Mị Ảnh

Chương 124: Chương 124: Điệp Vận Du.




Sau này chúng ta còn có thể gặp mặt sao?

Nghệ Phong ngạc nhiên, nha đầu này dĩ nhiên muốn gặp mình? Ha ha, nàng không phải rất ghét ta sao?

Nghệ Phong ôn nhu vuốt mái tóc của Tình Nhi, cười cười, mạc danh kỳ diệu nói:

- Nhớ kỹ, ta là Nghệ Phong!

Cát đại thúc nhìn Tình Nhi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của Nghệ

Phong, cười nói:

- Nha đầu ngốc, lẽ nào ngươi còn không biết ý tứ câu nói của nói sao? Hắn nói cho ngươi biết hắn là Nghệ Phong, nói đúng là sau này có thể gặp lại hắn.

- Thế nhưng, tên môt người mà thôi, vì sao có thể tìm đươc hắn?

Cát đại thúc lắc đầu cười, nói:

- Ha ha, hắn nói những lời này chính là có ý rằng, tương lai một ngày nào đó hắn sẽ danh siương thiên hạ, đến lúc đó ngươi tìm hắn còn không dễ dàng sao? Đương nhiên, nếu như hắn không thể danh dương thiên hạ, vậy thì không xứng với Tình Nhi của chúng ta rồi. Chi là, ta tin tưởng hắn nhất định có thể!

Tình Nhi nhìn Cát đại thúc trêu chọc mà ánh mắt bình tĩnh lại, nàng gắt giọng:

- Thúc nói cái gì? Ta ghét tên hỗn đản này nhất.

Nghệ Phong cảm thụ được đấu khí trong cơ thể vô cùng tràn đầy, lưu động mành liệt, Nghệ Phong thở nhẹ một ngụm trọc khí, trên ngón tay trắng trẻo lóe lên quang mang nhàn nhạt. Nhìn thoáng qua siống như ngọn lửa. Nghệ Phong không ngờ, lúc khôi phục hư nhược sau khi chính mình sử dụng Lôi Đình Phá Nhật Kiếm, rõ ràng cường độ đấu khí bay lên một mảng lớn. Điều khiến Nghệ Phong bất ngờ chính là, hồn lực mơ hồ cũng có vết tích đột phá.

Nghệ Phong biết, chỉ cần có một cơ hội, hồn lực của chính mình có thể đột phá đến cửu giai. Điều này, ít nhiều khiến hắn có điểm mừng rỡ.

- Uhm, về sau phải sử dụng chiêu này nhiều hơn, tìm thật nhiều người khuyết tật, phế nhân... Chậc chậc, thật mãnh liệt, rõ ràng còn có thể đề thăng thực lực, chiêu này quá ngưu đi.

Nếu như có người biết dự định của Nghệ Phong, sợ là Nghệ Phong sẽ bị vậy giết. Dùng vũ kỳ Địa cấp khi dễ người tàn tật, phế nhân. Người không thể vô si đến tình trạng này.

Có lẽ bời vì vào thu, Nghệ Phong mặc phong phanh không khôi cảm thấy lành lạnh, hắn khẽ xoay người, để ngăn cản gió nhẹ bên ngoài cơ thể. Nhìn mặt sông trước mắt gợn lên gợn sóng nhè nhẹ. Phải thừa nhận, đây là cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp. Gió thu bao phủ, gợn sóng bập bềnh, nước sông trong suốt giống như chiếc gương, để dư quang mặt trời chiều phản xạ ra phía ngoài tản ra ánh sáng nhạt nhu hòa.

Mặc kệ tại nơi không gian nào, giống như mặt sông đặc biệt dành cho hoa thuyền. Hoa Hạ cổ đại có Tần Hoài hà, nơi này hấp dẫn vô số nam nhân đến mua vui, tầm hoa vẫn liễu. Mà ở đại lục Khống Mị, tại Mạc thành nhỏ như vậy đều có hoa hà. Mà dòng sông trước mắt so với Mạc Hà lớn hơn vô số lần, lại càng có nhiều đội thuyền lưu lại.

Hoa thuyền rực rờ, bài trí lộng lẫy, quả thực khiến Nghệ Phong không kìm nổi lòng, nhớ tới nhân vật truyền kỳ Hoa Hạ Liễu Vĩnh. Lúc đó không tự chủ được, trong miệng niệm ra một thủ thi từ thích nhất khi còn nhỏ.

- Nghĩ bả sơ cuồng đồ một túy, đối tủy đương ca, cường nhạc hoàn vô vị. Y đái tiệm khoan chung bất hối, vi y tiêu đắc nhân tiều tụy.

- Y đái tiệm khoan chung bất hối, vi y tiêu đắc nhân tiều tụy. Không tồi, không ngờ vùng đất nhỏ bé này, có thể nghe được câu thơ dào dạt tình cảm như vậy.

Trong khi Nghệ Phong nghĩ tới Tần Y xinh đẹp, bỗng nhiên một thanh âm kiều mị văng vẳng bên tai Nghệ Phong.

- Ách...

Nghệ Phong không ngờ với thực Sư cấp của chính mình hiện tại lại không có một chút phản ứng, bất quá, vừa vặn nhớ tới nụ cười mê hoặc của Thi Đại Nhi và Tần Y, liền bừng tỉnh.

Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía người vừa nói, thế nhưng người trước mặt chàm chàm nhìn mình, hắn không nhịn nổi nuốt nước bọt thật sâu.

Nữ nhân trước mắt đong đưa eo thon như rắn nước của nàng, đi về phía Nghệ Phong. Dưới bộ đồ bó sát, thân thể đẫy đã lồi lõm đầy hứng thú toát lên cổ phong tình mê người. Cho dù Nghệ Phong đã từng gặp Trừ Huyên, Tần Y, Thi Đại Nhi xinh đẹp tuyệt trần, bụng dưới của hắn vẫn bốc lên một cổ hỏa diễm.

Cẩm y bó sát ngươi ôm trọn đường cong duyên dáng bốc hòa, từ cổ áo thấp nhìn lại, trước mặt hiện ra đường rành trắng noàn. Đai lưng màu xanh ôm chặt vùng eo thon thả uyển chuyển, thậm chí có thể khiến Nghệ Phong cảm giác được lực đàn hồi và mị hoạt trong đó. Dưới cẩm y, lộ ra đôi chân dài trắng noãn, bùng lên ngọn lửa thiêu đốt lòng người.

Đặc biệt đôi mắt lóng lánh kia toát lên nghàn vạn tâm tình, khiến trái tim người khác không tự chủ được nhảy dựng lên.

Yết hầu Nghệ Phong cuồn cuộn không ngớt, trong mắt bốc lên hòa diễm, tình huống như vậy khiến Nghệ Phong miễn cưỡng cười: Tuy rằng hắn không khẳng định lực của chính mình tốt tới cỡ nào. Thế nhưng, hắn chưa từng nghĩ tới tình cảnh thất lễ đến như vậy.

Trông thấy nàng, rõ ràng trong lòng Nghệ Phong bị kích động tới cực điểm.

Dường như Điệp Vận Du đã quen với ánh mắt rực cháy như vậy, nàng hiểu rất rõ thân thể của chính mình là khát vọng của rất nhiều nam nhân. Tuy rằng người đứng trước mắt chính mình là một thiếu niên, thế nhưng thiếu niên không phải nam nhân sao?

- Câu thơ vừa rồi là do ngươi làm?

Câu nói nhẹ nhàng, trong thanh âm không dồn hết lực, dường như có cảm giác mê hoặc khiến trái tim Nghệ Phong lần thứ hai đập mạnh.

- Mẹ nó, dị giới này nhiều yêu nghiệt như vậy sao?

Trong lòng Nghệ Phong thầm mắng, thế nhưng trong đáy lòng hắn lại âm thầm vui vẻ. Khà khà, yêu nghiệt càng nhiều, hắn càng có nhiều cơ hội. Bất quá, ngẫm lại liền bừng tỉnh, có linh khí tràn đầy ôn bổ, không khí không hề bị ô nhiễm. Lúc này không dường ra người đẹp, chỉ có thể hoài nghi nền tảng thế giới này có vấn đề.

- A! Trên phiến đại lục này còn có người thứ hai đọc qua câu thơ này?

Nghệ Phong vô sỉ nói. Hắn còn không ngừng cười thầm trong lòng: Quả thực, trên phiến đại lục này không có người thứ hai đọc qua, bất quá đại lục khác thì có, khà khà...

- Không ngờ, tại vùng đất nhỏ này. Rõ ràng còn có thiếu niên tài tuấn như vậy.

Điệp Vận Du lại nhìn Nghệ Phong cười nói, đôi mắt long lanh như nước kia dường như truyền đến nghìn vạn tình ý.

- Đáng chết, đáng chết! Thật quá mất mặt, rõ ràng bản thiếu gia đã bị một nữ nhân làm xao động.

Trong lòng Nghệ Phong gào lớn, thế nhưng nhãn thần hắn lại không chút nào dời ra. Chăm chú nhìn cơ thể nữ nhân không chút kiêng nể, dời mắt một chút, hắn cảm thấy hảa khí trong đáy lòng hắn tăng thêm một phần.

Điệp Vận Du nhìn Nghệ Phong mỉm cười, nàng không ngờ thiếu niên này lại dày dạn kinh nghiệm như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.