Mèo Báo Ân

Chương 10: Chương 10




Ngày giỗ của cha mẹ Mạnh Nghiễn Nam là vào mùa thu, cảnh sắc tiêu điều làm cho tâm tình càng thêm trầm trọng.

Đối với chuyện này Mạnh Nghiễn Nam cũng không giấu diếm Mạnh Bạch, đó là cha mẹ của anh, đồng dạng cậu cũng là người quan trọng mà anh đã nhận định.

Ngày đó anh mua hai bó hoa, mang thêm ít đồ để thắp hương cho hai người.

Đối với việc đi gặp cha mẹ, Mạnh Bạch thực rung động, cậu biết việc Mạnh Nghiễn Nam kêu mình đi viếng mộ cha mẹ, cũng chính là thừa nhận sự tồn tại của cậu.

Đứng ở mộ phần, Mạnh Nghiễn Nam thành tâm dập đầu, Mạnh Bạch cũng quỳ xuống.

Hai người dành một buổi chiều ở mộ viên, cuối cùng lúc trở về nhà Mạnh Nghiễn Nam mới chậm rãi đem chuyện cha mẹ qua đời nói ra.

“Bọn họ qua đời vì tai nạn máy bay, khi đó anh vừa mới vào đại học.” Mạnh Nghiễn Nam ngồi ở trên xe, hai tay chống lên tay lái, xe cũng không có khởi động, anh lẳng lặng kể rõ chuyện năm đó.

Tuy nghe Mạnh Nghiễn Nam nói có vẻ đơn giản, nhưng Mạnh Bạch có thể cảm nhận được tâm tình của anh lúc đó, cậu cảm thấy thực buồn rầu. Mạnh Bạch tức giận chính mình vì cái gì lúc đó không thể ở bên cạnh anh, ít ra cũng có thể giúp anh giảm bớt thống khổ, cùng anh vượt qua năm tháng đau thương kia.

“Lúc đó anh mới 18 tuổi, vừa mới trưởng thành, cho nên cũng không có ở cùng họ hàng, mà quyết định một mình sinh sống.” Mạnh Nghiễn Nam nói, dần dần như chìm đắm vào đoạn thời gian kia.

“Bởi vì máy bay bị rủi ro, anh được nhận tiền bảo hiểm, kia có thể nói là một khoản tiền lớn, khiến nhiều người mơ ước, huống chi lúc ấy người nhận được số tiền đó vẫn chỉ là một đứa nhỏ, có rất nhiều người đến nhận quan hệ với anh, khi đó anh thật sự rất phẫn nộ muốn giết người.” Mạnh Nghiễn Nam nói đến đây hơi hơi dừng một lát, anh nhìn Mạnh Bạch đang lo lắng nhìn mình, kìm lòng không được cười cười. “Đây toàn là chuyện đã qua, huống chi, anh thật cao hứng khi đó có thể nhờ vậy mà nhận thức em.”

Nghe anh nói như thế, Mạnh Bạch trong lòng cả kinh, vẫn là bị người này biết sao? Lúc này Mạnh Bạch mới thở hắt ra, đầy vẻ xúc động nói: “Cám ơn anh, tuy rằng đã qua đi rất nhiều năm, nhưng em vẫn muốn thay mặt mọi người trong cô nhi viện cảm ơn anh.”

Mạnh Bạch là cô nhi, tại thời điểm cậu vẫn còn chưa hiểu gì, đã bị ôm đến cô nhi viện, từng có người muốn nhận nuôi cậu, sau vì đủ loại nguyên nhân cuối cùng đều không có thành.

Thời gian còn ở cô nhi viện, thân thiết nhất chính là ba người bọn họ : Tôn Thanh, Quý Ly Hạc còn có cậu.

Đó là chuyện cách đây hơn mười năm, cho nên Mạnh Nghiễn Nam đã muốn hoàn toàn không nhớ rõ Mạnh Bạch, nguyên nhân cũng là vì cha mẹ, duy nhất một lần anh đại phát thiện tâm cúng mộ số tiền lớn cho cô nhi viện.

Khi đó, Viện Phương từng tổ chức tham quan, Mạnh Nghiễn Nam không nhớ rõ tình huống khi đó, chỉ nhớ rõ phòng ở chỗ đó không tính là rộng, còn có rất nhiều trẻ con, lớn có nhỏ có. Anh đã muốn quên bản thân đã sờ đầu một đứa bé tóc ngắn, cười cổ vũ đối phương nhất định phải cố gắng học tập.

Mà đứa bé đó chính là Mạnh Bạch, mười năm trôi qua, Mạnh Nghiễn Nam càng trở nên thành thục, bề ngoài tuy có biến hóa nhưng vẫn còn có điểm giống với lúc trước. Nhưng Mạnh Bạch lúc đấy vẫn chỉ là một cậu bé, trải qua mấy năm đã hoàn toàn thay đổi bộ dáng, cho nên Mạnh Nghiễn Nam đã muốn triệt để quên hành động vì cha mẹ tích đức, làm sao có khả năng còn nhớ rõ Mạnh Bạch khi đó.

Số tiền Mạnh Nghiễn Nam quyên không ít, cho nên cô nhi viện rất biết ơn anh, dưới sự dạy bảo của viện trưởng, nhiều người rất lâu về sau vẫn rất cảm kích tấm lòng của anh.

Mà Mạnh Bạch là nhờ sự giúp đỡ của Mạnh Nghiễn Nam, mới từ chuyện khó khăn phải nghỉ học mà có thể an tâm đến trường, cũng theo đó tốt nghiệp đại học. Kỳ thật phần lớn là trích từ số tiền của Mạnh Nghiễn Nam, lúc trước viện trưởng tựa hồ cảm giác Mạnh Nghiễn Nam thực quan tâm Mạnh Bạch, cho nên đối với cậu chiếu cố nhiều hơn.

Vì khích lệ Mạnh Bạch, Mạnh Nghiễn Nam còn từng giả danh nghĩa gửi thiệp chúc mừng vài lần cho Mạnh Bạch, điều này càng làm cho Mạnh Bạch vô cùng cảm động, một lần tưởng rằng Mạnh Nghiễn Nam chính là “Thúc thúc chân dài”. Cậu vẫn nhớ rõ lúc trước bọn họ tại cô nhi viện gặp mặt tình huống, nhớ rõ biểu tình thanh lãnh của Mạnh Nghiễn Nam nhìn về phía mình, mà chính mình không yên lại đi lôi kéo tay đối phương. “Ca ca, nhà anh có cần nhận nuôi trẻ con không?”

Khi đó Mạnh Nghiễn Nam vừa mới mất đi người thân, mà Mạnh Bạch lại chưa từng có được hơi ấm của cha mẹ, bọn họ đều là người cô đơn sống trên đời.

Mạnh Nghiễn Nam ngồi xổm xuống hỏi: “Nhóc nguyện ý làm con nhà anh sao?”

“Ca ca, tên anh là gì?” Đó là chuyện quan trọng cần phải nhớ kỹ.

Anh cười nói: “Anh họ mạnh, gọi là Mạnh Nghiễn Nam.”

“Tên anh rất đẹp.” Cũng thực dễ dàng để cậu có thể nhớ kỹ.

“Vậy nhóc tên gì?”

“Em gọi là……” Lời nói phía sau đã muốn nghe không rõ, hình ảnh dần dần mờ đi. Nhờ giấc mộng đó, Mạnh Nghiễn Nam cuối cùng nhớ lại một số chuyện đã phát sinh lúc trước. Này nguyên bản bị anh triệt để quên đi, cùng với hồi ức về cha mẹ bị đặt ở chỗ sâu nhất.

Mạnh Bạch ban đầu cũng không phải họ Mạnh, còn tên thật là gì, không còn ai nhớ rõ. Sau lúc Mạnh Nghiễn Nam rời đi không lâu, cậu liền hướng viện trưởng đưa ra thỉnh cầu, hy vọng có thể sửa thành họ Mạnh, cậu muốn làm con nuôi của nhà vị ca ca kia.

Từ đó bắt đầu, Mạnh Nghiễn Nam liền tồn tại ở trong lòng Mạnh Bạch, là sự tồn tại đặc thù mà không ai có thể thay thế. Ngay cả nhóm thanh mai trúc mã cùng cậu lớn lên, đều không thể cùng người kia so sánh.

Cho tới nay Mạnh Bạch đều tưởng rằng chính mình đối Mạnh Nghiễn Nam chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ, đó là một loại cảm kích đối với ân nhân, nhưng mà tâm cậu lại không phải thứ cậu có thể khống chế.

Khi biết tâm tình của bạn thân đối với mình, Mạnh Bạch cũng không có suy nghĩ quá nhiều liền cự tuyệt.

Nếu không thích thì tự nhiên không có khả năng đáp ứng gì đó, khi đó Mạnh Bạch vẫn cảm giác chính mình thích con gái. Thẳng đến lúc cậu gặp lại Mạnh Nghiễn Nam, đương nhiên phát hiện chính mình có khả năng thích đối phương, cậu có chút hoảng sợ.

Lời trách cứ của Tôn Thanh bắt đầu nảy mầm trong lòng cậu, chính mình có phải hay không thật sự hại chết Ly Hạc? Nếu có thể chấp nhận nam, vì cái gì Ly Hạc không được, nếu không phải bởi vì mình cự tuyệt, người kia sẽ không chết. Sinh mệnh của con người là quan trọng, là sức nặng khó có thể thừa nhận, người bạn thân nhất lại mang gánh nặng này đặt trên vai cậu.

“Em xem chúng ta vẫn là rất có duyên ha.” Mạnh Nghiễn Nam cười cười, đưa tay nhéo hai má Mạnh Bạch.

“Em, em không nghĩ tới sẽ thành như vậy.” Mạnh Bạch ngẩng đầu mở to mắt nhìn đối phương, chậm rãi trong đôi mắt chỉ có bóng dáng một người.

Mạnh Nghiễn Nam bị ánh mắt câu tâm làm ngứa ngáy, anh quay mặt qua cười nói: “Anh nói, em lúc trước làm sao nghĩ đến chuyện mèo báo ân kia?”

Mạnh Bạch nhìn anh, hơi hơi đỏ mặt. “Em thật vất vả tìm được anh, lại không biết làm sao tiếp cận anh. Chính anh nói mèo báo ân, tuy rằng nói là vui đùa, nhưng em …… em chỉ là nghĩ mượn cái cơ hội kia. Lúc anh cứu con mèo nhỏ từ dưới sông lên, em cũng thấy được.”

“Huống chi, em, em thật là muốn báo ân.” Chỉ là không từng nghĩ đến chính mình sẽ có tâm tư như vậy, đối phương cũng……

“Báo ân hử. Ngược lại anh lại có cảm giác mang về được ốc đồng cô nương.” Mạnh Nghiễn Nam cười, xoa nhẹ mái tóc ngắn.

Dán gần như vậy làm mặt Mạnh Bạch càng biến đỏ. “Em, em……” Mạnh Bạch cảm giác chính mình cần dũng khí, cậu không cần sợ gì nữa. Vừa rồi cũng đã gặp qua cha mẹ Mạnh Nghiễn Nam, hiện tại chính là thời điểm. “Em, em thích anh. À không, em yêu anh!” Mạnh Bạch cắn răng đem những lời này nói ra. Lần này cùng lần dụ dỗ trước bất đồng, đây là cậu chủ động phát ra tâm ý từ nội tâm.

Mạnh Bạch nói xong lập tức liền đem đầu chôn ở dưới cánh tay, che dấu khuôn mặt đỏ hồng đến mức có thể luộc chín trứng gà. “Em nói cái gì?” Thanh âm của Mạnh Nghiễn Nam ghé vào lỗ tai cậu vang lên.

“Anh vừa rồi không có nghe rõ ràng, có thể nói lại lần nữa không?” Mạnh Nghiễn Nam cố ý nói.

“Em……” Khuôn mặt Mạnh Bạch bạo hồng, cậu cảm giác cả người đều biến đỏ luôn rồi. “Anh không nghe thấy thì thôi!” Cậu mới không ngốc lặp lại lần nữa!

“Em nói em yêu anh? Cả đời sẽ không rời xa anh!” Mạnh Nghiễn Nam tới gần kéo cậu vào lòng. Mạnh Bạch đấu tranh một lát, quay mặt qua thở phì phì nói: “Không phải anh nói không có nghe gì sao?”

“Vậy em thật sự là nói câu này?” Mạnh Nghiễn Nam hỏi lại.

“Nà, anh đừng được tiện nghi còn khoe mẽ nha!” Nguyên bản cảm giác không mặt mũi gặp người, lúc này thẹn thùng cũng đều quên mất tiêu.

“Tiện nghi hử~?” Mạnh Nghiễn Nam kéo dài giọng, tới gần nói nhỏ: “Anh chưa có thấy tiện nghi ở đâu, sao có thể khoe mẽ được chứ. Thật là oan uổng quá nha.”

Mạnh Bạch không nói chuyện, Mạnh Nghiễn Nam đóng cửa sổ xe, rồi mới cúi đầu hung hăng hôn lên đôi môi ướt át.

Đầu tiên là ghé sát vào, rồi theo kẽ răng thâm nhập, dây dưa mút vào dần dần biến thành hương vị khác.

“Chúng ta về nhà đi!” Mạnh Nghiễn Nam phiếm hồng hai mắt mang theo một chút tình dục, anh ngẩng đầu lên nhanh chóng ngồi dậy, lái xe về.

“Vâng, chúng ta về nhà.” Mạnh Bạch ngọt ngào cười, cuối cùng cậu không còn một mình nữa rồi.

Trên thế giới này trừ bỏ chính mình, còn có một người khác thân mật như thế, huyết nhục tương liên, tâm linh tương thông.

Bởi vì chúng ta, là người một nhà.

- hoàn -

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.