Mèo Con Hôm Nay Muốn Yêu Rồi

Chương 2: Chương 2




Hạ Vọng bị tiếng mèo kêu đánh thức, trên mặt vẫn còn lưu lại cảm xúc mềm mại

Hắn vừa mở mắt thì thấy một con mèo đang ấn ấn chân vào mặt mình

Cảm giác này rất kỳ lạ, đậy là lần đầu tiên từ lúc cha mẹ hắn mất đến h có sinh vật ngang ngược như vậy trước mặt hắn

Đường Hi ko ngờ hắn lại đột ngột mở mắt ra, cậu đối diện với ánh mắt sắc như ưng kia, vô thức xù lông lên theo bản năng

Chỉ là bộ long vàng của mèo con xù sẵn rồi nên cậu có xù lông đi nữa cũng chẳng thấy rõ

Tình huống ngượng ngùng này kéo dài chưa đến năm giây

Hạ Vọng dời tầm mắt trước, sau khi xác định được tình huống hiện tại, hắn phât hiện điện thoại rơi trên sàn, sau đó bình tĩnh nhặt lên gọi điện cho ai đó

Sau khi đặt điện thoại xuống, hắn ngậy ngốc nhìn mèo nhỏ, chậm rãi đưa tay đến gần cậu

Đường Hi ngoan ngoãn để hắn bế lên, đặt ở một nơi tương đối an toàn ở trong xe

Cậu khó hiểu nhìn người đàn ông

“ Meo?” Anh muốn làm gì vậy? Bây h tốt nhất anh đừng nên cử động nữa, ngồi chờ người đến cứu nha

Rõ ràng hành vi của đại lão luôn khác với người thường, hắn quan sát đôi chân bị đè của mình, sau đó thản nhiên dùng tay ko bẻ gãy lan can sắt

Lúc nãy hắn đâm xe vào rào phòng hộ, lan can sắt đã xuyên qua xe kẹt chặt chân hắn khiến hắn xuýt chết, nhưng bây h hắn lại mặt vô biểu tình dùng sức nới lỏng thanh sắt ra

Sau đó thanh sắt bị hắn chậm rãi bẻ cong từng chút một

Đường Hi xem đến trợn mắt há hốc mồm, ở trong đầu điên cuồng tag hệ thống: [ Thế giới này thật sự ko có thiết lập siêu năng lực hả? ]

Kỹ năng của vai ác quá mạnh, ko chỉ ông trùm thương nghiệp, hiện tại xem ra giá trị vũ lực cũng rất cao, ko giống như nhân vật phản diện sẽ xuất hiện trong kịch bản cứu vớt màn sơ cấp

1551 tâm tình phức tạp: [ Ko có, nhưng tôi cảm thấy lúc làm nhiệm vụ cậu nên cẩn thận với hắn chút]

Nhưng đoạn sau hệ thống nói hì Đường Hi cũng ko quan tâm lắm, chỉ lo kêu meo meo cổ vũ vai ác cố lên

Hạ Vọng giật giật chân phải sắp mắt cảm giác cảm mình, tìm hóc độ thích hợp để đặt xuống

Đường Hi ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng ko khỏi cảm thán

Tuy ko hiểu tiếng mèo nhưng khi Hạ Vọng đối mặt với mèo nhỏ đang nhìn mình ko chớp mắt thì có chút hưởng thụ

Khi hắn đi ra cũng ko quên xách theo mèo con

Được bàn tay to lớn lại có vết chai này ôm thì cũng không được thoải mái cho lắm, hiển nhiên trước kia chủ nhân của bàn tay này chưa từng ôm bật nhỏ lông xù nào, động tác có chút vụng về

Mèo nhỏ Đường Hi ko nhịn được uốn éo mông, tìm cho mình góc độ thoải mái hơn

Sau đó cậu cảm nhận mông nhỏ của mình bị võ một cái ko nặng ko nhẹ

“Meo!?” Anh làm gì đó!?

Đường Hi ko thể tin được ngẩng đầu nhìn tên lưu manh mang vẻ mặt vô cảm này

Mấy chiếc xe hơi màu đen kiểu dáng giống hệt nhau dừng lại trước mặt họ, cắt ngang hành động lên án của mèo nhỏ

“Hạ tổng” một người đàn ông đeo kính gọn gàng thoạt nhìn rất tinh anh, sau khi dẫn đầu bước ra từ trong xe, anh ta kêu một tiếng, sau đó cung kính cúi đầu mở cửa xe ra

Hạ Vọng một tay ôm mèo lên xe, hắn ngồi ở ghế sau rộng rái nhắm mắt nhíu mày lại

Vai ác cùng là người, cũng sẽ biết đau

Đường Hi nhìn thoáng qua chân phải của hắn, cậu quyết định làm một con mèo tri kỉ hiểu chuyên, ngoan ngoãn nằm cuộn tròn trong lòng bàn tay hắn

Đến bệnh viện, Hạ Vọng đưa mèo nhỏ cho trợ lý rồi cùng bác sĩ rời đi

Đường Hi ko chớp mắt dõi theo bóng lưng của hắn, tựa hồ muốn đi theo

Trợ lý đang ôm cậu bỗng cảm thấy mình như là bà mẹ chồng độc ác đang chia cắt đôi uyên ương

Dù biết mèo ko hiểu tiếng người nhưng trợ lý ko nhịn được cúi đầu xuống nói với mèo nhỏ trong lòng: “Hạ tổng chỉ đi một lát, sẽ nhanh trở lại thôi”

“Meo” Đường Hi đáp cho có lệ, rốt cuộc cậu cũng thu hồi tầm mắt không nhìn nữa

Ở trong mắt trợ lý chính là mèo con đột nhiên hoảng loạn khi ko thấy Hạ tổng

Thế mà lại có động vật nhỏ có thể gần gũi với Hạ tổng như vậy

Trợ lý sờ sờ đầu mèo nhỏ: “Em là động vật đầu tiên dám đến gần Hạ tổng như vậy đó”

“Meo?” Thật vậy sao?

Đường Hi chớp chớp mắt, trong mặt lộ ra lòng hiếu kỳ mãnh liệt

Hiện tại những hiểu biết của cậu về vai ác đều đến rừ cốt truyện mà hệ thống gửi, nhưng phần lớn góc nhìn trong cốt truyện đều là góc nhìn của nhân vật chính, có rất ít phân cảnh miêu tả tâm lý nhân vật phản diện

Cậu chỉ biết hắn sau vụ tai nan ko kịp thời cứu chữa nên phỉa phẫu thuật cắt bỏ chân

Còn nhân vật giống như mặt trời nhỏ, thu hút ánh nhìn của hắn

Nhân vật chính là cháu trai của bạn trân Hạ Vọng, sau khi cố nhân qua đời, vai chính biến thành cô nhi ko nơi nương tựa, Hạ Vọng hứa hẹn sẽ chu cấp cho cậu ta đến hết đại học

Trước khi bị tai nạn, Hạ Vọng chỉ lo chu cấp chi phí mà ko quan tâm đến cậu ta, còn sau vụ tai nạn, vại chính chủ động đến chăm sóc Hạ Vọng mới bắt đầu chú ý đến

Đáng tiếc nhân vật chính ko thích Hạ Vọng, ban đầu đến chăm sóc hắn vì đền đáp ân tình, CP thật của cậu ta là nhân vật công chính học cùng trường cấp ba, hai người chính là oan gia ngõ hẹp, sau khi tốt nghiệp thì họ ở bên nhau

Hạ Vọng biết được chuyện này thì đối đầu với công chi ha ở khắp mọi nơi, cuối cùng giống như bao vai ác khác, rơi vào kết cụ ko hề tốt đẹp

Trợ lý Vương ko biết mèo con vẻ mặt vô tội trong lòng mình đang thở dài khổ não, anh ko nhịn được mà lảm nhảm: “ Mất con vật khác đều sợ chết khiếp khi nhìn thấy ông chủ, đến người khác còn sợ huống chi đến động vật, trên người ngài ấy dường như có khí chất rất đặc biệt”

Đường Hi ngoan ngoãn ngẩng đầu tỏ vẻ mình muốn nghe nhiều hơn, nhưng trong lòng âm thầm phun tào

Ko ngờ người trợ lý này nhìn tinh anh ưu tú như vậy, nhưng sau lưng lại âm thầm cùng mèo nói xấu ông chủ của mình

Chàng trai, rất có tiền đồ nha

Trợ lý Vương ko mình bị mèo nhỏ khinh bỉ, chỉ cần nhìn mèo nhỏ ngoan ngoãn như vậy trái tim anh liền mềm nhũn, tuy anh chưa từng nuôi mèo nhưng đợi lát nữa nếu ông chủ ko cần mèo nhỏ thì anh sẽ đen về nuôi thử

Ngay khi trợ lý Vương muốn đưa tay sờ mèo nhỏ một lần nữa thì bị một âm thanh âm trầm cắt ngang

“Đưa mèo con cho tôi”

Bất tri bất giác Hạ Vọng đã đi ra, dù bị tai nan xe nghiêm trọng như vậy nhưng thoạt nhìn hắn vẫn giống người bình thường, một tay cắm túi quần, moitj tay đưa về trước ra hiệu trợ lý đưa mèo cho hắn

“Meo meo”

Đường Hi cũng bắt đầu uốn éo thân thể, muốn đi tới chỗ Hạ Vọng

Đương nhiên là cậu muốn đi theo đối tượng nhiệm vụ, hơn nữa bây h cậu là ân nhân cứu mạng của hắn, ko, ân nhân cứu chân mới đúng

Nhìn mèo con vừa đến tay mình liền ngoan ngoãn, ánh mắt lạnh lùng của Hạ Vọng thoáng qua một tia ôn nhu khó nhận ra

Trợ lú Vương: “ Ngài có bị thương ko?”

“Ko sao. Phanh xe bị người khác động tay, trước mắt đừng rút dây dộng rừng, để bon họ bắt đầu tra từ Từ gia”

“Vâng”

ko hổ là nhân vật phản diện trùm cuối, sau khi bị tai nạn xe mà vẫn có thể bình tĩnh phân tích xem ai hãm hại mình

Đường Hi: [ Hệ thống, cậu xác định hắn cần tôi cứu vớt à? Ko phải nhìn hắn vẫn rất tốt sao?]

Bởi vì sự xuất hiện của cậu nên Hạ Vọng ko bị liệt chân, sẽ ko yêu nhân vật chính, tính cách cũng sẽ ko thay đổi theo chiều hướng tiêu cực, chỉ cần hắn ko đối đầu với công chính thì sẽ ko rơi vào kết cục bị thảm

Đến cuối cùng, vai ác sẽ trở thành người tốt, sẽ ko phải chết

1551: [ Bây h nhẹ nhõm thì còn quá sớm. Đến h Hạ Vọng vẫn còn chu cấp cho Diệp Kỳ An, rất có thể vì sự sắp đặt của định mệnh mà hắn sẽ yêu vai chính, nói ko chừng vì sức mạnh tình yêu mà hắn sẽ càng điên cuồng hơn, cậu phải biết Diệp Kỳ An và Thẩm Thần Tư là CP trời định đi đến cuối cùng, Hạ Vọng mà yêu Diệp Kỳ An sẽ là một chuỗi bi kịch ko hồi kết]

Thẩm Thần Tư và Diệp Kỳ An là tên của công thụ chính,cũng là con cưng của thế giới này

Cũng có khí vận chi tử* mới có thể đối đầu với nhân vật phản diện

*khí vận chi tử: đứa con may mắn

Đường Hi khiêm tốn chỉ giáo: [Vậy tôi phải làm gì để Hạ Vọng ko yêu Diệp Kỳ An?]

1551 rất thích Đường Hi như vậy, bày ta giọng thiết giáo: [thật ra rất đơn giản, chỉ cần cậu rác hợp cho Diệp Kỳ An và Thẩm Thần Tư ở bên nhau trước khi Hạ Vọng để ý đến Diệp Kỳ An là được rồi]

[Trong nguyên tác, Hạ Vọng yêu Diệp Kỳ Anh lúc Diệp Kỳ An và Thẩm Thần Tư còn là oan gia, ngay từ đầu Hạ Vọng và Thẩm Thần Tư là cạnh tranh công bằng. Người như hắn sẽ có niềm kiêu nhanh của riêng mình, nếu hắn để ý Diệp Kỳ An khi cậu ta có bạn trai thì chắc chắn hắn sẽ ko rung động, như vậy bi kịch sẽ ko xảy ra rồi]

Đường Hi cúi đầu nhìn móng vuốt tròn tròn cùng với cái bụng mềm mại của mình, cậu khó hiểu: [Vậy một con mèo như tôi thì làm sao có thể danh chính ngôn thuận đến trường học tác hợp cho hai bọn họ?]

Đến một thân phận nhân loại cậu thậm chí còn ko có

1551 chột dạ: [Khụ khụ, thật ra ở mỗi thế giới tôi đều chuẩn bị cho cậu một thân phận, nhưng ko phải lần này xuất phát quá vột sao? Tôi quên mất....]

Đường Hi chậm rãi kéo dài âm cuối: [Ồ — —]

Cậu mới ko tin!

1551 gấp gáp: [Thật đó! Lần nàychir là sơ xuất nhỏ thôi, lần sau đến các thế giới cậu sẽ có thân phận pháo hôi hợp lý, đến lúc đó cậu ko OOC* là nhờ tôi đó]

* OOC: out of Character: nhân vật khác với thiết lập tính cách ban đầu

Nói xong câu cuối cùng, âm thanh của 1551 rõ ràng là kiêu ngạo hẳn lên

Lại thêm một manh mối quan trọng nữa

Mèo nhỏ Đường Hi cao hứng cong cong đôi mắt: [Thật sao? Tôi có thể tự chon thân phận của mình ko? Tôi cũng muốn làm tổng tài bá đạo!]

Cậu sẽ có tiền giống Hạ Vọng, sau đó sẽ mua mấy xe tải thịt, muốn mua bao nhiêu quả cầu lông thì mua bấy nhiêu quả

Sau đó sẽ thuê mười mấy nhân viên dọn phân đến hầu hạ mình

1551 tàn nhẫn phá vỡ ảo tưởng của cậu: [Ko được, thân phận của cậu chỉ là nhân vật có ảnh hưởng ít đến hướng đi của cốt truyện, tổng tài bá đạo gì gì đó căn bản ko có khả năng]

Mèo nhỏ Đường Hi thất vọng thở phì phò: [Cậu quả nhiên vô dụng, tôi ko cần cậu nữa, tôi muốn đỏi hệ thống!]

1551 cói gắng tự bào chữa: [Cậu đừng tức giận mà, lần này nếu ko phải hệ thống 996 lừa tôi thì tôi cũng ko đem diểm tích phân mua thân phận.....]

1551 nói đến một nửa liền biết mình nói sai, nhanh chóng ngậm miệng làm như mình chưa từng nói

Nhưng Đường Hi sao có thể buông tha cho nó, cậu lập tức trong đầu đuổi đánh quả cầu bạc: [Tôi biết ngay tôi ko có thân phân nhân loại là do cậu hại mà!!]

1551 bị đuổi đến khổ, cuối cùng cũng ko nhin được đầu hàng: [Tiểu tổ tông tôi sai rồi! Tôi nhất định sẽ tìm cách cho cậu cơ gội đến trường học để tiếp cận Diệp Kỳ An, cho dù phải dùng điểm tích phân riêng của tộ cũng được]

Lúc này Đường Hi mới miễn cưỡng tha cho nó

Lúc cậu ở trong đầu đùa giớn với hệ thống, vai ác đã đêm cậu về nhà

Mèo con trong lòng hắn đã nhắm mắt từ lâu, còn Hạ Vọng chỉ ngủ khi hắn thấy mệt mỏi

Rốt cuộc ấu tể* đều cần nghỉ ngơi

*Ấu tể: con non..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.