm lại ta vẫn chưa nhìn thấy mặt y, ta đã lỗ, cho nên ta mới không đổi lấy điều này.

Ta cười với y: “Vì sao không nghe xem ta muốn trao đổi điều gì?” Y ngẩn người, ta nói tiếp: “Ta muốn nghe ngóng một người từ ngài.”

Lông mày y nhíu chặt, ánh mắt dần lộ vẻ kinh ngạc.

Ta lại nói: “Ngài có quen Tô Mộ Hàn không?” Không biết vì sao khi nói ra ba từ đó, cơ thể ta đột nhiên trở nên căng cứng, bàn tay nắm cành củi cũng siết chặt hơn.

Ta không biết đã bao lâu rồi, chỉ gọi tên của tiên sinh cũng khiến ta căng thẳng.

Y vẫn nhìn ta chăm chú, hồi lâu sau mới nói: “Y là người thế nào với nương nương?”

Khẽ gảy đống lửa trước mặt, ta cười nói: “Ngài đừng làm hỏng quy tắc, ta nói rồi, một câu hỏi đổi lấy một câu hỏi.” Câu hỏi của ta y vẫn chưa trả lời, còn hỏi ngược lại.

Y sững sờ, cuối cùng bật cười rồi lắc đầu, nói: “Người nương nương nói, ta không quen.”

Động tác trên tay hơi ngưng lại, ta nhìn người trước mặt với vẻ không tin, y nói không quen… trong lòng ta bỗng cảm thấy trống rỗng. Lẽ nào cảm giác của ta cho tới tận bây giờ đếu sai ư? Sao có thể chứ? Y khiến ta cảm thấy quen thuộc biết bao, song rõ ràng y vừa nói không quen.

Ta chưa bao giờ kích động như lúc này, muốn bổ nhào lên gỡ mặt nạ của y xuống, xem xem rốt cuộc gương mặt y như thế nào. Tuy như vậy không thể nói rõ điều gì nhưng…

Ta cắn môi, dáng vẻ của y lúc này, nếu ta cùng y cứng rắn, y có liều mình phản kháng hay không?

Đang suy nghĩ, ta bỗng nghe thấy y nói: “Nương nương vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”

Lúc này ta mới sực tỉnh, nhớ ra câu hỏi của y là gì. Ta cười nhạt, đáp: “Đương nhiên là để tự bảo vệ bản thân. Ngài cũng không biết rõ, chốn hậu cung của thiên triều, ta không có hậu thuẫn, nếu để lộ liễu, chói mắt sẽ khó tránh khỏi việc trở thành cái gai trong mắt bọn họ.”

Y khẽ ‘hừ’ một tiếng: “Cô không sợ phạm tội khi quân ư?”

“Tội danh này, vương gia muốn chụp cho ta ư?” Nhìn thẳng vào y, lời ta nói rõ ràng, việc này chỉ có y biết, chỉ cần y không nói thì sẽ không ai biết. Trừ phi… ý muốn ta chết.

“Ta…Ha!” Y cười. “Chỉ đáng tiếc, Hoàng thượng của các người vẫn không biết Đàn phi của hắn lại có gương mặt khuynh quốc khuynh thành.”

Trong lòng run rẩy, ta đưa tay xoa mặt theo bản năng. Không nhớ đã bao lâu ta chưa nhìn thấy gương mặt của chính mình, thật sự như y nói, rất xinh đẹp sao? Vì sao nghe y nói như vậy, ta lại cảm thấy vui vẻ?

Giây phút ấy, không biết tại sao, ta lại buột miệng hỏi: “Vậy… ta so với Dao phi thì sao?”

“Hả?” Y nhìn ta, khẽ nói: “Lần này nương nương không được hỏi, tới lượt ta hỏi.”

Ta ngẩn người, nghe y giải thích: “Câu hỏi trước của ta, nương nương dùng câu hỏi để trả lời.”

Y nhắc ta mới nhớ, quả thật là vậy. Ha, hay cho Hàn Vương xảo quyệt! Câu hỏi như vậy của y chẳng phải dụ dỗ ta hỏi lại y ư? Ha, ta vẫn trúng kế, còn âm thầm trúng kế…

Ta đã nói một câu hỏi đổi một câu hỏi, đến câu hỏi nhỏ nhặt như vậy mà y cũng không muốn trả lời. Ta nghiến răng, vì sao khi thua y, trong lòng ta lại cảm thấy không phục đến thế?

Y lại nói: “Nương nương đã biết thân phận của Dao phi?”

Lời của y khiến ta kinh ngạc, vốn tưởng với chủ đề liên quan tới Dao phi, cho dù ta hỏi thì y chưa chắc sẽ trả lời, nhưng không ngờ y lại tự động lên tiếng.

Ta gật đầu, có điều y đã nhắc đến chuyện của Dao phi thì ta không cần hỏi về nàng ta, chỉ cần đợi y lến tiếng nói về chuyện của nàng ta lần nữa, vậy nên ta hỏi: “Vì sao ngài muốn giết Diêu Chấn Nguyên?”

“Cứu nương nương.” Y lãnh đạm nói.

Cứu ta? Lời này của y khiến ta nửa tin nửa ngờ.

Y lại hỏi: “Thái hậu cũng biết thân phận của Dao phi?’

“Ừ.” Ta nhìn y, đáp “Ta cũng có thể nói cho ngài biết, sau này những tháng ngày sống trong cung của Dao phi chắc sẽ không dễ dàng.” Không biết vì sao, nghe y nhắc đến Dao phi hết lần này đến lần khác, trong lòng ta cảm thấy rất không thoải mái. Bởi y quan tâm đến nàng ta ư? Hay chỉ vì chuyện của Bắc Tề?

Ta lại cắn răng hỏi: “Vì sao nàng ta muốn trở về?”

Y sững người, tiếp tục nói: “Câu hỏi này, nương nương nên hỏi nàng ta, đừng hỏi ta.”

Ta cười giễu. “Ngài là nghĩa huynh của nàng ta, lẽ nào ngài không biết?”

“Nghĩa huynh cũng là vội vàng thừa nhận, trước khi sắp hòa thân, chẳng qua chỉ là mượn danh phận mà thôi, ta và nàng ta cũng mới quen biết.”

Thảo nào y nói, đến Dao phi cũng chưa từng nhìn thấy gương mặt y, hóa ra, giữa bọn họ hoàn toàn không thân thiết. Nhưng ta vẫn không hiểu, năm đó Phất Hy đã trở thành công chúa hòa thân được gả cho Bắc Tề, còn nói nàng ta đã chết ở hoàng cung của Bắc Tề, bây giờ Hoàng đế Bắc Tề lại đưa nàng ta về thiên triều hòa thân, thế là thế nào?

Ta vừa định lên tiếng, thấy y giơ tay ngăn lại, khẽ nói: “Vừa nãy nương nương hỏi liền hai câu, giờ đến lượt ta hỏi.”

Ta hơi giận, trừng mắt với y, y luôn rõ ràng như vậy, không để ta chiếm ưu thế. Ta liền nghiến răng, nói: “Ngài hỏi đi.”

Y vẫn khẽ cười, lắc đầu nói: “Không hỏi nữa.”

Ta ngạc nhiên hỏi: “Vì sao?”

“Vì không muốn hỏi.”

Ta phẫn nộ nhìn y, y không muốn hỏi cũng chính là muốn cho ta biết, ta cũng không thể hỏi nữa, đúng không? Hơn nữa, y còn nói ta đã hỏi liền hai câu, cho dù thế nào thì cũng là ta chiếm ưu thế, còn y đã nhượng bộ, như vậy càng khiến ta không còn gì để nói. Huống chi, một câu hỏi đổi một câu hỏi là do ta đưa ra nhưng y là người kết thúc trước.

Hàn Vương! Vì sao y luôn hiểu rõ ta đến vậy? Dường như y luôn hiểu rõ những suy nghĩ trong lòng ta.

Ở trước mặt y, ta giống như vĩnh viễn ở thế bị động, nên người ở trước mặt này khiến ta cảm thấy sợ hãi và hồi hộp.

Nhưng y lại nói, y không quen Tô Mộ Hàn. Tới giờ, ta không có cách nào tin lời y. Song y lừa ta làm gì? Cho dù y quen Tô Mộ Hàn thì thế nào chứ?

“Lửa sắp tắt rồi.” Y tốt bụng nhắc nhở ta.

Lúc này ta mới sực tỉnh, củi đã dùng hết, đành đứng lên, nói: “Ta đi nhặt một ít củi.”

Bước được một bước, thấy y đưa con dao găm cho ta: “Mang cái này theo.”

Ta không từ chối, chỉ nhận lấy rồi xoay người đi ra. Tới cửa dộng, đột nhiên ta quay lại, nam tử đó đang quay lưng lại với ra. Ta cảm thấy kỳ lạ, vì sao hôm đó y chỉ đỡ ta ngã xuống ba bậc thềm đã có thể thổ huyết, mà hôm nay ngã từ nơi cao như thế, y lại có vẻ không gay go lắm nhỉ?

Không, lúc ta vừa tỉnh, nghe y nói chuyện vẫn không có sức như bây giờ, tốc độ phục hồi của y thật khiến ta kinh ngạc.

Lắc lắc đầu, lúc này ta lấy đâu ra thời gian nghĩ nhiều đến vậy? Thở dài một tiếng, ra đến bên ngoài, ta cũng không dám đi quá xa, chỉ nhặt một ít củi ở gần động. Ánh trăng hôm nay không sáng nhưng vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ dưới đất. Ta nhặt một bó củi, cái bóng trên mặt đất bắt đầu mờ nhạt, ngước mắt nhìn, ánh trăng đã bị đám mây lớn che mất. Lúc này, gió thổi đến đã không còn hơi nóng như ban nãy, dần trở nên lạnh giá. Ta cảm thấy sợ hãi, sắp mưa rồi, còn có thể có sấm. Thời tiết hôm nay đột nhiên khô nóng đến vậy, ta nên nghĩ đến điều này.

Ôm bó củi, vội vàng trở về, ta thật sự không biết nếu lát nữa có sấm thật, ta nên làm thế nào?

Y thấy ta quay lại, hỏi với vẻ nghi ngờ: “Sao hoảng hốt vậy?” Nhìn ra phía cửa động một cách cảnh giác, ta biết, chắc y cho rằng ta đã gặp phải loài dã thú hung dữ nào đó.

Ngồi xuống trước mặt y, thêm chút củi vào đống lửa, ta gượng cười, nói: “Bên ngoài tối như vậy, đương nhiên ta muốn mau chóng trở về.”

Y cười, nói: “Hóa ra nương nương cũng biết sợ!”

Ta thở dài. “Ai chẳng có thứ để sợ chứ!”

Y im lặng không nói gì nữa.

Đám lửa lại bùng lên, hai má ta bắt đầu nóng bừng. Ta ngước mắt nhìn, ánh lửa chiếu lên tấm mặt nạ của y khiến nó có màu đỏ sậm rất đẹp. Đôi mắt y trong khoảng khắc ấy trở nên sáng rực.

Không có gì để ăn, ta cảm thấy đói, có lẽ y cũng vậy. Song bây giờ, cây chưa kết trái, ta lại không thể săn bắn. Nhìn người trước mặt, ta không lên tiếng, y chỉ còn một cánh tay lành lặn thì có thể làm gì?

Ta đành chịu đựng vậy, chỉ một buổi tối thôi mà. Đột nhiên ta nghĩ ra, nếu ngày mai vẫn không có ai tìm thấy chúng ta thì nên làm thế nào? Nếu có người tìm được chúng ta thì đó chính là lúc trở về.

Không biết Hạ Hầu Tử Khâm sẽ nghĩ gì, ta và Hàn Vương ở bên nhau lâu như vậy, hắn có tức giận không? Sau đó, ta lại bắt đầu nghiến răng phẫn nộ, hôm nay hắn bảo vệ Dao phi, nếu không phải ta và Hàn Vương cùng ngã xuống, chỉ dựa vào việc ta không biết bơi thì chắc chắn sẽ chết, nếu một ngày nào đó trở về, hắn có thể trách ta vì chuyện này sao? Hàn Vương cứu ta, cũng chẳng phải lỗi của ta.

Đang suy nghĩ, thấy y giơ tay qua, định lấy con dao găm đặt bên cạnh ta, không biết vì sao, ta nhanh tay giữ lấy nó. Y rõ ràng giật mình, ta vội lên tiếng: “Hôm nay, nếu ta gỡ mặt nạ của ngài xuống, ngài sẽ làm gì?”

Y vẫn lãnh đạm nói: “Chuyện đã nói từ lâu, còn muốn ta nói lại lần thứ hai?”

Ta đáp: “Ngài không ngại nguy hiểm đến tính mạng mà ngã xuống cùng ta, bây giờ lại muốn chính ta giết ta vì chuyện này ư?” Ta không tin chỉ vì ta nhìn thấy gương mặt y, y sẽ giết ta.

Hai đồng tử của y co lại, giọng nói cũng trở nên lạnh lung: “Ta không giết nương nương, chuyện hôm nay nương nương ngã xuống từ nơi cao như vậy, tất cả mọi người đều biết.”

Đúng vậy, nếu hôm nay ta chết, cũng chẳng có ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ta nhìn thẳng vào y: “Ngài đã nhìn thấy mặt nạ, đối với ta mà nói, chuyện này không công bằng.”

Y ‘hừ’ một tiếng. “Nương nương có thể lại che đi!”

Ta kinh ngạc, y thật thông minh, đoán được ta sẽ mang thuốc nước bên mình. Sau đó, ta lại nhớ đến lọ sứ trên người y, có phải vì y cũng có thói quen như vậy không? Ta càng tò mò, trong lọ sứ của y rốt cuộc đựng cái gì?

Đúng lúc này, tay y nắm con dao găm tăng thêm lực, muốn rút nó ra. Hai tay ta cũng nắm chặt con dao đó, kéo mạnh một cái nhưng không ngờ sức của y lại yếu như vậy, bỗng ngã nhào xuống đất.

Ta vô cùng sợ hãi, cuống quýt vứt con dao ra để đỡ y. Vừa chạm vào cơ thể y, ta cảm thấy toàn thân chấn động. Y đang sốt! Rõ ràng y đang sốt! Nhìn vết thương trên cánh tay y, không có thuốc trị thương để xử lý, chắc đã bị viêm.

“Chết tiệt!” Ta cũng không biết làm thế nào, chỉ nghiến răng chửi thề.

Giơ tay đỡ y đứng dậy, ta phát hiện y chẳng còn chút sức lực. Thảo nào lúc ta đi nhặt củi, y không hề nói một câu, chỉ đưa dao găm cho ta. Hóa ra, y vốn không thể đứng dậy được. Ha, y vẫn có thể điềm nhiên như không, lẽ nào chỉ vì không muốn ta biết?

Hàn Vương, ta phát hiện ta càng lúc càng không hiểu y.

Người ta nói con người phải tiếp xúc nhiều mới thấu hiểu nhau hơn nhưng người trước mặt này lại khiến ta càng mù mịt, vì sao y không muốn ta biết? Sợ ta lo lắng hay vì điều gì khác? Ha, tất cả chỉ là những lý do vô lý.

Ta muốn giơ tay đụng chạm vào trán y theo bản năng nhưng nhớ ra y vẫn đang đeo mặt nạ. Ha, lúc này ta vẫn thật sự cảm thấy mặt nạ của y là một thứ phiền phức. Đột nhiên ta không muốn ép buộc y gỡ tấm mặt nạ xuống, ta không muốn lợi dụng lúc người khác khó khăn. Tang Tử ta hành sự, trước nay đều quang minh lỗi lạc…

Y còn có thể cười. “Cả đời ta, những lúc thảm hại nhất đều bị nương nương nhìn thấy.”

Khi y nói chuyện, ta mơ hồ phát hiện, giọng nói của y trở nên khàn khàn.

Ta lại mất bình tĩnh một lần nữa. Ở cùng y, ta luôn cảm thấy bản thân mình điên mất rồi, vì sao ta luôn nhớ đến Tô Mộ Hàn? Y bị sốt, đến giọng nói cũng khàn khàn, nhưng không ho trước mặt ta. Đột nhiên ta phát hiện, hóa ra ta hy vọng y ho đến vậy, thế nhưng y lại không hề ho.

Kiềm chế đôi tay đang run rẩy, ta khẽ hỏi: “Ngài khó chịu sao?”

Y lắc đầu.

Sao có thể không khó chịu chứ? Ta nhớ khi Hạ Hầu Tử Khâm bị ốm, hắn vừa sốt vừa ho, đến ta cũng thấy hoảng sợ. Lúc này không có thuốc, cũng không có đại phu, đột nhiên ta cảm thấy áy náy. Nếu không vì kéo ta, Diêu thục phi sẽ không ra tay làm y bị thương, y cũng không ngã xuống cùng ta.

Y do dự, ta lại nói: “Ta bảo đảm sẽ không tháo mặt nạ của ngài, cứ cho là ta trả ơn ngài cứu ta một mạng như vậy ngài yên tâm rồi chứ?”

Y khẽ cười nhưng không nói gì, nghiêng người nằm xuống. Ánh lửa chiếu lên chiếc mặt nạ của y, lúc tối, đôi mắt y khẽ khép lại. Ta ngồi cạnh y, thi thoảng cho thêm củi vào đống lửa. Chẳng bao lâu sau ta đã nghr thấy tiếng thở của y trở nên đều đều, xem ra y đã ngủ. Rõ ràng rất mệt nhưng y vẫn gắng gượng chống đỡ, Hàn Vương à, ta không biết rốt cuộc y gắng gượng làm gì? Ta ngập ngừng giây lát, cuối cùng đưa tay nắm lấy tay y.

Bàn tay y gầy guộc làm ta đột nhiên nhớ tới hôm đó, qua tấm rèm, Tô Mộ Hàn giơ bàn tay thon dài, đường chỉ tay rõ ràng… nhưng ta nghĩ tay của Tô Mộ Hàn chắc chắn sẽ lạnh buốt, còn bàn tay ta đang nắm bây giờ lại nóng hầm hập…

Cảm thấy ngón tay y khẽ động đậy, ta giật mình, vội vàng buông tay rồi nhìn y chăm chú, giống như tên trộm làm chuyện trái lương tâm. Thấy y không tỉnh lại , ta mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, ta lại cảm thấy buồn cười. Ta thật ngốc!

Ta ngồi ôm đầu gối, không có tiếng nói chuyện, trong động bỗng yên tĩnh hẳn. Âm thanh bên ngoài cũng càng lúc càng rõ ràng, gió thổi rất to, ta không dám quay đầu nhìn.

Ta phải ra sức ép bản thân nghĩ sang chyện khác. Lúc ta và Hàn Vương rơi xuống, thích khách trên Nam Sơn vẫn chưa bị giết sạch. Trong lòng ta bỗng căng thẳng, Hạ Hầu Tử Khâm chắc không sao đâu nhỉ? Mà bên cạnh hắn có bao nhiêu người bảo vệ như vậy, sao có thể xảy ra chuyện chứ? Không sao, không sao, ta tự an ủi bản thân.

Tiếp đó lại nhớ tới mấy tên thích khách xuất hiện trên Nam Sơn ban nãy. Là Đại Tuyên, Bắc Tề, Nam Chiếu, hay chính là người của thiên triều?

Chỉ đáng tiếc hiện trường quá hỗn loạn, trong khoảng thời gian ngắn, ta vẫn chưa tìm ra manh mối.

Bây giờ, nhất định Khanh Hằng đang vô cùng lo lắng, cũng may ta chưa chết, bằng không, với tính cách của huynh ấy, nhất định sẽ tự trách bản thân cả đời. Khanh Hằng, ta hiểu huynh ấy nhất. Hạ Hầu Tử Khâm sẽ hạ lệnh tìm ta và Hàn Vương. Dù không có mệnh lệnh đó thì Khanh Hằng cũng sẽ tìm kiếm suốt đêm. Bắt đầu từ bờ sông Vụ Hà…

Đến lúc này, ta không biết rốt cuộc đã bị đẩy đi bao xa, chắc chắn họ sẽ tìm kiếm rất kĩ, không bỏ sót nơi nào. Ta hy vọng họ có thể nhanh chóng tìm đến nơi này. Bất giác nhìn Hàn Vương, tình trạng của y không hề lạc quan nhưng ta không biết tại sao y có thể giữ tinh thần tốt như vậy? Sức khỏe của y rõ ràng chẳng giống chút nào với dáng vẻ y thể hiện bên ngoài. Ngữ khí của y khi nói chuyện khiến ta không nghe ra chút nào là y đã bị thương, còn đang sốt… Nghĩ tới đây, ta càng lo lắng.

Bắt đầu từ hôm y đột nhiên nôn ra máu, ta đã cảm thấy dường như có chỗ nào đó không ổn. Song rốt cuộc là chỗ nào, ta không thể nói rõ được.

Đang ngồi ngơ ngẩn, đột nhiên ta nghe thấy tiếng mưa rất mớn ở bên ngoài. Sau đó là tiếng sấm ‘đùng đoàng’ cực lớn vang lên trên bầu trời.

“A…” Ta sợ hãi ôm đầu, bịt chặt tai. Chết tiệt, mưa thật rồi! Sấm thật rồi!

Trong lòng bỗng trở nên hỗn loạn, toàn thân ta không ngừng run rẩy. Ta luôn sợ tiếng sấm, từ trước đến nay vẫn không thay đổi được. Nhìn ra bên ngoài, tia chớp lóe lên, đêm tối bỗng sáng bừng trong nháy mắt. Ta sợ tới mức run rẩy mãi không thôi.

Người bên cạnh chợt mở mắt, một tay chống người ngồi dậy, ta vẫn không ngừng run rẩy. Nước mắt đột nhiên trào ra, ta sợ hãi, sợ tiếng sấm… ta cũng biết điều này thật kém cỏi nhưng ta sợ, tính thế nào cũng không thay đổi được. Ta không sợ giết người nhưng lại sợ sấm sét.

Ở bãi săn khi ấy, lúc giương cung nhằm vào Diêu Chấn Nguyên, ta không hề run rẩy, sợ hãi như bây giờ. Nhất định y cảm thấy ta thật buồn cười.

Y lại nhìn ta, nói với giọng khàn khàn: “Qua đây!”

Ta sững người, nhưng lúc này lại có một tiếng sấn rền bổ xuống. Ta kinh hãi hét lên, mặc kệ tất cả, bổ nhào qua chỗ y. Y vươn tay ôm lấy ta. Ta trốn vào lòng y, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy. Y ôm ta, đột nhiên khẽ bật cười. Ta vừa sợ hãi vừa ngại ngùng, một câu cũng không thốt ra được.

Bên ngoài, sấm và mưa vẫn giao hòa.

Trong sơn động, ta và y ngồi bên đống lửa, một tay ôm ta. Gương mặt ta dán lên lồng ngực y, cách lớp áo mỏng, càng cảm nhận được cơ thể y nóng một cách khác thường.

Giọng vẫn nhẹ nhàng, y cười nói: “Nương nương như vậy khiến ta cảm thấy nương nương chẳng qua vẫn chỉ là một tiểu nha đầu?”

Tiểu nha đầu…

Lúc đó, Tô Mộ Hàn cũng gọi ta như vậy. Không biết vì sao, ta giơ tay túm lấy vạt áo y, vừa khóc vừa gọi: “Tiên sinh…”

Tiên sinh… ba năm nay, chỉ Tô Mộ Hàn mới cho ta cảm giác kỳ diệu như vậy.

Y không cảm động chút nào, khẽ nói: “Ta không phải tiên sinh của nương nương.”

TaHàn Vương tàn nhẫn, đến chút hy vọng nhỏ nhoi cũng không cho ta. Thông minh như y hẳn đã nhận ra từ lâu ‘Tô Mộ Hàn’ và ‘tiên sinh’ mà ta nói chắc chắn là một người. Ta chu môi không nói nữa, y cũng vậy.

Hai người ôm nhau, cũng không biết bao lâu sau, âm thanh bên ngoài mới dần biến mất. Cuối cùng ta mơ màng ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy lần nữa, ta phát hiện đã là sáng ngày hôm sau. Ta vẫn tựa sát vào người y, y đang ôm ta, cánh tay bị thương đặt bên mình. Ta cảm thất có chút kinh ngạc, vì sao ta cứ động như vậy mà y không hề có phản ứng.

“Vương gia…”

Ta gọi một tiếng, y vẫn nhắm chặt mắt, dường như hoàn toàn không nghe thấy ta gọi. Giật mình, ta rời khỏi vòng tay y, đỡ lấy cơ thể y, chắc y đã hôn mê rồi!

Hỏng rồi!

“Ưm…” Y khẽ rên rỉ. “Nước…”

Y muốn uống nước? Đúng vậy, sốt suốt một đêm, nhất định sẽ khát. Nhẹ nhàng đỡ lấy y nằm xuống, ta xoay người chạy ra ngoài.

Tối qua mưa lớn, con đường bên ngoài vẫn ẩm ướt và trơn trượt, ta phải cẩn thận mới không bị trượt ngã. Chạy tới bờ sông Vụ Hà, ta nhìn chung quanh một lát, không hề nhìn thấy người đi tìm chúng ta. Lòng ta chùng xuống, xem ra chúng ta đã bị cuốn đi rất xa, bây giờ chỉ có thể dựa vào bản thân. Thở dài một tiếng, ta khom người, dung khăn thấm nước, lúc quay người tiện tay xé một mảnh vải, buộc lên nhánh cây bên bờ sông rồi nhanh chóng chạy về sơn động.

Y vẫn đang hôn mê, ta ra ra vào vào mà y không hề cả nhận được.

Ta cầm chiếc khăn tay đã thấm nước bước lên, nửa quỳ xuống nhưng lại chần chừ, y đang đeo mặt nạ thì uống nước thế nào đây? Sau đó, lại nhớ hôm ấy ở Liên Đài các, ta nhìn thấy y uống rượu, ha, nhưng bây giờ y như vậy làm sao có thể?

“Vương gia, vương gia…”

Ta gọi mấy tiếng liền nhưng y vẫn không phản ứng. Không uống nước chắc chắn y đang khó chịu. Ta vẫn không có cách nào, sau đó cắn môi đưa tay qua…

Đầu ngón tay chạm vào chiếc mặt nạ màu bạc đó, ta không kìm được trở nên run rẩy, không biết gương mặt sau chiếc mặt nạ đó sẽ khiến người ta kinh ngạc như thế nào…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.