Mèo Xù Ngốc Nghếch

Chương 85: Chương 85




Tại bệnh viện số 5…

Trong căn phòng chăm sóc đặc biệt, cô gái với đôi môi trắng nhợt, đôi mắt nhắm nghiền khó mở, mái tóc đen dài xõa xuống, bàn tay nhỏ nhắn được giữ lấy bởi 1 người con trai đang ngủ bên cạnh.

Anh tỉnh dậy, việc đầu tiên là ngắm nhìn người con gái bên cạnh mình. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, ngón tay thon dài dừng lại ở bờ môi nhợt nhạt của cô. Anh vươn người, hôn vào đôi môi ấy, khẽ mỉm cười.

- Chào buổi sáng!

Đáp lại anh vẫn chỉ là sự im lặng, đôi mắt đáng ghét kia sao mãi mà không chịu mở ra để anh được nhìn.

Cạch…

- Huyền Anh vẫn chưa tỉnh hả cháu?

- Vâng!- Anh lạnh nhạt nói.

Người phụ nữ cầm trên tay bát cháo còn nóng hổi, bà mặc chiếc áo cánh dơi màu trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên sự trẻ trung vốn có của mình. Bà tiến đến gần anh, giơ bát cháo lên.

- Cháu ăn đi!

- Cháu không đói!- Anh nói, mắt vẫn không rời khỏi cô.

Bà nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống bàn.

- Cháu hãy ăn đi! Đã mấy ngày nay cháu không ăn gì rồi!

- Huyền Anh còn chưa ăn, cháu ăn làm sao được?

Người phụ nữ khẽ thở dài nhìn dáng người xanh xao, ốm yếu của anh. Anh lúc nào cũng cứng đầu như vậy, suốt ngày chỉ quanh quẩn bên cô không lúc nào rời ra. Anh ăn rất ít, phải dỗ mãi mới chịu ăn 1 chút. Vốn dĩ anh đã ít nói, ít cười, nay còn trầm hơn. Điều này làm cho mọi người rất lo lắng, chắc chắn bà cũng không phải là ngoại lệ.

Cạch…

- Ôi Huyền Anh!

Vy chạy vào trong, cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Huyền Anh, vuốt nhẹ mái tóc đen dài.

- Xin lỗi vì bây giờ chị mới đến được!

- Duy à! Huyền Anh đã ăn gì chưa?

Anh lắc đầu 1 cách khó nhọc.

Kevin đi từ đằng sau, tay cầm nhiều túi đồ lỉnh kỉnh. Anh nhăn mặt nhìn mấy túi đồ đó, thầm mắng nhiếc Vy.

“Mua gì mà mua lắm thế? Xách thì không chịu xách, cứ bắt bẻ mình! Chết mất! Sáng nay đã xui xẻo rồi giờ còn khổ sở thế này đây!”- Anh thở dài.

- Ồ! Kevin đó à?

Vy ngạc nhiên khi nhận ra giọng nói của 1 người phụ nữ đứng sau mình nãy giờ. Cô từ từ quay đầu lại.

- Cô Thu!

- Ừ! Chào cháu! Cháu không nhìn thấy cô à?- Bà nở 1 nụ cười ấm áp.

- Cháu xin lỗi! Cháu không thấy! Sao cô lại ở đây ạ?

- À! Là do anh đấy!

Vy ngạc nhiên lần 2 khi nhìn thấy Kevin đang đứng ngay cạnh mình, khuôn mặt lạnh tanh không chút cảm xúc. Cô tức giận đứng bật dậy, cầm lấy tay anh kéo ra ngoài. Bà Thu chưa kịp nói gì thì họ đã đi từ lúc nào.

- Tại sao anh lại gọi cô Thu đến đây? Chuyện này phải giữ bí mật cơ mà!

- Em buồn cười thật đấy! Đó là mẹ của Huyền Anh mà! Anh không nói sao được?

Vy lấy tay đập đập vào đầu mình, miệng rít 1 hơi dài. Cô nhắm chặt mắt lại, cố gắng nở 1 nụ cười rồi nhìn anh.

- Tôi đã bảo anh không được nói, sao anh lại nói hả???- Vy nhéo mạnh vào tay Kevin, mặt vẫn tươi cười nhưng thực ra bên trong là sự tức giận đang dâng trào.

- Á! Đau anh! Anh nói thì sao nhở? Chả lẽ ngay đến cả cô và bác em cũng không để cho đến thăm Huyền Anh sao?

- Anh là đồ ngốc! Cô chú đang trong giai đoạn căng thẳng đấy anh có biết không? Họ đang chuẩn bị kí hợp đồng với 1 công ti ở bên Hoa Kỳ, muốn hợp tác với bên đó thì phải chấp nhận các điều kiện họ đưa ra. Mà các điều kiện đấy lại đòi hỏi rất nhiều quyền lợi từ bên công ti của cô chú. Giời ạ đã mệt mỏi chuyện công việc rồi giờ anh lại nói thế nữa. Công ti của họ Tạ mà phá sản thì anh tính sao? Đây là hợp đồng quan trọng nhất trong lịch sử đấy!

Kevin thở dài khi lắng nghe “bài thuyết trình” của cô. Anh cũng đáp trả cô bằng 1 nụ cười tươi, tay cầm lấy tay cô rồi giơ lên.

- Anh làm gì thế? Bỏ ra!

- Mèo Xù đần độn, anh nói cho em biết: Chủ tịch công ti ở bên Hoa Kì ấy là bạn thời cấp 3 của bố anh. Thế nên việc kí hợp đồng có thể được giải quyết nhanh gọn, và đương nhiên những điều kiện ấy cũng sẽ bị bác bỏ trong tích tắc chỉ với 1 câu nói của bố anh. Em hiểu chứ?

- Đồ tinh vi! Nếu như vậy thì tại sao bố anh không giúp họ đi? Thông gia cơ mà! Xí! Đúng là nói dối cũng không biết đường!- Vy bĩu môi.

Kevin bật cười thành tiếng, anh búng nhẹ lên trán cô để trừng phạt cho sự ngốc nghếch nhưng vẫn cố cãi lý.

- Này! Thế em nghĩ bố anh là người vô tình như vậy à?

- Chứ còn gì nữa? Bố anh biết vậy rồi mà không chịu giúp họ, để họ phải khổ sở như thế! Đó không phải là vô tình thì gọi là gì?

- Là vì họ không cần sự giúp đỡ của bố anh hiểu chưa? Họ muốn tự ký được hợp đồng nhờ công sức của mình! Em không biết động não à? Chú Khang không phải hạng vừa đâu đồ ngốc à! Họ hàng kiểu gì mà hiểu biết nông cạn thế baby?- Anh xoa đầu cô.

- Bỏ ra! Kể cả thế chứ! Anh mới là đồ ngốc ý! Anh hơn gì tôi mà nói?

Kevin rít 1 hơi dài, anh lườm nguýt cô như đang cảnh cáo.

- Cấm được cãi anh! Em hư rồi đấy!

- Tôi không phải là trẻ con! Tôi 21 tuổi rồi!

Anh kề mặt mình sát vào cô, Vy mở to mắt nhìn anh, cô đẩy vội anh ra.

- Anh… anh định làm gì? Đây là bệnh viện – nơi công cộng chứ không phải nhà anh hay phòng anh đâu nhé!

- Này bé! Anh bảo: Em nên nhớ là em nhỏ hơn anh 1 tuổi nhé! Đối với anh thì kém 1 tuổi cũng được gọi là bé rồi! Thế nên em phải nghe lời anh, cãi là anh sẽ phạt! Understand???

Cô đỏ mặt khi nhìn những người xung quanh đang bàn tán về mình không ngớt, đa số toàn là những lời chỉ trích, chê bai.

- Anh tránh xa tôi ra đi! Mọi người đang nhìn kìa!

- Kệ người ta chứ! Anh hỏi em: Em có nghe lời anh không?

- Sao tôi lại phải nghe lời anh nhở? Anh là cái quái gì?

- Á à! Dám cứng đầu à?

Tiếng xì xầm, bàn tán càng lúc càng nhiều, khổ 1 nỗi là người ta chỉ nhằm vào cô để nói.

“Sao không ai nói về anh ta vậy? Cứ nhè mình mà nói là sao?”

- Thế nào? Có chịu nghe lời không BÉ?

- Thôi được rồi! Thôi được rồi! Tôi nghe lời anh! Được chưa?

Anh mỉm cười, cầm lấy tay cô, quay sang nói với mọi người.

- Xin lỗi nhé! Tại cô ấy hư quá!

“Xì! Đồ đáng ghét!”

Nói rồi Kevin kéo cô vào trong phòng bệnh của Huyền Anh rồi đóng chặt cửa lại, không để cho những lời bàn tán không mấy tốt đẹp cứ văng vẳng bên tai nữa.

***

Reng reng…

- Về nhà các em làm hết bài tập sách giáo khoa nhé! Tiết sau là tiết bài tập! Các em nhớ làm bài đầy đủ để lên gỡ điểm nhé!

- Vâng!

- Chào cả lớp!

Khi cô giáo vừa bước ra ngoài, đám con gái lập tức xúm vào nhau để bàn bạc chuyện gì đó. Trang chẳng buồn quan tâm đến mấy cô nàng đó, chắc lại nhắc đến trai đẹp rồi! Chẳng có ngày nào là họ không bàn đến những anh này, anh kia. Chỉ cần 1 trong số họ mà có được số di động của 1 anh chàng nào đó thì chắc chắn chàng trai đó sẽ tổn thọ sớm. Nói chung là khủng khiếp lắm! Riêng lớp 12A thì 95% con gái thuộc dạng “cuồng” trai đẹp.

Nhưng kì lạ thay, hôm nay họ lại không nhắc đến trai đẹp như thường ngày mà họ nhắc đến chuyện khác. Trang ngạc nhiên nhìn họ.

“Ơ! Hôm nay bọn này không nhắc đến trai đẹp nữa à? Chắc trời sắp sập rồi!”

- Mày biết không? Con nhỏ Thùy Dung lớp 12E bị đuổi học rồi đó!

- Thật á? Sao mày biết?- Đám con gái cùng đồng thanh.

- Ơ kìa! Tin hot thế mà chúng mày chưa nghe à? Công ti bố nó còn bị phá sản nữa cơ!

- Cho con đấy chết bớt đi! Tao ghét nó lắm! Kênh kiệu, vênh váo, nhìn cái mặt mà ngứa mắt kinh khủng!

- Bây giờ gia đình nó về quê sinh sống rồi! Nhà cũng bị giải tỏa luôn, không có chỗ mà ở! Đúng là quả báo!

- …

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.