Mờ Ám

Chương 21: Chương 21: Chỉ muốn ở bên anh




“Anh muốn gặp em, Vương Tử 1204”.

Nhịp tim Vu Tiệp đập dữ dội, thấy xe buýt vừa đến trạm thì lập tức chạy xuống, vẫy một chiếc taxi để đến Vương Tử.

Khi Vu Tiệp thở hổn hển, nhịp tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, đứng nhìn bảng số 1204 trước mắt, cô không biết mình phải làm gì, nhưng trong lòng có một tiếng nói đang lớn dần, cô chỉ muốn gặp anh.

Đẩy cửa bước vào, trong căn phòng bao u ám là mùi khói thuốc và rượu nồng nặc. Cả gian phòng chỉ có mỗi màn hình tivi to trên tường là nhấp nháy, một mình Tấn Tuyên đang ngồi trên salon, rót một ly rượu đổ vào miệng.

Nhìn thấy Vu Tiệp đứng ở cửa, Tấn Tuyên khẽ nhếch môi: “Hê, mèo hoang nhỏ!” Giọng nói lãng đãng trôi dạt.

Đóng cửa lại, cô tiến đến gần, giật ngay lấy ly rượu trong tay anh, thấy trong chung rượu đã được thêm đá không có một giọt nào, mà chai rượu Tây đã vơi hơn nửa, anh hoàn toàn chỉ uống rượu không, lại muốn uống say chứ gì?

“Đưa anh.” Tấn Tuyên cướp lại ly rượu, ngửa đầu uống cạn, nửa ly rượu lại trôi xuống bụng. Anh lúc này đây, mặt đỏ tía tai, mắt vằn tia máu, mùi rượu nồng nặc phả từ mũi từ miệng ra ngoài, ánh mắt lờ đờ, lắc lư đầu rồi cười. Anh đã uống bao nhiêu rồi?

“Anh không được uống thế.” Vu Tiệp vội cầm chai rượu đi, mặc cho tay Tấn Tuyên chới với trong không trung.

“Đừng nói nhiều.” Tay Tấn Tuyên cứ đòi giật lại chai rượu, cơ thể lảo đảo đổ ập xuống người cô.

“Tấn Tuyên, đừng uống nữa, anh say thì tôi không cõng nổi đâu.” Giữ lấy cơ thể nặng nề của anh, cô cố gắng đè chặt tay anh, không để anh lấy lại chai rượu.

“Tiểu Tiệp, uống rượu với anh.” Tấn Tuyên thấy không làm gì được thì đột ngột vòng tay câu lấy cổ cô, áp mặt lên mặt cô, da thịt nóng hổi đốt cháy gương mặt cô, mùi rượu nồng nặc phả vào khiến cô không thở nổi.

Vu Tiệp còn chưa phản ứng gì thì Tấn Tuyên đã giật ngay lấy chai rượu. Rót ra hai ly, anh nâng một ly lên đưa đến trước mặt cô, còn tự mình cầm một ly, muốn cạn hết với Vu Tiệp.

“Anh điên à, tôi không biết uống rượu.” Vu Tiệp đẩy tay anh ra, rượu không thêm đá, làm sao cô uống được, uống vào thì say là chắc chắn.

Tấn Tuyên lầm bầm chửi rủa rồi đặt mạnh ly xuống bàn, gắng sức ấn mạnh vào nút gọi phục vụ. Rất nhanh, một người phục vụ tiến vào, hỏi xem có cần giúp đỡ gì.

Anh gầm lên rất thô lỗ: “Mang nước tăng lực ra đây.” Phục vụ hiểu ý gật đầu rồi lui ra ngoài.

Vu Tiệp trợn mắt nhìn Tấn Tuyên, anh uống nhiều quá rồi, dễ nổi nóng thật. Nghĩ lại thì, bây giờ tâm trạng anh chắc tồi tệ lắm, không về nhà lại chạy đến đây uống rượu một mình, chắc hẳn là rất buồn bực.

Phục vụ mang hai bình tăng lực vào, đổ một phần ba rượu vào chung rượu đã được thêm đá, sau đó rót nước tăng lực vào trong để lắc, một lúc sau ly rượu đã đầy ăm ắp. Tấn Tuyên khoát khoát tay, phục vụ lẳng lặng đi ra ngoài.

Tấn Tuyên uống cạn ly rượu lúc này đưa cho Vu Tiệp, rồi rót một nửa ly rượu đã được pha trong chung lúc nãy ra, đưa đến trước mặt cô, mắt chăm chăm nhìn.

Vu Tiệp khẽ cắn môi, tuy biết rượu đã được pha thì không còn mạnh nữa, nhưng trước nay cô rất ít khi đến những nơi ăn chơi thế này, loại rượu ấy cô chưa uống bao giờ, nhưng tay Tấn Tuyên cứ đưa thẳng đến trước mặt cô không chịu buông, Vu Tiệp cắn răng, đón lấy.

Khóe môi Tấn Tuyên cuối cùng cũng nhướn lên, chớp chớp mắt, rồi cầm ly rượu của mình, chạm mạnh vào ly của cô rồi uống cạn.

Vu Tiệp nhìn rượu trong ly, do dự một lúc rồi cũng nhấp một ngụm. Cũng được, có mùi rượu nhạt nhạt, không cay, không đắng, không giống bia, giống thứ nước giải khát có pha thêm ít rượu, chắc không đến nỗi say.

Tấn Tuyên lại định rót rượu không vào ly mình, nhưng Vu Tiệp đã nhanh nhẹn giật lấy, rót cho anh rượu đã được pha, anh không thể cứ uống rượu mạnh mãi được. Con người càng đau khổ thì càng không nên uống rượu, chỉ vì càng uống sẽ càng đau.

Tấn Tuyên thấy tay không thì ngoẹo đầu nhìn ly rượu cô đưa, bỗng nhiên cười rất quái dị, rồi nghiêng người đến phía trước, kề miệng vào thành ly, đưa mắt ra hiệu cô cho anh uống.

Vu Tiệp nhíu mày nhìn anh, anh lại dùng đôi mắt dài khép hờ khiêu khích cô, đôi môi gợi cảm đang bĩu ra vẻ rất chờ đợi.

Anh đang làm nũng đây mà! Vu Tiệp thầm mắng trong bụng, nhưng cứ nhớ đến những gì anh gặp phải hôm nay, cô vẫn thấy mềm lòng, tay đưa cao ly rượu lên kề bên miệng anh cho anh uống.

Tay càng đưa càng cao, Tấn Tuyển cũng ngửa cổ lên cao hơn, thấy rượu dần dần trôi xuống cổ họng anh, khóe mắt khép lại vẫn còn động đậy, trong lòng Vu Tiệp bỗng thấy nhói đau, rượu này có cay mấy, đắng mấy cũng không cay đắng bằng nỗi phiền muộn của anh.

Cuối cùng cũng hiểu đàn ông tại sao lại thích uống rượu, không phải vì rượu dễ làm con người ta say sưa, cũng không phải vì vị ngọt mê hoặc của nó.

Người đàn ông thành công thích rượu, là vì yêu thích vẻ đẹp ngọt ngào nó mang lại, là một sự huy hoàng của vị ngọt sau vị đắng.

Người đàn ông bị tổn thương thích rượu, là vì yêu thích vị chua chát cay nồng của nó, giống như sự tàn nhẫn trong cuộc sống và hiện thực.

Ánh mắt thế tục không cho phép đàn ông dễ dàng rơi nước mắt, dường như họ vừa sinh ra đã bị ép buộc phải mang sứ mệnh bảo vệ phụ nữ, bảo vệ gia đình. Có khổ sở mệt mỏi đến mấy cũng phải cắn răng mà chịu đựng. Yếu đuối, rơi nước mắt trước mặt người khác, là tính cách bẩm sinh của phụ nữ, còn đối với đàn ông thì đó là sự sỉ nhục. Thế nên, uống thứ rượu cay nồng đắng ngắt này, cũng như nuốt xuống toàn bộ những đắng cay đau đớn, cho trôi vào bụng, đốt cháy hết, mới có thể hóa giải mọi nỗi đau không nói nên lời trong lòng họ!

Nhìn gương mặt bỏ bừng vì uống quá nhiều đó, Vu Tiệp thấy càng lúc càng thương xót, một cảm giác xót xa đang dần dần lưu chảy trong trái tim cô. Cô như có thể cảm nhận được rõ ràng sự khổ sở đang bị đè nén trong lòng anh, mà nỗi đau khó nói ấy chỉ có thể dùng rượu mạnh để che đậy, xóa nhòa!

Tấn Tuyên chậm rãi ngước lên nhìn Vu Tiệp, đôi mắt mơ màng cuối cùng đã nhìn rõ dung mạo của cô, khóe môi hồi lâu mới nhướn lên, nụ cười ấy càng khiến cô xót xa hơn, vì anh không cần phải giả vờ tươi cười trước mặt cô!

Tấn Tuyên lại với lấy chung rượu trên bàn, đổ ra nửa ly rồi uống hết như lên cơn nghiện.

Cô giữ tay anh lại, không được uống nữa, sẽ hại dạ dày mất, ánh mắt lo lắng nhìn anh chằm chằm.

“Uống với anh.” Tấn Tuyên nhếch mép, gương mặt bỗng phóng lớn. Nhịp tim Vu Tiệp đập mạnh, quên cả thở, trong đầu càng hỗn độn nặng nề hơn.

Khóe môi anh còn vương chút rượu, anh thè lưỡi ra liếm nó, động tác gợi cảm ấy khiến tâm thần cô rung động, vội vã nhìn đi nơi khác, trong tim vẫn hiện lên đôi mắt mơ màng kia.

“Rượu.” Anh ậm ừ lúng búng nói, mà lúc này lại có nét mời mọc hấp dẫn người khác, đến giọng nói cũng như phảng phất mùi thơm của rượu.

Cô hoảng hốt cố trấn tĩnh, rót cho anh một ly, bàn tay cầm chung rượu của cô có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể anh đang áp sát, đùi anh ép vào phía ngoài đùi trái của cô, cơ bắp rắn chắc chạm vào da thịt mềm mại của cô, một cảm giác rất lạ dâng lên, cô rụt chân lại dịch sang bên một chút, anh lập tức tiến lại gần hơn, cơ thể dựa sát vào cô.

Vu Tiệp đưa ly rượu đến trước mặt anh, cố ý giữ một khoảng cách an toàn giữa hai người, Tấn Tuyên nheo mắt lắc lư đầu, đưa tay giật lấy rồi vòng tay choàng qua cổ cô, đưa ly rượu đến môi cô: “Anh muốn giao bôi.”

Bị anh choàng ôm thật chặt, bàn tay cầm ly rượu của cô không biết phải phản ứng thế nào, đành học theo anh, vòng qua cổ, đưa đến môi anh, cơ thể hai người dựa sát vào nhau, mờ ám đến độ không thở nổi. Cô nín thở, chỉ muốn rời khỏi vòng tay của anh thật nhanh, nên đành uống cạn rượu anh đưa đến cho mình.

Nhìn ly rượu rỗng không, Vu Tiệp buông tay ra, đặt nó lên trên bàn, rồi đưa tay lên định gỡ tay anh ra, nhưng Tấn Tuyên như đã say khướt, vòng chặt lấy cổ cô, chạm rất nhẹ vào gò má cô, hơi nóng từ miệng anh phả vào tai cô, cảm giác rất ngứa ngáy tê dại.

“Tấn Tuyên.” Vu Tiệp hoảng hốt đưa tay đẩy đầu anh ra xa, giật lấy ly rượu của anh rồi vận hết sức đẩy anh ra.

“Đừng đi.” Tấn Tuyên dựa nghiêng người vào ghế, mắt nhắm hờ, lảm nhảm không rõ.

Nhìn Tấn Tuyên đã say mèm, gương mặt rất đẹp trai, hàng lông mày vẫn nhíu chặt, gương mặt buồn bực toát lên vẻ ủ ũ phiền muộn. Cô phải làm gì đây? Cô phải làm sao để anh vui lên? Nhìn anh cô đơn đến thế, trái tim cô như thắt lại rất đau, Tấn Tuyên mà cô quen không nên thế, anh không thể thế được!

Có lẽ cô chẳng làm được gì, nhưng cô biết, chuyện cô muốn làm nhất bây giờ là ở bên anh, lặng lẽ giữ lấy mọi nỗi buồn của anh, không thể để anh cô đơn đối mặt với mọi thứ một mình!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.