Minh Vương Sủng Phi

Chương 15: Chương 15: Tống Tránh Thư và Hoàn Nhan Dực Trạch




Ed: Acchan

Vị to gan lớn mật này chính là công chúa Hoàn Nhan Miên Tĩnh, là vị công chúa mà đương kim thánh thượng yêu thích nhất.

Hoàn Nhan Miên Tĩnh nhìn người đứng trước mặt là Tống Tránh Thư lúc trước đã gặp qua một lần, điêu ngoa nói: “Lớn mật, điêu dân ngươi, bản công chúa ở chỗ của ngươi ăn cơm là để mắt ngươi, ngươi cư nhiên không biết phân biệt, còn ra sức khước từ đem bản công chúa chặn ngoài cửa, ta xem ngươi là muốn tìm cái chết, ngươi có tin bản công chúa đem Mỹ thực trai nhà ngươi niêm phong lại hay không?”

Nghe được Hoàn Nhan Miên Tĩnh nói, một số người không chịu được nhíu mày lên, Mỹ thực trai này chính là địa phượng mọi người hoan hỷ nhất, trừ bỏ Nhã các, “Mê” liền chỉ có nơi này làm cho mọi người thích, nếu niêm phong nơi này thì tin tưởng rằng bất luận là quan to quý nhân hay là tài phú thương nhân đều lên tiếng oán giận.

Nếu đổi là người khác nhất định sẽ khuất phục dưới quyền uy của Hoàn Nhan Miên Tĩnh, nhưng mà Tống Tránh Thư là ai? Là một trong năm đại chưởng quầy quản lý tài vụ Ám vực, là trợ thủ đắc lực của Nhan Nhiễm Tịch, sẽ sợ một cái nho nhỏ công chúa sao?

Hơn nữa Nhan Nhiễm Tịch lập tức sẽ gả đến Nam Lân Quốc, thân là thuộc hạ của nàng tự nhiên cũng muốn đi theo, Nhã các và ‘Mê’ nếu dời đi thì cũng rất nhiều phiền toái, hơn nữa danh khí từng tích lũy cũng sẽ giảm thiểu, nhưng mà Mỹ thực trai của hắn không như vậy, Mỹ thực trai đã muốn trải dài toàn bộ thiên hạ, ở chỗ nào cũng giống nhau.

Nhan Nhiễm Tịch vốn không có ý niệm di dời gì một cái sản nghiệp trong đầu, nay vừa vặn có thể lấy cho mình có một cái cớ cùng đi qua, hì hì, ở trong lòng Tống Tránh Thư tính toán nhỏ nhặt một chút.

Mà trên mặt cũng là lạnh giọng nói rằng: “Xin hỏi công chúa, Mỹ thực trai của chúng ta xúc phạm pháp luật Tây Tần quốc như thế nào mà dẫn đến tình trạng niêm phong, hay là nói Thất công chúa ngươi chính là luật pháp, chỉ cần chọc tới ngươi liền xúc phạm pháp luật.

Quy củ Mỹ thực trai chúng ta các nước đều biết, đã không có chỗ thì cũng chỉ có thể đặt trước, chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta đem một vị khách tôn quý đuổi ra ngoài, nhường vị trí ấy cho công chúa sao?

Mỹ thực trai có thể đứng đến bây giờ đều dựa vào uy tín của chúng ta, nếu bởi vì công chúa mà hủy uy tín này, như vậy ta thật tình nguyện để Mỹ thực trai bị niêm phong”

Những lời này của Tống Tránh Thư làm khơi dậy bất mãn của mọi người đối với Hoàn Nhan Miên Tĩnh, người ta so sánh với Tống Tránh Thư, thực sự là một cái trời, một cái dưới đất.

Mọi người đều bất bình:

“Cái gì Công chúa, công chúa rất giỏi sao, công chúa sẽ không phân thứ tự đến trước và sau sao, chỉ biết lấy quyền áp người”

“Đúng vậy, bất quá là đầu thai tốt một chút mà thôi, cư nhiên điêu ngoa tùy hứng như vậy, loại công chúa như vậy, đi Di Hồng Lâu cũng không muốn”

“Còn nghe đồn rằng Công chúa hoàng thất đều là người có đạo lý, nhưng mà bây giờ thấy quả thực là khó có thể tin được, đây quả thực chính là một người đàn bà chanh chua bên đường thôi”

“Đúng vậy, xem ra đồn đãi thực không thể tin, trước kia còn nói Tam tiểu thư Phủ Thừa tướng trời sinh ngu dốt, nhưng khi người ta thấy Tam tiểu thư mấy ngày trước, bài thơ kia ngay cả Khiêm công tử đều tâm phục khẩu phục, còn cứu nghèo túng công tử Mục gia, không chỉ có tài hoa, còn có thiện tâm, có thể thấy còn tốt hơn kiêu ngạo ương ngạnh công chúa này gấp trăm lần”

“Đúng vậy”

Mọi người nghị luận đều, làm cho Hoàn Nhan Miên Tĩnh xấu hổ và giận giữ không chịu nổi, hét lớn: “Bọn dân đen các ngươi, có biết chính mình đang nói cái gì hay không, các ngươi đây là đang nhục mạ hoàng thất, đây là tội chết, ta muốn nói cho phụ hoàng chém các ngươi”

Một câu của Hoàn Nhan Miên Tĩnh lại khiến cho sự phẫn nộ của dân chúng bùng lên.

Nguyên bản phần đông người đến đây ăn cơm đều là thân phận cao quý, nay cư nhiên lại bị một công chúa như một đàn bà chanh chua mắng là dân đen, còn luôn miệng nói muốn giết bọn họ, đây làm sao bọn họ có thể chịu được, cũng bất chấp cái gì liền bắt đầu chửi ầm lên, có tài ăn nói đều không nghe ra một chữ thô tục, nhưng là những câu giết người, không có tài ăn nói dĩ nhiên là liền mắng chửi rất khó nghe.

Hoàn Nhan Miên Tĩnh thấy dân chúng phẫn nộ như thế này đương nhiên là chưa gặp qua, từ nhỏ được bảo hộ rất tốt, từ trước tới giờ đều là nàng đánh người, mắng chửi người, bây giờ như vậy làm sao mà chịu được, trên mặt lúc trắng lúc đỏ, miệng hét lớn ‘Câm mồm’ ‘dân đen’ linh tinh.

Thủ hạ mà Hoàn Nhan Miên Tĩnh đem tới, cũng không biết làm thế nào cho phải.

“Đều câm mồm” Một đạo thanh âm bén nhọt mang đầy tức giận truyền đến.

Bất thình lình một tiếng đều khiến mọi người bị dọa, liền ngừng lại, nhìn đến người trước mắt, trên mặt Hoàn Nhan Miên Tĩnh vui vẻ, lập tức chạy đến bên cạnh người nọ, hung tợn nói: “Dực Trạch ca ca, ngươi đã đến rồi, ngươi nhanh đem bọn họ đều bắt lại, bọn họ cư nhiên dám mắng ta, đều đem bọn họ giết, đều giết…”

“Câm miệng” Người tới chính là Dực vương Hoàn Nhan Dực Trạch, vốn là đi đến nơi hẹn, lại vừa vặn thấy một màn này, thấy Hoàn Nhan Miên Tĩnh không có đầu óc nói lung tung một mạch, lập tức lớn tiếng quát.

Hoàn Nhan Miên Tĩnh thấy bộ dáng này của Hoàn Nhan Dực Trạch thì cũng biết là mình gây họa, không dám nhiều lời liền cúi đầu đứng một bên.

Hoàn Nhan Dực Trạch thấy Hoàn Nhan Miên Tĩnh không nói thêm gì nữa, cũng không trách cứ gì nàng, dù sao Hoàn Nhan Miên Tĩnh cũng là người Hoàng gia, trước mặt mọi người nếu làm như vậy chỉ sợ làm mất mặt Hoàng gia, xoay người, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị bắn về phía Tống Tránh Thư, lạnh lùng hỏi: “Tống lão bản, đây là có chuyện gì?”

Trong lòng Tống Tránh Thư cười lạnh, trên mặt không cao ngạo không siểm nịnh nói: “Kỳ thật không có gì, chính là tiểu điểm không còn chỗ ngồi, công chúa lại muốn cho Tống mỗ đem phòng Mai trai nhường cho công chúa, Tống mỗ là đi ra làm ăn buôn bán, tất nhiên là muốn để ý chữ tín, hơn nữa quy củ của Mỹ thực trai từ trước đến giờ là như vậy, người đi tới Mỹ thực trai chưa từng phá qua quy củ, công chúa là cành vàng lá ngọc, nhưng mà cũng không thể đánh vỡ quy củ của tiểu điếm, nếu mà Dực vương muốn giúp công chúa niêm phong tiểu điếm, Tống mỗ cũng không dám nói gì thêm, chỉ hi vọng Dực vương không cần giận chó đánh mèo những người ở đây, bọn họ cũng chỉ là bất mãn hành vi của công chúa mà thôi”

Một câu của Tống Tránh Thư, lại đem tất cả sai lầm dễ dàng hóa giải, nói chuyện khách khí, nhưng mà mỗi một câu đều nói là Hoàn Nhan Miên Tĩnh lấy quyền áp người, điêu ngoa tùy hứng, nếu Hoàn Nhan Dực Trạch thực sự niêm phong Mỹ thực trai, thì sẽ gặp một cái kết cục là giúp người xấu làm điều ác.

Hoàn Nhan Dực Trạch ở trong quan trường lăn lộn nhiều năm như vậy, thế nào lại không nghe ra ý tứ của Tống Tránh Thư, đem áp chế cơn tức giận trong lòng, vô luận thế nào cũng không thể rơi xuống cái nhược điểm này, ngữ khí lạnh lùng nói: “Tống lão bản nói gì vậy, Công chúa cũng là chưa tới đây nên không biết quy củ nơi này, tin tưởng Tống lão bản sẽ thông cảm đi”

Tống Tránh Thư biết là Hoàn Nhan Dực Trạch muốn chuyện nhỏ hóa không, cũng không thèm để ý, hôm nay không phải là lúc thể hiện, đợi ngày nào đó hắn rời đi, hắn sẽ tặng cho bọn họ một phần đại lễ.

Trước mặt Tống Tránh Thư tươi cười: “Nếu Dực vương nói như vậy, liền cứ như thế đi”

Vừa không thừa nhận Hoàn Nhan Dực Trạch nói, lại thể hiện bản thân khiêm nhượng, còn hiệu quả làm cho mọi người nghĩ đến đây là quyền thế áp người, đạt được mọi người đồng tình, mọi người cũng phẫn nộ chán ghét đối với Hoàn Nhan Miên Tĩnh, nói chuyện làm việc cẩn thận.

Hoàn Nhan Dực Trạch nghe Tống Tránh Thư nói xong, trong mắt lộ ra không vui, nhưng mà hôm nay hắn còn có chuyện muốn làm, hơn nữa Tống Tránh Thư này cũng không phải là người dễ đối phó, giảo hoạt như một lão hồ li, hắn lạnh lùng nói: “Tốt lắm” Sau đó phất tay áo rời đi.

Không liếc mắt nhìn Hoàn Nhan Miên Tĩnh đứng ở sau lưng, ở Hoàn Nhan Dực Trạch thấy, công chúa này trừ bỏ gây chuyện chính là cũng không biết làm việc gì

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.