Mị Tướng Quân

Chương 36: Chương 36: Ân Thù






Sau khi y giật mình, nhận thức đúng là đồng loại thì báo thù cho sói cũng không còn nhiệt tình nữa. Có thể thấy được nhân tính người này vẫn còn, chỉ có điều sói tính tiềm ẩn. Cả ngày đi theo sau ta, có nhiều lần ta tắm phía sau suối y cũng nhảy đến, đánh giá thân thể của ta từ trên xuống dưới, sau đó so lại với thân mình… Tuy sau lại bị lão phụ giáo huấn mạnh mẽ một bữa, nhớ rõ nhất câu nói đầu tiên là: Con có biết không hảảảảảả…. Con là nữ hài, sau này làm sao lập gia đình chứứứứ.

Cuối cùng y cho rằng hai người chúng ta là đồng loại, cho nên ăn cơm bằng chén, nhưng chén y thì y không ăn, chuyên cướp của ta… Bước đi không chỉ tay nắm tay, còn nhất định phải gần sát lại, khi ngủ y cũng chui đầu rúc vào lòng ta…. Ông trời chứng giám, khi đó ta còn nhỏ hơn y một tuổi nữa kìa.

Nhưng y một lần đi theo ta là đã mười năm, vẫn chưa từng chia xa.

Ta biết y và ta khác biệt, y không sùng lễ nghi nhân giáo, lại càng không tôn quân thần phụ tử, không xem phật giáo đạo lễ ra gì… Ngay cả lão phụ, ban đầu y cũng không bái, chẳng qua sau khi ta khuyên y thì y chỉ chắp tay làm lễ, lão phụ không thể làm gì chỉ đành mắt nhắm mắt mở.

Cho nên, đối với việc dấn thân Tây Di, trong lòng y không có áy náy. Tuy là lúc giết địch y đeo nửa mặt nạ màu đen giết chóc không chớp mắt, cũng vì tướng sĩ thuộc hạ mình thương vong đau đớn nghẹn ngào, nhưng y vẫn cho rằng một cuộc chiến tranh cũng chẳng qua là một cuộc chiến mà thôi. Như dã thú vồ mồi trong rừng, kẻ mạnh là vua, có điều là có phải vì thế nên ta mới có thể để cho y đi hay không?

Võ công ta học là do lão phụ dốc lòng dạy bảo, càng không thiếu vài bài nửa cuốn, cho nên cao hơn y không ít. Nhưng hôm nay tất cả cũng chỉ có thể dựa vào y. Hồn lão phụ đã tán ngoài thảo nguyên, nghĩ đến cũng sẽ không trách ta dạy cho y tư kỹ của Quân gia chứ?

Tiểu Thất lải nhải thật lâu, từ ăn mặc ở đi đứng đến hành động cử chỉ, không phân lớn nhỏ. Y luôn miệng nói tất tần tật, cho đến cuối cùng mắt ta lờ mờ ý mới tha cho ta. Thế này trước kia chắc chắn ta đã đánh cho một quyền rồi nữa, nhưng hôm nay lại chỉ có thể nghe y giáo huấn, thật là khó khăn.

Hơn nữa y nhắc đến việc ta thất thố trước mặt Ninh Vương: Tuy nói cô phản đối với sự oai vệ của y, nhưng tại sao có thể biểu hiện ra chứ? Cho dù y là một đống phân, mình cũng phải xem y là một đống phân thơm ngào ngạt… Ta phản bác, ta cũng đâu có nói ra là ta phản bác Ninh Vương, chỉ cuối đầu lấy cạp váy thắt nơ thôi mà.

Y nói: “Nhưng nét mặt của cô ngay cả ta cách xa như thế cũng cảm thấy trong đó có sự khinh thị, cô nghĩ với tính tình ngông nghênh bức người của Ninh Vương có thể không cảm giác được sao?”

Cuối cùng ta cảm giác mặt mày y hơi có ý dò xét, rõ ràng chỉ trích nhưng thật ra mừng thầm, cho nên lẩm bẩm: “Sao ta lại cảm giác trong giọng nói của ngươi có chứa ghen tuông vậy kìa?”

Y há hốc cứng lưỡi, cuối cùng không giáo huẩn nổi nữa.

Ta không thèm để ý, nguyên nhân y luôn không vừa mắt với Ninh Vương cũng bởi vì một vị mỹ nhân.

Khi đó Ninh Vương mới giám quân, từ lúc mới bắt đầu chỉ trích cho đến lúc lấy mỹ tửu mỹ vị ra đãi quân sĩ, rồi nghiêm chỉnh quân kỷ, phanh phui ra không ít kẻ trung gian trục lợi rút ruột trong quân doanh. Quân Tây Cương tuy coi Quân gia quân làm chủ nhưng không chỉ một mình Quân gia quân, người ngồi trên cao có thể nào yên tâm để Quân gia quân một nhà độc bá chứ? Một nhánh quân do Tào thống lĩnh nắm đầu đội cung nỏ, toàn bộ tướng sĩ đều sử dụng cung nỏ hoàn mỹ, trang bị khôi giáp da tê giác, cưỡi bảo mã đại lương. Tuy nhân số không nhiều bằng Quân gia quân, nhưng cũng là đội quân có sức chiến đấu cực mạnh. Tướng sĩ trong doanh phần lớn là con nhà hào môn tại kinh đô, vì muốn kiến công lập nghiệp đánh bóng tên tuổi nên đến đây. Cho nên doanh trại này có thể nói là cực kỳ xa hoa. Lão phụ luôn mắt nhắm mắt mở đối với họ, chỉ cần họ không gây ra chuyện, thì ông chỉ mong sao bọn họ cả ngày sống phóng túng.

Nói vật hợp theo loài, người phân theo bầy, tất cả mọi người đến từ kinh thành, quen với quy tắc kinh thành, có cùng chung tiếng nói. Cho nên những con cháu hào môn này cũng xem Ninh Vương cùng loại người. Ninh Vương mở tiệc hoàng gia chiêu đãi quan binh trên dưới, có ít người không cảm kích, cũng có ít người hạn hán đã lâu gặp cam lộ nên rất có cảm giác tri kỷ.

Tướng lãnh cao cấp của đội cung nỏ có cử chỉ nhã nhặn, chu đáo kỹ lưỡng, trên bội kiếm gắn nhiều bảo thạch ngọc châu, hơn nữa ra đời từ đại gia hào môn nên từ nhỏ đã theo học cao thủ võ lâm, vì vậy thân thủ của bọn họ cao hơn nhưng quân doanh khác rất nhiều. Hơn nữa lão phụ dung túng quá mức khiến cho mắt họ đặt trên trán, có điều bọn họ không dám khiêu khích thân binh của ta. Đơn giản là ta cũng không lịch sự nhiều như vậy, nói lời không hợp là đánh họ răng rơi đầy đất. Cho nên bọn họ không chấp nhặt với thô phu quê mùa như ta… Bọn họ thích ngấm ngầm, thích mặt nở nụ cười nhưng ngầm móc dao ra. Đặc biệt là Tào thống lĩnh kia, trên mặt luôn mỉm cười như gió xuân, lễ tiết chu đáo kỹ lưỡng, khiến người ta không tìm ra chút sai lầm. Nhưng lại ngầm khiến lão phụ bị thua thiệt nhiều lần. Nói ví dụ như quân lương triều đình chuyển đến, còn chưa đến quân doanh thì y liền bẩm báo với lão phụ. Nói lần này đại đội vận lương có gạo của Tào gia họ ở kinh thành đưa đến, là đặc biệt giành cho quân doanh cung nỏ. Tất nhiên lão phụ biết đội cung nỏ đúng là có thói quen này, trong quân doanh có rất nhiều con cháu quý tộc, vì thuận tiện nên trưởng bối đau lòng con cháu cũng tiện gửi xe hàng lậu theo đội áp giải lương thực. Lão phụ liền cho phép y giúp vận chuyển đồ đạc của mình. Y liền phái người đi nhận, chẳng những lấy đồ của mình lại còn mang luôn thịt hươu nai khô, gạo thượng hạng đem về quân doanh mình, để hàng kém lại. Nếu có người hỏi thì y bảo chủ soái đã đồng ý cho y mang số lương thực này.

Quân lương cũng chia ra nhiều loại, thời điểm phân phối ban đầu là chất lượng tốt và bình thường lẫn lộn với nhau, y làm như thế đã phân phối cho bọn ta phần lớn lương thực kém, lương thực tốt liền thiếu bảy tám phần. Lúc chúng ta nấu quân lương lại nấu chung lương thực kém và lương thực tốt lẫn lộn. Kể từ đó dẫn đến trên dưới toàn quân tức giận khó bình định. Ta mặc kệ tất cả, dẫn theo bắc đẩu thất tinh ban đêm xông thẳng vào chủ trướng của họ Tào, nhưng lại một mực không nói chỉ trích hỏi tội. Bởi vì ta biết ta nói một câu thì y đã sẽ nói mười câu viện cớ đàng hoàng đáp lại ta. Ta chỉ nói mượn lương thực, nếu như không cho mượn ta liền lỡ tay khiến chén trà đang ở trên bài vô duyên bay lên nện vào mặt y, hoặc là nghiên mực thượng hạng trong trướng y lại khó hiểu rớt nát bét trên mặt đất. Còn không thì lão Tam giả vờ làm ra vẻ ngưỡng mộ bảo kiếm được khảm đá quý được xem như vật báu kia để mượn nhìn xem, sờ đông sờ tây một cái thì đá quý trên đó liền rớt xuống… Tốn hai canh giờ cuối cùng y mới mở miệng đồng ý cho mượn lương thực. Ghi nhiều giấy tờ, đóng dấu, tất nhiên là sẽ không viết kỳ hạn trả… Tất cả tuân theo quy tắc, ta nói với y: “Chúng ta cũng không lấy thế hiếp người, đồ mượn nhất định sẽ trả…”

Lúc này tận đáy lòng y mắng chúng ta hơn cả ngàn lần: “Cường đạo, thổ phỉ, vô lại…” nhưng trên mặt vẫn mang nụ cười như cũ: “Nào có, nào có, vật Quân thiếu tướng muốn đương nhiên tiểu nhân phải dâng tặng mới đúng, nào dám đòi ngài trả.”

Những lời này y nói cũng đúng, đồ ta mượn đương nhiên không có đạo lý trả lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.