Mèo Con Hôm Nay Muốn Yêu Rồi

Chương 4: Chương 4




Vốn dĩ Hạ Vọng muốn đem mèo con lên tầng một, người đi mua ổ mèo cũng vừa về rồi nhưng Đường Hi lại dính lấy hắn như kẹo mạch nha

Bốn móng vuốt nhỏ ôm chặt lấy ống quần, từng chút leo lên trên, nháy mắt đã leo tới eo hắn

“Meo!” Tôi cũng muốn ngủ giường mà!

Từ lúc Đường Hi có nhận thức đến nay, cậu ko muốn ngủ ở ổ mèo nữa, cậu thích ngủ ở trên giường hơn

Hơn nữa lúc ngây người ở trên giường nhìn Hạ Vọng thay quần áo, cậu cản nhận được sẹ thoải mái của giường lớn nên đương nhiên sẽ ko uỷ khuất mình đi ngủ ở ổ mèo

Cấp dưới đến đưa ổ mèo thấy màn này thì bị doạ cho căng thẳng, sợ tâm tình Hạ Vọng ko tốt ném mèo con đang làm loạn này ra ngoài

Nhưng Hạ Vọng chỉ cúu đầu liếc nhìn mèo con, động tác hơi dừng lại như muốn nói điều gì đó

Mèo nhỏ Đường Hi khó hiểu nghiêng đầu: “Meo?”

Hạ Vọng: “Ta còn chưa đặt tên cho nhóc”

Hắn đột nhiên nhớ đến chuyện này

“Ko thể cứ kêu là mèo con được”

“Meo” Tôi có tên rồi nha

“Meo meo meo” Xin chào Hah Vọng, tôi tên là Đường Hi

Đương nhiên Hạ Vọng ko có khả năng nghe hiểu tiếng mèo, hắn chỉ cảm thấy tiếng kêu của mèo con thật ngọt lại còn rất dính người

“Gọi là Viên Đường đi” Sau khi suy tư chưa đến một phút, hắn đã nghĩ ra cái tên

Cấp dưới đến đưa ổ mèo như bị sét đánh, anh ta ko ngờ một người có thể gây nên sóng to gió lớn trên thương trường như ông chủ lại có thể dung túm cho một con mèo bò loạn trên người mình, lại còn đặt cái tên như vậy

Nhưng chủ riêng việc ông chủ nuôi mèo thôi cũng đủ khiến anh ta và các anh em khác kinh ngạc rồi

Cùng khiếp sợ với anh còn có Đường Hi, cậu rất ko hài lòng với cáu tên mới này

“Meo meo meo!” Anh mới là viên đường, cả nhà anh đều là viên đường

Hạ Vọng nhìn mèo con trên eo meo meo đáp lại, lộ ra một chút hài lòng: “Xem ra nhóc rất thích cái tên này”

Đường Hi bất lực từ bỏ phản kháng, móng vuốt bám lấy quần áo đắt tiền vẫn treo trên người hắn ko chút nhúc nhích

1551 an ủi cậu: [Út nhất vẫn là tên đồ ăn]

Lời vừa nói ra 1551 liền hối hận, tuy rằng nhân loại thích dùng tên đồ ăn đặt chi mèo nhưng điều này ko có nghĩa là mèo thích

Kỳ lạ Đường Hi thật sự được an ủi: [Đúng ha! Hên là hắn chưa kêu tôi là thịt khô]

1551:......! Tôi ko muốn hiểu cậu nữa mèo con

Hạ Vọng ra hiệu cho cấp dưới đi về, còn mình thì treo mèo con ở trên eo về phòng

Sau khi trở lại phòng ngủ, Đường Hi phát hiện ga giường đã bị đổi

Đường Hi hơi chột dạ, vừa nãy mống vuốt cậu hơi bẩn nên lỡ in trên giường hai đấu hoa mai màu xám

Còn tưởng rằng ko bị phát hiện

Nhưng cậu nhanh chóng bình tĩnh

Cáu này đâu phải lỗi của cậu? Rõ ràng lúc hắn thay quần áo tiện tay đặt cậu trên giường mà

Ga giường mới nhìn rất thoải mái nha

Hạ Vọng nhìn mèo con trên eo hào hứng muốn leo lên giường, hắn dừng lại một chút, sau đó chuyển hướng đi đến phòng tắm

Tuy đây là lần đầu tiên hắn cho mèo con lên giường của mình nhưng ko có nghĩa hắn chấp nhận cho một con mèo nhỏ bẩn thỉu ngủ cùng hắn

Vừa đến phòng tắm, lông mao của Đường Hi xù lên, lúc được đặt xuống bồn rửa tay, cậu theo bản năng mà chạy trốn nhưng vì trơn trượt nên liền té ngã

Ko phải cậu kháng cự việc tắm rửa, bình thường mỗi ngày cậu đều tắm nhưng là ở hình dạng con người, cậu ko thích cảm giác lông bị ướt nên lúc ở dạng mèo sẽ ko để bản thân dính nước chứ đừng nói đến tắm rửa

Hạ Vọng nhíu mày nắt lấy con mèo đang muốn chạy trốn: “Ngoan nào, nhóc bẩn quá”

Đầu tiên ở hiện trường tai nạn đã dính một thân bụi bẩn, lúc nãy trên mặt còn dính sữa dê, bây h đã đúng là mèo con bẩn thỉu

“Meo meo meo!” Dùng khăn ướt lau lông là được rồi, ko cần phải tâm đâu, sức lực phản kháng yếu ớt của cậu bị làm lơ, trực tiếp bỉ vào bồn nước ấm

Bởi vì ko có sữa tắm cho mèo nhỏ nên hắn chỉ có thể dùng nước ấm xoa xoa lông

Sau đó hắn ngạc nghiên phát hiện ra rằng mèo con mập mạp bụ bẫm thực chất chỉ là vẻ bề ngoài

Lông bị ướt trực tiếp xẹp xuống, biến thành một con mèo nhỏ, như thể vô tình dùng lực mạnh một chút sẽ làm cậu bị thương

Hạ Vọng nhéo nhéo móng vuốt nhỏ: “Sao lại ốm như vậy? Sau này ăn nhiều một chút sờ cũng ko có thịt”

Mèo con như thế này sao mà mập được? Tất cả chỉ lông xù nguỵ trang thôi

1551: [Tôi nghĩ màu lông của cậu rất nguy hiểm nha, có nghe qua câu “Mười con mèo cam, chín con béo, một con đua với voi”* chưa]

* Hiểu đại khái là mười con mèo cam thì chín con béo, còn con còn lại đặc biệt béo

Người ta nói mèo màu cam sẽ béo hơn so với mèo màu khác (nguồn: Baidu)

Đường Hi: [Đó là vấn đề của mèo cam liên qua gì đến mèo vang tôi hả?]

Đường Hi tự mình phủ nhận mèo vàng và mèo cam là cùng một loại

1551: [Mỉm cười.jpg]

Hạ Vọng cố tình chỉnh máy máy sấy ở mức thấp nhất, làn gió ấm áp dễ chịu thổi vào người Đường Hi, hong khô lông mao của cậu

Bị máy sấy thổi như vậy, cậu nhanh chóng biến thành một bông bồ công anh vàng kim bồng bềnh

Tắm cho mèo nhỏ quả thực ko phải là một việc dễ dàng, cả người Hạ Vọng đèu ướt, cơ bụng như ẩn như hiện sau lớp vải áo mỏng manh

Vì vậy hắn đặt Đường Hi lên gối đầu trên giường, còn mình thì đi vào nhà tắm

Mặc dù cửa phòng đã đóng lại, chặn đứng đường nhìn nhưng Đường Hi vẫn cảm thấy có chút xấu hổ ko giải thích được

Có một anh đẹp trai chỉ cách cậu có một bức tường đang khoả thân tắm rửa, cái này so với trước mặt thay quần áo càng làm cậu ngại ngùng hơn

Nguồn giốc của sự xấu hổ là do cậu ý thức được thế giới này có cốt truyện đam mỹ, hơn nữa đối tượng nhân vạt phản diện thích cũng là nam

Tuy rằng cậu chỉ là một con mèo nhỏ nhưng là một con mèo nhỏ thường xuyên lướt mạng, rất quen thuộc mạng Internet của nhân loại

Nhưng hiện tại cậu chỉ kaf một con mèo con, ko thể chơi di động và máy tính được

Đường Hi lại bắt đầu châm biếm 1551: [Nếu bây h tôi có thân phận nhân loại thì tốt rồi, có thể chơi di động]

1551 bị phiền đến ko chịu được, cảm thấy như mình đang mang theo trẻ nhỏ: [Cậu muốn chơi trò gì? Tôi sẽ truyền trò chơi đó vào, cậu có thể trực tiếp chơi ở trong đầu. Đừng làm phiền tôi nữa, tôi đang suy nghĩ cho cậu biên pháp có thể đi học ở trường Diệp Kỳ An đây này, bận muốn chết!]

1551 sâu sắc nghĩ chờ kêta thúc thế giới này sẽ đi tìm thẩm phán đại nhân tăng tiền lương, mang theo ký chủ ko hiểu chuyện chỉ biết chơi này thì tích phân phải tăng gấp đôi

Nghĩ đến đậy, 1551 như phảng phất nghe được tiếng điểm tích phân đang rơi về phía mình, tâm tình tốt lên

Đường Hi nghiêng đầu: [Tôi ko muốn chơi game nữa, tôi muốn xem phim, tối muốn xem chứ mèo đi hia]

1551 lòng đau ngư cắt rút ra 0,5 điểm tích phân cho cậu xem phim, còn cường điệu: [Chờ lúc cậu kiếm được điểm tích phân rồi thì nhớ trả cho tôi]

Đường Hi ko để ý đến nó, hết sức tập trung xem phim

Kết quả là bởi vì gối lông ngỗng qua thoải mái nên cậu chỉ xem được mười phút liền chìm vào giấc ngủ

1551:??? Cậu....! Cái con mèo phá của này!

Đường Hi ngủ một giấc đến rạng sáng, lúc tỉnh dậy phát hiện bên cạnh ko một bóng người

Cậu gấp đến độ kêo meo meo: “Meo meo meo” Xong đời rồi 1551, vai ác mất tiêu rồi!

1551 chưa kịp trả lời cậu thì Hạ Vọng vừa đeo cà vạt vừa đẩy cửa phòng tắm ra

“Dậy rồi?”

Giọng nói của vai ác bình thường đã mang theo từ tính, nhưng bởi vù dậy sớm nên có chút trầm khàn, thêm vài phần gợi cảm

Đường Hi run run lỗ tai nhỏ, cậu đột nhiên nhớ đến một chuyện

“Meo meo meo!” Bữa sáng của tôi!

Hạ Vọng giường như hiểu cậu sốt ruột vì cái gì, một tay ôm mèo con xuống lầu

Đường đường là một vị tổng tài cao ngạo lạnh lùng nhưng h lại biến thành phương tiện di chuyển của mèo con

Ai lại tin chuyện này lại có thể sảy ra trên người Hạ Vọng chứ? Nhưng ko phải đã xảy ra rồi sao?

Bác sĩ thú y được mời đến cũng biết Hạ Vọng, anh ta cũng từng chuyên môn xem bệnh cho vật nuôi của một vài nhân vật nổi tiếng, cũng dã nghe qua ko ít tin đồn về Hạ tổng

Tính tình vui buồn thất thường, ở thương trường gió tanh mưa máu hắn còn là người ăn thịt ko nhả xương

Lúc đầu bác sĩ còn cảm thấy lo lắng bất an do khú tức trên người hắn quá mạnh, nhưng khi hắn hỏi về việc nuôi mèo thì anh ta bất giác ưỡn thẳng sống lưng, ngôn từ mạch lạc giải thích

Quản gia tìm người rất đáng tin cậy, bác sĩ thú y rất thích động vật nhỏ, lúc nói về lĩnh vực chuyên môn của mình thì vô cùng tự tin

Đường Hi một bên cắn miếng thịt bò do bác sĩ chuẩn bị, một bên nghe anh ta nói, âm thầm phun tào trong lòng

Những điều cần chú ý chỉ đối với mèo bình thường, dạ dày cậu tuy nhỏ nhưng rất lợi hại, những thứ nhân loại có thể ăn cậu cũng ăn được, cậu còn có thể ăn thịt sống mà nhân loại ko ăn được

Hơn nữa cậu ko giống những con mèo chỉ có thể ăn thịt, dù là cơm trắng thì cậu vẫn có thể ăn nha

Đường Hi đắc ý lắc lắc đuôi nhỏ

Đường Hi ăn xong bữa sáng trong sự giao lưu hữu hảo của Hạ Vọng và bác sĩ

Ăn sáng xong, tất nhiên Hạ Vọng sẽ đến công ty

Hắn có một công ty lớn cần quản lý, ko thể mỗi ngày ăn ko ngồi rồi giao việc cho cấp dưới được

Đường Hi ko muốn để hắn ở một mình, cậu sợ lúc cậu ko ở gần hắn sẽ nảy sinh tình cảm với Diệp Kỳ An

Nhiệm vụ mà thất bại cậu sẽ bị trừng phạt, huống hồ Hạ Vọng đối xử với cậu tốt như vậy, cậu ko đành lòng để hắn rơi vào kết cục bị thảm như trong cốt truyện

Vì thế lần đầu tiên Hạ Vọng cảm thấy mèo con có thể có bao nhiêu dính người

Hắn ko thể ko dừng lại, muốn ôm mèo con lần thứ sáu làm bộ té ngã lên

Từ trước đến nay hắn chưa bao h cảm thấy bất đắc dĩ như vậy

Cuối cùng vẫn là 1551 phá vỡ cục diện này

1551: [Mèo ngốc, tôi đã xắp xếp cho cậu rồi, cậu có thể dùng hình người để đi học!]

Đường Hi nằm ăn vạ trên mặt đất lập tức đứng lên, trở mặt thành tra mèo ko muốn nhận người, tránh né tay Hạ Vọng đang duỗi lại đây

“Meo” Anh có thể đi rồi

Rốt cuộc mèo con cũng nghe lời nhưng Hạ Vọng vẫn cảm thấy có chút ko thoải mái

Mới nãy ko phải tiểu gia hoả này vì hắn đi mới ăn vạ sao? Sao h nói đổi liền đổi?

Quản gia ở phía sau nở nụ nười: “Viên Đường nhỏ cũng thật hiểu chuyện”

“Ngoan, đừng phá phách” Hạ Vọng nhìn thật sâu mèo con vừa chạy đến chân mình liếm móng vuốt, sau đó rời đi

Hắn vừa đi Đường Hi liền bật dậy: [1551! Tôi muốn đi trường học!]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.