Mị Hoặc Vô Hình

Chương 18: Chương 18: Chị Em Gặp Nhau




Cục Cảnh Sát.

Trong phòng làm việc, Vanessa dựa vào ghế, mắt sâu lắng nhìn tập hồ sơ trước mặt, mà đối diện là cậu cảnh sát trẻ lần trước, mặt mày khẩn trương nhìn cô.

Mắt thấy Vanessa nhìn lâu như vậy cũng không nói một lời, hắn khẩn trương hỏi.

“ Đội trưởng, lần trước chúng ta lục tung Vọng Linh thự nhưng không có manh mối, vậy mà giờ lại có người âm thầm đem tập tư liệu này đến, còn chỉ rõ thủ phạm, chúng ta có nên đi bắt người không ?”

Vụ án lão đại Kiến Ngụy bị ám sát, bọn họ điều tra hơn ba tháng trời nhưng một chút manh mối cũng không có, Vọng Linh thự bị bọn họ đào bới lung tung nhưng vô dụng.

Cứ tưởng đi vào bế tắt, thế mà sáng nay lại có người chuyển phát nhanh đem chứng cứ chỉ tội Man Cảnh Ân là thủ phạm, còn có không ít tư liệu maua bán làm ăn của hắn, cùng một số ửng cử viên sáng giá của Chính Phủ, dù không biết là thật hay giả nhưng không phải cũng nên bắt hắn về tra hỏi hay sao ?

“ Dĩnh, cậu theo tôi hai năm, vậy mà đến bây giờ vẫn không học được gì … Hừm, việc Kiến Ngụy bị ám sát, người hưởng lợi đương nhiên là Man Cảnh Ân, nhưng quá dễ dàng khiến tôi thấy trong đây nhất định có bẫy, Vọng Linh thự tìm không ra, vậy tìm người tên Hủy Lực đi.”

Vanessa lười biếng nói vài câu, mắt vẫn không rời tập chứng cứ. Mà Dĩnh đã đen mặt, hắn dĩ nhiên học rất nhiều ở cô, chỉ là hắn muốn đem Man Cảnh Ân về tra hỏi thôi không được sao ?

Chợt nghĩ ra việc gì, Dĩnh lóe mắt nhìn Vanessa. – “ Đội trưởng, còn nhớ lúc trước tôi có nói đến người đàn bà của Kiến Ngụy không ? cô ta hiện giờ ở bên cạnh Man Cảnh Ân.”

Nói xong, Dĩnh đưa tập tài liệu cho Vanessa, vừa mở ra, cô ngây người. Dĩnh thấy Vanessa im lặng, hắn lại ngứa miệng, ánh mắt sáng rực nhìn Vanessa.

“ Đội trưởng, chúng ta có thể bắt cô ta về hỏi cung.”

Vanessa thở dài. – “ Chuyện đó nói sao đi, bây giờ cậu hãy điều tra người chuyển những tư liệu này đế cục cảnh sát, những chuyện còn lại, tôi sẽ tự lo liệu.”

“ Nhưng mà …”

Dĩnh còn muốn nói gì đó nhưng khi thấy ánh mắt Vanessa tối lại, hắn bĩu môi bỏ đi, bất quá hắn tự mình hành động, và bất quá bị đội trưởng mắng vài ngày vậy.

Dĩnh đi rồi, Vanessa vẫn đắm chìm trong suy nghĩ riêng, cho đến khi điện thoại vang lên, cô mới phục hồi ý thức bắt máy.

“ Alo.”

“ … ”

Nghe được bên kia là ai, Vanessa mỉm cười, cô cúp máy, thu dọn đồ đạt, tiện thể đem tập tài liệu của Man Cảnh Ân bỏ vào túi, đi nhanh đến nơi hẹn.

………………………..

Trong trang viên vắng lặng như tờ, từng ngôi mộ được sắp xếp thẳng hàng ngay ngắn theo tầng tầng lớp lớp.

Ở một góc nhỏ, bóng dáng mảnh mai cô đơn đứng trước hai ngôi mộ trắng, váy áo màu trắng tinh khiết khẽ lay động theo từng cơn gió thoảng bay bay.

Vanessa vừa đi tới đã thấy cảnh tượng này, ánh mắt thâm sâu khó đoán, cô đứng nhìn trong giây lát, sau đó tiến tới bóng dáng quay lưng về phía mình, nhẹ giọng.

“ Kha Nhi.”

Bóng trắng nhẹ nhàng quay lại, đôi mắt màu hổ phách vẫn lạnh nhạt, khuôn mặt vẫn không cảm xúc, nhưng khi cất giọng, tiếng nói mềm mại dễ nghe nhưng thanh âm lại lạnh nhạt hờ hững khiến người ta phát run.

“ Tôi nên gọi là Bảo Lan, hay là Vanessa ?”

Vanessa lặng người trong giây lát, sau đó mới hiểu Kha Nhi ám chỉ điều gì, cô lên tiếng, giọng kiên định.

“Vanessa … Kha Nhi, thời gian qua em vẫn khỏe chứ ?”

Kha Nhi không trả lời Vanessa, cô xoay người nhìn về hai ngôi mộ, Vanessa cũng chú ý tới hai ngôi mộ trắng, cô ngây người, sau đó nhanh chống đi tới, cô quỳ xuống, nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt lạnh lùng.

“ Cha, mẹ … Bảo Lan bất hiếu đến thăm cha mẹ đây.”

Vẫn mang khuôn mặt không cảm xúc nhìn Vanessa nhưng ánh mắt đã dịu đi hẳn, Kha Nhi cũng đi tới quỳ xuống trước mộ cha mẹ, nhẹ giọng.

“ Cha, mẹ … con từng hứa với hai người, sẽ tìm Bảo Lan về gặp hai người, nay đã tìm được người, nhưng …”

Cô ngừng một lúc, không nhìn đến sắc mặt của Vanessa, vẫn nhìn thẳng hai ngôi mộ, cho đến khi …

“ Chị biết em muốn nói gì … thật xin lỗi.”

Vanessa chen ngang lời Kha Nhi, vì cô biết Kha Nhi đang muốn nói điều gì, kiên định xoay mặt nhìn Kha Nhi, lời lẽ đầy chua xót.

“ Kha Nhi, em hãy tin chị, không phải chị không muốn tìm cha mẹ, mà vì chị không có khả năng.”

“ Mười hai năm … nếu tính từ ngày chị mất tích, đến ngày chị được nhận nuôi, được đi học, được tốt nghiệp, sau đó vào làm trong tình nguyện viên, cho đến khi thi đỗ vào trường cảnh sát, và cuối cùng là điều tra viên … chị có đủ khả năng làm nhiều việc như vậy, mà vẫn không đủ khả năng để chị tìm kiếm ?”

Kha Nhi nhìn Vanessa với vẻ mặt lạnh lẽo, trong giọng nói toàn chỉ trích khiến vẻ mặt ngày thường lạnh như tiền của đội trưởng điều tra viên Vanessa tái nhợt đi, còn mang theo vài phần bất đắt dĩ.

Vanessa nhìn Kha Nhi với vẻ mặt áy náy. – “ Chuyện không như em nghĩ, nó rất phức tạp, em cho chị chút thời gian, chị nhất định sẽ giải thích rõ ràng với em, được không Kha Nhi ?”

Thật ra Kha Nhi nói ra những lời này không hề oán trách vì sao hai người cùng một mẹ sinh ra nhưng hoàn cảnh sống lại khác xa nhau như vậy, tất cả là vì cha mẹ, dù Bảo Lan không tìm cô nhưng chỉ cần nhớ đến cha mẹ, nhớ đến mối thù , nhớ đến …

Nghĩ đến đây, Kha Nhi nhìn Vanessa, ánh mắt thâm sâu khó lường. – “ Lạc Lai là người bảo trợ chị, chị có biết vợ của hắn là ai không ?”

Thời điểm Bảo Lan mất tích, cho đến khi hai người gặp lại, cô điều tra rất rõ hoàn cảnh sống của Bảo Lan, tất cả đều được người khác bảo trợ, tin đáng kinh ngạc hơn, người bảo trợ Bảo Lan lại là Lạc Lai.

“ Là Đoan Thanh.” – Vanessa không do dự trả lời.

Kha Nhi nhếch môi cười lạnh. – “ Sống cùng kẻ thù lâu như vậy, chị là vì nhẫn nhịn để sống chờ ngày báo thù, hay là vì khuất phục cúi đầu trước hư vinh.”

“ Không phải.” – Vanessa gầm nhẹ, vài giọt nước mắt còn sót lại đã biến mất, cô nhìn Kha Nhi, giọng chắc nịch.

“ Mười hai năm trước, chị được Lạc Lai nhận nuôi nhưng là do ông ấy thấy chị có tố chất, muốn bảo trợ chị nuôi chị ăn học, lúc đó Đoan Thanh chưa phải vợ ông ta, bà ta chỉ là vợ lẽ, sau này chị mới biết sự hiện diện của bà ta.”

“ Vậy khi bà ta leo lên địa vị chính thất, vì sao bà ta vẫn còn sống khỏe mạnh ?”

Lời nói này ý chỉ vì sao Đoan Thanh làm vợ chính thất hơn sáu năm nhưng không mất một miếng thịt nào, cô không tin Vanessa dễ dàng bỏ qua như vậy.

“ Chị muốn đưa bà ta ra trước pháp luật, để pháp luật trừng trị bà ta, trả lại trong sạch cho cha mẹ chúng ta.”

“ Ha …”

Lần đầu tiên, Kha Nhi bật cười một tiếng nhưng không phải vui vẻ mà là chế giễu, cô dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Vanessa, giọng châm chọc.

“ Trong sạch ? nếu có thể lấy lại được cái thứ xa xỉ đó, hai chị em chúng ta có tách rời mười hai năm hay không ? … Vanessa, ngay cả thừa nhận tôi là em gái, chị cũng không có can đảm, đến cả việc tôi bảo nên gọi chị tên gì, chị cũng không bảo tôi gọi chị là Bảo Lan, mà phải gọi tên đội trưởng điều tra viên, ngay từ đầu, chị đã vạch ranh giới với tôi …”

Kha Nhi dừng một giây, giọng cứng ngắt. – “ Là vì sợ địa vị bị lung lay, vì sợ người ta biết chị có đứa em gái là sát thủ, kẻ giết người không gớm tay.”

Cô đã cho Vanessa lựa chọn là bạn hay thù, mà cô nàng cư nhiên không ngần ngại vạch ra ranh giới, điều này càng khiến cô khẳng định giữa bọn họ sẽ không có tiếng nói chung.

Kha Nhi mắt lạnh nhìn Vanessa, không cho cô nàng có cơ hội mở miệng, chậm rãi nói từng chữ một.

“ Không phải chị muốn tìm hung thủ giết phu nhân Thống Đốc sao ? thật hay … người đó chính là tôi, chị có muốn đem tôi về hỏi tra hỏi hay không ?”

Vanessa lẳng lặng nhìn Kha Nhi, giống như dự đoán trước được Kha Nhi sẽ nói ra kết quả nên chỉ thản nhiên trả lời.

“ Chị biết, chị biết tát cả, chị cũng hận, cũng muốn giết bà ta … nhưng Kha Nhi à, chị làm không được.”

Ngước mắt nhìn Kha Nhi, Vanessa thấy rõ vẻ mặt không cảm xúc giờ đã tối lại, đôi mắt mang theo sát khí như muốn nuốt chửng cô nhưng cô vẫn nói tiếp.

“ Kha Nhi, chị không phải cô bé thiếu suy nghĩ của năm đó, chị biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm. Giết Đoan Thanh thì có ai hiểu được nguyên nhân ? bọn họ sẽ cho chúng ta như ma quỷ, giết người không cần lý do, chị không muốn ba mẹ chết không nhắm mắt, em hiểu chị không ?”

Kha Nhi không trả lời Vanessa, cô đứng dậy, cúi đầu trước hai bia mộ, quay người bước về phía trước. Vanessa đau sót, cô đứng dậy đi tới nắm lấy tay Kha Nhi, giọng có chút nghẹn ngào.

“ Kha Nhi, chị không cố ý, chị chỉ …”

“ Đáng lý ra việc hai chúng ta nhận lại nhau nên chỉ có vui vẻ và hạnh phúc, nhưng xem ra … cách sống và làm việc của hai ta không thích hợp ở cùng một chỗ, chúng ta nên ít gặp mặt thì hơn.”

Lạnh lùng nói một câu, Kha Nhi hất tay Vanessa ra, liếc nhìn cô với vẻ mặt lạnh nhạt, giọng cũng không chút tình cảm nào.

“ Vanessa, chị hãy quay về làm con người thật của chị, là đội trưởng điều tra viên tương lai rộng mở, tôi là sát thủ, tương lai chỉ có một màu đen, hai chúng ta dù là chị em ruột thịt, nhưng đã đi hai con đường, tôi sẽ nể tình ba mẹ, nên chỉ nói một câu với chị “ Nước Sông Không Phạm Nước Giếng”, mong chị sẽ hiểu.”

Vanessa hiểu rõ Kha Nhi nói thế có ý gì, hai người đi theo hai chủ, chỉ cần cô không chạm đến điểm mấu chốt của Kha Nhi, cô nàng sẽ không tuyệt tình.

Không cam tâm chấp nhận, Vanessa đi nhanh tới muốn nói gì đó nhưng chợt phát hiện Kha Nhi đã dừng bước, quanh người cô tỏa ra sát khí, Vanessa cũng cảm thấy điều bất thường, cô đưa tay ra sau lưng nắm chặt khẩu súng, mắt quan sát sung quanh tìm kiếm.

“ Vanessa, lâu rồi không gặp, tôi rất nhớ cô.”

Một người đàn ông gầy guột từ phía sau cây tùng đi tới, vẻ mặt ốm trơ xương, làn da đen ngăm, tóc tai hơi rối, cả người mặc một bộ vest đen, phía sau hắn có vài tên lưu manh, mặt mày hung ác nhìn hai cô.

“ Mạc, là tên buôn bán thuốc phiện có chút tiếng tâm, một năm trước chị đã tống hắn vào tù, không biết vì sao lại vượt ngục được ? giờ tìm đến đây có thể là vì trả thù chị.”

Vanessa không hoảng sợ, chỉ bình thản giải thích cho Kha Nhi, sau đó nhìn Mạc, giọng lạnh lùng, súng cũng rút ra chĩa về phía hắn.

“ Mạc, mày nghĩ vượt ngục thì cảnh sát không truy nã mày sao ? cũng thật hay, vượt ngục mà không trốn chạy, lại dâng mạng đến, tao sẽ không khách khí.”

Mạc nhếch môi cười hiểm ác, hắn liếm nhẹ khóe môi, mắt dâm đãng nhìn Vanessa cùng Kha Nhi, giọng khàn đặc.

“ Có chết, cũng phải vui thú với tụi bây xong mới hả cơn giận một năm tạo chịu cằm tù, còn có bọn đàn em kia nữa … nào, đến đây mấy em.”

“ Tôi không muốn vấy bẩn nơi này, biến đi.”

Kha Nhi lạnh lùng buông một câu, không sợ chết đi tới chỗ Mạc nhưng dự định chỉ là đi ngang qua, chỉ không ngờ Mạc lại vươn tay bắt lấy tay cô, còn ôm cả cô vào người.

“ Buông cô ta ra.”

Vanessa quát lớn, tay cầm súng chĩa về phía Mạc, giọng lạnh đến âm độ, đôi mắt tuy kiên định nhưng có chút run rẩy, vì sợ Mạc sẽ làm tổn thương đến Kha Nhi.

Mạc lấy đâu ra cây dao nhỏ để lên cổ Kha Nhi, rà một đường đi xuống cúc áo, cắt đứt một cúc để lộ khe hở nhỏ nhưng vẫn nhìn thấy rõ khe rảnh bên trong. Kha Nhi vẫn bất động nhưng ánh mắt đã thay đổi, sát khí tỏa ra đáng sợ nhưng Mạc lại không phát hiện.

Mạc cười nham hiểm. – “ Xem ra, cô rất coi trọng cô gái này, vậy để tôi chơi đùa với cô ta trước … sau đó là tới … Á …”

Còn chưa nói hết câu, Mạc đã ôm hạ bộ ngã lăn xuống đất, mà ở nơi đó đang chảy khá nhiều máu. Kha Nhi tay cầm con dao nhỏ gọn đầy máu, mắt lạnh lùng nhìn Mạc, giọng hờ hững.

“ Tôi không muốn nói lần thứ hai … cút đi.”

“ Khốn kiếp, tụi bây giết nó cho tao.”

Mạc đỏ ngầu mắt quát lớn, hắn tuy đau đớn nhưng đã phát hiện nơi đó bị đâm khá mạnh, còn rất chính xác khiến hắn mất đi bản năng đàn ông … không thể tha thứ, hắn nhất định phanh thay con tiện nhân này.

Mấy tên lưu manh vừa mới thất thần vì chứng kiến Mạc bị hạ thủ nhưng khi nghe tiếng quát của hắn, bọn họ lấy lại tinh thần, nhanh chống tiến lên bao vây lấy Kha Nhi, vài tên khác chạy tới chỗ Vanessa nhưng …

“ Đùng, đùng, đùng …”

Những phát súng liên tiếp vang lên trong nghĩa trang lạnh lẽo, từng tên lưu manh ngã quỵ xuống đất ôm chân kêu đau đớn, mà người bắn không ai khác là Vanessa.

Kha Nhi không màn mấy tên lưu manh, chạm rãi đi tới trước mặt Mạc, con dao loang vết máu tanh hướng về phía hắn nhưng chưa kịp làm gì, Vanessa đã chạy tới che khuất tầm mắt Kha Nhi.

“ Kha Nhi, pháp luật sẽ trừng trị hắn.”

Kha Nhi cười kinh miệt. – “ Pháp luật sẽ trừng trị hắn ? … vậy Diêm Vương sẽ là Chánh Án đưa ra quyết định cuối cùng.”

Nói xong, Kha Nhi phóng nhanh con dào gim ngay yết hầu Mạc, hắn chết ngay tại chỗ, chưa kịp hành động tiếp theo, Vanessa ôm chặt lấy cô xoay một vòng, Kha Nhi không phải ngu ngốc, cô biết được chuyện gì sắp diễn ra, theo động tác xoay, manh mẽ xoay thêm một vòng nữa.

“ Đùng …” – “ Kha Nhi.”

Đến khi tiếng súng chấm dứt cùng tiếng thét Vanessa vang lên tiếp theo, cũng là lúc kẻ bắn lén chết ngay tại chỗ, bởi Kha Nhi nhanh tay nắm lấy khẩu súng của Vanessa bắn về phía hung thủ, tiếc thay là cô cũng bị thương, trên bả vai in rõ dấu đạn còn rướm máu.

“ Chúng ta đi bênh viện.” – Vanessa nói được một câu, chưa kịp kéo Kha Nhi đi thì bị cô nàng kéo lại, giọng bình tĩnh.

“ Đến nhà chị đi, em không muốn tìm thêm phiền phức.”

Vanessa hiểu ý, hiện tại thân phận Kha Nhi không thể cho người ngoài biết, nhất là quan hệ giữa hai người, vì thế gật đầu đem Kha Nhi rời đi không quan tâm bọn lưu manh còn đang ôm chân kêu đau, bởi Vanessa biết, sẽ nhanh có người đem bọn họ đến sở cảnh sát.

…………………………

Dạ Thự.

“ Trưa ngày hôm nay, Kha tiểu thư đi tới nghĩa trang viếng hai ngôi mộ, sau đó Vanessa tới, họ nói gì đó tôi không rõ, tiếp theo tên bán thuốc phiện có tiếng một thời xuất hiên, hai bên xảy ra xung đột, Mạc chết, mấy tên lưu manh bị thương nhưng cũng bị cảnh sát dẫn đi, Kha tiểu thư trúng đạn được Vanessa đưa về nhà.”

Chấn Phi nghiêm túc báo cáo tình hình hôm nay hắn vừa nhận được liên quan đến Kha Nhi. Tình trạng mỗi ngày của cô, Man Cảnh Ân đều nắm rõ nhưng chỉ quan tâm đến chuyện cần thiết, còn đa số chỉ là những chuyện nhạt nhẽo.

Man Cảnh Ân nhàn nhã hút thuốc, lâu lâu phả ra làn khói hình chữ O, hờ hững nghe Chấn Phi giải thích, sau đó hỏi một câu không liên quan.

“ Đã điều tra hai ngôi mộ kia chưa ?”

“ Đã điều tra, đó là mộ của Lâm Sơn và Ngụy Linh, là cha mẹ ruột của Kha tiểu thư cùng Vanessa, còn một tin, Vanessa được Lạc Lai bảo trợ, mà phu nhân của hắn là Đoan Thanh, là kẻ thù hại chết cha mẹ hai người.”

Man Cảnh Ân nhếch môi cười hứng thú. – “ Hừm, quả thật thú vị … Chấn Phi, cậu có nghĩ cái chết của Đoan Thanh không liên quan đến Kiến Ngụy, có thể do một trong hai chị em họ gây ra hay không ?”

Chứng kiến năng lực của Kha Nhi, còn có thân phận của Vanessa, hắn tin rằng hai người này mới là hung thủ thật sự, nhưng khiến hắn cảm thấy hứng thú hơn, là Kha Nhi là người hắc đạo, mà Vanessa ở bên bạch đạo, hắn rất muốn xem sau này hai người chạm mặt, sẽ thú vị đến mức nào ?

Chấn Phi suy nghĩ khá lâu, không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ hỏi sang một chuyện chẳng liên quan.

“ Lão đại, ngài thích Kha tiểu thư sao ?”

Man Cảnh Ân thoáng sửng sốt,chợt liếc nhìn Chấn Phi chế giễu. – “ Tôi biết rõ thái độ hiện giờ sẽ khiến mọi người cho là tôi sủng cô ta, nhưng Chấn Phi à … cậu theo tôi nhiều năm như vậy, rốt cuộc học được gì từ tôi ?”

“ Không khoan nhượng kẻ thù, tàn nhẫn mới có thể sống … nhưng lão đại, ở ngài còn rất nhiều điều tôi không theo kịp, là tôi ngu muội, xin ngài chỉ bảo thêm.”

Thấy Chấn Phi cúi đầu, Man Cảnh Ân hừ lạnh. – “ Đàn bà chỉ có hai loại, một là công cụ phát tiết, hai là thuộc hạ phục tùng mệnh lệnh, nhưng cô ta lại nằm ở dạng thứ ba.”

Chấn Phi nhíu mày, nhìn Man Cảnh Ân khó hiểu. – “ Bản danh sách ?”

Nói là bản danh sách nhưng Chấn Phi hiểu rõ, Kha Nhi đơn thuần chỉ là món đồ vật có giá trị, nếu đã vậy, vì sao Man Cảnh Ân lại quan tâm đến cô nhiều như vậy ?

Biết Chấn Phi còn thắc mắc, Man Cảnh Ân tâm tình tương đối tốt lên tiếng.

“ Hủy Lực được Brian bảo trợ, thuộc hạ chúng ta không thể tấn công vào trụ sở được, chỉ có thể dụ hắn ra khỏi vòng bảo vệ, cậu nghĩ xem, cô ta ở trong tay tôi, lại có bản danh sách, Hủy Lực chắc chắn không bỏ qua món hời này được.”

Thì ra Man Cảnh Ân muốn đem Kha Nhi làm mồi nhử, muốn Hủy Lực lộ diện, như vậy có quá nham hiểm không ? lợi dụng một cô gái như vậy không giống tác phong làm việc xưa nay của hắn chút nào ?

“ Cậu nghĩ cô ta ở bên cạnh tôi không có mục đích sao ? thân phận cô ta quá bí ẩn, cha mẹ bị phu nhân thống đốc giết, cô ấy lại ở bên Kiến Ngụy, chị là điều tra viên còn người bảo trợ lại là Lạc Lai, lai lịch phức tạp như vậy, thật khiến tôi rất tò mò cô ta rốt cuộc muốn gì ở tôi ?”

Đó chỉ là một phần trong nhận định của hắn, bởi hương vị của Kha Nhi khiến hắn có chút ham muốn, là loại ham muốn chưa từng có, còn có chút muốn độc quyền chiếm hữu, thế nhưng hắn không biết hương vị này sẽ ở bên cạnh hắn bao lâu.

“ Tôi đã hiểu, nếu ngài không còn gì phân phó, tôi xin phép đi trước.”

Chấn Phi cung kính nói một câu thì lui xuống, Man Cảnh Ân ngồi giây lát, ném điều thuốc hút dỡ, thân hình cao lớn đi thẳng ra phía cửa sổ sát đất, đắm chìm trong suy nghĩ sâu xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.