Mèo Nhà Cố Chi Thanh

Chương 1: Chương 1






Lại một lần nữa Cố Chi Thanh nửa đêm tỉnh lại, trong phòng ngủ một vùng tăm tối, nếu có nguồn sáng thì cũng là ánh đèn nhạt màu ngoài cửa sổ chiếu trên giường.

"Meow~" không biết đây là lần thứ mấy, giấc ngủ nông bị đánh thức bởi tiếng mèo kêu ngoài cửa sổ trong nhiều ngày liền.

Cố Chi Thanh luôn không thích động vật nhỏ, cho dù chúng có lông, hay kêu, hay động vật bơi trong nước anh đều không có hứng thú. Anh tình nguyện xem thêm vài cuốn sách cũng sẽ không muốn nhàn hạ thoải mái đi nuôi bọn nó.

Chẳng lẽ lưới điện trong nhà hỏng rồi, anh nghĩ. Cố Chi Thanh vì ngăn cản mèo mèo chó chó lang thang ngoài đường xâm nhập nhà mình, đã dựng lớp lưới điện xung quanh tòa nhà, có thể thấy anh cực kỳ khó chịu với đám động vật này.

Ngày mai phải cho người giúp việc đi xem mới được, anh nghĩ nghĩ, lại không có tâm tư, dần chìm vào mộng đẹp.

...

Quả nhiên, vào bữa sáng hôm sau, Cố Chi Thanh dặn dò người giúp việc liền báo do anh biết, tấm lưới điện hỏng một lỗ nhỏ, Internet rõ ràng có dấu vết bị hư hại, còn có vết máu động vật, nhưng không nghiêm trọng, sửa chữa rất đơn giản, có điều thầy Phó sửa điện trong nhà có việc, khả năng qua mấy ngày nữa mới có thể đến được.

Cố Chi Thanh một bên nghe một bên dùng hết bữa sáng, nói rằng: "Không vội, chờ ông ấy về sửa lại là được." Dứt lời khoát tay để giúp việc lui xuống.

Cố Chi Thanh thu thập văn kiện sơ qua, cầm cặp công văn ra cửa. Tài xế đã mở cửa chiếc xe có rèm che và đợi anh bên ngoài, anh mở cửa xe, ngồi chỗ ngồi phía sau, tài xế khởi động xe, chậm rãi rời khỏi tòa nhà lớn.

...

Miểu Di lúc này ở một góc sáng sủa của hoa viên đằng sau Cố trạch, cuộn mình đứng dậy lười biếng tắm nắng, con mèo trắng như tuyết cọ một tầng bụi, thế nhưng vẫn không ảnh hưởng đến bộ lông mềm mại, đôi đồng tử xanh thẳm dưới ánh mặt trời lóng lánh như ngọc thạch.

Miểu Di vừa trưởng thành một tháng, lão bà bà chăm nuôi nó đã tạ thế. Không còn ai để dựa vào, chỉ có thể tự mình kiếm ăn.

Phải biết rằng trước đây nó luôn là ăn đến há mồm, chơi đùa với gậy chọc mèo*, giờ lại lưu lạc tới nỗi đến thùng rác tìm thức ăn, ngẫm lại thực không cam lòng.

Miểu Di trong thùng rác trở mình tìm tìm kiếm kiếm, mất nửa ngày mới tìm được nửa miếng cá nhỏ, mèo ta buồn bực, thùng rác của con người không phải nên có nhiều cơm thừa canh cặn sao, tại sao trong mấy thùng rác to lớn này không moi được cá lớn chứ.

Quên đi, mèo hoang thật không dễ làm, miễn cưỡng lấp đầy bụng mèo ta liền thỏa mãn.

Khi Miểu Di trong lòng thương tiếc cuộc sống hạnh phúc trước kia, đang định hưởng thụ món ăn khó kiếm này, một đám khách không mời lặng yên mà tới.

"Lạch cạch", thanh âm đồ vật lanh lảnh rơi vào thùng rác, Miểu Di tạm ngừng ăn uống, cảnh giác ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt chính là bảy tám con mèo. Lông trên đầu chúng đều bao trùm một tầng bùn đất dày đặc, không nhìn ra sắc lông ban đầu. Thân thể gầy yếu biểu thị bọn nó đã rất lâu chưa ăn no. Thoạt nhìn liền biết là kiểu vai diễn xấu xa lang thang trong con hẻm u tối quanh năm.

Bọn nó phân tán ra, vây quanh Miểu Di, bảy tám cặp mắt sắc bén tập trung nhìn chằm chặp nó, "Lai giả bất thiện*".

*Người đến không có ý tốt.

Một con mèo mặt sẹo hình thể lớn hơn bước đến gần nó, xem ra là đầu lĩnh đám mèo. Tầm mắt nó đảo qua người Miểu Di, cuối cùng dừng lại trên miếng cá nhỏ bên cạnh.

"Tiểu tử, lá gan không nhỏ mà. Cũng không nhìn xem ta là ai, địa bàn của ta mà cũng dám chạm, muốn chết phải không?" Con mèo dẫn đầu cười quái dị một tiếng, thanh âm khàn khàn uy hiếp nói.

"Ồ, mi là ai, nơi này không viết tên mi đi, làm sao có thể là địa bàn của mi?" Miểu Di không sợ nó uy hiếp, nghểnh đầu khinh thường nói.

"Chà chà, nhìn ngươi xem, sạch sành sanh, được nuôi trong nhà sao? Đối nghịch với ta, muốn chết." Đầu lĩnh mèo vừa dứt lời, chúng mèo xung quanh bày ra tư thế chiến đấu, tùy thời chờ chỉ lệnh chuẩn bị chiến đấu.

Miểu Di cảm thấy không ổn, nó mới nhìn thoáng qua vài con mèo, trên người chúng đều có vết sẹo to to nhỏ nhỏ, nhất định bình thường đã làm không ít chuyện xấu như trắng trợn cướp đoạt này.

"Các anh em lên, dạy tiểu tử không biết điều này biết quy củ rõ ràng!" Nhận lệnh, chúng mèo định nhào tới vồ lấy Miểu Di.

Miểu Di hiện tại quả bất địch chúng*, đương nhiên chạy là thượng sách. Nó ngậm miếng cá nhỏ, thời điểm quan sát xung quanh, phát hiện dọc theo thùng rác chạy về phía trước có một dây ống nước dài, ống nước xuyên qua tường lớn thông đến tường một bên khác. Ống nước này rất nhỏ, đủ một mèo đi qua, bọn mèo kia muốn đuổi theo, vậy liền gia tăng thời gian chạy trốn của Miểu Di.

*Người ít không đánh lại số đông

Vài con mèo đồng loạt nhào hướng Miểu Di, mèo ta mạnh mẽ lóe lên tránh thoát bọn nó, nhảy lên thùng rác, lao về phía ống nước chạy như điên. Đám mèo xấu vồ hụt, đuổi tận không buông theo sát phía sau Miểu Di.

Đương Miểu Di cúi người xuyên qua ống dẫn nước, bò về phía cuối. Đúng như dự đoán, sau khi Miểu Di qua ống nước đám mèo kia phanh xe không kịp, theo quán tính nhào về ống nước. Chen chúc xô đẩy nhau một hồi mới có một con chui vào đường ống, lúc bọn nó chui ra khỏi đâu còn bóng dáng Miểu Di.

"A, một lũ ngu xuẩn!" Đầu lĩnh mèo gầm lên giận dữ, nhưng dù nó có tức giận thế nào thì cũng vô ích thôi.

...

Còn Miêu bệ hạ lúc này đây đang thưởng thức miếng cá nhỏ của mình trên một cái cây bên ngoài tòa nhà lớn. Mặc kệ thịt cá không nhiều mà gai góc thì lắm, nhưng vẫn ăn đến say sưa ngon lành.

Ăn xong Miểu Di liếm liếm móng vuốt, tâm tình hơi chút vui vẻ.

Âm thanh dưới tàng cây hấp dẫn sự chú ý của mèo ta, quay đầu nhìn lại, hóa ra là con chó Trung Hoa điền viên* lắc lư qua lại trước tấm lưới bạc, tựa hồ muốn xuyên qua lưới tiến vào tòa nhà lớn này.

*Tên tiếng Anh là Tugou – ngĩa đen là Chó bản địa trong tiếng Trung Quốc.

Miểu Di thay đổi tư thế, lười biếng nằm nhoài trên nhánh cây. Nó nhìn con nhó kia đầu tiên là dùng răng cắn xé lưới, sau đó đại khái là bị dòng điện lưu trong lưới đánh trúng, toàn bộ thân chó run lên, nó sợ đến vội vàng thoát khỏi lưới điện, thân thể nằm trên mặt đất, tức giận gầm rú về hướng đó.

Thực sự là con chó ngốc, Miểu Di nghĩ.

Con chó kia cũng không nhụt chí, đứng dậy không biết từ đâu ngậm cây gỗ lớn, đẩy vào trong lưới, cố gắng phá nó.

Miểu Di lúc này mới thấy rõ, con chó ấy muốn lấy xương đồ chơi bên trong tấm lưới, xem ra có ai đó cố ý ném món đồ chơi vào nhà, hơn nữa nó có ý nghĩ quan trọng với chú chó, bằng không nó cũng không liều mạng như vậy.

Con chó kia ngậm cây gỗ, mạnh mẽ phá một lỗ nhỏ trên lưới, thế nhưng cái lỗ này quá nhỏ không đủ để nó chui qua, có điều miệng nó lúc này đã bị mài ra máu, mệt mỏi nằm nhoài bên lưới, cây bị ném sang cạnh, phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào về hướng món đồ chơi trong tấm lưới.

Miểu Di thả người nhảy một cái, toàn bộ thân mèo nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, động tác hết sức tao nhã. Nó chậm rãi bước đến cái lỗ kia, con chó vừa thấy nó, lập tức đứng dậy, cảnh giác nhìn.

Miểu Di không để ý nó, mèo ta nhìn kích thước tấm lưới, lại nhìn tòa nhà bên trong. Không tồi, có vẻ như nó sẽ có một nơi an thân trong mấy ngày này.

Nhìn con chó vậy giúp nó vấn đề nhỏ này đi, không cần đề nghị cũng giúp chó ta một tay. Miểu Di chui vào bên trong lỗ nhỏ, dùng miệng ngậm món đồ chơi, lại chui ra, ngắm nghía đủ rồi đặt trước mặt con chó, "Đây, cầm đi."

Con chó kia thấy món đồ chơi yêu quý mất đi lại có được, hưng phấn kêu "uông uông" vài tiếng, như nói lời cám ơn với Miểu Di, Miểu Di nhảy sang bên, thái độ kiên quyết cự tuyệt động tác muốn liếm mình của con chó kia, vì thế chó ta liền vui sướng ngậm món đồ chơi chảy khỏi tầm mắt nó.

Miểu Di xoay người tiến vào Cố trạch bị ánh trăng bao phủ.

Hết chương 1.

Chó Tugou



Gậy chọc mèo


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.