Minh Nhật Tinh Trình

Chương 45: Chương 45




Hạ Tinh Trình cầm một ly rượu vang đi tới bên cạnh Dương Du Minh.

Người chúc rượu Dương Du Minh mới vừa rời khỏi, ly rượu trong tay Dương Du Minh còn lại nửa ly Vin blanc, chất lỏng trong suốt hơi lay động trong ly rượu cũng trong suốt y như vậy.

Anh nhận ra Hạ Tinh Trình đang đi tới, thân thể vốn đang nghiêng qua dựa bên ghế hơi đứng thẳng lại, anh nhìn Hạ Tinh Trình.

Lúc này, lại có hai người bỗng dưng bưng ly tới chúc rượu Dương Du Minh.

Dương Du Minh mỉm cười cụng ly với bọn họ, ly rượu đưa đến bên môi chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Hạ Tinh Trình dừng bước chân, cậu nghe thấy cô gái trẻ ngồi ở bàn bên cạnh đang gọi cậu “anh Tiểu Tinh”, cậu xoay người lại, cô gái bảo cậu tạm thời ngồi xuống bàn đó.

Cậu là người có tính cách hiền hòa, không giống kiểu người lịch sự nhưng mang theo cảm giác xa cách như Dương Du Minh, cậu có thể thoải mái trò chuyện với tất cả staff trong đoàn phim, đặc biệt là con gái trong đoàn phim, không phân tuổi tác, đều rất thích cậu.

Sau khi bị người ta gọi qua, Hạ Tinh Trình liên tục bị cô gái đó rót cho mấy ly rượu vang, trong lòng cậu sốt ruột, nên uống rượu rất sảng khoái.

Lúc Dương Du Minh đi tới, anh giơ tay khoát lên chỗ dựa trên ghế Hạ Tinh Trình, nói với một bàn mấy cô gái trẻ: “Trước tiên tôi kính mọi người một ly.”

Mấy cô gái vội vã bưng ly rượu đứng lên, cụng ly với Dương Du Minh.

Dương Du Minh uống hết rượu trong ly, tay đè lên vai Hạ Tinh Trình, nói: “Tinh Trình, đi thôi.”

Hạ Tinh Trình dứng dậy theo anh, không quên bưng ly rượu vang của mình, tiếp đó đi theo sau lưng Dương Du Minh, hai người cùng đi đến cái bàn bốn chỗ sát cửa sổ phòng ăn ngồi xuống.

Bởi vì tất cả mọi người đều dồn lại ở bên cạnh bàn lớn chính giữa phòng, nên những hàng ghế ở cạnh cửa sổ đều chẳng có ai ngồi.

Hai người ngồi đối mặt nhau, Hạ Tinh Trình uống rượu nên gò má ửng hồng lên, cậu nhìn Dương Du Minh không hề chớp mắt.

Dương Du Minh hỏi cậu: “Có gì muốn nói với tôi hả?” Anh ngồi rất ngay ngắn, hai tay đều đặt trên mặt bàn, tay phải cầm chân ly rượu, ngón tay trái thả lỏng hơi uốn cong. Ngón tay anh thon dài, nhưng khớp xương rất rõ ràng, trên mu bàn tay có thể nhìn rõ mạch máu màu tím nhạt.

Đôi tay này là tay của đàn ông trưởng thành, hơi thô ráp, nhưng ấm áp và mạnh mẽ, Hạ Tinh Trình đã từng vô số lần được nắm lấy thậm chí còn được vuốt ve, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy ngón áp út bên tay trái của anh đeo nhẫn.

Nhẫn bạch kim, kiểu dáng rất khiêm tốn nhưng thiết kế lại tinh xảo, có thể nhìn ra giá cả không ít.

Tầm mắt Hạ Tinh Trình từ trên mặt Dương Du Minh dời xuống tay anh, cậu nhìn rất lâu, rồi hỏi anh: “Nhẫn cưới ạ?”

Dương Du Minh theo bản năng dùng ngón cái xoay nhẹ nhẫn trên ngón áp út, trả lời: “Đúng vậy.”

Hạ Tinh Trình nói: “Lúc trước chưa thấy anh đeo bao giờ.”

Dương Du Minh nói với cậu: “Đóng phim cứ đeo vào tháo ra bất tiện lắm.”

Giờ quay xong rồi, nên anh đeo lại nhẫn cưới lên tay, trịnh trọng nhắc nhở Hạ Tinh Trình: Anh kết hôn rồi.

Hạ Tinh Trình siết chặt ly rượu, cậu thở chậm lại để làm mình bình tĩnh, rồi gật đầu khẽ nói: “Phải rồi.”

Cậu bi ai nghĩ, chướng ngại vật lớn nhất giữa cậu và Dương Du Minh, không phải tuổi tác, không phải giới tính, cũng không phải là vô số ánh mắt dõi theo bọn họ ở trong showbiz, mà chính là thân phận đã kết hôn của Dương Du Minh.

Hạ Tinh Trình được sinh ra và lớn lên trong một gia đình hạnh phúc đầm ấm, được cha mẹ cưng chiều mà lớn lên, muốn thứ gì đó thì cậu sẽ tranh giành, chưa bao giờ sợ việc theo đuổi người con gái mình thích.

Nhưng Dương Du Minh thì không được, bởi vì đây đã không còn là chuyện giữa hai người họ nữa rồi. Cậu sẽ không theo đuổi, sẽ không tỏ tình, thậm chí cũng không thể mập mờ với anh, quan niệm đạo đức của cậu không cho cậu làm như vậy.

Nên phim quay xong bọn họ cũng kết thúc, không thể không dứt khoát một đao cắt đứt.

Nhưng vào giờ phút này chỉ có một điều cậu vô cùng vững tin, đó là cậu thích Dương Du Minh. Có lẽ là cậu nhập vai quá sâu, hoặc có lẽ tình cảm cậu dành cho Dư Hải Dương đã được chuyển sang cho Dương Du Minh, nhưng cậu biết cậu thích anh, muốn ôm anh, hôn anh, muốn lên giường với anh.

Hạ Tinh Trình hít sâu một hơi, rồi lại hít sâu một hơi, ép tình cảm nặng trĩu trong ngực mình xuống, cậu không thể bình tĩnh nổi.

“Tinh Trình,“ Dương Du Minh chậm rãi nói: “Cậu biết vì sao tôi thích diễn xuất không?”

Hạ Tinh Trình nhìn anh.

Dương Du Minh nhìn ra bên ngoài cửa sổ: “Hầu hết mọi người trên thế giới chỉ có thể sống một cuộc đời, nhưng đóng phim thì chúng ta có thể trải nghiệm nhiều cuộc sống khác nhau, mặc dù rất ngắn ngủi, nhưng trong suốt khoảng thời gian đó chúng ta có thể trở thành người đó, trải nghiệm những câu chuyện mà người đó đã trải qua, lĩnh hội tất cả những tình cảm của người đó.” Nói tới đây, Dương Du Minh quay đầu lại nhìn cậu: “Nhưng đó không phải là cuộc sống thật sự của chúng ta, khi mỗi bộ phim kết thúc, cũng là lúc nói lời tạm biệt với người đó, cho dù tình cảm có mãnh liệt nhường nào đi chăng nữa, qua một khoảng thời gian cũng chỉ là một đoạn ký ức mà thôi, đến cuối cùng chúng ta vẫn sẽ quay lại làm chính mình, trở lại cuộc sống vốn có của mình.”

Hạ Tinh Trình bỗng nhiên nói: “Nếu như em không thể quay về thì phải làm sao ạ? Anh Minh anh có thể nói cho em biết được không?”

Dương Du Minh im lặng một lát, nói: “Cậu nhập vai vào nhân vật Phương Tiệm Viễn rồi không quay về được sao?”

Hạ Tinh Trình gật đầu, cậu biết mắt mình chắc chắn đỏ lắm rồi.

Dương Du Minh nói: “Nhưng Tiểu Viễn đã quay về từ đoạn tình cảm này rồi.”

Hạ Tinh Trình mở to mắt nhìn anh, rốt cục vẫn có một giọt nước mắt rơi xuống.

“Không có gì là không thể quay về cả.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.