Mị Công Khanh

Chương 111: Chương 111




Nhiễm Mẫn làm việc luôn quyết đoán, sáng sớm ngày hôm sau, y bố trí một chút rồi mang theo Trần Dung chạy tới thành Nam Dương.

Lúc này y thay trường bào bình thường của kẻ sĩ, ngay cả Trần Dung cũng giả trang thành thiếu niên, quần áo trường bào màu xanh nhạt, trên đầu còn đội đấu lạp, nếu không dáng người thướt tha kia thật sự không giấu nổi.

Nơi cửa vào là ở một khe núi sau cửa thành phía tây của Nam Dương, Nhiễm Mẫn giao tọa kỵ cùng binh khí cho thân binh, nắm tay Trần Dung đi vào bên trong.

Nơi này khá nhỏ, chỉ có thể cho phép một người đi qua, Nhiễm Mẫn đi phía trước mở đường, Trần Dung nhìn y, thấp giọng hỏi: “Tướng quân cũng không mang theo một thân binh nào, liệu có gì bất ổn hay không?”

Giọng nói trầm thấp của Nhiễm mẫn rầu rĩ quanh quẩn: “Bất ổn ư? Chỉ cần không cho Nam Dương vương nhìn thấy thì sẽ không sao cả.”

Y cười cười, lấy một loại ngữ khí trào phúng nói: “Kẻ sĩ Tấn nhân chúng ta phong nhã, không có mấy ai biết dùng sức mạnh, nữ lang yên tâm, bọn họ thấy ta, chỉ sợ sẽ phải chịu đau khổ thôi.” Trần Dung nghe ra, ngữ khí này, nếu như nói là trào phúng, không bằng nói là một loại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Toàn bộ Tấn nhân, các quý tộc đã quen hưởng xa hoa, nhóm kẻ sĩ so với bất cứ kỳ ai còn văn nhược tao nhã hơn, có đôi khi, ngay cả Trần Dung cũng sẽ đau lòng. Đương nhiên, kiếp trước khi nàng còn chưa gả cho Nhiễm Mẫn, nàng cũng không có cảm khái dư thừa.

Trong này tối đen, Nhiễm Mẫn giơ cây đuốc, bước thấp bước cao đi tới, có y ở phía trước, Trần Dung cũng không cảm thấy con đường này âm trầm cho lắm. Bất tri bất giác, con đường tầm bốn năm trăm bước, đã đi tới tận cùng.

Nhiễm Mẫn nhét cây đuốc vào trong tay Trần Dung, vươn tay chậm rãi đẩy tảng đá che ở phía trước ra.

Đảo mắt, ánh sáng rọi vào mắt Trần Dung.

Nhiễm Mẫn nhảy lên, nhìn xuống nàng, vươn bàn tay ra: “Đi lên đi.”

Trần Dung lên tiếng, tắt cây đuốc, cẩn thận đặt xuống, rồi nắm tay y nhảy lên.

Vị trí nàng đứng là một chuồng to có mùi phế khí. Ở chỗ đường ra vừa rồi là bên cạnh vách tường chỉ có chứa một đường. Bốn phía của chuống trống trơn, bùn đất cùng lá rụng chồng chất, rõ ràng đã lâu không có ai ra vào.

Trần Dung quay đầu nhìn, lẩm bẩm: “Ta còn nghĩ rằng sẽ có cơ quan gì đó, hóa ra là một tảng đá cồng kềnh cản đường.” Tảng đá như thế, đổi lại là một người văn nhược, thật đúng là không thể chuyển ra nổi.

Trần Dung ngắm nhìn khắp xung quanh, Nhiễm Mẫn đã đội đấu lạp, khoanh tay đi xa.

Trần Dung vội vàng đuổi theo.

Từ chuồng này đi ra không đến ba trăm bước, đã là một tường vây rách nát, bên ngoài tường là một ngõ nhỏ, ngoài ngõ nhỏ tầm hai trăm bước là phố nam ở Nam Dương.

Đi trong phố nam, Trần Dung nhìn người đi đường sắc mặt hoảng sợ, nhìn các cửa hàng đóng chặt cửa kia, đột nhiên nàng có một cảm giác như đã trải qua mấy đời.

Hai người xen lẫn trong dòng người, sau một lúc, đại môn Trần phủ đã xuất hiện ở trước mắt.

Lúc này, Nhiễm Mẫn chuyển bước chân, đi về phía một nhà mở tiệm rượu.

Tiệm rượu này vốn cũng là một nơi phồn hoa, có điều lúc này trong đại đường rộng rãi có thể chứa tới trăm người dùng cơm vô cùng vắng vẻ. Thấy hai người Nhiễm Mẫn đi vào, chủ quán mang vẻ mặt đau khổ liếc nhìn bọn họ một cái, hữu khí vô lực kêu lên: “Quân tử, tiểu điếm không rượu không thịt, chỉ có cháo trắng, còn muốn dùng không?”

Nhiễm Mẫn gật đầu, trầm giọng nói: “Tất nhiên là muốn dùng.” Y tùy tay ném ra một mảnh vàng lá.

Chủ quán liếc mắt nhìn vàng lá kia, thở dài một tiếng, nói: “Cũng không biết thứ này còn dùng được trong đời nữa hay không.” Hắn hữu khí vô lực thu hồi vàng lá, chuyển vào trong hậu đường thu xếp.

Chỉ chốc lát sau, hai bát cháo trắng to có thể nhìn thấy đáy xuất hiện ở trước mặt Trần Dung và Nhiễm Mẫn. Chủ quán hiển nhiên là người lắm miệng, hắn một bên dọn bát đũa, một bên cảm thán: “Chỉ có mấy thứ này thôi. Ai, nếu là ngày xưa, quân tử đưa cho vàng lá kia, chỉ sợ có thể mua được một chiếc xe lương thực, hiện tại với hoàn cảnh hiện này, cũng chỉ đáng giá hai chén cháo trắng. Ai, lão bà của ta cũng đang mắng mỏ, tính đến ngày mai tiểu điếm ta đã mở được 20 năm này cũng phải đóng cửa. Nói đến nói đi, người Hồ vây quanh thành, vàng bạc gì đó đều là phế vật, chỉ có chút cháo trắng này còn có thể cứu sống mạng người.”

Nhiễm Mãn vốn không để ý đến chủ quán đang lải nhải.

Nhìn thấy y chỉ cúi đầu chậm rãi húp cháo, Trần Dung liếc nhìn cửa hông của Trần phủ ở đối diện một cái, thấp giọng hỏi: “A bá, Trần phủ này sao lại vắng vẻ lạnh lùng như thế, thật không giống với xưa kia?”

Chủ quán theo ánh mắt nàng quay đầu nhìn thoáng qua, lắc đầu nói: “Vắng vẻ ư? Hồ binh sẽ vây thành, trọng binh của Nam Dương vương gác cửa thành, chỉ được phép vào không cho phép ra, nay mọi phủ đệ thị tộc đều rất vắng vẻ.”

Trần Dung liếc nhìn Nhiễm Mẫn trầm mặc không hé răng một cái, muốn hỏi về chuyện Vương Hoằng, ngẫm nghĩ, vẫn thay đổi chủ ý: “Vậy a bá có nghe nói gì về Trần Nguyên không?”

Trần Dung cười tiếp lời: “Trước đó không lâu nhìn thấy vị này, hắn thật là phong quang, cũng không biết hiện tại như thế nào?”

“Trần Nguyên? Người tới từ phía nam sao?” Trong sự chờ mong của Trần Dung, chủ quán lắc đầu, nói: “Hôm qua thấy hắn có vẻ vội vàng, gầy đi rất nhiều. Ai, thời điểm này, ngay cả Nam Dương vương cũng phải bạc đầu.”

Trần Dung thấy không hỏi được việc mình muốn nghe nên khẽ nhíu mày.

Vừa rồi khi đi ngang qua phố nam, nàng thấy cửa hàng của mình đều đã đóng cửa, xem ra, muốn tìm hiểu tình huống trong phủ thật đúng là không dễ dàng.

Đúng lúc này, Nhiễm Mẫn ném ra một mảnh vàng lá từ trong tay áo, cười nhẹ: “Làm phiền chủ quán, ngươi đi vào từ cửa hông này, tìm một hạ nhân gọi là Thượng tẩu, nói là có cố nhân muốn gặp. Nghĩ đến hiện tại Trần phủ sẽ không đề phòng người ngoài như ngươi ra vào.”

Chủ quán nhìn vàng lá kia, nghĩ nghĩ rồi vươn tay cầm lấy, nói: “Vậy để ta đi thử một lần.”

Chủ quán vừa mới đi ra, chỉ thấy đối diện có một chiếc xe ngựa chạy tới.

Sau khi xe ngựa dừng lại chỗ cửa hông của Trần phủ, một thanh niên từ trong xe ngựa lắc lư bước xuống, hắn vừa đi vừa mắng mỏ xa phu đang đánh xe: “Tiện nô tiện nô, đã tới cửa nhà, còn luyến tiếc đoạn đường này ư?”

Trong sự hùng hùng hổ hổ, hắn lại quát người gác cổng đứng ở phía xa: “Tiện nô nhà ngươi, nhìn thấy lang quân không ra nghênh đón, không đến đỡ, chán sống rồi sao?”

Giọng nói thô bạo, mang theo mùi rượu nồng nặc.

Trần Dung nhìn thanh niên kia, hai mắt sáng ngời, khẽ nói: “Là Trần Tam lang.”

Nàng quay phắt đầu nhìn về phía Nhiễm Mẫn, trong ánh mắt lộ vẻ chờ mong. Thấy Nhiễm Mẫn không thèm quan tâm, Trần Dung kêu lên với chủ quán: “Chủ quán, cũng không cần ngươi vào Trần phủ gọi người, ngươi gọi lang quân say rượu kia tới đây đi.”

Chủ quán kia đáp: “Được rồi.” Rồi chạy bước nhỏ về phía Trần Tam lang.

Chủ quán vừa mới chạy đến trước mặt hắn, còn chưa mở miệng, Trần Tam lang nghiêng ngả lảo đảo đã vung mạnh tay, đẩy chủ quán đi thật xa.

Chủ quán vội vàng đứng vững, lại tiến lên, khuôn mặt tươi cười nói một câu gì đó, lời của hắn vừa thốt ra, Trần Tam lang đã ha hả cười nói: “Đi, đi gặp hắn thôi.”

Dứt lời, hắn lắc la lắc lư đi vào trong điếm.

Trần Dung lại nhìn Nhiễm Mẫn, y vẫn đang húp cháo, không hề có ý tứ đứng lên chào đón. Trần Dung đành phải đứng lên, tiến ra đón, khẽ cười nói: “Lang quân là Trần Tam lang đúng không? Tiểu nhân đã sớm nghe nói qua Trần Tam lang tài hoa bất phàm, phong tư xuất chúng, nếu sinh ra ở Lang Gia Vương gia, tất sẽ không thua kém Lang Gia Vương Thất.”

Khi Trần Dung đang thao thao bất tuyệt thổi phồng, Nhiễm Mẫn ngẩng đầu lên, y nghiêng mặt đi, mắt đen giấu dưới đấu lạp mang theo ý cười, nhìn Trần Dung hoàn toàn bất đồng so với ngày thường.

Trần Tam lang luôn tự phụ tài danh, đối với danh sĩ cao cao tại thượng vẫn hay đố kỵ. Nghe thấy Trần Dung tán dương như thế, hắn cười ha ha, mắt say lờ đờ tà nghễ nhìn nàng, nói: “Đúng đúng đúng, tiểu tử nói lời này rất đúng, thực xuôi tai.”

Một bên cười, hắn vừa vươn tay dựa vào bả vai Trần Dung.

Trần Dung thở ra một hơi, né sang một bên.

Nàng chỉ về phía tháp, cười nói: “Lang quân thỉnh ngồi trên tháp.”

Trần Tam lang không hề động đậy. Hắn nghiêng đầu, hai mắt vằn tơ máu mơ hồ mở to nhìn Trần Dung, nói: “Sao ngươi lại quen mặt như thế?”

Trần Dung nghe vậy, ha ha cười, nàng dường như tùy ý đè tay lên đấu lạp, nói: “Thế nhân có nhiều người giống nhau, lang quân nhất định là hoa mắt rồi.”

Trần Tam lang còn đang hồ nghi nhìn nàng, hắn hít mũi, nói thầm: “Vẫn là không đúng.” Vừa nói, hắn vừa lắc la lắc lư đi đến tháp ngã xuống, ngửa mặt lên trời, nằm như thế một lúc, gần như là đột nhiên, “A…….” một tiếng, Trần Tam lang tê rống lên. Sau khi chủ quán cùng Trần Dung cả kinh giật mình một cái, hắn đột nhiên kêu lên: “Người đâu, mang rượu tới.”

Không đợi chủ quán mở miệng, Trần Dung đã rót một ít cháo ra, vừa đem bát nhét vào trong tay hắn, vừa thân thiết hỏi: “Sao lang quân uống nhiều rượu như vậy? Chẳng lẽ là người nào vô liêm sỉ đui mù chuốc rượu lang quân sao?”

Lời nói phố phường quê mùa vừa ra khỏi miệng nàng, Nhiễm Mẫn lại nghiêng đầu, tựa tiếu phi tiếu xem xét nàng.

Thời gian này, Trần Tam lang ngày ngày dùng rượu tiêu sầu đã sớm buồn khổ không chịu nổi, nghe thấy Trần Dung hỏi, hắn dùng tay áo che mặt, òa lên khóc lớn.

Vừa khóc, hắn vừa nói: “Ngột ngạt ư? Ông trời đáng chết này khiến ta ngột ngạt mà.”

“Đúng, đúng, ông trời thật sự kém cỏi, sao có thể khiến lang quân ngột ngạt vậy?” Trần Dung cũng không dám thóa mạ ông trời, từ sau khi trọng sinh, nàng đối với quỷ thần luôn kính trọng e ngại.

Trần Tam lang nghe thấy lời phụ họa của nàng, bưng lên cháo đặt bên miệng, vừa uống vừa nói một câu: “Rượu ngon.” Sau đó, dưới sự dụ dỗ của Trần Dung, hắn lại nức nở: “Xong rồi, xong rồi, đều xong rồi, đều xong rồi……”

Trần Dung cố đè nén vui mừng, vội vàng hỏi: “Vì sao lang quân nói xong rồi?”

Trần Tam lang không nghe thấy câu hỏi của nàng, hắn vẫn còn đang khẽ nói: “Xong rồi, đều xong rồi. Phụ thân xong rồi, ta cũng xong rồi. Ô ô ô……”

Trần Dung vội vàng rót một ít cháo đưa qua, lại hỏi: “Phụ thân của lang quân vì sao xong rồi?”

“Vì sao xong rồi?” Trần Tam lang khàn khàn cười ra tiếng, hắn nghẹn ngào nói: “Đã đánh mất lương thực Nam Dương vương gom góp, lại đánh mất người trong gia đình mẫu thân để kết phường thu mua lương thực. Ô ô…… Người Hồ sẽ vây thành, ta lại có một phụ thân ngu xuẩn như thế, nhân khẩu rỗng tuếch, không được tộc nhân đối đãi, còn có Nam Dương vương luôn bắt thóp phụ thân ta.” Thời đại hiện nay hiếu đạo cao hơn hết thảy, ngay cả trong lúc say sưa, trong lòng hắn cũng vẫn sợ hãi, không dám thóa mạ phụ thân.

Trong lúc Trần Dung không giấu được tươi cười, Trầm Tam lang tiếp tục nức nở: “Còn nói cái gì mà người cùng với họ Lý họ Hứa nội tặc cấu kết, ở thời điểm mấu chốt đâm lão ta một đao. Nếu không phải có bá phụ ra mặt, đầu phụ thân ta cũng rơi xuống đất rồi. Ô ô, xong rồi, cái gì cũng đều xong rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.