Miệng Độc Thành Đôi

Chương 34: Chương 34




Edit: Gà

Beta: Vi Vi

Chùm đèn trong phòng phát ra ánh sáng rạng ngời, tựa như xua đi tất cả gió táp mưa sa bên ngoài, chỉ còn lưu lại một không gian tạnh ráo an ổn.

Tần Chân như đang ở trong giấc mộng, bên tai còn quanh quẩn những lời nói dịu dàng thâm tình của Mạnh Đường, trước mắt là khuôn mặt đẹp đẽ, sạch sẽ không nhiễm bụi trần của anh.

“Sự thật” về thứ tình cảm mà trước đây cô luôn cho rằng là tình yêu đơn phương, sau rất nhiều năm, đột nhiên bị phủ định hoàn toàn, và kẻ đầu têu kia lại nói với cô: Thật ra, anh cũng thích cô.

Đầu óc Tần Chân trống rỗng.

Mà lúc này, cửa bỗng bị đẩy ra ầm một tiếng, giây tiếp theo, Trình Lục Dương xông vào trong phòng với bộ dáng lạnh thấu xương, vừa nhìn thấy Mạnh Đường liền đấm anh ta một cú không hề do dự.

Một đấm này vừa nhanh lại vừa mạnh, Mạnh Đường chưa kịp phản ứng, đã bị một đấm nặng nề giáng vào mặt, lảo đảo lui tới góc tường.

Tần Chân sợ hãi kêu lên một tiếng, lại bị Trình Lục Dương túm mạnh cổ tay, dùng loại tư thế bảo vệ kéo ra phía sau.

“Anh –” Mạnh Đường cố gắng đứng vững, khuôn mặt đẹp trai phút chốc nhăn lại, vừa sợ vừa giận muốn mắng Trình Lục Dương.

Đâu ngờ cái người đang dùng tư thế bảo vệ giữ chặt lấy Tần Chân lại không hề cho anh ta cơ hội nói chuyện, lại còn tức giận tột độ nhìn anh ta, rít từng tiếng qua hàm răng: “Tốt nhất là cậu ngậm chặt cái hố phân của mình lại cho tôi, đừng để cho nó bốc mùi thêm nữa! Nếu không tôi không ngại tẩn cho cái đồ cặn bã nhà cậu nát bươm thêm đâu!”

Cứ thế đi thẳng vào vấn đề, không dạo đầu, không vòng vo.

Dù là Mạnh Đường trước giờ vẫn tốt tính cũng phải thay đổi sắc mặt, tay phải che lấy bên má vừa bị đánh đập, yên lặng nhìn chằm chằm vào cánh tay đang nắm lấy Tần Chân của Trình Lục Dương, ánh mắt cũng dần trở nên lạnh như băng, “Anh có tư cách gì đánh tôi? Lại có tư cách gì bắt tôi phải câm miệng?”

“Dựa vào cậu thờ ơ lạnh nhạt với người phụ nữ này nhiều năm như vậy, dựa vào cậu ỷ vào tình cảm của cô ấy đối với cậu mà độc ác khiến cô ấy phải một mình chịu khổ, dựa vào cậu không biết xấu hổ tự cho mình là tuyệt thế tình thánh, chỉ cần về nước, nói mấy lời ngon ngọt là có thể bù đắp được sự coi thường và tuyệt tình của cậu đối với cô ấy nhiều năm qua!” Toàn thân Trình Lục Dương tản ra ánh lửa của đấu sĩ thánh chiến, trong đôi mắt không ngừng phun ra lửa cháy hừng hực, “Họ Mạnh kia, cậu cho rằng mình là ai chứ? Lúc cậu không cần người khác, là có thể vứt họ vào một xó giống như rác rưởi; đợi đến khi cậu nghĩ tới, bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, người khác sau nhiều năm bị cậu bỏ rơi, vẫn phải dùng đôi mắt ngóng trông tiếp nhận lời tỏ tình của cậu, quỳ xuống bái lạy tung hô vạn tuế với cậu?”

Nói đến đây, anh lại không nhịn được lại muốn xông lên đánh người.

Mạnh Đường đã hoàn toàn đứng thẳng người dậy, nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng mà xen lẫn thù địch: “Quá khứ của chúng tôi thì liên quan gì tới anh? Anh Trình, anh quản quá rộng rồi đấy. Cái này giống như mũi lợn cắm cọng hành – muốn giả làm voi, hay là chồn chúc tết – không có ý tốt?”

Ha, còn dám dùng cái kiểu ăn nói nửa chừng, không hổ là đã từng đi du học, từng tiếp xúc với kiến thức nước ngoài, thật xứng với danh xưng giáo sư Mạnh, học cao hiểu rộng, tài trí hơn người!

Trình Lục Dương quả thực rất muốn ngửa mặt lên trời cười to, “Quá khứ? Ha ha ha, buồn cười, hai người thì có quái quá khứ gì chứ? Cậu còn không biết xấu hổ nhắc tới hai chữ quá khứ sao? Lúc hai người từng đến với nhau hay là cậu đã hứa hẹn gì với cô ấy sao? Cậu thậm chí chưa từng đáp lại tình cảm của cô ấy, hèn nhát biến thái như thế, dở hơi để cô ấy lún sâu vào vũng bùn, còn cậu thì lại thờ ơ lạnh nhạt, cậu xác định cậu còn mặt mũi nhắc tới quá khứ sao? Ha ha, tôi không khỏi cảm thấy xấu hổ thay cho bố mẹ cậu đấy, sinh ra một đứa con không biết xấu hổ như vậy!”

Anh chỉ vào mũi Mạnh Đường, nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng: “Trình Lục Dương tôi trước giờ ghét nhất là cái loại luôn tự cho mình là đúng như cậu, ỷ vào bản thân có chút tài năng, còn tưởng rằng toàn bộ thế giới phải xoay quanh mình! Nếu trước đây cậu chưa từng đáp lại tình cảm của cô ấy, khiến cô ấy khổ sở đau lòng nhiều năm như vậy, hiện tại cho dù chỉ còn một chút nhân tính với biết xấu hổ, thì đừng nên vờ vịt quay lại trêu chọc cậu ấy! Cậu là cái đồ cầm thú! Cặn bã –”

“Anh nói đủ chưa?” Tất cả năng lực tự chủ mà Mạnh Đường rèn giũa bấy lâu nay đã bị Trình Lục Dương làm cho bay biến hết, khuôn mặt ôn hòa trở nên rét lạnh, anh bước từng bước về phía trước, lướt qua Trình Lục Dương, nhìn Tần Chân vẫn đứng sững tại chỗ, trong ánh mắt pha chút áy náy, lại không chút nào lùi bước nói, “Mình chỉ muốn nói với cậu, Tần Chân, những lời mình vừa nói đều là thật.”

Trình Lục Dương quả thật không thể chịu đựng nổi dáng vẻ tình thánh này của Mạnh Đường, nên anh lập tức giơ nắm đấm lên muốn ra tay lại bị Tần Chân ở phía sau giữ lấy cổ tay.

“Trình Lục Dương!” Giọng cô vừa gấp vừa cao, rõ ràng là đang rất hoảng hốt, bàn tay dùng sức giữ lấy anh, cố gắng muốn kéo anh lại.

Trình Lục Dương tức khắc dừng bước, không xông lên phía trước nữa.

“Đừng đánh nữa!” Cô túm chặt lấy tay anh, cố gắng giữ bình tĩnh nói, “Thế là được rồi, chúng ta đi thôi, được không? Mau lên, đi thôi!”

Trình Lục Dương thật sự rất muốn tẩn cho Mạnh Đường một trận cho đã, muốn cho anh ta biết kết cục của việc ức hiếp người phụ nữ này là gì, càng muốn cảnh cáo anh ta sau này tốt nhất là cách cô thật xa vào, bằng không để anh nhìn thấy một lần thì sẽ đánh một lần, tuyệt đối không nương tay.

Anh thậm chí còn muốn lột cái vẻ mặt ngụy quân tử dối trá của Mạnh Đường xuống, để an ủi tình cảm nhớ nhung bao năm nay của Tần Chân đối với anh ta.

Nhưng tất cả thôi thúc đều bị mấy câu nói của Tần Chân ngăn lại.

Bởi vì anh cảm nhận được cô đang cố tỏ ra bình tĩnh, cũng nhận ra giờ phút này cô đang hoảng hốt, hoang mang lo sợ.

Nắm đấm của Trình Lục Dương dừng lại giữa không trung, cuối cùng nặng nề buông thõng xuống. Anh nắm lấy tay Tần Chân, đối diện với Mạnh Đường, gằn từng tiếng: “Họ Mạnh kia, sau này đừng để tôi nhìn thấy cậu đeo bám người phụ nữ này nữa, nếu không, cứ chuẩn bị cho mình một cái quan tài, tôi sẽ tự mình đến đóng nắp giúp cậu.”

Mạnh Đường lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ, nhìn Tần Chân cùng Trình Lục Dương tay trong tay đi ra khỏi cửa, cả người vẫn không nhúc nhích đứng ở nơi đó, trong ánh mắt hiện lên rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Anh cũng muốn đuổi theo, nhưng anh hiện tại không có lập trường, càng không có tư cách.

Nếu lúc trước anh không đưa ra quyết định ích kỷ như vậy, liệu rằng kết quả có khác?

Anh nhắm mắt, bỗng nhiên cảm thấy ngọn đèn trong căn phòng này rất chói mắt, phơi bày tất cả những mặt xấu xí, bất lực của bản thân.

Trình Lục Dương nói to một hơi như vậy, vừa kéo Tần Chân vào thang máy, liền bắt đầu ho khan kịch liệt. Cổ họng vừa sưng vừa đau, lúc ho cảm giác đau muốn chết.

Tần Chân theo bản năng vỗ lưng cho anh, “Làm sao vậy –”

Còn chưa nói xong, cái tay kia đã bị Trình Lục Dương hung hăng chặn lại, anh cố nén lại một cơn ho khan, nhìn người phụ nữ trước mặt, không nhịn được quát: “Làm sao vậy à? Tần Chân, tôi cứ nghĩ tác phong làm việc của cô giống như bánh bao, không nghĩ tới trong óc cô cũng toàn bánh bao! Những gì trước đây tôi nói với cô còn chưa đủ sao? Tên họ Mạnh kia đối với cô thế nào, chẳng lẽ cô còn không rõ sao? Tôi đã nói phòng ở của anh ta không cần cô quan tâm, cô còn cun cút chạy tới đó làm gì? Để người ta cười vào mặt cho sao? Hả?”

Bởi vì nói một hơi dài, anh lại bắt đầu ho khan rũ rượi, khuôn mặt trở nên đỏ bừng không biết là bởi vì tức giận hay là do ho khan.

Tần Chân kinh ngạc đứng tại chỗ, đột nhiên không biết nên nói gì.

Trình Lục Dương thật vất vả mới ngừng ho khan, hít sâu một hơi, có lẽ là thấy sắc mặt cô tái nhợt quá, đành dịu giọng xuống một chút: “Con người ta sống trên đời này, nếu chỉ chăm chăm làm theo ý người khác, mỗi một câu một lời đều phải băn khoăn đến cảm nhận của người khác, vậy rốt cuộc là cô sống vì ai? Cô quan tâm đến bạn học là đúng, cô lựa chọn dùng khuôn mặt tươi cười để tiếp đón người ta cũng không sai. Nhưng mà Tần Chân, cô ngẫm lại xem, người đàn ông đó đã làm những gì với cô, cô có cần thiết phải vì một người như thế mà để mình chịu ấm ức không?”

Anh xoay người sang nhìn cô, gằn từng tiếng: “Từ nay về sau, không cần gặp lại anh ta nữa, không cần quan tâm tới chuyện của anh ta nữa, chuyện phòng ở cứ giao hết cho tôi, cô cho số anh ta vào danh sách hạn chế cho tôi.”

Dừng một chút, anh sợ hãi phát hiện bản thân dường như đã để lộ ra cái gì đó, vì thế lại ho khan hai tiếng, “Lần trước tôi kéo anh ta vào danh sách hạn chế cũng là vì tốt cho cô, ai cho cô tự ý lôi anh ta ra chứ?”

Thang máy xuống dưới tầng một, anh đi ra ngoài trước, Tần Chân chậm rãi đi phía sau cách anh mấy bước, cứ như vậy lặng lẽ nhìn theo bóng dáng anh.

Anh vẫn còn ho khan, xem ra là bị cảm rất nặng.

Anh chỉ tùy tiện mặc vào bộ quần áo kết hợp chẳng ra đâu vào đâu, chắc là vội vã ra khỏi nhà, không kịp xem xét.

Bên trái tóc anh hơi vểnh lên, chắc là chưa kịp chải đầu đã chạy ngay tới tòa nhà của Âu Đình để tìm cô.

Cô thần người nghĩ tới mấy chi tiết nhỏ nhặt, sau đó mới chú ý tới anh sau khi ra khỏi sảnh lớn thì đứng ở trên cầu thang, quay đầu nhìn cô, nói rất hợp tình hợp lý: “Tôi không mang ô.”

Bật chiếc ô có họa tiết hoa màu vàng nhạt không được to cho lắm trong tay lên, cô đi đến bên cạnh Trình Lục Dương, đưa ô cho anh. Anh nhận lấy vô cùng tự nhiên, cùng cô đi vào trong màn mưa.

Chắc là do ở trong thang máy anh nói nhiều quá, cảm xúc quá kích động, thành ra đến giờ đột nhiên thấy hơi xấu hổ nên chỉ có thể yên lặng bước đi. Nhận thấy Tần Chân đi chậm chạm quá, anh rốt cuộc quay sang hỏi cô: “Làm sao vậy?”

Lúc này mới phát hiện sắc mặt của cô cực kỳ xấu.

Chẳng lẽ không chỉ có anh bị bệnh, đến cô cũng bị?

Tần Chân đưa tay xoa xoa bụng, lắc đầu, “Bệnh cũ.”

Trình Lục Dương nhìn theo tay cô, rốt cuộc mới hiểu ra cái mà cô gọi là bệnh cũ là có ý gì, lập tức không nhiều lời, “Ra tiểu khu liền bắt xe về, cố chịu đựng một chút.”

Nhưng kế tiếp, anh đi chậm lại đâu chỉ một chút, mỗi khi thấy cô hơi nhíu mày thì lập tức chuyển sang tốc độ rùa bò, cho đến khi lông mày cô giãn ra mới thôi.

Tần Chân ngẩng đầu, thấy hai phần ba chiếc ô xinh xắn cho nữ che bên phía cô, mà anh liên tục quay sang nhìn cô, vừa xem xét xem cô có bị dính mưa hay không, vừa quan sát nét mặt cô.

Hạt mưa dày đặc không tránh khỏi dính vào bộ đồ công sở và tất chân của cô, đồng thời, có nhiều hơi ẩm dọc theo yết hầu bốc lên, lại không hiểu vì sao không tuân theo quy luật tự nhiên, trực tiếp tới đáy mắt cô.

Trình Lục Dương đột nhiên chìa tay giữ chặt cô, “Cẩn thận!”

Cô lệch khỏi quỹ đạo vài bước về phía anh, lúc này mới chú ý tới vũng nước dưới chân kia. Tay anh ấm áp mà mạnh mẽ, nắm chặt lấy cổ tay cô, giống hệt như lúc anh kéo cô ra khỏi tầm mắt của Mạnh Đường vậy.

Tần Chân chậm rãi ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn người bên cạnh. Khung cảnh này dường như vô cùng quen thuộc, trong một đêm cách đây hơn mười năm, cũng có một thiếu niên đi bên cạnh cô, bung ô giúp cô che gió chắn mưa như vậy.

Mạnh Đường thậm chí còn chín chắm hơn Trình Lục Dương, mỗi một bước, mỗi một câu, mỗi một biểu cảm đều có thể khiến người ta giống như được tắm gió xuân, vui vẻ từ tận đáy lòng.

Song, giờ này khắc này, cô lại ngạc nhiên phát hiện ra, một Trình Lục Dương không đủ chín chắn thế nhưng lại khiến cô cảm động muốn khóc.

Anh cẩn thận từng li từng tí, anh dịu dàng tỉ mỉ, anh không khống chế được cảm xúc, anh giận dữ, thậm chí còn cái miệng thối toàn nói những lời ác độc của anh… Tất cả khiến cô có thể cảm nhận sự quan tâm của người đàn ông này một cách chân thực. Khác với sự dịu dàng của Mạnh Đường, sự dịu dàng của Trình Lục Dương rất đặc biệt, khiến cho cô hoàn toàn chìm đắm trong đấy.

Cô hỏi anh: “Vì sao lại tới đó?”

“Lo cho cô.” Trình Lục Dương trả lời như vậy, “Lo cô bị tên đàn ông bụng dạ xấu xa kia lừa đi, đầu óc cô vốn không tốt, tính cách cũng bánh bao, sao tôi có thể trơ mắt nhìn cô bị người khác ức hiếp?”

Cô không ngoài ý muốn lại bị anh chế giễu lần nữa, nhưng không thèm so đo với anh, chỉ hỏi tiếp một câu: “Vì sao lại lo cho tôi?”

Trình Lục Dương trái lại bị câu hỏi này làm cho sửng sốt, sau đó mới trả lời hợp tình hợp lý: “Cô đã nói chúng ta là bạn bè, ông đây khó khăn lắm mới đồng ý với cô, đã nói được thì phải làm được, nhất định sẽ đối tốt với cô!”

Trong mắt anh là niềm chân thành không chút do dự, lòng thành trăm phần trăm.

Tần Chân có cảm giác chất lỏng cay cay nơi đáy mắt sắp tuôn trào mãnh liệt, thật giống như cô đã không thể chống cự nổi sự bảo vệ và quan tâm này, mỗi phút mỗi giây ở bên cạnh anh đều như có một bàn tay vô hình không ngừng kéo cô vào trong thế giới của anh.

Trình Lục Dương này, ở mặt ngoài thì có vẻ là cứng rắn, thích châm chọc người khác, quanh người bốc mùi hôi thối, nhìn thấy cũng không muốn đến gần. Nhưng một khi lột đi vẻ bề ngoài kia, sẽ phát hiện nội tâm mềm mại tinh tế của anh.

Cô ngửa đầu cứ nhìn anh như thế, nhìn mái tóc đen nhánh mềm mại của anh, nhìn ngũ quan tinh tế anh tuấn của anh, nhìn đôi mắt sạch sẽ trong suốt của anh, nhìn ngón tay đẹp đẽ đang cầm ô của anh… Nơi khóe mắt rốt cuộc có một giọt lệ chảy xuống.

Cổ họng như có gì đó chặn ngang.

Như bị nghẹn lại.

Giây phút này cô rốt cuộc đã nhìn rõ trái tim mình, hóa ra, cô đã vô phương cứu chữa thích người đàn ông tên Trình Lục Dương này.

Một người không ngừng sinh ra thiện cảm với một người khác có lẽ là quá trình rất dài, nhưng trái tim thật sự rung động, hóa ra chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Chỉ cần một giây khi bạn ngẩng đầu lên nhìn vào trong mắt người đó, phát hiện nơi đó chỉ duy nhất hình bóng của bạn, khiến cho con tim bạn trở nên loạn nhịp.

Vì thế, bạn rốt cuộc phát hiện ra, cảm giác rung động lại có thể mãnh liệt như vậy, có thể vượt qua mọi nhân tố tưởng chừng như không thể vượt qua nổi.

Lời tác giả:

Mạnh Đường là nam thần mà mọi cô gái đều mơ ước, mà Trình Lục Dương là loại đàn ông độc miệng khiến người khó mà thích được, đây là ấn tượng ban đầu của mọi người đối với bọn họ.

Nhưng trong kế hoạch của tôi, đây là câu chuyện một nam thần rũ bỏ hào quang trở thành con người mà người đàn ông khiến người khó thích lại thành công lên chức trở thành nam thần.

Cho nên đừng tiếc nuối rằng không thể gặp được nam thần thuộc về mình khi còn trẻ, bởi vì cuối cùng bạn sẽ phát hiện ra, người bạn đồng hành với bạn – người chẳng phải nam thần kia thật ra cũng chính là nam thần đặc biệt nhất thuộc về bạn.

Mong rằng mọi người theo dõi đến đây – dù bên cạnh có nam thần hay không, đều sẽ có được tình cảm này, làm bạn suốt đời với người đàn ông tốt như Trình Lục Dương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.