Mị Ảnh

Chương 137: Chương 137: Đêm đã khuya, ngủ đi




Sao rồi? Coi trọng ta như vậy?

Nghệ Phong đang tấu nhạc, đột nhiên nghếch mắt lên, thản nhiên nhìn Điệp Vận Du. Cánh tay tùy ý nắm nắm lên một chỗ trên Mặc Tình, còn cánh tay kia chống đầu chính mình mỉm cười. Ánh mắt nhìn không dời vào yêu vật trước mắt, khóe miệng hiện lên dáng vẻ tươi cười tà mị.

- Ah!

Điệp Vận Du lại thốt lên hoảng hốt hiếm một lần, tư thái uể oải và ngưng mắt chăm chú nhìn. Khiến đáy lòng nàng dâng trào như vậy.

- Chết tiệt! Tại sao ta phải sợ thiếu niên trước mặt. Ta đã trải qua vô số nhãn thần của các nam nhân, tại sao ta phải sợ hắn?

Nghệ Phong trông thấy Điệp Vận Du tránh né ánh mắt của hắn, hắn liền nở nụ cười hả hê: Nguyên lai nữ nhân này cũng không phải không thể chiến tháng như vậy.

Ngón tay Nghệ Phong khẽ động, khúc nhạc lần thứ 2 vang lên vừa mới kết thúc. Lần này, hắn để toàn bộ hồn lực dồn vào Mặc Tình. Ngón tay tại phía ngoài nhảy lên liên miên không dứt.

Điệp Vận Du càng nghe càng cảm thấy khuôn mặt của chính mình càng nóng lên.

Tất nhiên nàng không biết, trước kia Tư Mà Tương Như dựa vào khúc nhạc này mà lừa được tiểu thư Trác gia lọt vào tầm tay. Tuy rằng cầm kỳ của Nghệ Phong không bằng Tư Mà Tương Như. Thế nhưng lại thể hiện rõ tiếu ý trong đó. Chỉ cần nữ nhân nghe hiểu được khúc nhạc này, Nghệ Phong không tin nàng không rung động.

- Tiểu tử hỗn đản! Rốt cục ta đã hiểu, vì sao ngươi học cầm?

Điệp Vận Du vỗ một cái nhẹ nhàng vào mặt mình, ngăn cản sự lúng túng trong lòng.

- Ngươi mau nói, ngươi đã dùng khúc nhạc này lừa gạt bao nhiêu tiểu cô nương?

Nghệ Phong cười cười, thực ra chính mình luôn sử dụng khúc nhạc này đi lừa gạt các tiểu cô nương, nhưng chỉ là tại kiếp trước. Tại kiếp này, đây chính là lần đầu tiên tấu khúc nhạc này.

- Tại phiến đại lục này. Nàng chính là người đầu tiên nghe được.

Điệp Vận Du sửng sốt, bỗng nhiên nàng cảm giác trái tim chính mình nhảy dựng lên. vẫn luôn bị vây hàm tại hoàng cung đại viện, thậm chí phải ở bên cạnh nam nhân mà chính mình hận tới xương tủy. Trái tim đông cứng, nhưng cũng rất dễ xúc động. Bằng không, nàng sẽ không nhận Nghệ Phong làm đệ đệ của nàng.

Điệp Vận Du cười cười:

- Nếu như ta ngây ngô, nghe được khúc nhạc này, một câu này. Nhất định ta sẽ động tâm. Thế nhưng, hiện tại sẽ không.

Nghệ Phong nhìn Điệp Vận Du chợt lóe lên vẻ đau thương. Hắn vừa cười vừa nói:

- Sở dĩ nàng hướng tới con người, đó chính là có tình cảm trong lòng. Hơn nữa không thể ngăn cản.

Điệp Vận Du sửng sốt, lập tức cười khanh khách:

- Tiểu tử kia, ngươi có ý tứ gì? Lẽ nào ngươi cho rằng ta sẽ yêu ngươi?

Nghệ Phong lắc đầu nói:

- Không, nữ nhân như nàng sẽ không tùy tiện yêu một người nào đó. Bất quá, hiện tại nàng có hảo cảm với ta, phải không?

- Thực ra ngươi là kẻ tự kỷ. Bất quá, coi như là tự mình hiểu lấy.

Điệp Vận Du cười cười.

- Bất quá, chuyện này cũng không có liên can gì. Không chiếm được trái tim của nàng, nhưng ta có thể chiếm được thể xác của nàng. Chuyện này cũng như nhau.

Nghệ Phong cười cười nói.

Điệp Vận Du sửng sốt, sắc mặt lập tức đỏ ửng. Nàng hít sâu một hơi:

- Nếu như ta có người bảo vệ, ngươi không sợ ta gọi bọn chúng giết ngươi

sao?

Nghệ Phong cười cười, ngược lại nói sang chuyện khác:

- Chẳng lẽ nàng không nghĩ, đội nón xanh cho gà nam nhân kia sẽ là một thủ đoạn trả thù không tệ sao?

Điệp Vận Du nghe Nghệ Phong nói, sắc biến đổi bất định.

- Đêm đã khuya, ngủ đi! Thời gian một đêm cũng không nhiều!

Nghệ Phong rất u sầu, u sầu tới tột cùng. Nhớ tới tràng cảnh buổi tối ngày hôm qua, hắn cảm thấy chính mình không bằng cầm thú.

Đúng vậy! Nghệ Phong dựa vào lý do chính mình đánh cuộc thắng Điệp Vận Du, sau đó bỏ lên trên giường nàng. Cùng giống vậy, Điệp Vận Du không làm sai lời hứa của nàng. Nàng nằm trên giường cùng Nghệ Phong.

Thế nhưng, ngay khi Nghệ Phong chuẩn bị hóa thân vào lang sói đêm trăng, Điệp Vận Du lại nói với hắn một câu quái lạ:

- Nghệ Phong, thực sự ta coi ngươi như đệ đệ của ta. Thực không muốn phát sinh chuyện gì cả! Ta không muốn sau này ngươi phải đối mặt với chuyện phiền phức gì đó.

Thoáng chốc, trái tim Nghệ Phong đột nhiên mềm nhũn, thậm chí vì những lời nói này của nàng động tác của hắn liền dừng lại. Bất quá, hắn liền phản ứng lại, phiền phức cái rắm ah? Chính mình chịu báo thù là xong. Nữ nhân này túm lấy trái tim nam nhân. Thiếu chút nữa nàng trốn thoát.

Điệp Vận Du cũng rất bất ngờ, dưới tình huống chính mình cố ý sử dụng mị thuật, lý trí của Nghệ Phong vẫn có thể trụ vững. Theo lý thuyết, Nghệ Phong ắt sẽ buông nàng ra, sau đó biểu tình rất áy náy thỉnh cầu nàng tha thứ ah.

Rơi vào đường cùng, nàng đành phải nói:

- Không phải ngươi muốn biết ta có tu luyện mị thuật hay không, sao? Ta nói ngươi biết, quả thực ta đã học, nếu như ngươi muốn thực hiện các bước tiếp theo, cần phải hiểu rõ.

Nhãn thần Nghệ Phong nhìn Điệp Vận Du, trong nháy mắt hắn chửi thầm:

- Kháo! Nàng đùa ta sao?

Nếu như chỉ là mị thuật, thực ra Nghệ Phong không hề sợ hãi. Thế nhưng, mị thuật ngay cả Lăng Thần Quyết không thể chống đỡ được, có thể thấy kinh khủng như thế nào. Nghĩ đến, Điệp Vận Du cũng tu luyện tới cảnh giới cực cao. Nghệ Phong tưởng tượng một chút, nếu như trong lúc chính mình hành sự, đột nhiên Điệp Vận Du thi triển một chút mị thuật trả thù. Hắn liền cảm thấy toàn thân ớn lạnh run lên.

Chính mình có thực lực Sư cấp, căn bản không chống đỡ được mị thuật kinh khủng như vậy. Cho dù dựa vào Lăng Thần Quyết cũng chết rất thê thảm. Mị thuật, dù kẻ ngu ngốc cũng biết trong đó có một chiêu gọi là lấy dương bổ âm. Tuy rằng bên trong mị thuật cao đẳng cũng có một chiêu không tiết thân. Thế nhưng, dù sao mị thuật cũng là mị thuật, thuộc tính này bất cứ là mị thuật gì cũng đều có. Bất quá, mị thuật càng cao, thuộc tính này càng hoàn mĩ được nâng cao hơn, giống như được bổ sung thêm. Nếu như nàng thầm nghĩ lấy dương, vậy ngươi cũng không thể chiếm được lợi ích một điểm.

Nghệ Phong, Nghệ Phong rất phiền muộn, muốn tìm cách giết người. Hắn cảm thụ được huyết khí không ngưng cuộn chảy. Dường như hắn giống như sư tử đấu bại, ngà nhào trên giường ôm thân thể tàn khốc kia nhắm mắt ngủ.

Điệp Vận Du không ngờ, tiểu tử hỗn đản này không làm được bất cứ điều gì, lại còn muốn ôm nàng. Đồng thời khiến nàng ngạc nhiên, nhưng để hắn tùy ý ôm chính mình cũng là điều bất đắc dĩ. Trong lòng thầm nói: Lão hỗn đản, chuyện này cũng tương tự như để thê tử ngươi cắm sửng cho ngươi!

Vì vậy, hai người lấy một tư thế vô cùng kiều diễm và nhu mì vượt qua một đêm. Đêm này, Nghệ Phong khá khó chịu, thế nhưng cũng không muốn tìm chỗ khác mà ngủ. Đau nhức, cũng vui. Tuy rằng đau nhức hơn nữa, nhưng Nghệ Phong tin tưởng, nếu như để bất cứ nam nhân nào lựa chọn, đều sẽ lựa chọn giống như Nghệ Phong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.