Minh Hà Chi Cao Sí

Chương 38: Chương 38




CHƯƠNG 38 – CAO SÍ  TRƯỞNG THÀNH [ TAM ]

Bắc Bình đã vào cuối tháng năm , thời tiết bắt đầu nóng bức lên.

Chu Cao Sí   ngồi ở dưới cây đại thụ , tế mi hơi nhíu , chậm rãi phe phẩy cây quạt, trong lòng phát sầu, còn chưa tới tháng sáu nha, sao thời tiết liền nóng như vậy a ??

Một bên Mã Tam Bảo khua cây quạt, thấy Chu Cao Sí sầu mi khổ kiểm, liền thấp giọng nói “Thế tử, ngài nhẫn nại nhẫn nại nha , chờ Vương gia trở lại là có thể đi Thanh Lương sơn trang .”

Thanh Lương sơn trang? Chu Cao Sí   trong lòng thở dài, hắn thật ra muốn đi, nhưng nghĩ đến lời nói của hòa thượng lão sư khi đến ……

Lấy lại tinh thần, Chu Cao Sí   ôn hòa cười “Phụ vương còn có rất nhiều chuyện cần xử lí , chính sự trọng yếu, Thanh Lương sơn trang khi nào đi cũng được .”

Hiện nay, chuyện của cha là quan trọng nhất , nghỉ hè và vân vân , hắn tuy rằng sợ nóng , nhưng nóng bức so với chuyện của cha thì không là gì đi .

Bất quá…… Cha đang làm cái gì nha ? Kinh thành bên kia lại có dị động gì sao ?

Mã Tam Bảo phất cây quạt, trong lòng nghĩ, mấy năm nay vừa vào hạ , Vương gia liền mang thế tử đi Thanh Lương sơn trang nghỉ hè, hàng năm cơ hồ đều là như thế, năm nay cũng sẽ như thế đi?

Vương gia yêu thương thế tử như vậy, Mã Tam Bảo nhớ rõ năm trước có một lần đi theo thế tử ở Tùng Trúc viện qua đêm, buổi tối gác đêm, nhìn  Vương gia ngồi dậy quạt cho thế tử , ước chừng cũng quạt đến quá hai canh giờ , thẳng đến khi thế tử không xoay người nữa , nặng nề ngủ, bắt đầu khò khè , mới dừng lại.

Khi đó, Mã Tam Bảo thấy trên người Vương gia đều là mồ hôi ……

Chu Cao Sí   đang ở trong lòng cân nhắc xem cha hắn sẽ áp dụng phương pháp gì , chỉ thấy Hiểu Cầm vội vàng lại đây, cung kính hành lễ , sau nói “Thế tử, Vương gia cho mời.”

Cha ? Chu Cao Sí  ôn hòa cười “Đã biết.” Liền khoan thai đứng dậy, chắp hai tay sau lưng hướng phía ngoài đi đến ..

Một đường đi tới , tận lực lựa chọn hành lang gấp khúc, Chu Cao Sí   đi cả đường đều né qua tia nắng hé xuống , chuyển qua mấy chỗ hành lang gấp khúc, rất xa có hai nam hài cao tráng ước chừng mười tuổi đang chạy lại đây .

Hai hài đồng kêu to “Ca ca! Ca ca!”

Chu Cao Sí dừng lại cước bộ, cười tủm tỉm quay đầu nhìn về phía hai hài đồng đang chạy tới “A Hú, A Toại……”

“Ca ca! Chúng ta muốn đi Thanh Lương sơn trang!” Đợi chạy tới gần , hai hài đồng trăm miệng một lời nói.

Chu Cao Sí   sửng sốt, lập tức ôn hòa cười “Gần nhất không thể được. Phụ vương gần nhất bề bộn nhiều việc, chờ phụ vương làm xong chuyện rồi tính sau .”

Trong đó một hài đồng cao hơn một chút , cũng chính là Chu Cao Hú  bĩu môi nói “Phụ vương có vội thì chỉ cần ca ca nói một tiếng, phụ vương khẳng định liền mang nhóm ta đi. Ca ca, ngươi cùng phụ vương nói một tiếng đi.”

“Đúng nha đúng nha ! Ca ca, chúng ta sắp nóng chết luôn rồi !” Chu Cao Toại  lôi kéo tay Chu Cao Sí   hét lên.

Chu Cao Sí   trong lòng thở dài, hắn cũng nóng a! Nhưng…… Đại sự của cha có lẽ đã bắt đầu , hắn cũng không muốn dùng mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này làm phiền đến cha .

Chu Cao Sí  ôn hòa cười mở miệng nói “A Hú, ngày hôm qua ca ca giao cho sách cho ngươi , ngươi xem xong chưa ?”

Chu Cao Hú  nhất thời cứng đờ.

Chu Cao Sí   vừa cười mị mị vừa quay đầu nhìn về phía Chu Cao Toại bắt đầu đi lùi về sau “A Toại, mấy ngày hôm trước ca ca cũng đưa mấy mẫu tự cho ngươi , ngươi viết chưa ?”

Chu Cao Toại  ngượng ngùng cười.

Chu Cao Sí   chắp hai tay sau lưng, ra vẻ nghi hoặc “Nha, kỳ quái, mấy ngày hôm trước không biết là ai nói với ta , nhất định sẽ xem xong sách , tập viết hết chữ đó nha ? Nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất – tứ mã nan truy nha. A Hú, ngươi nói, những lời này có ý tứ gì?” Chu Cao Sí   cười tủm tỉm , nhỏ giọng hỏi.

Vẻ mặt Chu Cao Hú có chút không được tự nhiên , thấp giọng nói “Chính là đáp ứng một chuyện với người khác , thì nhất định phải làm được……”

Chu Cao Sí   cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Chu Cao Hú  cùng Chu Cao Toại , thẳng đến khi hai người đều cúi đầu, Chu Cao Sí   mới chậm rãi mở miệng nói “Ca ca biết, hôm nay thực nóng …… Bất quá phụ vương gần nhất đang vội , chờ phụ vương làm xong rồi , ca ca liền cùng phụ vương nói, thỉnh cầu phụ vương mang nhóm ta đi sơn trang nghỉ hè. Bất quá, những chuyện các ngươi đáp ứng với ca ca thì đều phải làm hết ……”

Chu Cao Hú  cùng Chu Cao Toại  lập tức ngẩng đầu, hưng phấn nói “Cám ơn ca ca!”

Nhìn hai người chạy xa , trong lòng Chu Cao Sí  khó hiểu, thật là, thầm oán thời tiết nóng như vậy mà còn chạy được sao ? Ai…… Tiểu hài tử nha, thật sự là tinh lực tràn đầy a.

Mã Tam Bảo nhìn bóng dáng hai người Chu Cao Hú  cùng Chu Cao Toại  đi xa, trong lòng nghĩ, biện pháp của thế tử thực cao , hai vị thiếu gia vương phủ xưa nay tùy hứng bất hảo, cũng chỉ có Vương gia cùng thế tử mới có khả năng cho bọn họ nghe lời …..

Chu Cao Sí   chậm rì rì tiến Tùng Trúc viện, thấy Trương Ngọc  cùng Chu Khả vội vàng đi ra, liền ôn hòa cười , dừng lại cước bộ.

Trương Ngọc  cùng Chu Khả vội cung kính chắp tay “Bái kiến thế tử.”

“Hai vị đa lễ . Phụ vương có ở đây không ?” Chu Cao Sí   cười cười hỏi.

Trương Ngọc  cung kính nói  “Hồi thế tử nói, Vương gia đang ở thư phòng.”

Chu Cao Sí  cười ha ha gật đầu, liền bước đi vào hướng bên trong.

Trương Ngọc  nhìn bóng dáng Chu Cao Sí   đi xa, xoay người đối Chu Khả thấp giọng nói “Thế tử bất quá mười ba tuổi, Vương gia thực tính đem chuyện trọng yếu như vậy giao cho thế tử sao ?”

Chu Khả thấp giọng trả lời “Không cần coi thường thế tử.”

Trương Ngọc  muốn nói lại thôi.

Thời điểm Chu Cao Sí  đi vào thư phòng, liền thấy cha hắn đang ở bàn , chuyên chú nhìn thư tín.

Chu Cao Sí  dừng lại chân bước , đứng ở cạnh cửa nhìn khuôn mặt cha hắn đang chuyên chú, trong lòng lại cảm khái, cha hắn thật sự càng lớn thì khuôn mặt càng dễ nhìn nha , bất quá…… Sao cha hắn không có chút nào già đi a ?

“Sí nhi ?” Chu Lệ  buông thư tín , khi ngẩng đầu, liền gặp Chu Cao Sí   đứng ở cạnh cửa nhìn chằm chằm mình đến ngẩn người, trong lòng không khỏi buồn cười, liền đứng dậy ra tiếng kêu.

Chu Cao Sí   lấy lại tinh thần, trong lòng có chút lúng túng, sao lại nhìn cha đến mức xuất thần như thế chứ  ? Dọa người! Trên mặt nghiêm nghị hành lễ “Con kiến quá cha.”

Chu Lệ  hơi hơi nhướng mày, kéo Chu Cao Sí  qua, nâng tay lau đi mồ hôi trên trán Chu Cao Sí , chế nhạo nói “Cha nhìn ngươi nếu cứ đổ mồ hôi nữa , sẽ đem tiểu bánh bao nước đều thành khô nha !”

Chu Cao Sí   ngửa đầu, nhìn tươi cười trêu tức trên mặt cha , nhỏ giọng nói thầm “Con cũng không muốn nha.”

Chu Lệ  dừng chút , ngón tay khinh niết mặt Chu Cao Sí , mỉm cười nói “Ngày mai, chúng ta phải đi Thanh Lương sơn trang.”

Chu Cao Sí   sửng sốt, lập tức còn thật sự nói “Cha, nóng bức chút cũng không sao , chính sự của cha quan trọng hơn.”

“Không có việc gì, cha đều có đúng mực.” Chu Lệ  thản nhiên nói. Lại nâng tay nhu nhu đầu Chu Cao Sí  , nhíu mày nói “Nhìn ngươi một thân mồ hôi thế này  , cũng không ngại hôi sao ? Đi tắm nhanh đi . Buổi tối liền ở lại Tùng Trúc viện.”

***********

Ban đêm, Chu Cao Sí   nằm ở trên giường, nhìn cha hắn còn ngồi ở trên giường xem thư tín, nhịn không được ngồi dậy, gọi “Cha……”

Chu Lệ  quay đầu “Ân?”

“Cha, ngài còn chưa ngủ sao?” Đã là canh ba ……

Chu Lệ  đứng dậy, đi đến bên giường, sờ sờ đầu Chu Cao Sí , mỉm cười, mang theo sủng nịch “Ngươi trước tiên ngủ đi, cha xem xong thư sẽ liền ngủ ngay .”

Chu Cao Sí  ngửa đầu nhìn cha hắn , coi như tinh thần không tồi , sau một lúc lâu, mới chậm rãi nằm xuống, trong lòng nghi hoặc, cha hắn gần nhất rất kỳ quái, thường thường để hắn ngủ lại Tùng Trúc viện, nhưng buổi tối luôn để cho mình ngủ trước, buổi sáng dậy cũng không ôm hắn như bình thường .

Có thể là…… gần đây có nhiều chuyện chuyển biến . Chu Cao Sí   mơ mơ màng màng nghĩ, chỉ chốc lát sau liền bắt đầu khò khè ngủ .

Chu Lệ  nghe được thanh âm khò khè nhỏ , mới buông thư tín đã muốn nhìn hơn mười lần trong tay. Chậm rãi đứng dậy, đi đến bên giường, dừng ở Chu Cao Sí   một hồi lâu, mới chậm rãi nằm đến trên giường, thật cẩn thận ôm lấy  Chu Cao Sí  , đem chăn chỉnh lại một lần mới hảo .

Lẳng lặng dừng ở Chu Cao Sí  trong lòng đang khò khè ngủ cùng vẻ mặt thỏa mãn , sau một lúc lâu, bên miệng Chu Lệ  tràn ra một tia cười khổ, nâng nhẹ tay khinh trạc trạc hai má nộn nộn của Chu Cao Sí   , thanh âm gần như sủng nịch lại như bất đắc dĩ , thấp thoáng vang lên “Ngươi nha……”

Trong không gian yên tĩnh , vang lên một tiếng nhẹ nhàng thở dài.

“Cha nên làm thế nào với ngươi bây giờ ?”

*********

Hôm sau, nhóm dân chúng Bắc Bình tò mò nhìn về phía Yên vương  phủ xưa nay luôn khiêm tốn không kiêu căng .

Mấy chiếc xe ngựa, hai mươi mấy hộ vệ.

Vị tiểu thế tử kia trên mặt luôn mang theo ý cười ôn hòa, thích ở trên phố phụ cận Yên vương  phủ đi dạo , mua đồ vật này nọ còn nghiêm chỉnh trả đủ tiền , đi theo phía sau Yên vương  gia cao lớn anh tuấn, hướng phương hướng ngoài thành xuất phát .

Ngày hôm nay , mọi người ở Yên vương  phủ muốn đi Thanh Lương sơn trang nghỉ hè.

Thanh Lương sơn trang ở ngoại ô Bắc Bình, địa phương kia cũng không biết cha làm thế nào tìm được . Đặc biệt râm mát, cách Bắc Bình cũng không phải xa.

Từ năm năm trước , xây dựng Thanh Lương sơn trang xong , hàng năm vào hè , cha đều đưa toàn gia bọn họ đến sơn trang nghỉ dưỡng .

Vừa tiến vào sơn trang, Chu Cao Sí   liền nhẹ nhàng thở ra.

Từng trận gió nhẹ xuy xuy thổi đến , Chu Cao Sí   không khỏi hí mắt cười. Thật sự là thoải mái.

Ban đêm, Chu Cao Sí   ngồi ở trong đào viên của sơn trang hóng gió , buồn ngủ, cho đến khi được một kiện áo choàng nhẹ nhàng đắp lên .

Chu Cao Sí   mở mắt ra, ngẩng đầu, nhếch miệng cười “Cha?”

“Sao không vào nhà ngủ ? Không cảm thấy lạnh sao?” Chu Lệ  không hờn giận khiển trách.

Chu Cao Sí   ngốc ngốc cười, vò đầu “Gió ở đây thực thư thái ……”

Chu Lệ  ngồi vào ghế dựa, ngẩng đầu nhìn xung quanh một chút, nhíu mày “Tam Bảo cùng Hiểu Cầm đâu? A Quý đâu?”

“…… Con để cho bọn họ lui xuống.”

Chu Lệ  nhìn chằm chằm Chu Cao Sí  , nghiêm túc nói “Trừ phi cha cùng ngươi ở , về sau không được tùy ý để người lui ra.”

“…… Dạ .” Cha hắn thực quan tâm hắn .

Hiện tại không phải có đại sự trọng yếu sao ? Chuyện lông gà vỏ tỏi này đừng nên quan tâm nha . .

Vì thế, nhịn không được mở miệng “Cha……”

“Ân?”

“Con sẽ chiếu cố bản thân , cha liền…… nên làm chuyện của ngài……” Chu Cao Sí  nghiêm túc nói .

Chu Lệ  sửng sốt, lập tức nhíu mày nhìn về phía Chu Cao Sí  “Ngươi ngại cha nhiều chuyện?”

Chu Cao Sí   ngẩn ra, lập tức lắc đầu “Con không muốn cha quá mệt mỏi .” Dừng một chút, nhỏ giọng nói “Đạo Diễn lão sư đều đã cùng con nói……”

Chu Lệ  trầm mặc.

Nâng tay chậm rãi vuốt đầu Chu Cao Sí , thanh âm khàn khàn nói “Cha biết…… Nhưng cha…… Chỉ có thời điểm ở bên cạnh ngươi…… Mới có thể cảm thấy an tâm……” Ngữ khí Chu Lệ  có chút ý vị thâm trường.

Nhưng Chu Cao Sí   nghe không hiểu , chỉ là trong lòng giật mình, nga, nguyên lai cha muốn người nhà làm chỗ dựa cho mình sao ?

Vì thế, Chu Cao Sí   tế mi loan loan, cười tủm tỉm mở miệng nói “Cha, ngài yên tâm, con sẽ luôn luôn ở bên người ngài .” Làm chỗ dựa cho người !

Chu Lệ  trong lòng bị kiềm hãm, nhìn vẻ mặt Chu Cao Sí   thản nhiên tươi cười, trong lòng có chút vô lực, nói không nên lời là thất vọng hay là may mắn?

Chỉ phải hung hăng nhu nhu đầu Chu Cao Sí , trừng mắt nói “Trở về phòng ngủ đi!”

Chu Cao Sí   khó hiểu, cha hắn làm sao vậy??

Nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, lúc cầm áo choàng của cha hắn thì cũng quay đầu lại nhìn  “Cha…… Ngài thì sao ? Thời điểm cũng không còn sớm ……”

Chu Lệ  chậm rãi lắc đầu “Cha ngồi thêm một chút .” Dừng lại , lại thản nhiên nói“Cha đêm nay cùng ngươi ngủ.”

Chu Cao Sí   vì thế cầm lấy áo choàng của cha hắn , chậm rì rì hướng phòng mình đi đến.

Đợi nhìn bóng dáng Chu Cao Sí   đi xa, Chu Lệ  mới mở ra tờ giấy trên tay:

Thái tử đã chết bệnh!

Chu Lệ  lạnh lùng cười, thời cơ…… Xem như đã đến sao?

Đứng dậy, đem tờ giấy chậm rãi vò thành từng mảnh , Chu Lệ  mới xoay người , hướng phòng Chu Cao Sí   đi đến.

Đi vào phòng, chỉ thấy Chu Cao Sí nằm theo hình chữ đại mà ngủ , chăn sớm bị đã xuống , cửa sổ còn mở ra?

Chu Lệ  nhíu mày, vội đóng cửa sổ, đi đến bên giường, đem chăn cầm lấy, cẩn thận đem Chu Cao Sí quấn kỹ lưỡng. Lại thoát áo khoác, nằm đến trên giường, đem chăn Chu Cao Sí đá văng xếp lại như cũ , ôm chặt, mới bất đắc dĩ sủng nịch thở dài.

Tiểu tử này!

Dừng ở Chu Cao Sí  , nhớ tới ngày ấy, Đạo Diễn chạy tới cùng mình nói:

“Vương gia, hôm nay bần tăng hỏi thế tử một vấn đề……”

“Vấn đề gì ?”

“Bần tăng hỏi thế tử , phong vũ tương chí ( mưa gió- nguy hiểm đến ) , thế tử đã chuẩn bị sẵn sàng chưa ?”

“Đạo Diễn!! Ta không phải đã nói, lạn sự này không được nói với Sí nhi nghe sao ?!”

“Ha ha, Vương gia đừng vội , Vương gia cũng không muốn biết thế tử trả lời thế nào sao  ?”

“Sí nhi …… Nói như thế nào ?”

“Lúc ấy, thế tử hắn cười tủm tỉm , nói lại một câu “Ân, tất nhiên phong vũ tương tùy.”

[phong vũ tương tùy  : Gian nan đến thì sẽ cùng nhau chiến đấu ]

……

Phong vũ tương tùy sao ?

Khóe miệng Chu Lệ  gợi lên một tia ý cười đầy ôn nhu sủng nịch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.