Minh Vương Sủng Phi

Chương 19: Chương 19: dược lâu




Nhan Nhiễm Tịch thời điểm nói ra chữ kia giống như là đang khinh bỉ bọn họ vậy.

Người trên cao rốt cuộc mở miệng, hoàng hậu vẻ mặt từ ái nhìn Nhan Nhiễm Tịch phía dưới, mặt cười như hoa đối với Hoàn Nhan Bân nói: "Hoàng Thượng, ta xem tam tiểu thư trời sanh tính thiện lương, ôn nhu hào phóng, thật hợp với khẩu vị của nô tì, nay tam tiểu thư sắp đi rồi, nô tì muốn dịp này cùng tam tiểu thư trò chuyện một chút."

Hoàn Nhan Bân cười tủm tỉm gật đầu: "Cũng tốt, cứ cho tam tiểu thư bồi hoàng hậu đi miễn cho sau này tiếc nuối."

Nhan Nhiễm Tịch nghe được mỉm cười, nói đúng là rất êm tai, nhìn các vũ nữ trên đài còn không bằng một câu của Hoàng Nhan Bân dẫn đến lực chú ý của nàng, bất quá muốn đánh chủ ý lên nàng, chỉ có một chữ, 'khó' .

Nhan Nhiễm Tịch ở dưới ánh mắt của mọi người cùng hoàng hậu đi ra ngoài, cùng lúc đó Bắc Tiêu quốc Tứ hoàng tử Bắc Trữ Hoành cũng tuân thủ ước định mà đến, bên người không có mang theo nhiều người, chỉ có một thị vệ cùng Khiêm công tử.

Hoàng hậu mang theo Nhan Nhiễm Tịch đi vào Phượng Tê cung của nàng, vẻ mặt hiền lành nhìn Nhan Nhiễm Tịch, cười nói: "Kêu tam tiểu thư nghe thật xa lạ, không bằng bản cung kêu ngươi Nhiễm Tịch đi."

Nhan Nhiễm Tịch cười gật đầu, vẻ mặt dịu ngoan.

Thấy vậy hoàng hậu trong lòng cũng yên ổn không ít: "Ai, lần này bản cung cũng không muốn ngươi gả đến Nam Lân Quốc, lấy Dạ Thương Minh kia, bản cung thật sự là xin lỗi ngươi."

Mắt thấy hoàng hậu nước mắt sẽ rớt xuống dưới, Nhan Nhiễm Tịch trong lòng cười thầm, nhưng trên mặt cũng là một bộ dáng ôn hòa: "Không có quan hệ, có thể gả cho Minh vương cũng là phúc khí của Tịch Nhi."

"Cái gì phúc khí, ai chẳng biết Minh vương kia chính là người một chân bước vào quan tài, ngươi gả đi thực là ủy khuất ." Nhìn hoàng hậu vẻ mặt phẫn hận, nếu không biết thật đúng là nghĩ hoàng hậu thay Nhan Nhiễm Tịch bất công.

Nhan Nhiễm Tịch chỉ cười, không nói gì.

Hoàng hậu nói tiếp: "Nếu Nam Lân Quốc không binh hùng tướng mạnh, hoàng thượng lại thương không muốn dân chúng chịu chiến loạn khổ cực, sẽ không đem ngươi gả đi."

Nhan Nhiễm Tịch hạ mí mắt nhẹ nhàng nói: "Hoàng hậu nương nương nói, Tịch Nhi đều hiểu được."

Thật sâu nhìn vào mắt Nhan Nhiễm Tịch, hoàng hậu ánh mắt nhíu lại, thấp giọng nói: "Kỳ thật Nhiễm Tịch vẫn có thể trở về ."

Nhan Nhiễm Tịch mở to hai mắt nhìn nàng, sau đó lại là một trận mất mát, thấp giọng nói: "Hoàng hậu nương nương cũng đừng an ủi Tịch Nhi ."

Hoàng hậu kéo tay Nhan Nhiễm Tịch, thân thiết nói: " Tây Tần quốc chúng ta sở dĩ không dám cùng Nam Lân Quốc phát sinh xung đột chủ yếu là bởi vì Dạ Thương Minh kia, hắn tuy rằng bệnh nhưng lại có năng lực manh binh đánh giặc, có hắn chúng ta tuyệt không là đối thủ của Nam Lân Quốc, nếu Nhiễm Tịch giúp đỡ thu phục hắn, như vậy đến lúc đó hoàng thượng có thể đem ngươi cứu trở về."

Nhan Nhiễm Tịch trong lòng cười nhạo, thản nhiên hỏi: "hoàng hậu thấy Tịch nhi có thể thu phục được Minh vương sao?"

Hoàng hậu hướng ra phía ngoài nhìn, cảnh giác xem có ai không, theo trong tay áo lấy ra một bao dược, đưa cho Nhan Nhiễm Tịch, nhỏ giọng nói: "Đây là ly tâm tán, chỉ cần ngươi đem bỏ vào đồ ăn của Dạ Thương Minh chuyện còn lại hoàng thượng sẽ lo liệu."

Nhan Nhiễm Tịch không có tiếp nhận ly tâm tán, mấy thứ này đều là nàng làm ra, tác dụng ra sao, nàng so với người khác đều rõ ràng, những thứ này đều mua ở dược lâu, chính là không ai biết những thứ này là do nàng làm, như nhã các, mê, mỹ thực trai, địa phương này là nơi làm cho Nhan Nhiễm Tịch coi trọng, thuốc của nàng đều được dược lâu tiêu thụ ra ngoài.

Tất cả mọi người đều biết dược lâu này của đồ đệ thần y Vụ Thí là Phiêu Miểu sáng tạo ra, những thứ ở đây đều do Phiêu Miểu bố trí, nhưng nàng chưa bao giờ hiện thân trước người khác, hơn nữa người được nàng trị bệnh đều không nhớ bộ dạng, chỉ biết là bọn họ hết bệnh rồi.

Cho nên ở trong chốn giang hồ thanh danh của Phiêu Miểu so với thần y Vụ Thí là cao hơn rất nhiều, nghe nói trên thế gian này chỉ có Vụ Thí biết tiểu đồ đệ của hắn bộ dáng như thế nào, hắn vô tình gặp được người đồ đệ này mà thật tâm yêu thương, cho nên đến nay không ai gặp qua Phiêu Miểu, vì thế người trong giang hồ cho Phiêu Miểu một cái danh hiệu —— quái y, lời đồn đãi nói, thế gian này không có người quái y không cứu được, không có việc quái y không làm được, ngay cả diêm vương cũng không dám cùng quái y tranh giành người.

Chính là không ai biết được quái y Phiểu Miểu chính là người mà bọn họ khinh thường Nhan Nhiễm Tịch.

Nhìn ly tâm tán trước mặt, Nhan Nhiễm Tịch nở nụ cười, không giống như nãy ôn hòa, mà là loại tươi cười ngạo nghễ, giọng điệu hết sức ngông cuồng, không thèm quan tâm ngồi ở trước mặt nàng là hoàng hậu Tây Tần quốc: "Ly tâm tán? Thật sự là đồ tốt, thứ dược đắt tiền như vậy, xem ra Hoàn Nhan Bân vì đối phó Dạ Thương Minh cũng là tiêu phí không ít tâm tư."

Nhìn người trước mặt, rõ ràng mới vừa rồi không phải bộ dạng này, nhưng nay lại thay đổi, khí chất thay đổi trong nháy mắt, hoàng hậu trong lòng cũng có chút bối rối, cố gắng trấn định nhìn Nhan Nhiễm Tịch, nhíu mi nói: "Ngươi đây là ý tứ gì? Tên của hoàng thượng mà ngươi dám kêu, ngươi đây là phạm tội, có biết hay không, đây chính là muốn tiêu diệt cửu tộc, hiện tại hoàng thượng giao nhiệm vụ cho ngươi, ta có thể sẽ bỏ qua chuyện này, coi như mới vừa rồi không phát sinh chuyện gì

Nhan Nhiễm Tịch cười nhạt nhìn hoàng hậu cao quý trước mặt, lạnh lùng nói: "Diệt tộc, có thể, ngươi cảm thấy ta sẽ để ý, còn có ngươi đánh giá chính mình quá cao rồi đó, ngươi cảm thấy, sẽ còn cơ hội nói chuyện với ta?"

Mâu quang hiện lên ánh nhìn thị huyết, đã không giống như vừa rồi yếu đuối, cả người khí thế biến đổi, hoàng hậu chỉ cảm thấy Nhan Nhiễm Tịch trên người phát sinh áp lực so với Hoàng Nhan Bân còn mạnh mẽ hơn, sợ hãi nói: "Ngươi rốt cuộc là loại người nào?"

Đây tuyệt đối không phải là phế vật Nhan Nhiễm Tịch.

Nhan Nhiễm Tịch cười một tiếng: "Ta chính là Nhan Nhiễm Tịch, nhưng ta không hề giống với bảy năm trước, hoàng hậu nương nương, điều các ngươi làm sai chính làn đánh chủ ý lên người Nhan Nhiễm Tịch ta, ngươi có biết ta ghét nhất bị cái gì sao?"

Nhìn gương mặt thất kinh của hoàng hậu, Nhan Nhiễm Tịch tà ác cười nói: "Ta ghét nhất chính là bị người uy hiếp, nguyên bản ta định không làm gì các ngươi, ta muốn yên lặng mà gả đi. Nhưng nay các ngươi dám đánh chủ ý lên người ta, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây."

Hoàng hậu nghe xong lời Nhan Nhiễm Tịch, sợ hãi đứng lên, thất thanh kêu to: "Không, ta là hoàng hậu, ngươi không thể giết ta."

"Những lời này cùng Diêm Vương nói đi." Ánh mắt lạnh lùng, vung tay lên, chỉ thấy hoàng hậu ánh mắt mở thật to, khóe môi nhếch lên một chút cười, trên cổ xuất hiện tơ máu màu đỏ, rõ ràng đã chặt đứt khí, chính là bộ dáng kia cũng thực quỷ dị.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.